Trái Tim Anh Không Đổi Thay

Chương 11

Trước Tiếp

Editor: Min

Chương 11: Hôm nay hoa quế nhỏ tiếp khách.

"Đã làm phiền rồi."

Đào Diệp đứng trước cửa ra vào, anh gật đầu với người đàn ông cao lớn đang đứng ở đó coi như chào hỏi. Bề ngoài thì trông như rất kiêu căng, giống như con công đang xòe đuôi kiêu hãnh, nhưng thật ra bên trong lại đang cực kì ảo não, anh ảo não tới nỗi mà mấy ngón chân trong dép đều đã gập hết cả lại.

Anh cũng không hiểu bản thân mình có bị chập mạch hay không nữa, sao lại có thể nhất thời lơ mơ mà mời alpha này vào nhà chứ.

Phải biết rằng từ lúc anh dọn vào đây ở, ngay cả người nhà còn chưa từng đặt chân tới, chứ chưa nói tới những người khác.

Hiện tại Đào Diệp đang thấy rất phiền muộn, anh hận không thể mở cửa đá đít Du Đại Tuấn ra luôn khỏi đây cho xong.

Nhưng anh vừa ngẩng đầu lên nhìn người này, thì lại ngây ngẩn cả người.

Cái tên Du Đại Tuấn này đúng là, đã to cao lực lưỡng như gấu rồi, giờ lại còn mặc vest bộ chỉnh tề thế này, anh ta nghĩ mình là tổng tài bá đạo chắc.

Kiểu tóc thì vẫn là kiểu ngắn cũn trước sau như một, thế nhưng quần áo lại cực kì tinh tế.

Một chiếc áo len cashmere cổ cao màu đen mặc bên trong, phía là là áo gile màu xám bạc, rồi tới áo vest cùng tông, ngoài cùng là áo khoác dài màu đen tới mắt cá chân.

Đi thôi mà khí thế ngút trời.

Thật ra Du Đại Tuấn mặc cũng khá đẹp, tuy nói bộ đồ này hơi trang trọng quá, nhưng nếu là người bình thường mặc vào trong sẽ như giống kiểu làm ra vẻ, kì quặc. Nhưng người này thân hình cao lớn, rắn rỏi, cao tới gần 1m98, là alpha thuộc hàng kiệt xuất trong giới alpha, dù có mặc cái áo khoác dài tới 1m7 nhưng vẫn xử đẹp.

Đào Diệp mím môi, ừ thì ... cũng được đi.

Đẹp bình thường.

______________________

"Anh vào đi." Đào Diệp cúi người lấy ra từ trong tủ giày một đôi dép bông màu xanh xám. Anh đang mặc đồ ở nhà, so với thường ngày thì trông dịu dàng hơn nhiều, thế nhưng giọng điệu thì vẫn như cũ, vẫn cứ là lạnh lùng, "Không biết có vừa với chân anh không, em chỉ có một đôi dép cho khách này thôi."

Đào Diệp vừa nói, vừa bụm miệng ở trong lòng.

Anh nào có tiếp khách ở nhà bao giờ, rõ ràng hai ngày trước sau giờ tan làm chẳng hiểu sao anh lại rẽ vào siêu thị rồi mua nó, anh còn mua thêm một cái cốc, một bộ bát đũa, cũng chả hiểu bản thân phát điên cái quái gì nữa.

"Không sao đâu, vừa mà vừa mà."

Du Đại Tuấn nào có biết mấy cái vấn đề lòng vòng ấy, rất lịch sự cảm ơn rồi đi dép vào, dù có bị thừa gót chân ra ngoài thì trên khuôn mặt vẫn cứ là vui vẻ hài lòng.

Đào Diệp liếc xuống chân hắn một cái, nhìn thấy gót chân bị thừa ra, chẳng hiểu là đang ganh đua với ai mà lại tức giận hừ một tiếng.

Trái lại điều đó lại khiến Du Đại Tuấn căng thẳng, đứng yên tại chỗ không dám động đậy.

May là cơn giận của Đào Diệp tới nhanh đi cũng nhanh, chỉ loáng cái đã lấy lại bình tình, anh bảo với hắn.

"Nhà có hơi bừa, anh tìm tạm chỗ nào ngồi đi, em đang chuẩn bị."

"Em cứ làm việc của mình đi, em cứ làm đi."

Du Đại Tuấn đi tới phòng khách rồi ngồi xuống bên rìa sofa, hắn đánh giá xung quanh, trong nhà của Đào Diệp toàn sách là sách, bên trên đó ghi những chữ mà nếu tách riêng ra thì hắn biết, nhưng nếu ghép lại thành một từ thì hắn lại không hiểu. Này đúng là dọa hắn hết hồn, hắn cảm thấy mình như một con lợn rừng đang mơ tưởng tới củ cải trắng, thế là ngay cả cử động cũng không dám, cứ kiên trì ngồi nguyên ở đó.

"Ừm... Anh có muốn ăn sáng một chút không?" Đào Diệp rót ít nước ấm vào chiếc cốc mới mua rồi đặt lên chiếc bàn nhỏ trước mặt Du Đại Tuấn, anh hỏi "Trong tủ lạnh nhà em còn ít đồ đông lạnh, để lát em làm tạm cái gì đó."

Du Đại Tuấn nhanh chóng cầm cốc lên uống một ngụm, suýt nữa là bị bỏng.

"Anh cẩn thận xíu đi, nước em vừa đun đó!"

"Không sao không sao, em không cần lo cho anh đâu." Du Đại Tuấn nuốt xuống không được mà nhổ ra cũng chẳng xong, mặt hắn đỏ bừng, "Em cứ chuẩn bị đồ đi, vẫn còn sớm mà."

Đào Diệp ừm một tiếng rồi đi vào phòng ngủ.

Làm sao bây giờ, anh lớn tới từng này rồi nhưng mà chưa từng đàng hoàng tiếp khách lần nào, giờ như thằng ngốc ấy.

Anh có nên để Du Đại Tuấn ngồi một mình trong phòng khách như thế, rồi bản thân lại đi vào phòng ngủ không?

Đào Diệp cúi xuống nhìn bộ đồ ngủ mình vẫn đang mặc trên người, tóc tai thì rối bù chưa chải lại, thế này chẳng phải lại càng ngốc hơn à?

Đáng ra anh không nên mềm lòng chỉ vì con gấu ngựa thối đó đang đứng dưới nhà hứng gió.

Bình thường chẳng phải anh thông minh lắm hay sao, thế nào mà cứ gặp Du Đại Tuấn là IQ lại rơi rớt thế này.

Đáng ghét.

Hết chương 11.

Trước Tiếp