Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 61: Câu chuyện học đường 21

Trước Tiếp

〘"v**t v* chim nhỏ."〙

_

Sau một bữa ăn, các diễn viên chính cho phim quảng bá của trường đã được chốt dễ dàng.

Trần Nam Nguyên, thành viên mới của ban tuyên truyền hội sinh viên, không chỉ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ khó khăn mà còn vượt chỉ tiêu mang về thêm một Cố Tu.

Tuy nhiên đến khi diễn viên có mặt, trưởng ban và những người khác mới hay tin phim quảng bá đã lâm thời đổi thành hai nam chính.

Nhưng vấn đề không lớn, nội dung kịch bản vẫn được giữ nguyên như cũ. Cố Tu tuyệt đối không kém cạnh bất kỳ mỹ nữ hoa khôi nào. Gần đây mọi người ít nhiều đều nghe qua về những tin đồn giữa hai người họ trên diễn đàn trường. Hôm nay được tận mắt chứng kiến, quả nhiên thích thật!

Cố Tu thì vẫn tận tâm tận lực đi theo cốt truyện.

Vào ngày quay phim Cố Tu đến sớm để trang điểm và luyện tập đường dây. Trần Bắc Xuyên tạm thời bị giáo sư kéo đi làm việc, phải đến trưa mới tới được.

Quý Nịnh chủ động ứng tuyển vào tổ hóa trang cho video phim quảng bá lần này, theo sát đoàn phim từ đầu đến cuối, giúp Cố Tu đỡ lo lắng không ít.

Lần trước tỏ tình bị từ chối, Quý Nịnh đã suy sụp một thời gian, vừa lúc tự nhốt mình trong phòng vẽ để hoàn thành bài tập môn học. Sau đó cậu ta lại nghe fan xuyên sách mách nước về tình tiết mới nhất trong truyện, liền lập tức đăng ký vào đoàn quay phim quảng bá.

Fan kia tuyên bố hai diễn viên chính của phim quảng bá lẽ ra phải là Trần Bắc Xuyên và hoa khôi. Cậu ta ngay lập tức liên tưởng đến cô gái từng che ô cùng Trần Bắc Xuyên trước đó, cố ý đi hỏi thăm mới biết thì ra đối phương tên Trần Nam Nguyên, là em gái ruột của Trần Bắc Xuyên.

Không biết vì lý do gì, hai diễn viên chính lại biến thành Trần Bắc Xuyên và Cố Tu.

Đến phòng trang điểm, Trần Nam Nguyên và Cố Tu đang trò chuyện, trông có vẻ rất thân thiết. Dù Trần Bắc Xuyên không có mặt nhưng luôn được nhắc đến trong cuộc nói chuyện của họ. Người khác có thể không cảm thấy gì nhưng trái tim Quý Nịnh vẫn còn vương vấn Cố Tu, làm sao có thể không nhận ra ý đồ se duyên Cố Tu với anh trai mình trong lời nói của Trần Nam Nguyên.

Một video phim quảng bá nghiêm túc tử tế của trường đại học đột nhiên trở thành hai nam chính, Trần Nam Nguyên chắc chắn đã đóng góp công sức rất lớn trong chuyện này.

Nếu không phải nắm rõ cốt truyện thì Quý Nịnh đã quả thật là đơn thân độc mã. Mặc dù vậy cậu ta vẫn đang ở thế yếu rõ rệt, chỉ có lúc hóa trang hoặc dặm lại lớp makeup mới được tiếp cận với Cố Tu.

Nghĩ theo hướng tích cực thì Cố Tu vì lời tỏ tình kia mà ghét bỏ cậu ta, vậy là đủ rồi.

Có lẽ vì cảm giác áy náy hoặc muốn bù đắp, thái độ của Cố Tu đối với cậu ta còn tốt hơn trước, cũng không còn vô tâm vô phế như trước nữa.

Thật ra Cố Tu đang bước vào phần hai của cốt truyện "đau khổ cứu vớt tình yêu".

Sau khi bị cậu lạnh lùng từ chối, Quý Nịnh đã xuất hiện phản ứng căng thẳng rõ rệt, né tránh đụng chạm cơ thể, lảng tránh ánh nắt. Mặc kệ cậu có xin lỗi thế nào, Quý Nịnh cũng chỉ gượng cười đáp một câu "Không sao đâu". Quý Nịnh không muốn giải thích nhiều, lớp vỏ xã giao lịch sự không thể phá vỡ đó như đang tuyên bố rằng mối quan hệ của họ không thể quay trở lại như trước được nữa.

Lúc ấy công chính đã thừa cơ mà vào, truy đuổi không ngừng và sau khi thụ chính ghen lồng lộn, hắn sẽ dịu dàng xoa đầu đối phương, khiến cậu bé tự ti không kìm được cảm xúc mà bật khóc như mưa.

Tạm thời chưa nói đến Trần Bắc Xuyên không đi theo cốt truyện, trước mắt Cố Tu phải ứng phó với Quý Nịnh đang trang điểm cho mình và xin lỗi cậu ta.

"Quý Nịnh." Cố Tu nhìn thiếu niên trong gương đang mím chặt môi, nhẹ nhàng mở lời: "Lần trước tôi nói có hơi quá lời..."

Quý Nịnh cụp mắt xuống, vừa bôi kem che khuyết điểm cho cậu vừa thẳng thừng quan sát khuôn mặt ấy một cách đường hoàng, một lúc lâu sau mới mở miệng: "Nếu cậu thấy áy náy... vậy thì đồng ý với tớ một yêu cầu đi."

Cố Tu: "......" Cái cách nói này nghe quen ghê, hình như từng nghe ở cái tên bạn cùng phòng đáng ghét nào đó rồi.

Cố Tu cảnh giác: "Cậu nói trước đi."

Quý Nịnh ngập ngừng một lúc: "Đi chơi với tớ một hôm, cụ thể đi đâu thì tớ chưa nghĩ ra."

Là một thụ chính với tính cách dịu dàng, tự ti hướng nội, Quý Nịnh quả nhiên không vô liêm sỉ như Trần Bắc Xuyên. Cố Tu yên tâm, nở một nụ cười nhẹ nhàng như trút được gánh nặng: "Được."

Quý Nịnh nhìn Cố Tu quyến rũ trong gương, mãi mới kiềm chế được nụ cười ở khóe miệng, dè dặt nói: "Tớ thấy gần đây hình như cậu càng đẹp trai hơn rồi đó."

Cố Tu lười ứng phó thêm với cậu ta, giả vờ không nghe thấy, tự mình chỉnh lại trang phục, cài chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ lên tận cổ.

Quý Nịnh vội vàng nói: "Đừng che nốt ruồi đó, để lộ ra đi, để lộ ra sẽ rất gợi... rất đẹp."

Cố Tu lưỡng lự.

Bây giờ Quý Nịnh có vẻ quá nhiệt tình với cậu. Theo cốt truyện thì đáng lẽ ra cậu phải là người liên tục mặt nóng dán mông lạnh, cậu từng lạnh nhạt với Quý Nịnh, giờ Quý Nịnh lại không thèm để ý đến cậu.

Ngay lúc này, Trần Bắc Xuyên đã xử lý xong việc của giáo sư và đến sớm hơn dự kiến. Hắn đi đến đâu là kéo tiếng bàn tán theo đến đó, tựa như một cực nam châm khổng lồ bẩm sinh khiến người ta không thể cưỡng lại.

Ngay cả tên bạn cùng phòng ghét hắn nhất lúc này cũng phải ngước mắt lên, đưa mắt cầu cứu đầy kỳ lạ về phía hắn.

Trần Bắc Xuyên sững sờ như được cưng chiều mà sợ, sau đó mới chú ý đến Quý Nịnh cũng có mặt ở đây, lông mày lập tức nhíu lại, khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng khó gần thường ngày.

"Này, Cố Tu."

Hắn gọi cậu với giọng điệu không mấy thiện chí, ai ngờ Cố Tu như được đại xá, vui vẻ lon ton chạy về phía hắn.

Lần này Trần Bắc Xuyên ngẩn ra  giây.

Cố Tu bẩm sinh da dẻ trắng trẻo trong suốt, đường nét khuôn mặt sắc sảo. Đến khi cậu chỉ còn cách hai ba bước, hắn mới phát hiện Cố Tu đã trang điểm. Chỉ vài nét đơn giản, tô vẽ lông mày và viền mắt, lại làm nổi bật hơn những đường nét vốn đã tinh tế, đôi mắt đen trắng rõ ràng mang một vẻ đẹp mê hoặc như xoáy nước.

Đi được nửa đường Cố Tu mới đột nhiên nhận ra mình hình như quá nghe lời, liền phanh gấp, lộ ra vẻ mặt khó chịu nhưng đáng yêu.

Đầu tiên Trần Bắc Xuyên liếc nhìn Quý Nịnh một cái đầy cảnh giác, sau đó khẽ nhếch môi như cười như không, nói với Cố Tu: "Lại mặc đồ của tôi à?"

Cố Tu im lặng một lát, thầm nghĩ cái áo sơ mi trắng bình thường nhất mà người này cũng nhận ra được sao? Cũng có thể vì sự do dự của cậu đã lộ ra vẻ chột dạ. Cố Tu dứt khoát liều mạng, nhướng cao hàng lông mày đầy sức sống, hùng hồn nói: "Tôi làm gì có bộ đồ nào chỉnh tề phù hợp."

Mặc đồ của bạn cùng phòng thì sao chứ!

Trần Bắc Xuyên không hề tức giận hay bực bội, chỉ đưa hai tay ra rồi dưới ánh mắt cảnh giác của Cố Tu, mi mắt khẽ rũ xuống, động tác nhẹ nhàng cài cúc áo trên cùng cho cậu.

"Cài chặt cúc áo vào," Trần Bắc Xuyên nói, "Đừng để người khác nhìn thấy."

Cử chỉ của hai người thân mật đến thế, hành động của Trần Bắc Xuyên không nghi ngờ gì là đang tuyên bố chủ quyền. Sắc mặt Quý Nịnh không thể giữ nổi bình tĩnh nữa, va phải chiếc ghế bên cạnh tạo ra tiếng động chói tai.

May mà lúc này nhiếp ảnh gia thò đầu vào phá vỡ không khí căng thẳng giữa ba người, cất giọng oang oang như chuông đồng: "Nhanh lên nhanh lên, Cố Tu trang điểm xong chưa? Bây giờ ánh sáng vừa đẹp, chúng ta tranh thủ quay luôn--"

Phim quảng cáo trường học và "Cú ngã của Thiên chi kiêu tử"

Cố Tu thay thế vai nữ phụ hoa khôi trong cốt truyện, trở thành nam chính của bộ phim quảng bá này.

Phim quảng bá lấy chủ đề "Ý nghĩa của đại học", kể về câu chuyện của một sinh viên đã trải qua bốn năm đại học một cách mờ mịt, mông lung, đến khi tốt nghiệp mới hối hận không kịp. Cậu bị mắc kẹt vào ngày cuối cùng trước khi tốt nghiệp, giống như bộ phim Groundhog Day⁽¹⁾, ngày ấy cứ lặp đi lặp lại.

Để thoát khỏi vòng lặp, cậu cố gắng tìm kiếm ý nghĩa của đại học trong ngày hôm đó, làm tất cả những việc "nhất định phải trải qua" của thời sinh viên. Tham gia câu lạc bộ, đổ mồ hôi trên sân vận động, nếm thử các món ăn ngon trong trường, tham gia hoạt đ*ng t*nh nguyện, đến thư viện học tập...

Hôm nay trời nắng đẹp, buổi trưa quay ngoại cảnh ở sân bóng rổ trước. Nhân vật chính thông qua nhiều lần luyện tập lặp đi lặp lại, dần dần từ một kẻ vô dụng trở thành một người giỏi thể thao và đã có một trận bóng rổ thỏa thích với các sinh viên thể thao.

Buổi chiều khi mặt trời nghiêng nhẹ, mọi người chuyển đến phòng tự học 24 giờ của thư viện. Nam chính số hai Trần Bắc Xuyên cũng nhập cuộc, quay cảnh đôi thứ hai.

Trong ống kính, nhân vật nổi tiếng của trường đang được đài truyền hình phỏng vấn, một đoàn người hùng hậu tiến vào thư viện, thu hút vô số người quay đầu lại chụp ảnh. Nhưng ngay khi vị con cưng của trời này đang được mọi người chú ý thì hắn đột nhiên cơn lo âu phát tác, trước vô số đôi mắt và máy quay, hắn ngã nhào một cách vô cùng chật vật.

Cố Tu cũng chứng kiến cảnh tượng này, đáng tiếc lần đầu tiên sự việc xảy ra đột ngột, tất cả mọi người đều không kịp phản ứng. Lúc này, vòng lặp khiến cậu đau đầu lại trở thành "bàn ray vàng".  Cậu nấp sẵn ở vị trí thích hợp, nhìn thấy sắc mặt Trần Bắc Xuyên ngày càng tệ hơn, tính chuẩn thời gian rồi lao lên!

Cậu đã đỡ Trần Bắc Xuyên đang choáng váng một cách chính xác tuyệt đối!

Đây chỉ là diễn xuất nhưng Trần Bắc Xuyên lại làm thật, thả lỏng toàn bộ cơ bắp, không chút khách khí dồn hơn mấy chục kg trọng lượng lên người cậu.

Cố Tu trở tay không kịp, bị đè tới mức lùi lại mấy bước, mãi đến khi lưng cậu chạm vào giá sách mới dừng lại.

Đầu óc Cố Tu trống rỗng trong giây lát vì kinh ngạc. Hơi thở lạnh lẽo và u uất từ người thanh niên đã gần trong gang tất, như rừng cây đang cố gắng vươn cành lá, xào xạc lướt qua làn da cậu, để lại cơn ngứa ngáy dai dẳng khó tả.

Cố Tu chớp mắt, phía sau là giá sách cứng rắn, trước mặt là bạn cùng phòng tuấn tú xuất chúng, khuỷu tay hơi cong, những ngón tay xòe ra chống lên bề mặt kim loại của giá sách bên tai cậu.

Cậu trông chẳng khác gì nữ chính trong phim thần tượng, bị người đàn ông dồn vào giữa vòng tay và giá sách.

"Cắt cắt cắt!"

Đạo diễn huơ huở cuộn áp phích trong tay, lớn tiếng hô dừng.

【Tuyệt vời truyền vời!】 Quả cầu ánh sáng bạc nhỏ phấn khích bay ra, xoay quanh hai người vài vòng, 【Thụ chính sắp ghen đến chết rồi!!!】

Trần Bắc Xuyên không nghe thấy tiếng lải nhải của 007, dường như cũng không nghe thấy hiệu lệnh của đạo diễn. Hắn chống tay ở nguyên tại chỗ bất động, đôi mắt sâu thẳm u tối không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm vào mặt Cố Tu.

Cố Tu bị hắn nhìn tới mức da đầu tê rần, yết hầu cuộn lên. Ánh mắt Trần Bắc Xuyên liền bị thu hút xuống dưới, nhìn chằm chằm vào nốt ruồi nhỏ bên cạnh yết hầu cậu.

Nơi bị nhìn chằm chằm ấy như thể bị một con dã thú dùng chiếc lưỡi có gai l**m qua, nóng rát và ẩm ướt.

【Chiu chiu, cố gắng thêm chút nữa, tiến độ hoàn thành điểm cốt truyện đã đạt 80% rồi! Chỉ cần để công chính xoa đầu nữa thôi là được rồi!】

"......" Cái quả cầu ánh sáng nhỏ ngày càng lúc càng vô lý kéo Cố Tu trở lại thực tại.

"Được rồi được rồi!" Thụ chính Quý Nịnh vội vàng chạy tới, cười gượng phá tan bầu không khí dính chặt giữa hai người: "Lại đây dặm lại lớp trang điểm đi, cảnh này còn phải quay thêm một lần nữa."

Lúc này Trần Bắc Xuyên mới lui lại, không đáp lời, lại còn như một cặp tình nhân than vãn với Cố Tu: "Cậu là trai thẳng mà còn trang điểm nữa à?"

Cố Tu: "....Trai thẳng thì sao, trai thẳng cũng có quyền trang điểm, anh đây là có định kiến, là đang kỳ thị trắng trợn đó!"

Quý Nịnh đứng nhìn hai người đấu võ mồn trêu đùa nhau, sắc mặt ngày càng khó coi. 007 cũng nhảy ra góp vui, nhại lời: 【Chiu chiu, người có đầy rẫy định kiến kỳ thị đồng tính chính là anh đấy, là thiết lập nhân vật của cậu luôn đó.】

Trong sự ồn ào hỗn loạn, Trần Bắc Xuyên chỉ lặng lẽ dùng đôi mắt xám trầm tĩnh nhìn Cố Tu, mang theo chút ý cười, mãi lâu sau mới nói: "Cậu không trang điểm trông còn đẹp trai hơn."

Không khí dường như không ngừng nóng lên, Quý Nịnh vội vàng chen vào: "Cố Tu, cậu đổ mồ hôi rồi, vẫn nên dặm lại lớp trang điểm đi."

007 lải nhải không ngừng: 【Chiu chiu, cố thêm chút nữa đi! Hũ giấm của thụ chính đã đổ rồi! Một hơi hoàn thành nốt cảnh xoa đầu đi!!】

Cố Tu im lặng một lát: 【Anh biết làm sao với đường tình cảm của họ bây giờ? Cưng có gấp cũng vô ích. Trần Bắc Xuyên đến giờ vẫn tự nhận mình là trai thẳng mà.】

【Ừm...】 007 dùng cái đầu dữ liệu ngốc nghếch của mình suy nghĩ một chút: 【Kiểu trai thẳng giống anh à?】

【Này, 007, cưng có ý gì?】 Từ lúc đến cái thế giới Tấn Giang đầy rẫy gay này, đặc biệt là sau khi "tương trợ lẫn nhau" với công chính, Cố Tu trở nên cực kỳ nhạy cảm với vấn đề này, sắc mặt trở nên rất khó coi: 【Cút, anh đáy là trai thẳng chính hiệu, hoàn toàn khác Trần Bắc Xuyên.】

【Ồ ~ Được thôi ~】 Quả cầu ánh sáng nhỏ kéo dài âm cuối, bay lên bay xuống trong không khí, chiếu rọi khuôn mặt đẹp trai và thanh thoát của Cố Tu trở nên trắng lóa.

Mắt cậu là mắt một mí, xương cốt rõ nét nhưng không quá góc cạnh, đường nét mềm mại, môi mỏng hồng nhạt. Theo cách nói phổ biến hiện nay thì cậu là một anh đẹp trai kiểu thanh đạm tiêu chuẩn. Trong thế giới internet tràn ngập những chàng trai trang điểm đậm, tóc vuốt keo bóng bẩy, cậu giống như một làn gió trong lành, thổi bay không khí phù phiếm và hư vinh.

Quý Nịnh nhìn ngũ quan quả thực không cần trang điểm nhiều của cậu, hoàn toàn có thể hiểu được sự cuồng nhiệt của cả nam lẫn nữ trên diễn đàn.

Nếu nói Trần Bắc Xuyên là đóa hoa lạnh lùng trên núi cao, ngạo nghễ và xa vời, thì Cố Tu lại là cậu em hàng xóm hay đàn anh đẹp trai trong cuộc sống.

Do khí chất khác biệt hoàn toàn, mọi người khi trêu chọc Trần Bắc Xuyên ít nhiều vẫn mang chút hương vị kiểu fan và thần tượng, còn khi trêu chọc Cố Tu thì không khách sáo chút nào, vô cùng phóng túng.

Hôm qua Quý Nịnh vừa thấy trên topic trai đẹp có người đăng lại bài từ diễn đàn, ngôn từ cực kỳ táo bạo nhưng lại phân tích rất có lý rằng mặc dù Cố Tu là một anh chàng đẹp trai cực phẩm, nhưng nhìn khí chất của cậu thì chắc chắn là một trai tân chưa từng ăn mặn.

Tâm trí của Quý Nịnh dần dần lạc trôi.

"Dặm xong chưa?" Cố Tu lên tiếng hỏi, đồng thời làm động tác muốn đi.

Quý Nịnh vội vàng lên tiếng giữ lại: "Có muốn tô chút son bóng không? Ống kính sẽ ăn lớp trang điểm đó."

"Không cần." Trần Bắc Xuyên đột nhiên tiến tới cắt ngang, ánh mắt mang đầy ẩn ý lướt qua khuôn mặt Cố Tu, kéo dài giọng nói: "Cậu ấy chỉ cần hơi kích động một chút thì môi sẽ đỏ bừng lên."

"......." Cố Tu không hề hay biết cổ mình đã đỏ lên ngay lập tức, hung dữ với Trần Bắc Xuyên: "Này, anh có ý gì!"

Trần Bắc Xuyên chỉ cười mà không đáp, hoàn toàn không để ý đến Quý Nịnh, nhẹ nhàng buông mồi nhử "chim nhỏ" rồi quay người rời đi một cách đẹp trai.

"Trần Bắc Xuyên, anh nói rõ cho tôi nghe xem nào." Cố Tu vội vàng đuổi theo, trực giác mách bảo tên "gay kín" này muốn kéo mình xuống nước, không chịu buông tha: "Tôi kích động lúc nào chứ."

"Lúc đánh nhau với tôi ấy." Khóe mắt Trần Bắc Xuyên lóe lên một tia ranh mãnh, lời nói mang đầy ẩn ý: "Chứ còn gì nữa, chẳng lẽ còn thể là do làm cái gì khiến cậu kích động hơn nữa?"

"......." Cố Tu im lặng một giây, sang giây tiếp theo thì hai tai đã đỏ bừng, máu dồn lên não, trực tiếp ảnh hưởng đến khả năng ngôn ngữ của cậu, cứ lặp đi lặp lại mãi một câu: "Anh có ý gì... Này, Trần Bắc Xuyên!"

Trần Bắc Xuyên đáng ghét "Ầy" một tiếng đáp lại cậu, rồi lại ngứa tay xoa xoa mái tóc vừa được chỉnh sửa của cậu.

Phiền chết đi được, cái tên này.

007 ồn ào càng thêm phiền: 【Hoàn hảo! "Điểm cốt truyện quan trọng số bảy" hoàn thành 100%!】

Cố Tu không nhịn được mà mỉa mai: 【Hệ thống đánh giá của bọn cưng dù có để Trần Bắc Xuyên đi sờ một con chó cũng thành công được ấy chứ.】

Sờ một lần chưa đủ, lại còn sờ nữa.

Cố Tu nổi giận đùng đùng, "Bốp" một cái gạt phắt bàn tay trên đầu: "Bị bệnh à? Sờ nữa là hói luôn đó."

Trần Bắc Xuyên không giận cũng không bực, ngược lại tâm trạng rất tốt mà cong khóe môi, lại đưa ngón trỏ khẽ cọ nhẹ lên má cậu, trêu đùa nói: "v**t v* chim nhỏ."

"......"

Thật sự rất khó để không khiến người ta liên tưởng đến lần "tương trợ lẫn nhau" giữa trai thẳng lần trước.

"Rất tốt, Cố Tu." Giọng đạo diễn vang lên: "Sắc mặt hiện tại rất tuyệt, hồng hào tràn đầy sức sống, cứ giữ nguyên như vậy nhé."

Quá trình quay phim vừa cãi vã vừa căng thẳng, nhưng cuối cùng hiệu quả mà phim quảng bá mang lại lại bất ngờ ngoài mong đợi.

Trong vòng lặp Cố Tu đã không ngừng tìm kiếm ý nghĩa của cuộc sống đại học, phát hiện ra rằng dù ở sân vận động, thư viện, hoạt động câu lạc bộ hay phòng thí nghiệm, đâu đâu cũng có bóng dáng của vị nhân vật nổi tiếng của trường, người ấy như hiện thân của "ý nghĩa của đại học". Cuộc sống của hắn bận rộn và đầy đủ, tràn ngập thử thách và thu hoạch, là một tấm gương xứng đáng nhất.

Sau khi trải qua hết lần lặp này đến lần lặp khác, trong thế giới của Cố Tu, Trần Bắc Xuyên đã từ một người xa lạ trở thành ý nghĩa mà cậu theo đuổi, là đối tượng để cậu học hỏi và noi theo.

Thế nhưng sau mỗi vòng lặp, Trần Bắc Xuyên đều sẽ quên cậu.

Cố Tu hoàn thành hết mọi việc trong danh sách “những điều nhất định phải làm ở đại học”, nhưng lại chẳng có lấy một chút thỏa mãn như tưởng tượng. Khi nghe Trần Bắc Xuyên nói một tiếng "Bạn học, cậu là ai?", cảm giác trống rỗng và cô đơn tựa hồ nhân lên gấp trăm nghìn lần, như thủy triều nhấn chìm cậu.

Cố Tu không ngừng khắc khoải về bốn năm đại học đã qua đi, cố gắng hết lần này đến lần khác để bù đắp quá khứ. Nhưng rồi lần đầu tiên trong muôn vàn vòng lặp ấy, một ý nghĩ mới mẻ và mãnh liệt sinh ra trong lòng cậu.

Cậu muốn sống cho hiện tại.

Không có gì ý nghĩa hơn dòng thời gian vẫn không ngừng trôi đi. Mọi điều tốt đẹp cuối cùng cũng sẽ qua đi. Nên sống hết lòng với mỗi một ngày bằng sự trân trọng, mới là ý nghĩa thực sự của cuộc sống.

Cuối cùng cậu đã không còn cố chấp đi tìm kiếm ý nghĩa, không còn luyến tiếc về quá khứ không thể níu giữ. Bánh răng thời gian bắt đầu chuyển động trở lại, tiếp tục tiến về phía trước…

Một ngày mới lại đến.

Cố Tu rời khỏi giường, đẩy cửa rời khỏi ký túc xá, chạy nhanh xuống lầu, lao điên cuồng giữa dòng người tấp nập. Con đường rợp bóng cây, tòa nhà giảng đường, căn-tin, hồ nước nhân tạo... từng cảnh một lùi về phía sau, biến thành những bóng mờ tan vào nền trời.

Cuối cùng cậu cũng đến ngày tốt nghiệp chính thức. Trần Bắc Xuyên mặc áo cử nhân, đang được thầy cô và bạn bè gọi đến chuẩn bị chụp ảnh.

Cố Tu lớn tiếng gọi: "Này! Đợi tôi với!"

Trần Bắc Xuyên dừng bước, quay đầu nhìn lại, nhìn về phía cậu. Ánh mắt hai người xuyên qua khoảng cách hơn mười mét chạm nhau, tán cây đong đưa, gió nhẹ khẽ lay.

Rõ ràng là lần đầu gặp mặt, nhưng hai người lại ăn ý đồng thời cong môi, mỉm cười nhìn nhau.

Đi học chưa bao giờ chỉ vì chờ được tan học, gặp gỡ cũng chẳng phải để chia ly. Điều quan trọng nhất chính là những tháng năm thật sự đã trải qua, dù là đẹp đẽ hay không, đoạn thời thanh xuân ấy chính là ý nghĩa.

......

Một tuần sau, nhân viên hậu kỳ ngày đêm tăng ca hoàn thiện bản chính thức. Phim quảng bá mới nhất của đại học A chính thức được đăng tải trên các nền tảng.

Video quảng bá lần này không chỉ vượt trội về chất lượng và nhan sắc diễn viên, mà còn đúng như Trần Nam Nguyên dự đoán, ăn theo được độ hot của việc "đu cp", lượt xen dễ dàng vượt mốc triệu lượt, đè bẹp hàng loạt video quảng bá ghiêm túc khác.

【Đại học A còn cần phim quảng bá à? Tôi không học đại học A chẳng lẽ vì không có video quảng bá sao?? Là vì tôi thi không đậu đó】

【Đại học A rất tốt, hoan nghênh đăng ký đại học B bên cạnh!】

【Haha, bên đối thủ bắt đầu nhảy vào cướp sóng rồi đấy】

【Mặc dù rất cảm động nhưng cái cơ chế vòng lặp này có thể tận dụng tốt hơn được không, ủng hộ hai nam chính mỗi ngày hôn môi lặp đi lặp lại hôn đủ 999 ngày [/đầu chó ngậm hoa hồng]】

【Aaaaaa cái này có thể đẩy thuyền được không vậy】

【Chị em cứ yên tâm mà đẩy thuyền đi, hai người này là CP chính thức được công nhận của chúng tôi đó hahaha [Chia sẻ từ bot chuyên cập nhật tin tức hot đại học A]】

【Vãi chưởng nhiều ke quá, nhiều đường quá (mắt chữ A miệng chữ O.jpg)】

【CP người thường mà cũng phóng khoáng vậy sao?? Choáng váng mặt mày】

【Phục ghê, nhà ai có bạn cùng phòng tốt mà cứ động một tí là ôm ôm ấp ấp ngồi trên đùi thế này hả!】

_________________

*Chú thích:

• (1) Groundhog Day: Là một bộ phim hài giả tưởng ra mắt vào năm 1993 được Harold Ramis đạo diễn, viết kịch bản bởi Harold Ramis và Danny Rubin. Phim có sự tham gia của diễn viên Bill Murray trong vai Phil Connors, làm nghề khí tượng truyền hình ở Pittsburgh, một người có bản tính gàn dở, trong một ngày đi làm việc trúng vào sự kiện Ngày Chuột chũi (Groundhog Day, ngày 2 tháng 2) ở Punxsutawney thì vô tình bị mắc kẹt vào một vòng lặp thời gian, khiến một ngày diễn ra lặp lại lặp đi nhiều lần. Khi đã trải nghiệm vòng lặp nhiều lần, anh dần ngẫm ra giá trị cuộc sống và thay đổi lại bản thân.

Trước Tiếp