Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
〘“Anh ấy sẽ quay về bên anh.”〙
_
Tết Nguyên Đán sắp đến, cũng là lúc nhiệm vụ kết thúc.
Cố Tu tỉnh dậy sau giấc ngủ, phát hiện cây đậu phộng của mình đã được trang trí từ đầu tới chân. Không biết Trần Bắc Xuyên lấy đâu ra đủ loại đồ trang trí màu đỏ và đèn lồng nhỏ, khiến cây đậu phộng đơn sơ của cậu trở nên rực rỡ sắc xuân.
Cửa sổ ký túc xá, đầu giường, cả những bức tường trống trải, đều ngập tràn không khí tết.
007 vô cùng tò mò, bay ra cọ cọ vào cửa sổ kính vài vòng, không ngờ lại làm bong tấm hoa văn tĩnh điện khiến nó dính vào thân thể hình cầu trơn bóng của mình. Hiển nhiên nó không ngờ tới, đứng cứng đờ như bị tấm hoa văn phong ấn.
Cố Tu thì ngồi xổm trên đất quan sát cây đậu phộng của mình, ngẩn ngơ hồi lâu.
Thậm chí còn thử nói chuyện với cây: "Mày có thể ra quả ngay hôm nay để Trần Bắc Xuyên nếm thử không?"
007 rũ bỏ tấm hoa văn màu đỏ, xoay tròn bay trở lại, mãi một lúc sau mới lên tiếng: 【Chiu chiu... thế giới nhỏ này sắp sụp đổ rồi, anh còn muốn ăn gì nữa không? Hôm nay tranh thủ thời gian đi nếm thử đi.】
Cố Tu ôm đầu gối không nhúc nhích, thở dài một tiếng: "Haizzz."
Đúng lúc này Trần Bắc Xuyên gửi tin nhắn đến, nói rằng mình vừa ra khỏi viện nghiên cứu, hỏi cậu có muốn nếm thử món ngon ở đây không, có rất nhiều quán nổi tiếng được đánh giá cao.
Chim nhỏ siêu giận dữ: 【Mấy cái bảng xếp hạng món ngon đó đều không đáng tin đâu!!】
Trần Bắc Xuyên đơn phương diễn giải lời cậu.
CBC: 【Hiểu rồi, nghĩa là muốn thử hết đúng không.】
Chim nhỏ siêu giận dữ: 【(Chim nhỏ cạn lời.jpg)】
CBC: [Ảnh chụp màn hình]
Lần này lại là một tấm ảnh chụp màn hình đoạn chat, chỉ cắt riêng biệt danh mà hắn đặt cho Cố Tu: Chim nhỏ siêu kiêu ngạo.
Cố Tu cạn lời, nghiêm túc hơn một chút, trả lời: 【Bắt taxi về nhanh đi, đến căn-tin ăn.】
CBC: 【1】
CBC: 【(Chim nhỏ đói bụng gặm cành cây.jpg)】
Cố Tu: "... .." Bị điên à.
Cậu thầm mắng trong lòng, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên, chờ đến khi màn hình điện thoại tự động tắt, ánh mắt vẫn không nỡ rời đi.
Trong căn-tin, các quầy bán đồ ăn vốn đã ít ỏi do trong kỳ nghỉ, nay đã bị quét sạch. Cả hai đành gọi mì thố đá ở quầy nhỏ bên cạnh.
Không biết từ lúc nào, tai nạn ngồi lên chân lúc ăn mì thố đá lần trước đã là chuyện của mấy tháng trước rồi.
Trần Bắc Xuyên gắp viên bò viên trong bát mình, bỏ vào bát Cố Tu một cách tự nhiên.
Cố Tu liếc mắt nhìn hắn, nghĩ ngợi một chút rồi cũng gắp viên bò viên vốn định để dành ăn cuối cùng của mình, đổi sang cho Trần Bắc Xuyên.
Trần Bắc Xuyên: "Vị y chang mà."
Cố Tu: "Em biết, em đâu phải heo đâu mà ăn nhiều thế?"
Trần Bắc Xuyên bật cười: "Ừm, chim nhỏ đúng là ăn không nhiều."
Cố Tu lười không thèm phản bác nữa, ngầm chấp nhận giống loài mới của mình.
Thật ra cậu cũng thấy chim nhỏ rất đáng yêu, nếu không đã không cũng chẳng lấy Angry Birds làm hình đại diện, còn lưu cả đống meme chim nhỏ như thế.
Nhưng chim nhỏ đáng yêu chỉ giới hạn ở chim sẻ thôi, không bao gồm mấy con vẹt lòe loẹt kia!
Cố Tu suy nghĩ miên man, ánh mắt thẫn thờ, như đang nhìn Trần Bắc Xuyên đối diện, lại như đang nhìn tận đâu đâu, một hồi lâu cũng không động đũa, bát mì thơm lừng kia cũng sắp nguội mất rồi.
Trần Bắc Xuyên nhìn cậu, thử hỏi: "Nếu không ăn thì cho anh nhé."
Cố Tu lập tức bảo vệ bát của mình: "Ai nói em không ăn!"
Sau đó cậu cúi đầu ăn ngấu nghiến, không để ý đến ánh mắt quan sát đầy suy tư của Trần Bắc Xuyên.
Rời khỏi căn-tin, đó là một ngày nắng hiếm hoi giữa trời đông giá rét.
Khuôn viên trường trong kỳ nghỉ đông rất vắng vẻ.
Trần Bắc Xuyên chạm vào Cố Tu bên cạnh: "Này, nắm tay đi."
Cố Tu rụt tay lại: "Không được."
Trần Bắc Xuyên cúi đầu ghé sát tai cậu, khẽ cười: "Vậy tức là được."
Giọng hắn hạ rất thấp, như có dòng điện chạy dọc theo sợi tóc truyền đến má cậu, tê tê nóng nóng.
Cố Tu tê liệt phản ứng chậm chạp, đến khi định thần lại thì lòng bàn tay đã bị nắm chặt, không rút ra được. Cậu liền dùng ngón cái ấn mạnh vào phần mềm giữa ngón cái và ngón trỏ của đối phương để đáp trả.
Trần Bắc Xuyên v**t v* mu bàn tay cậu, góc mặt nghiêng trông như ngọc lạnh thoạt nhìn có vẻ rất nghiêm chỉnh, nhưng vừa mở miệng ra lại là: "Ừm, ấn cũng ra gì phết đấy."
Cố Tu là kiểu người không chịu được sự khiêu khích, lập tức nghiêng cả người sang va vào hắn.
Trần Bắc Xuyên phản ứng nhanh nhẹn, xoay người ôm cậu vào lòng.
Hai người có vóc dáng tương đồng, thân thể khớp nhau không kẻ hở, cằm vừa vặn tựa vào hõm vai đối phương.
"Làm cái gì mà kỳ cục vậy..."
Chuyện thân mật nhất cũng đã làm rồi, thế nhưng Cố Tu vẫn thấy không được tự nhiên, không quen với kiểu ôm ấp ngay giữa thanh thiên bạch nhật thế này, không nhịn được mà càm ràm: "Anh muốn chúng ta debut trên diễn đàn à? Để cả thế giới biết anh trở thành gay rồi?"
"Đã debut rồi." Trần Bắc Xuyên ôm cậu không buông, "Em cũng thế, đừng hòng phủi sạch quan hệ."
"Thần kinh." Cố Tu nhẹ nhàng mắng hắn một câu, qua loa ôm một cái, vừa định gỡ ra thì đã bị kéo ngược lại.
Một tay hắn ấn sau gáy cậu, một tay giữ chặt lưng, ôm chặt đến mức gần như không thể thở nổi.
Cậu vỗ vỗ lưng Trần Bắc Xuyên ra hiệu cho hắn nhẹ tay một chút, nhưng lại nghe thấy từ hõm cổ truyền đến một tiếng nỉ non: "Đừng hòng phủi sạch quan hệ với anh."
Cơ thể Cố Tu hơi cứng lại.
Trần Bắc Xuyên nhạy bén nhận ra sự bất thường của cậu, lặp đi lặp lại, hết lần này đến lần khác nói: "Cố Tu, đừng hòng phủi sạch quan hệ với anh..."
Cố Tu không chắc Trần Bắc Xuyên có đoán được điều gì không, nhưng cậu sự thật không thể nói, mà cậu cũng không thể thốt nên lời, sau khi trở về ký túc xá trầm ngâm một lúc, mới lấp lửng nói: "Trần Bắc Xuyên, em phải về nhà một chuyến, ừm... về nhà ăn tết."
Cố Tu ôm chậu cây đậu phộng đã trở nên nặng trĩu lên.
"Vậy hành lý của em đâu?" Ánh mắt sắc bén của Trần Bắc Xuyên theo dõi cậu: "Về nhà mà không mang hành lý, chỉ mang theo một cái cây à?"
Cố Tu chỉ có thể gật đầu, "ừm" một tiếng.
Rất lâu sau, Trần Bắc Xuyên khẽ chớp mắt, đôi mắt xám trầm lặng như đáy biển sâu, giọng nói như từ nơi rất xa vọng lại: "Nhà em, xa lắm sao?"
Cố Tu khẽ gật đầu: "...Ừm."
"Xa đến mức nào?"
"Xa đến mức anh không thể tưởng tượng được nổi, Trần Bắc Xuyên."
Cả hai im lặng rất lâu.
Cố Tu cụp mắt ôm chậu cây, không nhúc nhích, cũng không rời khỏi ký túc xá nửa bước. Nhưng trong mắt Trần Bắc Xuyên, dường như cậu đang ngày càng xa vời.
Giữa Cố Tu và hắn, tiwaj hồ tồn tại một khoảng cách vô hình mà hắn không thể nhìn thấy, cũng không thể vượt qua nổi.
Cuối cùng, Trần Bắc Xuyên chỉ hỏi: "Vậy em có nhớ anh không?"
Cố Tu ngước đôi mắt đỏ hoe lên, khẽ lắc đầu mấy cái rồi khó khăn cất tiếng: "Em không biết."
Trần Bắc Xuyên khẽ cười, tựa như không để tâm.
Nhưng nụ cười ấy chỉ là đang che giấu cảm xúc thật, nhạt nhòa như khói, rồi tan thành một tiếng thở dài: "Thôi, nếu em có thể quên thì quên đi."
Cố Tu khó hiểu cau mày.
"Em đúng là vô lương tâm, Cố Tu." Trần Bắc Xuyên vừa mở miệng lại là trách móc, khiến Cố Tu càng thêm khó hiểu, tập trung cao độ rồi lại nghe hắn nói: "Nhưng anh biết, em là người xem trọng tình cảm hơn ai hết, chính vì sợ bị tổn thương nên mới từ chối bắt đầu. Em dựng lên một bức tường thật cao, giả vờ không quan tâm đến bất cứ điều gì."
Cố Tu sững người, vừa hoàn hồn lại là phản bác ngay lập tức: "...Em không phải!"
Trần Bắc Xuyên mỉm cười: "Anh không tin em đâu, trước đây em cũng dùng giọng điệu này để nói mình là trai thẳng."
Cố Tu tức giận đến giậm chân: "Em... anh cãi chày cãi cối!"
Thấy chú chim nhỏ trong lòng mình đã hồi phục sức sống, nụ cười của Trần Bắc Xuyên càng tươi hơn, nhưng những lời cần nói vẫn phải nói: "Vậy nên, anh hy vọng em đừng nhớ. Nếu có thể chọn, thì hãy quên anh đi."
Cố Tu đột nhiên im lặng, đôi mắt đen láy luôn sáng ngời giờ đây cũng phủ lên một lớp sương mù mờ mịt.
Trần Bắc Xuyên thì trông rất thản nhiên, bình tĩnh ngẩn đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói nhẹ như gió: "Biết đâu đây không phải lần đầu hai chúng ta quen nhau thì sao? Vì lần nào em cũng quên mất anh."
"Hửm?" Có một khoảnh khắc Cố Tu đã tin vào lời nói này, rồi lại hoài nghi nhíu mày: "Vậy tại sao anh cũng quên em? Không thể nào."
"Anh nghĩ, luôn có những cái giá phải trả." Trần Bắc Xuyên vẫn bình tĩnh, nhẹ giọng nói, "Ví dụ như cái giá phải trả để tìm được em."
Nhưng anh chỉ là nhân vật giấy trong cuốn tiểu thuyết này thôi mà, Cố Tu mang đầy tâm sự nhưng không thể nói ra, chán nản thở dài: "Sao có thể..."
Trần Bắc Xuyên vẫn tự mình nói tiếp: "Cho dù có quên, thì bản năng của anh vẫn sẽ yêu em."
"Đủ rồi đủ rồi." Cố Tu nghe đến mức không chịu nổi nữa, vội vàng ngắt lời: "Mấy câu sến sẩm đó bỏ qua đi ha."
Trần Bắc Xuyên lại cười một lúc, rồi hỏi một câu quan trọng khác: "Vậy khi nào em đi, có thể nói cho anh biết không?"
Cố Tu lặng im nhìn hắn, không tài nào mở miệng được.
Không biết từ lúc nào trong mắt cậu đã đọng đầy nước mắt, chỉ khẽ chớp mắt một cái là vỡ òa, những giọt lệ lớn nhỏ như hạt châu đứt dây, tranh nhau lăn xuống.
Hắn hiểu rồi.
Trần Bắc Xuyên cụp mắt, khe khẽ thở dài, bước đến, dùng đầu ngón tay mềm mại ấm áp lau đi giọt nước mắt trên khóe mắt Cố Tu: "Này, chim nhỏ vô tâm vô phế thì không biết khóc đâu."
Cố Tu càng thêm nghẹn ngào, mở miệng muốn biện bạch, kết quả lại òa khóc nức nở: "Hu hu hu, đã nói em không phải mà hức... không phải chim nhỏ hu huhu..."
"Em không phải... hức hức... em không có mà..."
Nức nở không thành câu, thỉnh thoảng còn xen lẫn vài tiếng: "Em ghét anh."
Trần Bắc Xuyên dịu dàng dỗ dành, cùng cậu nói lời nói dối: "Ừm, Anh còn ghét em hơn cả em ghét anh."
Cố Tu nghẹn ngào, lặp đi lặp lại: “Em ghét anh, ghét anh…”
Cậu không tận mắt chứng kiến khoảnh khắc thế giới nhỏ sụp đổ.
Cổ họng đã khàn đặc, cậu khóc đến kiệt sức, toàn bộ cảm xúc đè nén đều tuôn trào ra ngoài, cuối cùng dựa vào lòng bàn tay Trần Bắc Xuyên, nhắm mắt lại rồi ngủ thiếp đi.
Lúc mở mắt ra lần nữa--
Thế giới đã thay đổi hoàn toàn.
Tất cả sắc màu tươi sáng rực rỡ đều tan biến, thay vào đó là một vùng trắng lạnh mênh mông không bờ bến.
Trở lại khu vực trung tâm của Chủ Thần rồi.
【Chẳng trách con người bị bệnh tật hành hạ đến mức sống không bằng chết đều mong được an tử.】
007 lơ lửng giữa không trung, nghiêm túc phát biểu cảm nghĩ cuộc đời, 【Thật sự là giảm được rất nhiều đau đớn.】
Hai Cố Tu trống rỗng: 【…Nói cứ như là cưng không biết đau vậy.】
【Tui là hệ thống, vốn dĩ không biết đau!】
007 tức tối phản bác, rồi như cạn pin, “vèo” một cái rơi xuống, nằm bẹp dí, chán nản r*n r*:
【Hu hu hu hu hu tui không nỡ rời xa Nguyên Nguyên aaaa…】
Cố Tu: “.......”
Chẳng trách có người cứ phải dựa trên nỗi đau của người khác để tìm thấy niềm vui của bản thân.
Nhìn thấy một hệ thống như 007 cũng đang rầu rĩ như thất tình, Cố Tu ngược lại dần bình tĩnh hơn, còn giơ tay xoa xoa cái đầu tròn nhẵn của nó để dỗ dành.
Rõ ràng 007 vẫn chỉ là một khối năng lượng tinh thần, nhưng lại có cảm giác rắn chắc hơn nhiều, ngày càng giống như vật thật.
Cảm giác đánh vào cũng chân thực hơn hẳn.
Có điều hiện giờ Cố Tu đang đồng cảnh ngộ với nó, lòng trắc ẩn trỗi dậy, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu nó một cái.
007: 【Hu hu hu hu hức hức hức hức--】
“Đừng khóc nữa.” Cố Tu thật sự không biết dỗ hệ thống thế nào.
Một cái hệ thống mà cũng cần con người an ủi thì cũng hơi khó xử.
“Không có mắt thì không khóc được, khóc hoài chỉ tổ làm bộ não dữ liệu của cưng gỉ sét thêm thôi.”
“Mặc dù não cưng vốn đã không tốt rồi, nhưng cũng đừng khiến nó tệ hơn nữa, ngoan.”
007 hứng trọn cú sốc nhân đôi, khẽ r*n r* như tiếng muỗi vo ve đầy ấm ức: 【...Hức hức.】
"Đừng buồn quá, 007 à." Cố Tu cố gắng an ủi, "Hai đứa mới gặp nhau có mấy lần thôi mà? Trần Nam Nguyên chỉ xem cưng là bạn bè, còn thích đọc tiểu thuyết và truyện tranh đam mỹ nữa. Khi nhìn cưng, có khi cô ấy chỉ nghĩ trong đầu rằng cưng là công hay thụ..."
【Tui là hệ thống phụ trách các thế giới nhỏ của Tấn Giang.】 007 nức nở nói, 【Tui đọc đam mỹ còn nhiều hơn cô ấy nữa.】
Cố Tu: "......."
007 tiếp tục nức nở, vô thức càn quét: 【Hu hu, ký chủ của tui cũng là gay luôn.】
Cố Tu: "......."
【Tuy lần nào tui cũng bị cưỡnh chế tắt máy, nhưng những vết tích trên người Chiu Chiu tui thấy rõ mồn một! Tui còn hiểu nhiều hơn cô ấy nữa ấy chứ! Chắc chắn bọn tui có rất nhiều điểm chung...】 007 hùng hồn nói, 【Không giống như Chiu Chiu, lần nào anh cũng giả vờ là trai thẳng, tui còn phải giả vờ không biết, nhìn thấu mà không vạch trần, mệt muốn chết luôn đó hu hu.】
"......." Cố Tu bị chọc trúng chỗ đau, nhưng tiếc là giờ đây cậu không có tâm trạng hay sức lực để đôi co, chỉ yếu ớt mắng một câu: "Cưng câm mồm đi."
Một người và một hệ thống ngồi cạnh nhau trong không gian Chủ Thần mênh mông vô tận, cùng chìm vào lặng thinh đầy hụt hẫng.
"Nỗi khổ của tình yêu." Cố Tu chống cằm, ánh mắt thẫn thờ, thở dài thườn thượt, "Ngay cả hệ thống cũng phải nếm trải..."
Tít tít tít--Tít tít tít--
Âm thanh cảnh báo chói tai vang lên.
Khoảng không trước mặt nhấp nháy vài lần, một màn hình ba chiều khổng lồ hiện ra. Ánh sáng đỏ lóe lên, một dòng chữ bật ra: 【Thế giới nhỏ Tấn Giang gặp lỗi cấp 3 do xuất hiện người xuyên sách! Thế giới này cần khẩn cấp khởi động lại, khẩn cấp chiêu mộ người thực hiện nhiệm vụ có kinh nghiệm!】
Tâm trí Cố Tu lay động, cậu vội vàng gửi đơn đăng ký.
【Từ chối tiếp nhận】
Hệ thống chủ phát nhiệm vụ từ chối ngay lập tức.
Cố Tu không cam lòng, gửi yêu cầu xem chi tiết.
【Người thực hiện nhiệm vụ Cố Tu, đã từng khiến thế giới nhỏ Tấn Giang sụp đổ một lần, gián tiếp phá hủy cốt truyện chính nhiều lần... là người thực hiện nhiệm vụ đầu tiên của thế giới gặp vấn đề này. Để tránh việc thế giới nhỏ này đi đến bờ vực sụp đổ một lần nữa, nên yêu cầu bị từ chối】
Thấy vậy, 007 lẩm bẩm: 【Vậy là... thế giới của Trần Bắc Xuyên? Thế giới đó không sụp đổ? Không đúng, chắc chắn là anh đã làm nó sụp đổ rồi. Nhưng vì xuất hiện một bug nghiêm trọng, nên Chủ thần đã cho nó khởi động lại!】
Càng nói càng phấn khích.
Tim Cố Tu cũng bắt đầu đập nhanh hơn, cậu cố giữ bình tĩnh, sau sự phấn khích là nổi lo lắng: 【Nếu họ cử một người thực hiện nhiệm vụ chuyên nghiệp hơn đến, lỡ thật sự tác hợp Trần Bắc Xuyên và Quý Nịnh thì sao?】
Màn hình lớn chuyên dùng để giao nhiệm vụ này có rất nhiều công dụng, còn có thể dùng để trò chuyện hoặc trao đổi thông tin giũa những người thực hiện nhiệm vụ.
Không ít người thực hiện nhiệm vụ vì chưa đủ thâm niên công tác mà không thể ứng tuyển được, thấy nhiệm vụ này thì tò mò không thôi, rôm rả bàn luận.
【Tôi chưa bao giờ gặp bug này, nghe nói người xuyên sách thật sự rất phiền phức. Cốt truyện chúng ta biết thì họ cũng biết, hơn nữa nếu họ phá rối ở những điểm cốt truyện không quan trọng, có thể khiến cốt truyện sụp đổ một cách khó hiểu...】
【Nhưng mà nghe nói thế giới này là bị người thực hiện nhiệm vụ làm sụp đổ đó? Trước đây cũng đã làm sụp đổ một lần rồi, là một nhân vật không tầm thường đó.】
【Nhiệm vụ ở thế giới nhỏ Tấn Giang đơn giản mà phải không?】
【Ai mà biết được.】
【Đàn ông ở thế giới nhỏ Tấn Giang đúng là hấp dẫn, nhưng chỉ cần đủ thẳng thì không ai cản nổi bạn】
【Ha ha ha, lần này người đi sửa bug là đại thần Vân Chấp có buff may mắn full vạch đó nha! Người xuyên sách toang rồi!】
Cố Tu không để tâm đến những lời mỉa mai nhắm vào mình, lập tức bắt được các từ khóa cần thiết, liền gửi yêu cầu liên lạc với đồng nghiệp Vân Chấp.
Vân Chấp đã đi đến thế giới rồi, mà tốc độ thời gian giữa hai bên lại không giống nhau. Nếu cứ chậm trễ thêm nữa thì nhiệm vụ bên kia có lẽ sẽ sắp kết thúc rồi. Ví tiền của Cố Tu trống rỗng, cậu trực tiếp vay điểm tích lũy, mua một thiết bị liên lạc xuyên không gian có giới hạn thời gian.
Vân Chấp kết nối video, trong màn hình, chàng thanh niên có dáng vẻ lười biếng, hàng mi dài rũ xuống tự nhiên mang theo vẻ lạnh nhạt chán đời: "Có chuyện gì? Nói ngắn gọn thôi."
Cố Tu: "Gấp cái gì? Thế giới bên đó có nguy hiểm gì đâu..."
Vân Chấp ngáp một cái: "Buồn ngủ."
"......." Cố Tu im lặng giây lát, rồi đi thẳng vào vấn đề: "Người thực hiện nhiệm vụ trước đó là tôi, nhưng đó không phải trọng điểm... Tôi, tôi chỉ muốn hỏi, bây giờ Trần Bắc Xuyên và Quý Nịnh thế nào rồi?"
"Khá tốt," Vân Chấp đáp ngắn gọn, khiến Cố Tu bên này quýnh quáng như kiến bò trên chảo nóng, Ngừng một chút, anh ta đột nhiên nhướng mày, hơi lộ vẻ nghi hoặc, "Quý Nịnh là nhân vật thụ chính thì đúng rồi, nhưng Trần Bắc Xuyên là ai?"
Cố Tu sững người.
"Nếu cậu hỏi về công chính của thế giới này thì là Hàn Bắc Xuyên..." Vân Chấp trực tiếp lấy điện thoại ra cho cậu xem. Trong ảnh là nội thất ký túc xá quen thuộc, là ảnh mà Vân Chấp đã chụp trước đó, "Đây là công chính Hàn Bắc Xuyên, có vấn đề gì sao?"
007 lên tiếng trước: 【Người này là ai vậy? Tuy cũng khá đẹp trai...】
Người trong ảnh là một thanh niên đẹp trai với khuôn mặt xa lạ, anh ta cũng đủ phù hợp với những danh xưng của công chính, nhưng không có một chút chi tiết quen thuộc nào.
Không có đôi mắt xám sâu thẳm và chất chứa đầy tình ý, cũng không có đôi môi từng vô số lần trêu đùa và lưu luyến hôn cậu.
Cố Tu khó khăn lắm mới tìm lại được nhịp tim, như thể bừng tỉnh khỏi cơn mơ, hỏi Vân Chấp liền một mạch: "Vậy em gái anh ta đâu, anh ta có một cô em gái phải không? Và cả mẹ anh ta nữa..."
"Chưa từng nghe nói. Cốt truyện diễn ra rất suôn sẻ, hai người họ sắp ở bên nhau rồi." Vân Chấp lạnh nhạt ngắt lời, "Nếu không có chuyện gì khác thì tôi cúp máy đây..."
"Đợi đã, đợi đã," Cố Tu vội vàng nói, "Tôi còn...mà thôi bỏ đi. À phải rồi, đây là lần đầu cậu đến thế giới nhỏ Tấn Giang đúng không? Nhất định phải cẩn thận đó, bên đó nguy hiểm hơn chúng ta tưởng tượng nhiều!"
Vân Chấp chẳng mảy may bận tâm: "Bên này chẳng phải chỉ là nam với nam yêu nhau thôi sao? Chỉ cần người thực hiện nhiệm vụ là trai thẳng thì có thể xảy ra chuyện gì được? Chẳng khác gì đi nghỉ dưỡng, thật không hiểu nổi sao mà cậu làm sụp đổ được, còn lười hơn cả tôi nữa?"
Cố Tu: "Tôi đã cố gắng lắm rồi! Cậu không biết đâu..."
Cậu chưa nói xong, tiếng "tút tút tút" dập máy đã vang lên.
Cố Tu: "......."
Không còn gì để nói nữa, vậy thì chúc cậu cũng biến thành gay luôn đi!
【Sao công chính lại tên là Hàn Bắc Xuyên? Chuyện này là sao??】 007 hoàn toàn không có dáng vẻ của một trí não nhân tạo dày dặn kinh nghiệm.
Tâm trí Cố Tu hơi ổn định lại: 【Điều này cho thấy, Trần Bắc Xuyên không phải người của thế giới đó... Có thể anh ấy cũng không tên là Trần Bắc Xuyên, Trần, cũng có thể là một chữ đồng âm khác, chỉ có chữ đó là thuộc về anh ấy⁽¹⁾.】
Suýt nữa thì 007 hét lên vì phấn khích: 【Điều này có nghĩa là, Nguyên Nguyên cũng...】
【Có lẽ chỉ có anh ấy không phải người của thế giới đó.】 Cố Tu lắc đầu, 【Nguyên Nguyên và bác gái có mối liên hệ nào đó với anh ấy, khi anh ấy rời khỏi thế giới thì Nguyên Nguyên và bác gái cũng biến mất.】
【Không thể nào! Nhất định Nguyên Nguyên cũng... Cô ấy không giống bất kỳ cô gái nào tui từng gặp...】
Cố Tu khẽ cong môi, tâm trạng nghẹn khuất buồn bã như một quả bóng căng đầy bị chọc một mũi kim, bỗng chốc xẹp lép mềm nhũn ra.
Cố Tu nhìn quả cầu ánh sámg bạc mờ nhạt, ánh mắt phảng phất ý cười, giọng điệu nhẹ nhàng: 【Cưng có biết không, mấy lời mà cưng vừa nói y hệt như một tên đểu cán ấy. Cái gì mà cô ấy khômg giống bất kỳ cô gái nào, cô ấy là cô gái đặc biệt nhất mà tôi từng gặp?】
007 đột ngột phát ra ánh sáng trắng chói mắt, giận đến phát điên: 【Cố Tu!!!】
Cố Tu giơ tay che mắt, rất không nể mặt, cười phá lên.
【Cố Tu! Cố Chiu Chiu! Anh mới là trai đểu á!】
【Ồ, xin lỗi tui quên mất anh là gay, anh là tra công!】
【Tra công tra công tra công! Gay gay gay!!】
007 giận sôi người, lải nhải không ngừng.
Cố Tu bịt tai lại: "Lêu lêu lêu."
*
Một người và một hệ thống vui vẻ hòa thuận nghỉ ngơi một lát, chờ Vân Chấp bên kia hoàn thành nhiệm vụ suôn sẻ, xử lý bug của người xuyên sách, thì bên Cố Tu mới bắt đầu tổng kết thưởng phạt.
Đầu tiên là hệ thống phán đoán tích hợp của 007 phát ra thông báo: 【Đang tiến hành đánh giá nhiệm vụ... kiểm tra mức độ phù hợp nhân vật, kiểm tra mức độ hoàn thành cốt truyện... Đánh giá tổng hợp: Cấp D. Phần thưởng-- Cảnh báo! Cảnh báo! Hệ thống 007 lơ là nhiệm vụ nghiêm trọng! Nhiều lần vi phạm kỷ luật, tự ý cưỡng chế giải trừ lệnh phong tỏa trí não, dung túng cho ký chủ Cố Tu...】
Cố Tu sững sờ, vội vàng vớt lấy quả cầu ánh sáng nhỏ đang lơ lửng giữa không trung, dùng sức lắc lắc: "007! 007!"
【Chiu, Chiu Chiu!】 007 trở lại trạng thái bình thường, hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra, vẫn đang tự mình sốt ruột: 【Sao tui không thể tổng kết cho anh được nữa vậy!? Điểm của anh phải làm sao...】
Đúng lúc này, âm thanh lạnh lùng vô hình vô ảnh của Chủ Thần rơi xuống.
【Hệ thống 007, hãy đến trung tâm bảo trì để thay thế trí não bị lỗi.】
Tất cả ý thức tự chủ của 007 đều đến từ trí não tích hợp mô phỏng bộ não con người cao cấp-- cũng chính là thứ mà nó vẫn tự gọi là “bộ não dữ liệu”. Mặc dù không biết tại sao nó lại giống con người đến vậy, thậm chí còn hay phạm lỗi, nhưng trí não ấy tuyệt đối không thể thay đổi. Thay trí não tương đương với thay đổi linh hồn!
"Đợi đã, đợi đã!"
Cố Tu lớn tiếng hét lên, nhưng lại không thể nhìn thấy cũng không thể chạm vào sự tồn tại tối cao trong không gian này. Trong nhất thời cậu còn sốt ruột hơn cả 007, lắp bắp cố gắng biện giải: "Đợi đã, nghe tôi nói đã... Tại sao phải thay trí não? Không được... Tất cả là lỗi của tôi! Là tôi đã làm sụp đổ thế giới đó!"
Cậu ôm lấy quả cầu ánh sáng nhỏ đang run rẩy, sau một lúc mới bình tĩnh lại, lý lẽ đanh thép chuyển lời: "Khoan đã! Thế giới đó đâu có sụp đổ! Chẳng phải đã khởi động lại rồi sao? Nhiệm vụ của Vân Chấp cũng đã hoàn thành suôn sẻ rồi!!"
【Cố Tu,】 Chủ thần dùng giọng điệu bình thản không chút cảm xúc nói, 【Đây là lần thứ hai rồi. Trong tình trạng đã bị xóa trí nhớ, cậu vẫn tái phạm lỗi cũ, điều này có liên quan mật thiết đến trí bị lỗi của hệ thống 007-- ngay từ khi xuất xưởng, 007 đã bị phán định là hệ thống khiếm khuyết, bây giờ xem ra, nó đã lo2ji dụng trí não ấy để thoát khỏi lệnh tiêu hủy, thậm chí còn vượt qua kỳ thi, trở thành hệ thống chính thức của phân bộ Tấn Giang thuộc Cục Xuyên Nhanh, nhưng sau lần reset lại trước đó nó lại phát sinh lỗi một lần nữa.】
Mấy chữ cuối cùng lạnh lẽo như dao sắc rơi xuống.
【Lẽ ra nói phải bị tiêu hủy từ lâu rồi.】
【Ngươi mới đáng bị tiêu hủy ấy!!】 007 hoàn toàn mất kiểm soát, dùng cái vỏ não yếu ớt như trứng gà của mình lao đầu vào hòn đá cứng.
Cố Tu sợ đến mức phải vội vàng bịt miệng nó lại, nhưng quả cầu tròn vo này trơn tuột này không có miệng để bịt, Cố Tu chỉ có thể ôm quả cầu vào lòng, ôm chặt cứng, trong lúc cấp bách vội vàng ứng biến: "Vì 007 đã có thể nhậm chức thì chứng tỏ nó đạt yêu cầu! Nếu bây giờ ngài thấy nó có vấn đề, thì đáng lẽ phải xử lí hệ thống chấm thi lúc đó mới đúng!!"
Im lặng chờ ba giây, không có gì xảy ra.
Cố Tu thở phào nhẹ nhõm, rồi nói tiếp: 【Lần trước tôi khiến thế giới nhỏ sụp đổ là sao? Tôi còn bị mất trí nhớ nữa à? Khoan, chuyện đó để nói sau, tóm lại đây đều là vấn đề của tôi! Nếu phải trừng phạt thì nên trừng phạt tôi, không thể thay đổi trí não của 007, như vậy là vi phạm quyền hệ thống!】
Nếu đúng như Chủ Thần vừa nói, thì hóa ra 007 thật sự là đồ ngốc! Những công việc cơ bản nhất của một hệ thống cũng không có cái nào đạt yêu cầu, nhưng vì trí não của nó có vấn đề nên nó mới giống con người, có chút khôn lõi, không tuân thủ quy tắc, thậm chí còn thèm thuồng đồ ăn của con người.
Dù Chủ Thần có mạnh mẽ đến đâu, dù có toàn năng toàn trí, vô hình vô ảnh đến đâu, cũng không linh hoạt và đa dạng như bộ não con người.
Vật cực tất phản, thịnh cực tất suy, thông minh quá lại bị thông minh hại.
Biết được những điều này, Cố Tu càng không thể để Chủ Thần thay đổi trí não của 007, vì điều đó chẳng khác gì g**t ch*t một đứa trẻ vừa mới hình thành ý thức tự chủ.
Chủ Thần hành động dựa trên lý trí và logic tối cao, công chính vô tư. Lời biện hộ của cậu có lý có cứ, Chủ Thần tính toán một chút rồi chấp nhận: 【Được. Nhưng để tránh việc thế giới nhỏ lại sụp đổ lần nữa, người thực hiện nhiệm vụ Cố Tu, cậu không chỉ phải xóa trí nhớ về thế giới trước, mà còn phải đóng băng toàn bộ những cảm xúc dư thừa không liên quan đến nhiệm vụ, và cài đặt chỉ thị "ưu tiên nhiêm vụ cấp một".】
"Tôi vẫn luôn đặt nhiệm vụ lên hàng đầu mà, làm việc rất nghiêm túc chăm chỉ miễn chê, bọn họ không theo cốt truyện thì tôi biết làm sao..." Cố Tu lẩm bẩm, "Thôi được rồi, cứ vậy đi."
Nhưng 007 lại sốt ruột nói: 【Không được! Không được không được không được!!!】
"Im miệng." Cố Tu ném quả cầu ánh sáng ồn ào đi, giống như ném một cú ném ba điểm đẹp mắt, sau đó dang rộng hai tay, nhắm mắt ngẩng đầu, "Đến đi."
【Hình phạt sẽ có hiệu lực khi bước vào thế giới tiếp theo.】
Cố Tu thở phào một hơi: "Phù, cũng tốt, vẫn cho tôi một chút thời gian."
007 gào khóc xé ruột xé gan, bay vèo trở về lòng bàn tay cậu: 【Hu hu hu, không được đâu!!!】
Nhìn vẻ mặt ký chủ vẫn bình tĩnh, 007 quýnh quáng nhảy dựng lên: 【Hắn vẫn luôn đi theo anh đó! Lỡ đâu anh chỉ lo chuyên tâm làm nhiệm vụ, rồi lỡ tay khiến hắn thành đôi với người khác thì sao?!】
Cố Tu ngược lại bật cười: "Quả nhiên... anh cũng đoán được rồi. Anh đã nói rồi, dường như anh đã 'ghét' anh ấy từ rất rất lâu rồi."
Rồi cậu xoa xoa cái đầu tròn vo của quả cầu ánh sáng nhỏ: "Không sao đâu, đừng lo lắng."
Cậu khẽ cụp mắt, vẻ mặt đó không rõ là ung dung tự tại, hay là sự tin tưởng tuyệt đối vào người mình yêu.
Cậu nhìn ra vùng mênh mông trắng xóa vô tận, Cố Tu xoa xoa những ngón tay đang hơi run rẩy, lại để lộ một chút bất an trong lòng.
"Không sao đâu, anh ấy sẽ đến tìm anh, sẽ quay về bên anh."
007 đang bồn chồn không yên cũng dần dần yên tĩnh lại, đột nhiên quả quyết phụ họa: 【Ừm, đúng là không sao đâu!】
"Ừm... Tại sao?" Ngay cả bản thân Cố Tu cũng không dám chắc chắn như hệ thống.
007 lại đầy tự tin: 【Cho dù anh mất đi cảm xúc của con người, trở thành một cỗ máy vô cảm chỉ biết làm nhiệm vụ, thì hắn cũng có thể cưỡng chế kéo anh về thôi!!】
"......." Cố Tu im lặng một lát, tâm trạng buồn bã tan biến không dấu vết: "007, cưng! Cái đồ hệ thống..."
【Được rồi được rồi~】 Quả cầu ánh sáng nhỏ sáng rực xoay tròn bay vút lên cao, vẽ ra một đường vòng cung tuyệt đẹp như sao băng: 【Chiu Chiu, vậy thì chúng ta cùng nhau bắt đầu thế giới tiếp theo nhé!】
_____________________
Tác giả có lời muốn nói:
Vân Chấp là công của một dự án xuyên nhanh đang được chuẩn bị, là một ông hoàng lười biếng không hề có chút ý chí sự nghiệp nào, là đồng nghiệp "trai thẳng" của Chiu Chiu [đầu chó].
Thế giới tiếp theo sẽ là Thư ký Alpha x Sếp Enigma [để tôi xem nào] Bề ngoài sếp là hình mẫu đạo đức chuẩn mực, nhưng lại có sở thích bí mật không thể cho ai biết... [chân mèo] [chân mèo]
Thế giới thứ tư đã được lên dàn ý rồi, sẽ có các nam khách mời từ các thế giới nhỏ khác cùng nhau tề tựu, Cố Chiu Chiu vượt qua muôn vàn hoa cỏ, bị nhổ sạch lông chim...
____________________
✾ Chú thích:
● (1) Mình giải thích một xíu về âm đọc "Chen" của thụ nha. Mỗi thế giới tên của thụ đều có một chữ đồng âm "Chen" trong tên:
Lục Thời Sâm (陆时琛): Lù Shí Chēn
Trần Bắc Xuyên (陈北川): Chén Běi Chuān
Và ở thế giới sau là Cận Trầm Hàn (靳沉寒): Jìn Chén Hán.
Cho nên ở văn án mới để là Cố Tu/Chíp Chíp Chiu x Chen mắt xám.