Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
〘Thánh địa đồng tính〙
_
Cuộc sống của Cố Tu dù có thiếu thốn kinh nghiệm thực tiễn đến mấy, nhưng hồi nhỏ ở không gian Chủ Thần, ngoài việc tự mình tập tạ và chơi game thì cậu cũng thường xuyên đấu cờ hoặc chơi bóng với AI.
Hừ, chỉ là một công chính cỏn con trong một thế giới nhỏ thôi, ai sợ ai?
007 còn thêm dầu vào lửa: 【Trận chung kết bóng rổ giữa cậu và công chính, thụ chính sẽ đến xem, bởi vì sự đối đầu căng thẳng giữa hai người mà cảm thấy khó xử... Anh thấy tình thế không ổn, liền dùng mưu hèn kế bẩn khiến công chính ngã và bị thương. Thụ chính giật mình, vội vàng chạy tới đỡ công chính, đưa hắn đến phòng y tế để bôi thuốc. Công chính thua anh nhưng lại thắng được tình yêu!】
【.......】 Cố Tu im lặng một thoáng, dựa trên tình hình thực tế cậu hoàn toàn có cơ sở để đặt câu hỏi: 【Rốt cuộc là anh dùng mưu hèn hay công chính dùng mưu hèn? Cái tên đó trong lòng chẳng hề quang minh chính đại chút nào, cưng không nhìn ra à? Chín phần mười là hắn cố tình giả vờ đấy.】
007 thuần thục nịnh bợ: 【Dù sao trận đấu này anh cũng nắm chắc phần thắng!】
【Hừ.】 Cố Tu hếch cằm tỏ vẻ khinh thường: 【Cái đó chẳng phải đương nhiên sao? Mặc kệ Trần Bắc Xuyên dùng tiểu xảo gì, người thắng cuộc nhất định phải là anh đây!】
Ngày hôm sau, trời trong nắng đẹp, gió thu lướt qua nhẹ nhàng, mang theo cái mát mẻ dịu và trong trẻo riêng biệt của đầu thu.
Buổi sáng là thời gian yên tĩnh nhất trong khuôn viên trường đại học, mọi người hoặc bận học tiết đầu hoặc ngủ bù trong ký túc xá. Cố Tu và Trần Bắc Xuyên cố ý chọn sân bóng rổ ngoài trời, cả bốn trụ rổ đều trống không.
Bóng rổ là của Trần Bắc Xuyên mà mức độ tin cậy của Cố Tu đối với hắn gần như bằng không. Đương nhiên cậu phải cầm quả bóng lên kiểm tra trước, kẻo lại bị chơi xấu. Trước tiên Cố Tu xoay trái xoay phải quả bóng ấy một vòng, sau đó tâng thử vài cái rồi bất ngờ bật người lên, cánh tay dài vươn ra, quả bóng vẽ thành một đường cong tuyệt đẹp giữa không trung--
Bốp!
Trần Bắc Xuyên lao đến đến dưới rổ, bật nhảy thật cao, chính xác chặn lại quả ba điểm hoàn hảo ngay trước rổ.
"...Này!" Gân xanh trên trán Cố Tu lập tức giật điên cuồng, cậu tức giận lao tới giành bóng, vừa chạy vừa la ầm ĩ: "Trần Bắc Xuyên! Đồ chó chết! Đứng lại cho tôi--"
Trận đấu còn chưa chính thức bắt đầu nhưng hai người đã rượt đuổi nhau khịch liệt, không khí vô cùng sôi nổi. Thỉnh thoảng có vài sinh viên đi ngang qua bị thu hút, phát hiện ra đó là hotboy nổi tiếng của trường liền dừng lại ngó thêm vài lần. Nhìn kỹ hơn, hóa ra người đang đùa giỡn với hắn chẳng phải chính là người bạn cùng phòng dính tin đồn tình ái kia sao?
Hiện tại hai người có thể được coi là sao hot trên diễn đàn trường đại học A.
Tuy nhiên kể từ sau vụ "ngồi lên đùi" ở căn-tin, trong một ngôi trường rộng lớn với hàng vạn con người thế này nhưng không còn một ai tình cờ gặp được hai người xuất hiện cùng nhau nữa là đừng nói đến tương tác, cứ như những minh tinh nam nữ trong giới giải trí cố ý tránh mặt nhau vậy.
Nhưng hai người đâu phải minh tinh thực sự, càng giấu giấu giếm giếm lại càng lộ rõ có điều gì đó đáng ngờ không thể nói ra!
Thế là lượng fan couple của hai người ngày càng tăng. Không chụp được ảnh của họ thì tự biên tự diễn ra chuyện, ship một cách vô cùng nhiệt tình.
Hôm nay cả hai hiếm hoi xuất hiện cùng lúc, trông vẫn rất thân thiết. Quả bóng rổ bay qua lại giữa hai người, tranh giành nhau, không ngừng va chạm cơ thể. Người qua đường nhanh chóng quay video, chụp ảnh rồi lập tức đăng lên diễn đàn, gọi bạn bè vào xem.
Không lâu sau bên sân bóng đã có hàng chục người vây quanh, và vẫn còn người liên tục đổ về. Hai người cũng coi như đã được trải nghiệm cảm giác của một minh tinh.
Quý Nịnh luôn theo dõi nhất cử nhất động của hai người, cũng có mặt trong đám đông. Trên đường tới cậu ta cẩn thận mua sẵn một chai nước, hai tay căng thẳng nắm chặt, chuẩn bị đợi đến lúc nghỉ giải lao thì đưa cho Cố Tu.
Trên sân bóng, sau khi xác nhận quả bóng không có vấn đề gì, Cố Tu lười không muốn tranh giành với Trần Bắc Xuyên nữa. Trần Bắc Xuyên ôm bóng một mình tung hoanh trên sân, nhẹ nhàng như một làn gió, bật nhảy úp rổ, thân thể trẻ trung hiện lên những đường nét thon dài dẻo dai, linh hoạt mà tràn đầy sức mạnh.
Hắn phô diễn kỹ thuật chơi bóng như một con công xòe đuôi, bên sân bóng có tiếng bàn tán thì thần không ngớt. Có lẽ chỉ có Cố Tu là từ đầu đến cuối đều khinh khỉnh không thèm để ý, chống nạnh, còn trợn mắt mấy lần.
Trần Bắc Xuyên làm màu xong, ôm bóng đi đến, nói với Cố Tu: "11 điểm, tôi thắng rồi."
"?" Cố Tu vốn dễ nỗi cáu, hai mắt trợn tròn không dám tin: "Bây giờ mẹ nó mới là luyện tập thôi mà!”
"Được thôi." Trần Bắc Xuyên cố ý làm ra vẻ nhượng bộ vì cậu, cong môi cười nói: "Cậu nói sao thì là vậy đi."
"Aaaaaaaa--"
Từ khán đài vang lên một tràng tiếng hét kỳ lạ khó hiểu.
Cố Tu cạn lời đến cùng cực, ngón giữa vừa giơ lên được một nửa thì chợt nhớ ra đối phương là gay. Dùng ngón giữa để chửi hắn chẳng khác nào "tổn thương địch tám trăm, tự tổn hại một ngàn", thế là ngón giữa chỉ giơ được nửa chừng rồi cong lại, ngoéo ngoéo trông có hơi buồn cười.
Trần Bắc Xuyên bị chửi mà vẫn ngây ra không hiểu gì, dùng một ngón tay móc vào ngón giữa của cậu. Tóc đen lòa xòa bay trong gió, giọng nói cũng theo đó mà vang lên: "Nhất ngôn cửu đỉnh."
"Á á á á á!" Lại một tràng tiếng hét kỳ quái.
Cố Tu cạn lời: "......"
"Trần Bắc Xuyên, anh chết chắc rồi."
Buông lời đe dọa, trận đấu chính thức bắt đầu.
Các bạn học nhiệt tình đến làm trọng tài cho họ, còn có vài nam sinh háo hức muốn tham gia vào trận đấu nhưng lại bị Trần Bắc Xuyên thẳng thừng từ chối, bảo họ đi chỗ khác chơi.
Hai người như tấm biển hiệu chiêu khách của sân bóng rổ. Ba cột bóng rổ trống còn lại cũng được tận dụng, vài trận đấu đồng thời diễn ra, sân bóng chật kín người vô cùng náo nhiệt.
Gần trưa, số lượng sinh viên đến xem càng lúc càng đông.
Cố Tu dốc toàn lực, mang theo quyết tâm liều chết không lui để sống mái một trận với Trần Bắc Xuyên. Ánh mắt cậu sáng rực dán chặt vào quả bóng, trong lòng không ngừng nghĩ đến việc "có tôi thì không có hắn, có hắn thì không có tôi"!!
Trần Bắc Xuyên cũng không hề nương tay chút nào, hai người bất phân thắng bại. Quả bóng rổ bận rộn xoay chuyển giữa hai người, nhiều lần suýt chút nữa đã vào rổ nhưng lại bị đối phương chặn lại một cách ngoạn mục trên đường đi, khiến trận bóng rổ tiết tấu nhanh lại trở thành một trận đấu bóng đá đầy bế tắc.
Cố Tu mệt đến thở hổn hển, vội vàng lau mồ hôi trên mặt, đôi mắt vẫn không chớp lấy một cái, chăm chú nhìn chằm chằm Trần Bắc Xuyên và quả bóng trong tay hắn, không bỏ sót bất kỳ động tác nhỏ nào của hắn.
Hai người đứng dưới rổ của đối phương, cách nhau một khoảng, ngầm hiểu tạm nghỉ một lát để lấy hơi.
Trần Bắc Xuyên mặc chiếc áo hoodie tay dài màu đen, bên trong lớp áo rộng thùng thình toàn là mồ hôi. Hắn còn đội mũ áo hoodie suốt trận, vành mũ đè xuống tóc mái khiến mồ hôi chảy thẳng vào mắt.
Chỉ có hai người họ đối đầu nêm không có quá nhiều quy tắc phức tạp. Trần Bắc Xuyên ước lượng khoảng cách, thấy Cố Tu không thể mọc cánh bay tới, thế là tạm thời nới lỏng cảnh giác. Một tay hắn ôm bóng, tay kia gỡ mũ áo hoodie xuống rồi nhấc tay lên lau mồ hôi quanh mắt--
Cố Tu tận dụng cơ hội tuyệt vời này, bất ngờ lao tới tấn công!
Trần Bắc Xuyên giật mình, không kịp chỉnh lại mái tóc bị nón làm rối, nhanh chóng dẫn bóng chạy đi. Còn Cố Tu vẫn bám riết không tha, bùng nổ tốc độ kinh người như thể sắp bay lên không trung.
Trần Bắc Xuyên bị "cánh chim" của cậu va vào một cái.
May mà Trần Bắc Xuyên phản ứng cực nhanh, linh hoạt né người, còn Cố Tu phía sau không kịp hãm đà, đột ngột mất mục tiêu, bị quán tính mạnh mẽ kéo về phía trước, loạng choạng vài bước rồi bất ngờ ngã xuống đất.
Bước chân của Trần Bắc Xuyên đang chạy vội vã dừng phanh, quay người trở lại.
Mắt Cố Tu đỏ ngầu vì muốn thắng, không cảm nhận được cơn đau trên cơ thể, lập tức bò dậy bằng cả tay lẫn chân để tranh bóng.
Trần Bắc Xuyên để cậu loạng choạng lao đi, không nhanh không chậm đuổi theo phía sau, cho đến khi cậu nhảy lên thật cao. Trần Bắc Xuyên nhận thấy tình hình không ổn, dứt khoát lao lên, chuẩn xác đỡ lấy Cố Tu đang mất thăng bằng giữa không trung, cùng cậu ngã xuống đất, không để cậu tiếp xúc trực tiếp với nền sân thô ráp.
Cố Tu lại một lần nữa vô tình biến bạn cùng phòng thành đệm thịt. Tuy nhiên lần này hai người không ai rảnh để nghĩ đến những chuyện mờ ám. Trần Bắc Xuyên đỡ được Cố Tu thì thở phào nhẹ nhõm. Vừa hay quả bóng lăn tới, Cố Tu theo phản xạ liền định giãy giụa đứng dậy. Hắn vội vàng đá quả bóng ra xa, siết chặt người trong lòng.
"Trần Bắc Xuyên! Buông ra!"
"Đừng lộn xộn."
Nhịp tim đập mạnh dẽ dán chặt vào lưng cậu, hơi thở nóng hầm hập phả trên đỉnh đầu. Cố Tu mãi mới phản ứng lại được, cơn đau ở chân cuối cùng cũng truyền tới những dây thần kinh đã tê dại của mình.
"Xít!"
Trần Bắc Xuyên giữ chặt cánh tay cậu, kéo cậu đứng dậy, miệng vẫn không chút nể nang: "Còn úp rổ nữa, sợ cú ngã lúc nãy chưa đủ đau hay sao?"
Cơn đau ở chân như rong biển quấn chặt lấy Cố Tu không buông. Cậu không thể đứng thẳng hoàn toàn, cơ thể cũng nghiêng nghiêng ngã ngã.
Trần Bắc Xuyên suy nghĩ một chút, đột nhiên hạ thấp người hơn nữa, ngồi xổm trước mặt Cố Tu rồi kéo cậu tựa vào lưng mình, không nói không rằng vòng tay qua hai bên đầu gối, cõng cậu lên.
Cố Tu không lường trước được, kinh ngạc kêu lên: "...Trần Bắc Xuyên!"
Trần Bắc Xuyên không nói một lời, vẫn giữ nguyên vẻ ngoài lạnh lùng của mình, cõng Cố Tu đi về phía lối vào sân bóng rổ, xuyên qua đám đông đang hò hét vừa chụp ảnh vừa hóng chuyện.
Cố Tu gần như đã miễn dịch với những tiếng "Aaaaaa" kia. Cậu đấm vào lưng Trần Bắc Xuyên nhưng vô ích, lại dùng hai tay vòng qua cổ hắn, từ từ siết chặt, gằn giọng: "Mau bỏ tôi xuống!!"
Trần Bắc Xuyên hoàn toàn không coi hành động bóp cổ mình của cậu là chuyện gì to tát, ngược lại còn cực kỳ nuông chiều: "Ừm, ôm chặt vào nhé."
Cố Tu nhất thời không biết nên đặt hai tay vào đâu, do dự hồi lâu, để tránh bị rơi xuống cậu chỉ đành khẽ đặt hờ lên vai của thanh niên.
Phòng y tế và thư viện nằm ở hai tòa nhà đối diện nhau. Nhìn thấy thư viện bề thế ngày càng gần, số lượng sinh viên xung quanh cũng dần đông lên, ai nấy đều nhìn họ bằng ánh mắt kỳ lạ.
Tai Cố Tu nóng bừng, cậu nói khẽ: "Bỏ tôi xuống đi."
Trần Bắc Xuyên hoàn toàn ngó lơ.
Cố Tu không còn cách nào khác, cúi gằm mặt xuống, chuyển lời: "Không cần đến phòng y tế, tôi không bị thương."
"Được." Trần Bắc Xuyên dứt khoát đổi hướng nhưng vẫn không chịu thả người xuông, hai tay như kìm sắt, dường như đã hàn chặt vào bên dưới đầu gối Cố Tu.
"Trần Bắc Xuyên!"
Mặc cho Cố Tu gào thét phô trương thanh thế như nào, Trần Bắc Xuyên cũng không hề lay chuyển.
Trần Bắc Xuyên đi một mạch đến phía sau khán đài sân vận động, chỗ này khuất nắng, hẻo lánh vắng người. Bên ngoài hàng rào kim loại là cây cối um tùm, bóng cây rậm rạp chồng chất lên nhau tạo thành hai thế giới hoàn toàn khác biệt so với sân vận động phía trước đầy nắng.
Cả hai người đều ướt đẫm mồ hôi sau trận bóng. Trần Bắc Xuyên cõng cậu suốt đường đi, cậu thì cứ lo lắng không yên. Quần áo của cả hai sũng mồ hôi, hai cơ thể nóng ran dán chặt vào nhau. Bỗng một luồng gió lạnh thổi tới, Cố Tu rùng mình như thể tỉnh lại sau cơn mê.
"Trần-"
Lời còn chưa nói hết, Trần Bắc Xuyên đã đặt cậu xuống.
Két, Trần Bắc Xuyên mở một cánh cửa kim loại không mấy bắt mắt, ra lệnh cho cho phép phản kháng: "Vào đi."
"......."
Cố Tu như bị ma xui quỷ khiến bước vào nhà kho chứa dụng cụ gần như bỏ hoang. Trần Bắc Xuyên theo sát phía sau, đóng cửa lại. Trong nhà kho mùi bụi bặm và ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, ánh sáng lờ mờ, chỉ có chút ánh sáng lọt vào từ hai ô cửa sổ hình vuông trên cao, những hạt bụi li ti bay lượn trong luồng sáng mờ nhạt.
"Ngồi đi."
Trần Bắc Xuyên chỉ vào một góc bàn được chiếu sáng, ra hiệu Cố Tu ngồi lên.
"Bẩn chết đi được, tôi không thèm..."
Trần Bắc Xuyên không nói hai lời, cởi áo hoodie ra đặt lên bàn làm đệm ngồi. Trên người hắn chỉ còn lại chiếc áo ba lỗ đen bó sát, làm nổi bật những đường nét cơ thể đẹp đẽ.
Cố Tu cứng họng, nhất thời không biết làm sao. Dưới ánh mắt lạnh lùng sâu thẳm của đối phương, không hiểu sao cậu lại ngoan ngoãn ngồi xuống.
Ngay cả khi Trần Bắc Xuyên xắn ống quần của mình, cậu cũng không phản kháng. Làn da tiếp xúc với không khí cảm thấy hơi mát lạnh, cậu khẽ rùng mình một cái.
Cố Tu đặt hai tay bên người, vô thức nắm chặt vạt áo hoodie bên dưới, cơ thể cứng đờ nhưng trên mặt thì giả vờ bình tĩnh: "...Tôi đã nói là tôi không bị thương mà."
Trần Bắc Xuyên cũng xắn ống quần bên kia lên, rõ ràng không tin lời cậu. Khi tận mắt thấy hai bên đầu gối không hề bị trầy xước gì, nhưng hắn vẫn cau mày thật chặt.
"Được rồi chứ? Mà sao lại đến đây làm gì..." Cố Tu lẩm bẩm, nhìn quanh một vòng: "Đây là căn cứ bí mật của anh à? Tôi còn không biết phía sau khán đài lại có chỗ này... Không phải tôi nói chứ, cũng khá hợp với kiểu người như anh đấy chứ, ngoài mặt lạnh lùng sáng láng nhưng trong lòng thì thâm trầm u tối.”
Nhà kho chứa dụng cụ đơn sơ, lộp mái tôn, khả năng cao là không có lớp cách nhiệt, thông gió cũng kém. Giữa trưa vừa oi bức vừa nóng nực, hệt như một cái lồng hấp.
Môi trường ngột ngạt khiến Cố Tu hơi khó thở. Lưng ướt đẫm lại đổ thêm một lớp mồ hôi nóng. Cậu xoa xoa tay để giảm bớt cảm giác gò bó, khi bắt đầu ngượng ngùng thì tốc độ nói đặc biệt nhanh: "Chỗ này nóng quá... Tôi phải đi đây, tạm biệt, anh tự chơi đi nhé."
Trần Bắc Xuyên từ đầu đến cuối chẳng thèm đếm xỉa tới sự khiêu khích của Cố Tu, mãi cho đến khi Cố Tu thật sự định bỏ đi thì hắn mới tiến lên chặn lại, vừa gọi một tiếng: "Cố Tu."
"Đúng rồi đúng rồi, chính là chỗ này!"
Từ bên ngoài cánh cửa, một giọng nam đầy phấn khích vọng vào, khiến bước chân Cố Tu khựng lại ngay lập tức.
"Tôi nói cho cậu biết, đây chính là Thánh địa đồng tính nam trong truyền thuyết, nhà kho chuyên dụng để hẹn hò ân ái của gay đại học A đó..."
Cố Tu: "......?"
Cái gì?
Còi báo động nguy hiểm vang lên trong đầu, cậu vội vàng đưa tay chặn cánh cửa sắt.
Ngay sau đó liền thấy tay nắm cửa xoay xoay hai vòng.
Hai nam sinh bên ngoài cửa vẫn đang thì thầm bàn tán.
"Cái cửa này bị khóa rồi."
"Chắc là bị kẹt thôi, đẩy mạnh thử xem sao, tôi giúp cậu một tay."
Đồng tử Cố Tu run rẩy, khó che giấu sự hoảng hốt.
Nếu người bên ngoài mà vào được, thì cậu có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được rồi!
Người bên ngoài mở cửa không thành nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc, cứ người này nói một câu người kia nói một câu.
"Chắc không khóa được đâu, chính vì không khóa được nên mới có nhiều người lén lút đến hẹn hò, rồi bị người khác vô tình bắt gặp mới lan ra đủ thứ tin đồn…”
"...Khoan đã, bên trong không lẽ có người à?"
"Vãi chưởng? Khoan đã, để tôi thử xem..." Tiếng gõ cửa xen lẫn tiếng hỏi: "Khụ khụ, bên trong có ai không? Chúng tôi đến lấy dụng cụ, bên phía thầy giáo không đủ, lát nữa tiết thể dục sẽ dùng."
"......."
Đúng lúc Cố Tu đang bó tay không biết làm sao, Trần Bắc Xuyên ba bước gộp thành hai đi tới, giơ tay che miệng cậu: "Suỵt."
Để cùng nhau giữ chặt cánh cửa, Trần Bắc Xuyên tự nhiên dán rất gần vào cậu, mặt đối mặt. Hai cơ thể nam giới đầy mồ hôi nóng bức dựa sát vào nhau ở khoảng cách cực kỳ thân mật, hơi nóng không ngừng tỏa ra từ cơ thể, lướt qua người đối phương rồi lại mang theo nhiệt độ của đối phương phả ngược trở lại.
"Có ai không vậy?"
"Người anh em ơi, mở cửa được không? Chúng tôi thật sự cần lấy dụng cụ."
"Chúng tôi thật sự không có ý gì khác đâu!"
"Hay là chúng tôi đi xa ra chút, các cậu ném hai quả bóng chuyền ra cũng được..."
Cánh cửa sau lưng bị gõ rầm rầm, như thể không đạt được mục đích thì quyết sẽ không bỏ cuộc.
Tiếng đập cửa liên tục khiến lòng Cố Tu rối như tơ vò, cộng thêm Trần Bắc Xuyên ở gần trong gang tấc, hơi thở của cậu cũng loạn hết cả lên, lồng ngực phập phồng dữ dội không theo quy luật.
Có lẽ lo lắng cậu bị thiếu oxy trong nhà kho ngột ngạt, Trần Bắc Xuyên thấy sắc mặt cậu đỏ bất thường, đại từ đại bi buông tay ra. Trong lòng bàn tay hắn toàn là mồ hôi và hơi nước ẩm ướt, nóng hầm hập.
Vì khoảng cách rất gần, nên dù trong nhà kho mờ tối thì hắn cũng có thể nhìn rõ từng hạt mồ hôi nhỏ trong suốt lấp lánh trên mặt Cố Tu.
"Chậc, chắc bị khóa thật rồi."
"Vậy tụi mình đi hỏi thầy Triệu xem có chìa khóa không, hoặc còn nhà kho nào khác không..."
Cố Tu đang toát mồ hôi như tắm, lại bị Trần Bắc Xuyên cọ thêm mồ hôi khắp người, thêm tiếng nói liên tiếp bên ngoài cửa không ngừng thách thức thần kinh đang căng như dây đàn của cậu.
Hai nam sinh cuối cùng cũng bỏ cuộc, vừa mới yên tĩnh được một lát lại vang lên một tiếng reo mừng: "Thầy Triệu! Nhà kho này hình như bị khóa rồi..."
Hai người đi rồi lại quay lại, còn có thêm một thầy giáo nữa.
Trong kho, Cố Tu chỉ có thể cảm nhận được nỗi kinh hãi, tim như ngừng đập mất mấy giây.
Ngay sau đó là một giọng nam có hơi phiền muộn: "Khóa rồi à? Thôi vậy, vất vả cho hai em rồi..."
Cố Tu vẫn nín thở, cuống họng cử động một cái thật cẩn thận và chậm rãi.
Một giọt mồ hôi nóng hổi rơi vào khóe mắt, cay cay. Cậu không dám đưa tay lau, chỉ nhắm mắt lại, dồn toàn bộ sự chú ý lắng nghe tiếng bước chân bên ngoài cánh cửa, chờ đợi chúng dần dần đi xa...
Cố Tu nhắm mắt lại, Trần Bắc Xuyên vội vàng l**m đôi môi khô khốc của mình.
Giọt mồ hôi lăn từ trên trán Cố Tu xuống, tránh đôi mắt đang nhắm chặt và hàng mi ướt át của Cố Tu, lướt qua thái dương mịn màng, xương gò má, dọc theo hàm dưới đến chóp cằm, chực chờ rơi xuống.
Lấp lánh lấp lánh, khiến tim hắn vừa ngứa ngáy vừa bức bối.
Hắn nuốt nước bọt mấy lần, cuối cùng không nhịn được thè lưỡi ra, đón lấy giọt mồ hôi đó, cuốn vào miệng.
Mồ hôi mằn mặn của Cố Tu, vậy mà lại phảng phất chút vị ngọt khó nhận ra.
__________________
Tác giả có lời muốn nói:
Là một trai thẳng ưa sạch sẽ và chú trọng tiểu tiết, nên nhất định phải dùng lưỡi lau sạch cho bạn cùng phòng!