Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 66: Câu chuyện học đường 26

Trước Tiếp

〘“Đã ngủ cùng nhau rồi, sao còn khách sáo thế?”〙

_

Cố Tu bị Trần Bắc Xuyên gọi dậy, nhắc nhở cậu chuẩn bị xuất phát đi Disneyland.

Cố Tu vò vò mái tóc rối bù như ổ rơm, đôi mắt mơ màng nhìn ra ngoài bầu trời vẫn còn tờ mờ sáng ngoài cửa sổ, ngơ ngác nghĩ, thật không biết ai mới là người đang bị thử thách giới hạn đây.

Mới sáng sớm tinh mơ, tên bạn cùng phòng cuồng học của cậu đã chỉnh tề đâu vào đấy. Hắn mặc một chiếc áo khoác dài rộng màu xám có chất liệu tốt, tóc được tạo kiểu cẩn thận, còn đeo một chiếc kính gọng bạc nửa viền trông rất chín chắn.

Cố Tu bỗng nhiên sững lại, mắt dán chặt vào chiếc kính đó. Trong khoảnh khắc, một cảm giác quen thuộc mãnh liệt trào dâng trong lòng, như đang thôi thúc cậu lại gần.

"Sao vậy?" Trần Bắc Xuyên khẽ nhíu mày, nhạy bén hỏi: "Cậu lại nhớ đến ai nữa à?"

Cố Tu nén xuống cảm giác quen thuộc kỳ lạ đó, cũng nhíu mày hỏi ngược lại: "Anh không bị cận thị mà?"

"Thích thì đeo thôi, hôm nay không phải đi công viên giải trí sao, lên ảnh sẽ đẹp, còn có thể che nắng nữa." Trần Bắc Xuyên đáp: "Tôi cũng chuẩn bị cho cậu một cái."

Cố Tu kéo lê cơ thể chưa hoàn toàn tỉnh ngủ xuống giường, lẩm bẩm: "Tôi không cần đeo kính, thị lực của tôi tốt lâm, 5.3 lận đó, thiên phú dị bẩm, dù anh có đứng cách xa một trăm mét tôi cũng có thể nhìn rõ anh là loại gì... ưm!"

Không kịp phòng bị, sống mũi Cố Tu đã bị gọng kính lạnh ngắt gác lên.

Cậu theo phản xạ nhắm mắt lại, đề phòng bị chóng mặt.

Trần Bắc Xuyên nói: "Là kính không độ."

Cố Tu vẫn không tin hắn lắm, từng chút từng chút một cẩn thận mở mắt ra.

Đập vào mắt cậu là một đôi mắt xám trong veo, được điểm thêm chiếc kính gọng bạc càng nổi bật vẻ dịu dàng hiếm có trong nụ cười kia.

Bị cậu phát hiện, Trần Bắc Xuyên nhanh chóng thu lại nụ cười, khô khốc nói: "Tôi còn chuẩn bị quần áo đi chơi cho cậu nữa."

Cố Tu đã bước vào giai đoạn hai sống chết cứu vãn tình yêu của cốt truyện, không còn cần quần áo hàng hiệu để duy trì thiết lập nhân vật nữa, cậu kiêu ngạo quay mặt đi: "Tôi không thèm quần áo của anh đâu."

Trần Bắc Xuyên lại nói: "Cậu không biết đâu, những bộ quần áo lòe loẹt này đều do mẹ tôi mua cho, nên không hợp với phong cách thường ngày của tôi."

Đây là lần đầu tiên Cố Tu nghe về chuyện gia đình của Trần Bắc Xuyên. Ngay cả trong tiểu thuyết cũng không mô tả chi tiết, chỉ nói rằng cha mẹ hắn kết hôn là vì lợi ích thương mại, cường cường liên thủ, vô cùng giàu có.

Cố Tu không kìm được sinh lòng tò mò.

Mặt mày Trần Bắc Xuyên lạnh lùng, giọng điệu dửng dưng, như thể chỉ đang kể một câu chuyện không liên quan đến mình: "Ba mẹ tôi đều không có tình cảm, cả hai đều bận rộn công việc, quanh năm suốt tháng không có mặt ở nhà. Sau này có em gái tôi là Trần Nam Nguyên, tâm trí của họ lại càng đặt hết vào con gái. Đến khi tôi lớn rồi, có lẽ họ cảm thấy áy náy nên thường xuyên mua cái này cái kia cho tôi."

Cố Tu hơi sững lại, không biết phải nói gì.

"Đảm bảo đều là những thứ cậu thích." Trần Bắc Xuyên ôm một đống quần áo đi tới: "Sặc sở đủ kiểu, lòe loẹt đủ đường..."

Những bộ quần áo này đều theo phong cách mà Cố Tu từng ưa chuộng khi "làm trộm" trước đây. Đương nhiên, cậu không cho rằng thẩm mỹ của mình tầm thường, chỉ là những kiểu dáng này đa số khá mới, có cái còn chưa cắt mác.

Nhìn sang những bộ quần áo Trần Bắc Xuyên chuẩn bị cho cậu, áo len dệt kim màu cà phê họa tiết cổ điển, thắt lưng da cá sấu, quần kaki dáng suông màu nâu nhạt với họa tiết kẻ sọc trang trí... Toàn là những tone màu mùa đông ấm áp và đầy sức sống.

Áo khoác ngoài chỉ có một chiếc áo phao màu trắng sữa, không có lựa chọn nào khác.

Cố Tu liếc nhìn Trần Bắc Xuyên ăn mặc đơn giản, thanh lịch nhưng lại toát lên vẻ sang trọng khó tả, áo khoác dài màu xám khoác bên ngoài áo len màu trắng sữa bên trong, rất nổi bật, màu sắc gần giống với chiếc áo phao kia.

Vì đã được dâng tận cửa, quần áo mới đẹp đương nhiên là có càng nhiều càng tốt. Cố Tu đang chuẩn bị thử đồ thì Trần Bắc Xuyên bất chợt mở miệng: "Nếu cậu là một bé chim nhỏ, chắc chắn là loại chim sẻ núi xám xịt chỉ có ba màu đen, trắng, xám, nên mới thích những bộ quần áo màu sắc sặc sỡ đến vậy. Lại còn ghen tị với vẹt nữa chứ."

Cố Tu nghẹn lời, phản bác yếu ớt: "...Vớ vẩn! Tôi là người!"

"Với lại lông trắng mới đẹp chứ, sạch sẽ, dưới ánh mặt trời còn lấp lánh. Gặp kẻ thù trong tự nhiên cũng không sợ, trốn vào tuyết là không nhìn thấy gì nữa."

Cố Tu theo phản xạ biện hộ một tràng dài cho chim sẻ núi, Trần Bắc Xuyên chỉ lặng lẽ nhìn cậu, nửa cười nửa không.

Cố Tu bỗng nhiên cảm thấy hơi không được tự nhiên, im bặt rồi quay người thay áo len.

"Vậy thì khăn choàng lấy cái này nhé? Màu xám, được không?" Trần Bắc Xuyên cầm một chiếc khăn quàng cổ lên, chất liệu trông y hệt áo khoác len của hắn đang mặc, rất ấm áp.

Cố Tu để chứng minh bản thân không ngại, liền không chút do dự nhận lấy: "Được đấy, màu xám sang trọng, tôi thích."

Trần Bắc Xuyên cười nói: "Tôi cũng thấy vậy."

Trên người hắn vừa hay mặc một chiếc áo khoác xám, Cố Tu phản ứng lại, cảm giác như hắn đang tự khen chính mình vậy, vội vàng bĩu môi không nói nữa, thắt chặt chiếc khăn quàng cổ màu xám.

Áo và quần bên trong của Cố Tu đều có phần sặc sỡ, chiếc áo phao trắng bên ngoài và khăn quàng cổ màu xám vừa khéo để dung hòa đi cái cảm giác nhà giàu mới nổi. Màu xám và trắng thanh lịch, cũng như thể "lén trộm" từ Trần Bắc Xuyên bên cạnh.

Đội hình năm người hẹn gặp nhau ở cổng trường, Trần Nam Nguyên đang cười nói với cô bạn thân, thấy hai người đến liền nhiệt tình vẫy tay, giới thiệu bạn thân với hai người.

Hai cô gái không hẹn mà cùng tỏ vẻ hào hứng phấn khích, nhìn là biết không ít lần la cà diễn đàn đại học A để đẩy thuyền.

"Hả? Hai người đây là... mặc đồ đôi à?" Trần Nam Nguyên đảo mắt qua lại giữa hai người, đôi mắt dần mở to, cuối cùng sáng rực lên: "Ấy, còn có cả kính đôi nữa kìa!"

"...Hửm?" Cố Tu sững ra, theo bản năng giải thích: "À, đều là quần áo của Trần Bắc Xuyên, kính cũng là của hắn."

Trùng màu trùng kiểu thì có gì mà lạ!

Hai cô gái lại càng phấn khích hơn, nhảy cẫng lên: "Ồ ồ ồ ồ ồ--"

Cố Tu: "......"

"À đúng rồi." Trần Nam Nguyên cố đè lại cảm xúc vui sướng, nhìn trái nhìn phải: "Lăng Lăng không đi cùng chúng ta sao?"

007 nghe thấy tiếng, quả cầu ánh sáng bạc nhỏ nhanh chóng lao ra, tiếc là Trần Nam Nguyên hoàn toàn không nhìn thấy nó.

Cố Tu thuận miệng nói bừa: "Cậu ấy về quê rồi."

007 bay vòng vòng quanh cậu mấy vòng tốc độ cao, khiến người ta chóng mặt hoa mắt, dùng hành động thể hiện sự bất mãn.

Cố Tu khua tay trong không khí một cái, trong đầu cảnh cáo 007: 【Người và hệ thống khác biệt, đừng mơ mộng nữa.】

007: 【A a a a a hu hu hu hu!】

Cố Tu: 【Câm miệng.】

007: 【Hức hức hức hức--】

Cố Tu: 【Ồn chết đi được!】

"Cố Tu." Giọng Trần Bắc Xuyên bất chợt vang lên. Hắn đeo kính trông đặc biệt sắc bén, phong thái khí chất giống như một giáo viên trẻ xuất sắc. Một tay hắn đút túi, liếc nhìn Cố Tu hỏi: "Cậu đang nói chuyện với ai vậy?"

"!"

007 lập tức im bặt, không dám hó hé.

Cố Tu cũng giật mình, vội quay mặt đi, giải thích: "Tôi đang nghĩ sao Quý Nịnh vẫn chưa đến..."

Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến.

Hôm nay Quý Nịnh không còn ăn diện cầu kỳ nữa, cậu ta đeo chiếc kính gọng đen to bản trông rất thoải mái, thở hổn hển chạy đến, kính còn phủ một lớp hơi nước mờ.

Cậu ta chạy đến trước mặt Cố Tu, hăng hái phô diễn sở trường đặc biệt của mình: "Cố Tu, cậu ăn sáng chưa? Tớ làm bánh mì sandwich, sushi với cơm nắm nè, còn có cả sinh tố nữa..."

Cố Tu đã biết từ sớm qua kịch bản rằng, thụ chính của thế giới này tự ti, nhạy cảm, tâm tư tinh tế, trong tình cảm là kiểu hiền lành chu đáo.

Nhưng dù sao đây cũng là thế giới Tấn Giang, theo luật bất thành văn, sau khi ở bên công chính thì cậu ta có thể yên tâm nằm chỏng chơ, thoải mái làm một con cá muối nhỏ, kiếm tiền và việc nhà đều do công chính lo hết, thậm chí tắm rửa thay tất cho cậu ta cũng không thành vấn đề.

Thế mà còn được gọi là đóa hoa lạnh lùng à, hừ.

Tuy nhiên, Trần Bắc Xuyên của bây giờ chẳng hề có tí dấu hiệu nào là sẽ vì yêu mà xắn tay vào bếp cả, trái lại là thụ chính thì ngày càng khéo tay hơn, mang theo những hộp cơm tự tay làm, món ăn phong phú, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo.

"Những món nấu sẵn này không được mang vào đâu." Trần Bắc Xuyên tạt ngay một gáo nước lạnh.

Quý Nịnh đã chuẩn bị sẵn: "Không sao, số lượng không nhiều lắm, chúng ta ăn trên xe là được rồi. Cố Tu, cậu ăn nhiều vào nhé. Tớ đã tìm hiểu cẩm nang rồi, đồ ăn trong Disneyland vừa đắt vừa không ngon..."

"Tôi cũng chưa ăn sáng." Trần Bắc Xuyên đột nhiên vươn tay ra, chính xác cướp đi chiếc sandwich mà Cố Tu đang nhắm tới, nhét vào miệng rồi hô lên: "Đi thôi, lên xe."

Cố Tu ôm hộp đồ ăn, ngồi ở ghế phụ lái.

"Ăn ít thôi." Trần Bắc Xuyên luôn để ý đến mấy động tác nhỏ không dứt của Cố Tu, cứ như một phút không làm phiền là hắn sẽ chịu không nổi: "Lát nữa ngồi tàu lượn siêu tốc, trò chơi cảm giác mạnh gì đó, cậu muốn bị lắc đến ói ra à? Ói lên người ngồi trước thì cậu định bắt tôi đền phí tổn thất tinh thần chắc?”

Cố Tu: "......" Tên này phiền chết đi được.

Tất nhiên là cậu chẳng thèm nghe, còn cố tình làm động tác siêu chậm gắp một miếng sushi đưa vào miệng, vừa nhai vừa liếc người ngồi bên cạnh bằng ánh mắt khiêu khích, lại còn phát ra tiếng thỏa mãn tận hưởng.

Trần Bắc Xuyên không thể ngăn cản Cố Tu ăn, thế là hắn bèn tìm một con đường khác cướp thức ăn, còn mượn danh nghĩa là tài xế vất vả để ra yêu cầu: "Tôi đói rồi, cho tôi một miếng sushi đi."

Hai tay hắn đều đặt trên vô lăng, phía trước là cầu vượt cao tốc trải dài tít tắp, không thấy bóng dáng đèn đỏ nào.

Lúc này chỉ có thể nhờ hành khách ngồi ghế phụ giúp đỡ.

Trần Bắc Xuyên còn nghiêng mặt sang há miệng về phía ghế phụ: "A--"

Cố Tu: "......."

Cậu chuyển hướng miếng sushi mà mình định ăn, nhét thẳng vào miệng Trần Bắc Xuyên.

Trần Bắc Xuyên cướp được đồ ăn, trong lòng thỏa mãn, đôi mắt xám nheo lại vì sung sướng.

Cố Tu lại bất ngờ lên tiếng: "Há miệng."

Trần Bắc Xuyên nghiêng đầu đón lấy.

Lại là một miếng sushi béo ụ với đầy đủ nguyên liệu.

Miệng Trần Bắc Xuyên gần như bị nhét đầy, nhưng Cố Tu vẫn chưa chịu dừng lại: "Há tiếp đi!"

"Ưm."

Cố Tu dùng sức nhét vào.

Ăn đi! Ăn chết anh luôn!

Liên tiếp ba miếng sushi vào miệng, hai bên má Trần Bắc Xuyên phồng to như cái bánh bao, miệng đầy ắp, thế mà đuôi mắt lại cong cong ý cười.

Giờ thì cái miệng chọc ghẹo đó không há ra được nữa rồi ha! Cố Tu hài lòng hừ một tiếng, rồi tiếng Trần Nam Nguyên từ hàng ghế sau truyền đến: "Ối giồi ôi, em cũng no rồi, đủ rồi đủ rồi."

Năm người khởi hành sớm nên không phải xếp hàng nhiều đã vào được Disneyland.

Đi đường mất gần một tiếng, trên xe lại vừa ăn vặt vừa uống nước, Trần Nam Nguyên đề nghị muốn cùng cô bạn thân đi vệ sinh trước.

Hai cô gái đều mang theo túi, Trần Bắc Xuyên thì hai tay đút túi quần bày ra vẻ không liên quan đến tôi. Trần Nam Nguyên đảo mắt một cái, dứt khoát cầu cứu Quý Nịnh: "Quý Nịnh, anh có đi vệ sinh không? Anh có thể giúp bọn em cầm túi được không? Lát nữa bọn em sẽ giúp anh cầm..."

007 trong đầu Cố Tu lại bắt đầu la lối: 【Tui tui tui tui giúp cậu cầm!】

Cố Tu: "......"

Cậu mới không để ý một lúc mà quả cầu ánh sáng nhỏ kia trực tiếp bay ra ngoài, lao thẳng về phía bụi cây gần đó. Cố Tu "xùy" một tiếng, đoán chừng tên này lại sắp đổi sanh skin hình người nữa rồi.

Nói sao nhỉ, sớm biết vậy thì đổi từ sớm đi, có khi còn có thể moi của Trần Bắc Xuyên một vé vào cửa nữa.

Còn Quý Nịnh, một tiểu thụ đã có người trong lòng, nhận được lời đề nghị từ người đẹp chỉ thấy tiến thoái lưỡng nan.

Cố Tu lập tức lên tiếng đuổi khéo cả nhóm: "Các cậu cứ đi vệ sinh đi, tôi đi cửa hàng chủ đề đằng kia một lát--"

Lời còn chưa dứt đã vèo chạy mất.

Trần Nam Nguyên lập tức cười tủm tỉm nói với Quý Nịnh: "Vậy thì làm phiền anh rồi! Đàn anh~ anh tốt thật đó, không như anh trai em, không biết chu đáo, không biết tinh tế lại còn không biết thương hoa tiếc ngọc, đáng đời ảnh không tìm được người yêu!"

Quý Nịnh: "......."

Câu nói vừa rồi của Trần Nam Viên hiệu quả thấy rõ, Quý Nịnh gật đầu, dùng hành động thực tế để chứng minh rằng bản thân xứng đáng có người yêu: "Ừm, để anh cầm giúp các em, các em đi đi." Trần Bắc Xuyên cười lạnh một tiếng nhưng không tức giận, thong dong thư thái lần theo hướng Cố Tu rời đi mà tìm kiếm.

Cố Tu vừa mới dạy dỗ xong cái tên 007 hình người thích làm bậy, vừa xoay người đã đụng phải Trần Bắc Xuyên đang tìm đến, giật mình đến nỗi suýt chút nữa tim ngừng đập. Trần Bắc Xuyên không mấy để ý đến thiếu niên đang ngồi xổm phía sau giả vờ làm người vô hình, chỉ nói với cậu: "Họ đều đi vệ sinh rồi, tôi thấy hàng cùn khá dài chắc là phải đợi thêm một lúc nữa. Hay là chúng ta tranh thủ đi dạo cửa hàng chủ đề đi?"

Cửa hàng sáng sớm đã rất náo nhiệt, nhất là những cô gái và người mua hộ đến sớm để săn hàng. Các loại sản phẩm nhồi bông hoạt hình đa dạng bày đầy trên kệ, muôn màu muôn vẻ, màu sắc mộng mơ rực rỡ.

Hai anh chàng to xác như Trần Bắc Xuyên và Cố Tu bước vào trong đó, quả thật có hơi lạc lõng, không hợp với bầu không khí đáng yêu xung quanh chút nào.

Cả hai hoàn toàn không biết mua gì, một số sản phẩm còn không hiểu được công dụng. Nhìn tới nhìn lui thì chỉ có bờm cài tóc là tiện dụng và thân thiện nhất.

Trần Bắc Xuyên cầm một chiếc bờm cài tóc lông nhung màu hồng lên, hỏi Cố Tu: "Đây là cái gì?"

Cố Tu bực mình: "...Tôi đâu có biết!" Là cư dân bản địa của thế giới này, Trần Bắc Xuyên sao lại quay qua hỏi cậu chứ!

Trần Bắc Xuyên vẫn giữ thái độ tốt đến khó tin, giơ chiếc bờm lên ướm thử trên đầu Cố Tu rồi lắc đầu: "Không hợp." Hắn đặt chiếc bờm tai nhọn màu hồng trở lại, cầm một chiếc tai dài màu tím hồng lên, ngắm nghía một chút rồi khẳng định: "Đây là thỏ."

Cố Tu: "......" Cậu cảm giác mình giống như một đứa trẻ mẫu giáo đang học nhận diện đồ vật qua hình ảnh.

Trần Bắc Xuyên thì đang rất chăm chú, khiến Cố Tu cảm thấy mất mặt vô cùng, đang định lén lút chuồn đi.

"Cái đó là StellaLou đó, rất được yêu thích." Một cô gái tốt bụng giới thiệu cho hai người: "Hai anh định... mua cho bạn gái hả?"

Trần Bắc Xuyên kéo Cố Tu đang cố gắng bỏ trốn lại, nói: "Mua cho cậu ấy."

Cố Tu nhanh chóng từ chối: "Tôi không hề cần thứ này!"

Trần Bắc Xuyên mặc kệ, lại hỏi cô gái kia: "Có bờm nào hình chim không?"

"Ờm... hình như không có." Cô gái do dự nói: "Chim thì không có tai mà nhỉ?"

"Chim tất nhiên có tai, làm gù có con vật nào không có tai chứ!?" Cố Tu bỗng nhiên nói rành mạch như súng liên thanh, nghiêm túc nói: "Chẳng qua là tai không dựng đứng lên thôi, vì tai dựng đứng sẽ ảnh hưởng đến việc bay. Chim thông minh lắm, đã tiến hóa để loại bỏ nó rồi."

Trần Bắc Xuyên phì cười thành tiếng.

Cố Tu nghe rõ mồn một, lập tức dùng khuỷu tay thúc ra phía sau.

"Lấy cái này đi, màu bạc." Trần Bắc Xuyên nhanh nhẹn né tránh, còn tranh thủ cơ hội đeo một chiếc bờm lên đầu cậu.

"Cái gì vậy trời..." Cố Tu đưa tay lên sờ, không những không mềm mà còn lởm chởm, dường như có cả đống nhiều hạt lấp lánh.

Cô gái nhiệt tình nói: "Đây là Mickey á, anh đeo đẹp lắm."

"Tôi cũng lấy một cái." Trần Bắc Xuyên lại lấy một chiếc tai Mickey màu đen, tự đeo lên đầu mình.

Ban đầu, mọi sợi lông trên người Cố Tu đều đang phản kháng món phụ kiện Trần Bắc Xuyên gắn lên đầu cậu. Nhưng vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy đối phương mọc ra đôi tai chuột ngốc nghếch, cậu lập tức quăng hết tự tôn sang một bên, cười ha hả không chút khách sáo.

"Cảm ơn." Trần Bắc Xuyên vẫn ôn hòa cảm ơn cô gái, sau đó kéo Cố Tu đến chỗ vắng người.

Trần Bắc Xuyên là người bản địa của thế giới này, vậy mà lại không nhận ra bất kỳ nhân vật nổi tiếng nào trong công viên giải trí. Không biết hắn đang đứng trước kệ hàng lựa tới lựa lui cái gì, thỉnh thoảng hỏi Cố Tu hai câu, đương nhiên cũng chẳng nhận được câu trả lời.

Trần Bắc Xuyên vẫn không hề tỏ ra khó chịu, vẫn mân mê chiếc móc khóa lông mềm trong tay, xoa tới xoa lui như đang v**t v* chim rồi lại quay sang nói với Cố Tu: "Lần trước tôi có nói với cậu là ba mẹ tôi kết hôn vì lợi ích thương mại mà, đúng không?"

Cố Tu: "Ừm?"

Trần Bắc Xuyên ngước mắt, đôi mắt màu xám khói khó phân biệt cảm xúc: "Năm nào họ cũng hứa sẽ đưa tôi đi công viên giải trí chơi, nhưng năm nào cũng thất hứa, cho đến khi tôi lớn rồi, thì cũng không cần nữa."

Trong kịch bản Cố Tu nhận được không hề đề cập những điều này, cậu nhất thời không biết phải phản ứng thế nào, ngẩn người mãi không lên tiếng.

Trần Bắc Xuyên khẽ cong môi, ngón tay ngứa ngáy búng một cái vào tai chuột lấp lánh của cậu, rồi tranh thủ nói tiếp trước khi Cố Tu nổi nóng: "Hôm nay cậu đi công viên giải trí cùng tôi, còn đi dạo cửa hàng chủ đề cùng tôi nữa, tôi vui lắm."

Hả?

Cố Tu lại một lần nữa ngây người.

Rõ ràng cậu đến đây là để thử thách giới hạn của công chính! Kết quả sao lại vô tình thỏa mãn được mong ước bấy lâu của công chính rồi?

"Không phải..."

Cậu vội vàng muốn giải thích.

"Cố Tu," Trần Bắc Xuyên cắt lời cậu, "Đằng kia kìa, chúng ta cũng chụp ảnh chung trước gương giống như họ đi. Tôi muốn đăng lên vòng bạn bè, cho họ biết là không có họ tôi cũng có thể sống rất vui vẻ."

Mặc dù trên diễn đàn Cố Tu luôn miêu tả Trần Bắc Xuyên là "cái tên bạn cùng phòng đáng ghét", nhưng khi đối diện dáng vẻ đáng thương của đối phương, cậu thật sự không thể thốt ra bất cứ lời nặng nề nào, cũng không đành lòng từ chối.

"Đươc rồi, họ đi rồi."

Nhóm bạn thân chụp ảnh trước gương toàn thân vừa rời đi, Trần Bắc Xuyên lập tức gọi Cố Tu lại đó.

Hai cô gái kia vẫn chưa đi xa, dáng vẻ đều trạc tuổi đôi mươi trong như sinh viên đại học. Một người kéo tay người kia, nhỏ giọng nói gì đó vào tai cô bạn, rồi cả hai cùng nhìn sang, lộ ra vẻ hơi ngạc nhiên.

Sau đó họ lại dùng tay che miệng, lặng lẽ lùi lại vài bước, sợ làm phiền Cố Tu và Trần Bắc Xuyên đang đi đến chụp ảnh.

"Cầm lấy này, cái này đáng yêu phết." Trần Bắc Xuyên tiện tay nhét một con thú nhồi bông mềm mại vào tay Cố Tu.

Trong lúc Cố Tu lật qua lật lại để phân biệt chủng loại của con thú nhồi bông, Trần Bắc Xuyên đã cởi cúc áo khoác ngoài, để lộ chiếc áo len trắng sữa bên trong, tạo hiệu ứng tương đồng với áo phao của Cố Tu.

Cố Tu nghiên cứu xong, vừa quay đầu sang đã bất ngờ thấy một khuôn mặt đẹp trai phóng to đang kề sát khiến cậu giật nảy mình.

"... Đến gần thế làm gì!"

"Tìm góc chụp mà."

Trần Bắc Xuyên mặt không đổi sắc, camera điện thoại hướng về phía gương, còn mặt hắn thì hướng về phía Cố Tu.

"Góc nghiêng mặt của tôi đẹp hơn."

Cố Tu: "......"

Nhìn vào gương, Trần Bắc Xuyên dường như vẫn chưa hài lòng, hắn nghiêng đầu ghé sát tai Cố Tu, trông như muốn hôn nhưng lại không hôn.

Cố Tu thấy gương mặt nghiêng trong gương của Trần Bắc Xuyên từ từ tiến lại gần, đôi tai chuột lấp lánh ánh bạc chạm vào trán Trần Bắc Xuyên trước, sau đó là vành tai người nhạy cảm hơi lạnh của cậu, bị hơi thở nóng rực của đối phương phả vào, cậu theo bản năng nghiêng người tránh đi.

"Này, Cố Tu, chỉ là chụp ảnh thôi mà."

Tấm đầu tiên bị nhòe, Trần Bắc Xuyên kéo cậu trở lại, chụp thêm lần nữa.

"Cố Tu... đừng động đậy."

Giọng trách nhẹ đầy bất lực ẩn chứa ý cười và sự cưng chiều: "Đã ngủ cùng nhau rồi, sao còn khách sáo thế?"

Trước Tiếp