Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
〘Sự giúp đỡ lẫn nhau giữa các trai thẳng.〙
_
"...Này."
Cuộc sống hằng ngày của hai tên bạn cùng phòng nhìn nhau là chướng mắt, suốt ngày đấu khẩu chẳng dứt.
Bị Cố Tu bất ngờ véo vào đùi, ánh mắt xám tro của Trần Bắc Xuyên lập tức sâu thêm vài phần. Đáng tiếc, một kẻ thiếu một sợi dây thần kinh như Cố Tu hoàn toàn không hay biết gì, vẫn đang cãi nhau chí chóe với 007 trong đầu.
【Không phải anh nói chứ 007, lúc đầu cưng nói với anh như thế nào? Cái danh hiệu dài dằng dặc của công chính đó... Sinh viên xuất sắc, nam thần, hotboy lạnh lùng, làm ơn hãy banh con mắt không tồn tại của cưng ra mà nhìn xem, cái tên đáng ghét mồm mép độc địa, đồ chó chết này có liên quan gì đến hình tượng mà cưng nói không.】
Giọng 007 rất gấp: 【Chiu chiu! Tui bị kích hoạt chế độ bảo vệ quyền riêng tư của ký chủ nên sắp tắt máy rồi, anh tự bảo...】
Cố Tu: ".....?"
Việc bị cưỡng chế tắt máy vì kích hoạt chế độ quyền bảo vệ quyền riêng tư của ký chủ hình như cũng không phải lần đầu.
Trần Bắc Xuyên mặc một chiếc quần khá dày, không nhìn ra điều bất thường. Cố Tu ngơ ngác ngẩng đầu lên, kết quả lại bị Trần Bắc Xuyên tấn công. Lần này bàn tay chó má của hắn bóp vào má cậu.
Ánh mắt Trần Bắc Xuyên mang theo nụ cười trêu chọc, nhanh chóng chặn đường lui của cậu: "Trai thẳng nắn má thì có sao?"
"......" Gân xanh trên trán Cố Tu giật điên cuồng.
"Thôi, không đùa với cậu nữa." Trần Bắc Xuyên đứng dậy đi vòng qua cậu, để lại một đống bừa bộn rồi chạy mất, giọng lạnh như sương sớm ẩn chứa một chút khàn khàn khó nhận ra: "Đi tắm đây, đừng khóa cửa."
Trần Bắc Xuyên tắm một tiếng đồng hồ. Cố Tu đã lên giường nằm rồi, cánh cửa ký túc xá khép hờ mới bị nhẹ nhàng đẩy ra.
Ngày hôm đó trôi qua dài đến bất tận.
Đầu tiên là trận đấu bóng rổ buổi sáng, chưa phân định thắng thua đã bất ngờ kết thúc vì Cố Tu bị ngã. Sau đó Trần Bắc Xuyên cõng cậu đi xuyên qua khuôn viên trường, cuối cùng đến nhà kho bỏ hoang nóng bức. Hai cơ thể nóng bỏng dán chặt vào nhau, giọt mồ hôi mằn mặn mang chút vị ngọt...
Khi tắm, não của Trần Bắc Xuyên như một máy chiếu tự động, không kiểm soát được mà liên tục chiếu lại tất cả những điều đó, đặc biệt là phần cuối cùng: nhiệt độ cơ thể của Cố Tu, hơi thở của Cố Tu, mồ hôi của Cố Tu cọ vào người hắn.
Giới hạn thấp nhất của con người cứ từng bước bị phá vỡ. Hắn may mắn đến đúng lúc nhà tắm không có người, đã thiên thời địa lợi như vậy, không tự xử một chút thì đúng là có lỗi với bản thân. Hắn vừa làm vừa căng thẳng, mỗi lần có tiếng động nhẹ là tim giật thon thót, tưởng chừng Cố Tu sẽ vừa huýt sáo vừa đẩy cửa bước vào, sự k*ch th*ch và hưng phấn mãnh liệt kéo dài suốt một tiếng đồng hồ.
Sau khi dội một lượt nước lạnh, sự bứt rứt trong cơ thể vẫn không giảm bớt, khó khăn lắm mới kìm nén được. Khi trở về ký túc xá, ngửi thấy mùi hạt và mùi cỏ thoang thoảng, sự thôi thúc khó kìm nén lại bắt đầu cuộn trào khắp cơ thể, có thể bùng phát bất cứ lúc nào.
Cố Tu nghe thấy tiếng động, thò đầu từ giường tầng trên xuống. Mái tóc mềm mại ngủ đến rời bời, đôi mắt ngái ngủ khép hờ. Khi nằm, giọng cậu cũng mềm hơn bình thường: "Trần Bắc Xuyên, nhớ tắt đèn."
Trần Bắc Xuyên nghe thấy mình "ừm" một tiếng, không vội sấy tóc, cứ để nó khô tự nhiên. Hắn còn cầm một chai nước lạnh, ừng ực uống cạn nửa chai.
Nhưng sự bứt rứt trong cơ thể vẫn khó mà xoa dịu.
Ánh mắt hắn cũng không tự chủ được mà cứ trôi tới trôi lui, rốt cuộc vẫn dừng lại ở giường của Cố Tu.
Giường tầng trên cao hơn đầu hắn một chút, có thể nhìn thấy nửa cánh tay trắng nõn của Cố Tu vắt trên thanh chắn, mu bàn tay nổi rõ gân xanh, những ngón tay thon dài ửng chút hồng nhạt. Không chịu yên phận nằm trong chăn, khiến người ở dưới được dịp no mắt.
Mắt Trần Bắc Xuyên gần như dán chặt vào bàn tay đó, yết hầu hắn cuộn lên cuộn xuống, rất lâu sau, một ý nghĩ chợt nảy sinh trong lòng.
Hắn mang nửa chai nước còn lại lên giường, vừa định uống thêm một ngụm nhưng tay lại không cẩn thận run lên, ào ào, nửa chai nước đổ hết lên chiếc giường vô tội.
Cố Tu đối diện nghe thấy động tĩnh, thò đầu ra tò mò nhìn sang, đồng thời bật đèn pin điện thoại, như bắt trộm, nhanh chóng chiếu thẳng sang phía đối diện!
Đồ chó chết, lén lút làm gì thế!
Mặc dù cảm giác ghét bạn cùng phòng đã được đóng đinh, nhưng điều này không làm giảm đi sự nhiệt tình hóng chuyện của Cố Tu. Hóng chuyện của người mình ghét còn thú vị hơn người bình thường nhiều.
Chỉ thấy Trần Bắc Xuyên luống cuống dịch chăn ra, rút một xấp giấy vệ sinh, lau trên giường.
Cố Tu xem rất ngon lành, miệng giả vờ quan tâm: "Hửm? Sao vậy?"
Trần Bắc Xuyên khẽ mím môi, như thể buông xuôi vứt bỏ chiếc khăn giấy nhăn nhúm trong tay, ánh mắt rũ xuống trông có vẻ chán nản: "Nước đổ rồi, ướt hết cả giường."
"À ~ ra là vậy." Cố Tu kiềm chế tâm trạng khoái chí, giọng điệu khẽ nhích lên một cách khó nhận ra.
Trần Bắc Xuyên ngước mắt lên, đôi mắt xám tro sâu thẳm đầy vẻ lạnh lùng lướt qua cậu
Cố Tu tắt đèn pin, nằm xuống lại, hài lòng kéo chăn lên: "Tôi ngủ trước đây."
Còn tối nay Trần Bắc Xuyên ngủ thế nào, chẳng liên quan gì tới cậu!
Nửa cái đầu Cố Tu vùi vào trong chăn mềm mại ấm áp, chờ đợi cơn buồn ngủ ập đến. Nhưng trong bóng tối, người bạn cùng phòng đối diện vẫn không chịu yên, sột soạt cứu vãn giường của mình, cuối cùng đành bỏ cuộc, bịch bịch bước xuống giường.
Cố Tu trở mình, lấy chăn che tai không mấy để tâm.
Cậu có chất lượng giấc ngủ rất tốt, tiếng động lặt vặt của Trần Bắc Xuyên không làm phiền được cậu. Cậu mơ màng buồn ngủ, cũng không nhận ra tiếng động ngày càng gần mình, cho đến khi hai chân lạnh toát, chăn bị thứ gì đó vén lên thì cậu mới hoảng hốt mở mắt, rồi cảm nhận được thứ gì đó nóng rực dán lên lưng mình.
Chỉ cần cử động một chút trên chiếc giường đơn nhỏ hẹp, phần eo mông đã va phải cơ thể phía sau. Một tiếng rên khe khẽ trầm trầm bật ra, Cố Tu lập tức ngồi dậy, khó hiểu trừng mắt nhìn vào đôi mắt xám nhạt trong bóng tối: "Trần Bắc Xuyên! Anh làm gì thế?"
Trần Bắc Xuyên không hề có chút xấu hổ nào khi bị bắt quả tang, hiên ngang đường hoàng nằm trên giường của cậu, còn gối cả lẻn mép gối của cậu, không hề nhúc nhích. Chỉ có miệng hắn ta mở ra khép vào: "Giường tôi toàn là nước, đệm cũng ướt rồi, tối nay chúng ta ngủ chung, chịu khó chút đi."
Cố Tu: "......"
Trần Bắc Xuyên tự mình vụng về, lại bắt cậu phải chịu trận!
Cái giường đơn 0.9 mét nhét chật cứng hai người, xoay người cũng khó. Cố Tu trong chăn dùng đầu gối huých hắn mấy cái, khó chịu nói: "Anh ra khách sạn bên ngoài thuê phòng mà ngủ đi, chật chết đi được."
"Tôi buồn ngủ rồi, không muốn động đậy. Với lại khách sạn bên ngoài bẩn lắm, tối nay tôi đã tắm gội rồi, không muốn ra ngoài ngủ." Trần Bắc Xuyên có lẽ buồn ngủ rồi, giọng hơi khàn.
Hắn nói năng hùng hồn, hoàn toàn ra vẻ "tôi cứ ngủ ở đây đấy, cậu làm gì được tôi", còn lôi chuyện cũ ra: "Cậu trộm quần áo của tôi, tôi còn chưa tính sổ với cậu đâu."
Cố Tu tiếp tục đá hắn: "Vậy thì anh cứ tính sổ đi."
Trần Bắc Xuyên đột nhiên nheo mắt lại, thở hắt ra một hơi nặng nề, nắm lấy cái chân đang "nghịch ngợm" trong chăn, khàn giọng nói tiếp: "Hôm nay cõng cậu đến phòng y tế, mệt chết tôi rồi. Nhắc mới nhớ, trận đấu của chúng ta vẫn chưa có kết quả... Lúc đó tôi đang dẫn trước. Nếu tiếp tục đấu, chắc chắn tôi cũng sẽ thắng."
"Cái gì mà nếu với nhỡ?" Cố Tu đã có sự đề phòng với khả năng hùng biện sắc sảo của người này, không mắc bẫy: "Anh đã làm gián đoạn trận đấu, là anh phạm luật, coi như anh tự động nhận thua, tiếp tục đấu tôi cũng thắng."
"Thế này nhé." Trần Bắc Xuyên làm dịu thái độ, cố gắng đàm phán với Cố Tu: "Tôi sẽ không tiết lộ chuyện cậu trộm quần áo của tôi ra ngoài, cậu cũng đồng ý với tôi một điều kiện, thế nào? Coi như cậu thắng, nhưng tôi cũng không thua."
"Như vậy chúng ta cùng thắng, không tốt sao? Dù gì chúng ta cũng là bạn cùng phòng, không cần thiết phải tranh cao thấp, hơn hai năm nữa chúng ta vẫn sẽ sống chung mà."
Cố Tu lẩm bẩm: "Ai muốn sống chung với anh chứ."
Không lâu sau công chính sẽ thuê nhà riêng với thụ chính, cậu làm xong nhiệm vụ cũng sẽ rời khỏi thế giới này.
Trần Bắc Xuyên: "Ừm, vậy là chốt rồi nhé."
Cố Tu: "......"
Cố Tu không nói lại cái tên đồ chó chết quá thông minh này. Chim khôn không đấu với chó ngu, vả lại cậu cũng mệt rồi, cậu đẩy Trần Bắc Xuyên sang phía rào chắn bên ngoài, còn mình quay mặt vào tường nằm xuống, kéo gần hết chăn về phía mình.
Trần Bắc Xuyên nửa vai lộ ra ngoài nhưng cũng không để tâm, còn quan tâm hỏi cậu: "Chân còn đau không?"
Cố Tu quay lưng lại với người này, không đáp lời. Ai ngờ Trần Bắc Xuyên hoàn toàn không làm theo lẽ thường, cũng không có bất kỳ ranh giới nào, coi sự im lặng của cậu là ngầm đồng ý. Một bàn tay không yên phận mò sang, dường như muốn xác nhận vết thương của cậu.
Nhưng để chiếm thêm không gian, cậu đã cố ý co hai đầu gối lên trước eo, bàn tay kia mò mẫm tìm kiếm vết thương không tồn tại của cậu, không cẩn thận chạm vào đùi cậu, rồi lại không cẩn thận...
Cố Tu giật mình co rúm người lại, hít một hơi lạnh: "...Trần Bắc Xuyên!"
Giọng cảnh cáo của cậu cũng mang theo run rẩy, hơi thở đứt quãng, hoàn toàn không có sức răn đe. Trần Bắc Xuyên càng được đà lấn tới, bàn tay mượn gió bẻ măng kia dần trở nên không kiêng nể, mò đến thắt lưng cậu, ác ý phả hơi nóng vào tai cậu rồi khẽ nói: "Dễ phản ứng như vậy?"
Cố Tu im lặng một thoáng, nghiến răng nghiến lợi nặn ra chữ "Cút" rồi biện bạch: "Ông đây là đàn ông bình thường, không nuôi gay."
"Tôi cũng không." Trần Bắc Xuyên phụ họa theo lời cậu, cũng thực hiện bằng hành động.
Cố Tu: "............"
"Giữa trai thẳng với nhau chẳng phải cũng sẽ giúp đỡ lẫn nhau sao," trong bóng đêm, giọng Trần Bắc Xuyên trầm thấp từ tính, như ác quỷ kề tai Cố Tu dụ dỗ, "Tôi có thể giúp cậu."
Cố Tu không hề hay biết mình đã rơi vào cái bẫy tự chứng minh đang thịnh hành trên mạng gần đây.
Trước mặt cậu là tường, sau lưng cậu là trâu, từ đầu đến chân đều căng cứng, hoàn toàn không rảnh để nghĩ nhiều, chỉ có thể lặp đi lặp lại biện minh: "Đã bảo tôi không phải gay!"
"Tôi cũng không." Trần Bắc Xuyên chỉ chờ câu này của cậu, "Giữa trai thẳng với nhau, giúp nhau một tay thì có làm sao?"
Dường như chỉ cần từ chối là chứng minh bản thân là gay.
Hơn nữa, bây giờ không phải vấn đề Cố Tu có thể từ chối hay không nữa, Trần Bắc Xuyên đã không khách khí xâm nhập lãnh địa tư nhân, mang đến cho cậu một cảm giác chưa từng có, như có một dòng điện mạnh chạy khắp cơ thể, bộ não vốn đã không tỉnh táo trong đêm tối lại càng giống như bị điện giật choáng váng.
Đó là cảm giác hoàn toàn khác biệt so với việc tự mình dùng tay, hoàn toàn không cùng đẳng cấp.
Nếu tự mình dùng tay cũng có thể có sự k*ch th*ch mạnh mẽ như vậy, thì có lẽ những năm qua cậu đã không quá lạnh nhạt, cho rằng làm chuyện này thà ăn thêm chút cơm còn hơn.
Thay bằng tay của Trần Bắc Xuyên, cậu nghĩ, thật ra cậu có thể ăn ít đi một chút.
"Ư..."
Trai thẳng thuần khiết dễ dàng giao phó cơ thể của mình. Cú k*ch th*ch quá mạnh khiến cậu hơi choáng váng, vô thức lùi lại, tự mình dán chặt vào vòng tay Trần Bắc Xuyên. Mái tóc mềm mại liên tục cọ vào má đối phương.
Hơi thở Trần Bắc Xuyên nằng nề.
Cố Tu lúc thì chìm đắm, lúc lại bị đẩy lên đến mức chuông báo động vang dữ dội. Cậu vừa không nỡ rời bỏ cảm giác khoái lạc ngập tràn này, vừa hoảng loạn muốn thoát ra.
Hơi thở Trần Bắc Xuyên dần trở nên gấp gáp nhưng vẫn nhớ phải ôm chặt cậu lại, hơi lùi một chút rồi mới đưa ra yêu cầu: "Đưa tay cậu cho tôi."
Cố Tu nhắm mắt để hắn đưa tay mình đến đúng vị trí, mò mẫm vài cái một cách cực kỳ qua loa.
Trần Bắc Xuyên ghé sát tai cậu, luồng khí nóng bỏng như dụ dỗ cũng như khiêu khích, còn mang theo tiếng cười khẽ: "Cậu có biết cách làm cho người khác sướng không đấy? Tên nhóc trai thẳng?"
Cố Tu: "......"
Cái này có gì mà không biết chứ! Chuyện này mà cũng cần phải học sao? Đây đúng là sự xúc phạm và kỳ thị đối với trai thẳng.
Cố Tu quay lại đối mặt với hắn, thuận tiện để thực hiện màn tương trợ lẫn nhau giữa những trai thẳng.
Trong ký túc xá không bật đèn, sau khi mắt dần quen với bóng tối thì cậu lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của người trước mắt. Đôi mắt màu xám đầy xúc cảm ướt át, lấp lánh ánh nước như vầng trăng lạnh phản chiếu trên mặt nước xanh thẫm.
Đôi mắt kia nhìn lạnh lùng bao nhiêu, hơi thở lại nóng bấy nhiêu, không gặp bất kỳ trở ngại nào mà phả vào mặt Cố Tu, làm loạn nhịp thở của cậu, gò má cũng bị hun nóng đỏ bừng.
Rất lâu sau.
Dù có tự nhủ bao nhiêu lần đây chỉ là sự tương trợ lẫn nhau giữa những trai thẳng, nhưng cảm giác tê dại khắp cơ thể lại là thật. Cố Tu, một trai thẳng chậm hiểu ít kinh nghiệm, làm sao cí thể chịu nổi sự k*ch th*ch này. Hơi thở và nhịp tim đều hỗn loạn, động tác cũng rối tung, dần dần biến thành sự qua loa yếu ớt.
Trần Bắc Xuyên là một người có tính cách không chịu thiệt một chút nào. Hắn đã khiến Cố Tu sướng thì Cố Tu cũng phải trả lại tương tự, phải ngoan ngoãn phục vụ hắn.
Thế là những lời đáng xấu hổ mà Cố Tu và 007 có vắt óc cũng không thể tưởng tượng được, nhẹ nhàng tuôn ra từ miệng của vị công chính này.
"Sao, đã mệt rồi à? Tôi còn chưa sướng mà."