Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 50: Câu chuyện học đường 10

Trước Tiếp

〘Cố Tu xem hắn là thế thân sao?〙

_

Cố Tu không có bộ đồ ngủ cố định, những chiếc áo cộc tay và quần đùi rộng rãi sạch sẽ, theo cậu thì đều có thể mặc thẳng đi ngủ.

Tháng mười thời tiết bắt đầu se lạnh, tối nay cậu không còn c** tr*n nữa, chơi game xong thì cứ thế mặc chiếc áo phông đen leo lên giường mà chẳng hề cầu kỳ.

Khi nằm xuống, cậu lại kéo cổ áo lên ngửi khiến trái tim của Trần Bắc Xuyên ở giường đối diện suýt chút nữa ngừng đập, còn nghe thấy cậu hỏi: "Trần Bắc Xuyên, cái áo này của anh đúng không?"

Trần Bắc Xuyên nuốt khan, cố gắng trấn tĩnh nói: "Sao lại là của tôi?"

"À, tôi thuận miệng hỏi thôi." Cố Tu không hề nghi ngờ, "Cái áo cộc tay này đơn giản quá, cảm giác không giống của tôi."

Cậu đến thế giới này chưa đầy một tháng, đôi khi mặc quần áo của nguyên chủ, đôi khi lại trộm của bạn cùng phòng. Ngoài việc phải theo sát các tình tiết quan trọng thì cậu còn phải hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày như chơi game và lên lớp, thậm chí là học toán, viết code... bận đến quay cuồng, làm xong việc này lại quên việc kia.

Quần áo chỉ có tác dụng che thân và giữ ấm, cậu là một trai thẳng chính hiệu, không bận tâm nhiều đến việc ghi nhớ, cũng không suy nghĩ kỹ xem mình có sở thích gì về trang phục hay không. Tối nay, khi lấy chiếc áo cộc tay màu đen này, cậu mới nhận ra nó không giống với phong cách hoa hòe hoa sói của những bộ quần áo khác của mình.

Chiếc áo không có lấy một cái logo nhỏ, nhàm chán như gương mặt lạnh lùng của Trần Bắc Xuyên.

Trần Bắc Xuyên đối mặt với cậu, đôi mắt xám nhạt không gợn sóng, giọng điệu vẫn là sự kiêu ngạo đáng ghét: "Không sao cả. Dù có phải của tôi hay không, giờ cậu đã mặc rồi thì cứ mặc đi."

Lại còn tỏ vẻ ghét bỏ ư, Cố Tu "chậc" một tiếng, nghĩ bụng lần sau sẽ trộm thêm quần áo của tên này. Với thái độ khinh người kênh kiệu này thì cậu còn lo lắng gì khi trộm nữa? Cậu là sứ giả chính nghĩa, cướp của người giàu giúp người nghèo.

Kéo chăn nằm xuống, Cố Tu nhìn đồng hồ rồi rất tự nhiên hô một câu: "Này, đi tắt đèn đi, mười một giờ rồi. Là anh yêu cầu đấy nhé."

Trần Bắc Xuyên im lặng vài giây, từ giường trên bước xuống tắt đèn rồi lại mượn ánh sáng điện thoại để trèo lên giường.

..........

Vài ngày sau vào một buổi chạng vạng tối, trên con đường rợp bóng cây trong khuôn viên trường, lá cây xào xạc trên đầu, Cố Tu cảm thấy buồn bực, khoa máy tính này cậu thực sự không thể học thêm một ngày nào nữa.

Cố Tu lần thứ N thở dài trong lòng: 【Anh có thể tạm thời chuyển ngành không? Khó quá, anh thật sự không hiểu gì cả, lại còn Trần Bắc Xuyên... đúng là không phải người!】

Đến cuối câu, dần dần từ oán giận chuyển thành phẫn nộ.

Điện thoại của cậu vừa nhận được một tin nhắn từ Trần Bắc Xuyên, dùng giọng điệu bình thản nhất để nói ra những lời kinh hoàng nhất: 【Bài tập phân tích dữ liệu đã bắt đầu viết chưa? Môn của giáo sư Vương ít nhất có 1/3 tỷ lệ trượt, tôi thấy cậu rất có tiềm năng đấy.】cậu vừa mới rời khỏi lớp của giáo sư Vương, với tư cách là giáo sư nổi tiếng cố vấn cho công chính xuất sắc, quả nhiên danh bất hư truyền, đúng là người trong nhà, nửa cái mạng của cậu vừa mất còn chưa tìm lại được, công chính lại đến đòi nốt nửa cái mạng còn lại.

Cố Tu vội vàng quay ngoắt bước chân: 【Không được, anh không về đâu! Anh là người có lý tưởng, anh phải ra cổng Đông nếm thử toàn bộ top 10 món ngon nhất đại học A...】

【Ký chủ, chuẩn bị bắt đầu 'Điểm cốt truyện quan trọng số bốn' nhé.】 Quả cầu sáng bạc hiện ra đúng lúc, cụt hứng chắn ngay trước mặt cậu, 【Anh về ký túc xá tắm rửa sớm đi, khoảng bảy giờ tối, thụ chính sẽ đến tặng chocolate tự tay làm cho anh.】

Ba chữ "chocolate" vừa đủ để trấn an trái tim đang xáo động của Cố Tu, cậu nghe theo sắp xếp quay về thực hiện cốt truyện.

007 tiếp tục nói: 【Đây là điểm cốt truyện quan trọng đánh dấu sự đột phá tình cảm của công chính và thụ chính ~ Thụ chính tặng anh chocolate tự tay làm, công chính vừa ghen tị vừa đố kỵ nhưng anh lại chẳng thèm để ý, vừa ăn vừa chê bai, cuối cùng còn vứt gần hết hộp chocolate vào thùng rác... Công chính đã uống một hũ giấm to đùng và cảm thấy vô cùng bất bình thay cho thụ chính, đêm nay cuối cùng đã nhận ra cảm xúc kỳ lạ trong lòng mình, hóa ra hắn đã thích thụ chính rồi!】

Cố Tu lười châm chọc.

Về tới ký túc xá, đặt balo xuống, để tránh bị bạn cùng phòng ép làm bài tập nên cậu bèn nhanh tay nhanh mắt chuẩn bị đồ dùng vệ sinh cá nhân, rồi lẻn ra khỏi ký túc xá như chạy trốn.

Trần Bắc Xuyên cầm quyển sách trên tay nhưng sự chú ý lại không đặt vào đó, ánh mắt dõi theo bạn cùng phòng của mình bưng chiếc chậu nhựa rời đi.

Hắn không chút chần chừ từ chỗ ngồi đứng dậy, lấy đồ dùng vệ sinh cá nhân của mình rồi nhanh chân theo sau Cố Tu, nhẹ nhàng đi đến phòng tắm chung.

Sáu giờ chiều sinh viên mới lục tục tan học, rồi đi ăn tối ở căn-tin, phòng tắm lúc này vừa sạch sẽ lại không có người.

Cố Tu tùy tiện tìm một phòng tắm nhỏ, tận hưởng khoảng thời gian tắm rửa một mình.

Cảm giác được độc chiếm phòng tắm thật tự do và sảng khoái, Cố Tu vừa ngân nga một điệu nhạc vừa làm ướt người, cúi xuống mò vào chiếc chậu nhựa bên ngoài, lúc này mới phát hiện mình vì muốn trốn bạn cùng phòng mà quên mang tất cả đồ dùng tắm rửa, trừ một chiếc khăn tắm.

Cố Tu hôm nay định gội đầu, tóc cũng đã ướt hết rồi. Nếu đến muộn hai tiếng thì cậu thừa sức tìm đại một người anh em nào đó trong phòng tắm đông đúc để mượn một ít, nhưng giờ đây bốn phía lại vắng tanh.

"Ào ào --"

Từ phòng bên cạnh truyền đến tiếng nước chảy trong trẻo, rõ mồn một giữa không gian phòng tắm tĩnh lặng.

Cố Tu mừng rỡ, cách một bức tường gạch men nói về phía phát ra âm thanh: "Người anh em, cậu có mang dầu gội đầu không? Cho tôi mượn dùng một tí với."

Cậu đợi vài giây, bỗng nhiên từ bên ngoài bức tường gạch men có một bàn tay thò vào, cầm một chai dầu gội đầu mà cậu đang rất cần.

"Cảm ơn nha."

Mái tóc ướt sũng đang bết vào trán Cố Tu, những giọt nước trượt dọc sống mũi xuống hai bên xương hàm, khóe mắt ướt nhòe hơi rát, Cố Tu nheo mắt lại, xác định đại khái hướng rồi vươn tay vớ lấy.

Lòng bàn tay cậu ướt đẫm nước ấm, mà bàn tay đang lơ lửng trong không trung của đối phương lại khô lạnh và các khớp tay rõ ràng,  do hơi lệch hướng một chút cậu chạm vào mu bàn tay đó trước, rồi mới dịch chuyển đến chỗ hổ khẩu nhận lấy chai dầu gội.

Trong vài ba nhịp, cậu đã gội đầu xong.

"Người anh em, trả cậu này." Một bàn tay ướt sũng thò ra, nhẹ nhàng gõ vào mặt bên của bức tường ngăn, lại tiếp tục yêu cầu người hàng xóm tốt bụng: "Ấy, tiện thể cho tôi mượn sữa tắm với, mà này, cậu dùng sữa tắm hay xà phòng..."

Bàn tay đối phương trực tiếp đưa đến nhận lấy dầu gội, cắt ngang lời cậu, giây tiếp theo một chai sữa tắm đã được đặt vào lòng bàn tay cậu.

"Hehe, cảm ơn nha."

Cố Tu sung sướng rụt tay lại, vừa mượn dầu gội đầu lại mượn sữa tắm của người ta, tự mình tắm rửa sạch sẽ thơm tho, cả người nóng hầm hập.

Lúc nãy không xem kỹ nhãn hiệu đồ dùng vệ sinh cá nhân mà anh bạn hàng xóm cho mượn, đợi tắt nước lau tóc, mùi hương nồng nàn lan tỏa ra, càng lau càng thấy mùi hương này quen thuộc, ngọt mà không ngấy, thanh mát dễ chịu.

Giờ thì hay rồi, Cố Tu toàn thân đều là mùi của mình.

Trần Bắc Xuyên lặng lẽ điều chỉnh vòi sen nhỏ lại, hơi nghiêng người quan sát người vừa tắm xong ở phòng bên cạnh. Cậu ôm chậu bằng cả hai tay, một chiếc khăn vắt trên cổ để hứng nước, vui vẻ ngân nga một điệu nhạc, nghênh ngang mặc chiếc áo cộc tay màu đen quen thuộc đi ra ngoài.

Đi được nửa đường, Cố Tu bỗng nhớ ra điều gì đó, đột ngột quay đầu lại: "Cảm ơn nhé người anh em, tôi đi trước đây, lần sau có dịp cùng tắm nhé."

Trần Bắc Xuyên: "......"

Đợi bóng dáng Cố Tu biến mất sau bức tường ngăn ở cửa phòng tắm, điệu nhạc ồn ào và những lời cảm ơn không dứt hoàn toàn biến mất, trái tim đang treo ngược của Trần Bắc Xuyên mới trở về lồng ngực, còn vẻ mặt cứng đờ thì rớt xuống đất, không thể nhặt lên được nữa.

Hắn vuốt mái tóc ướt sũng ra phía sau, cúi thấp đầu, mặc cho dòng nước nóng không ngừng chảy từ sau gáy xuống sống lưng.

Hắn không biết mình đang làm gì nhưng chỉ biết trong đầu cứ không ngừng tua đi tua lại những ngón tay nóng ướt lạnh lẽo đã móc vào mu bàn tay hắn, loại tiếp xúc khiến tim như ngừng đập, như một thứ ám chỉ mập mờ chẳng nói thành lời.

Khi hắn trở về ký túc xá thì cửa đóng then cài, căn phòng tràn ngập mùi hương của hắn.

Cố Tu luôn ở trong đó nêm lâu dần không hề ngửi thấy, cũng không biết mình chính là nguồn gốc phát ra mùi hương đó. Mùi lạnh của gỗ từ quần áo Trần Bắc Xuyên và mùi thơm mát của sữa tắm hòa quyện vào nhau, như một tấm lưới kín mít bao bọc lấy cậu.

Thế nhưng khi lại gần ngửi kỹ, rõ ràng Cố Tu vừa mới tắm xong, nhưng trên người lại xen lẫn một mùi đồ ăn vặt, mùi sữa thơm bùi và mùi bơ.

Khi hắn dọn dẹp ký túc xá cho Cố Tu cũng từng ngửi thấy mùi này trên giường, cứ tưởng đương nhiên là do tên này nửa đêm trốn trong chăn gặm đồ ăn vặt, cơ mà mùi này lại quyến rũ hơn đồ ăn vặt nhiều.

Hắn liếc nhìn Cố Tu đang vui vẻ mở game, hỏi: "Ăn khuya rồi à?"

"Chưa." Cố Tu đang bận, thuận miệng đáp, "Đang đợi đồ ăn khuya đây."

Mà món ăn khuya này không để cậu đợi quá lâu, thậm chí Cố Tu không cần đích thân xuống lầu để lấy.

Cửa ký túc xá bị gõ từ bên ngoài, Cố Tu đang chơi game không thể rời đi nên Trần Bắc Xuyên thay cậu ra mở cửa.

Ngoài cửa, bất ngờ thay lại là Quý Nịnh.

Ánh mắt trầm lặng của Trần Bắc Xuyên dừng lại trên cặp kính của cậu ta một chút, không gọi Cố Tu ngay mà hỏi trước: "Cậu hình như không ở ký túc xá này nhỉ?"

Quý Nịnh cứ nhón chân ngó vào trong ký túc xá nhưng tiếc là Trần Bắc Xuyên vai rộng chân dài, cứ như một bức tường cao chắn ngang cửa, đành hỏi: "Cố Tu có ở đây không? Tôi tìm Cố Tu."

Cố Tu bị giọng nói trong trẻo đó thu hút, cách người bạn cùng phòng đang chắn tầm mắt, trao đổi với bạn thanh mai trúc mã: "Hửm? Quý Nịnh? Sao cậu lại đến đây?"

Trần Bắc Xuyên như một cái bóng đèn, chỉ đành nhường đường, thờ ơ trở về chỗ của mình, nhưng ánh mắt lại như có như không liếc về phía cửa chính.

"Hôm nay tớ đi làm thêm ở tiệm bánh, có một hộp chocolate làm không được đẹp lắm, ông chủ nghĩ cũng không bán được nên cho tớ luôn." Quý Nịnh không nói chocolate là tự tay mình làm mà tìm một lý do hợp lý, "Mặc dù không đẹp lắm nhưng hương vị thì không có vấn đề gì, cậu nếm thử là biết..."

Cố Tu đóng vai một tên trai thẳng chậm hiểu, không nghe ra bất kỳ ý tứ sâu xa nào: "Hửm? Vậy là cậu cho tôi à?"

Quý Nịnh mỉm cười gật đầu: "Ừ ừ, thật sự rất ngon... À đúng rồi, gần đây trời trở lạnh rồi, cậu có muốn mua thêm quần áo mới nào không?"

Nhiệm vụ phụ ham hư vinh, thích mặc đồ hiệu, Cố Tu có thể hoàn thành bằng cách dùng tủ quần áo của bạn cùng phòng, nghe vậy đương nhiên lắc đầu từ chối: "Không cần, tôi không thiếu quần áo. Cậu không xem vòng bạn bè của tôi à? Hộp chocolate này nhìn cũng được, lát nữa tôi sẽ nếm thử."

"Ấy, game của tôi đã tìm được đồng đội phù hợp rồi..."

Quý Nịnh thấy cậu nôn nóng không ngừng quay đầu, liền không làm phiền nữa: "Vậy tớ đi trước nhé, tạm biệt, hẹn gặp lại sau."

Cố Tu vừa đối phó xong thụ chính thì công chính đang ghen lại xuất hiện.

Cốt truyện luôn là thứ kéo một cái là ảnh hưởng đến toàn bộ, đặc biệt là khi các nhân vật trong tiểu thuyết biến thành người thật. Trần Bắc Xuyên nghe lỏm được cuộc đối thoại của hai người, chọn ra một câu để hỏi Cố Tu: "Cậu đã đăng gì trên vòng bạn bè vậy?"

Trần Bắc Xuyên hoàn toàn không có hứng thú với những chuyện vặt vãnh trên vòng bạn bè. Cách hắn dùng wechat y hệt như dùng email. Lúc này, bỗng nhớ ra xem vòng bạn bè của Cố Tu một chút, nhưng lại bị một vạch ngang lạnh lùng chặn lại. Hắn lên trình duyệt tìm kiếm, lập tức hiểu ra: "Cậu cài đặt chỉ chat với tôi à?"

Cố Tu còn nói như lẽ đương nhiên: "Chứ còn gì nữa? Ở cùng ký túc xá không có nghĩa là bạn bè, xem vòng bạn bè làm gì?"

Cậu luôn cảm thấy ánh mắt của Trần Bắc Xuyên như lưỡi dao, miệng cũng nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng nặn ra một tiếng cười lạnh rợn người kèm theo một âm tiết ngắn gọn: "Được."

"......"

Cố Tu bĩu môi, không tiếp tục chủ đề này nữa, đi bóc hộp chocolate mà Quý Nịnh tặng.

Khi đang sung sướng thưởng thức món ngon, người bạn cùng phòng đáng ghét lại thay đổi hình tượng lạnh lùng ít nói thường ngày, luyên thuyên bên tai: "Cố Tu, cậu thi đậu đại học A bằng cách nào thế?"

Cố Tu im lặng, hỏi 007: 【Hắn đang mắng anh đấy à?】

Khủy tay của 007 lại hướng ra ngoài: 【Anh là tình địch của hắn, lại còn có thói quen sinh hoạt tệ, hắn vốn dĩ đã ghét anh ắm rồi. Bây giờ hũ giấm của hắn còn đổ nữa, không hóa điên là vì khả năng tự chủ của công chính Tấn Giang chúng tôi quá siêu phàm đó!】

Cố Tu đang bận ăn chocolate, má bên trái phồng lên rồi má bên phải phồng lên, không rảnh để đáp lại sự khiêu khích của Trần Bắc Xuyên, ngay cả một ánh mắt cũng không cho.

Trần Bắc Xuyên liền không chịu bỏ cuộc, đi đến trước mặt cậu, lại nói: "Cậu không nhìn ra sao? Quý Nịnh cậu cậu ta..."

"Quý Nịnh là đồng tính." Sợ Cố Tu không hiểu, sinh viên xuất sắc vốn kiệm lời hiếm khi chịu tốn công giải thích, lặp đi lặp lại: "Gay, cong, thích đàn ông. Cậu hiểu không? Cách ăn mặc của cậu ta, cách nói chuyện, ánh mắt nhìn cậu... tất cả đều là vậy. Cậu hiểu không?"

Cố Tu giữ vững thiết lập nhân vật, cũng thật sự có chút ngơ ngác, ngẩn người "Hả?" một tiếng.

【Ừm? Đây đâu phải lời thoại của công chính đâu?】 007 cũng bối rối, nhưng chỉ vài giây sau, vẫn tuân thủ nguyên tắc làm việc "làm được tới đâu hay tới đó", hướng dẫn Cố Tu: 【Kệ đi... Dù sao thì anh cứ giả ngây giả dại là được, chậm hiểu đến cùng, đợi đến khi thụ chính tỏ tình với anh thì anh mới biết hóa ra cậu ta thích đàn ông, dần dần nhận ra tình cảm khác biệt của mình dành cho cậu ta...】

Cố Tu lẩm bẩm: 【Nhưng thằng nhóc này thật sự rất thông minh, đã bắt đầu quan tâm đến vợ tương lai rồi à, dạy được đấy, công chính này xứng đáng được làm công chính.】

007 không nhịn được châm chọc: 【Anh còn phải nhảy vào biển lửa tình yêu đấy, đừng vui mừng quá sớm!】

Trần Bắc Xuyên càng nhìn dáng vẻ ngốc nghếch vô tư của Cố Tu càng tức giận, thậm chí cậu vẫn còn đang ăn chocolate, dường như hoàn toàn không nhận ra cả hộp chocolate toàn là hình trái tim đủ loại, chứa đựng tình yêu thầm lặng của người tặng, từng viên từng viên được cậu đưa vào miệng...

Trần Bắc Xuyên bực bội vuốt tóc, ánh mắt sắc lẹm khác thường nhìn chằm chằm Cố Tu nói: "Quý Nịnh có thể có ý với cậu đấy."

Cố Tu đã chuẩn bị sẵn sàng, vai trai đểu và trợ công không hề mâu thuẫn.

"Anh yên tâm đi." Cố Tu nhét chocolate vào miệng, trên môi cũng dính một vệt đen, lầm bầm nói, "Chúng tôi là anh em thân thiết mười mấy năm rồi, anh em thuần túy, trong sạch lắm."

Trần Bắc Xuyên: "......"

"Ợ, ăn không nổi nữa rồi..."

Mặc dù Cố Tu đang diễn vai trai đểu nhưng cậu lại không nỡ vứt số chocolate còn lại vào thùng rác, hơn nữa chocolate này quả thực rất ngon, hương vị phong phú, phần nhân lỏng bên trong có mùi thơm nồng của trái cây lên men.

Suy nghĩ một lát, cậu đưa số chocolate còn lại cho người bạn cùng phòng đáng ghét nhất, để tránh việc đối phương cứ uống giấm mà hỏng người, ân cần nói: "Anh ăn không?"

Trần Bắc Xuyên ghen tuông ngập tràn, không nói một lời.

Cố Tu tiện tay đặt hộp chocolate tinh xảo lên bàn, động tác khá thô lỗ: "Vậy tôi cứ để đây đã, ăn không hết thì vứt sau."

Sau đó cậu cầm bàn chải đánh răng và cốc súc miệng của mình, đi ra khu vực rửa mặt chung bên ngoài để đánh răng.

Trần Bắc Xuyên nhìn cánh cửa ký túc xá hé mở rồi nhìn nửa hộp choccolate còn lại trên bàn, trong lòng ngũ vị tạp trần, vừa đắng vừa chát giống như chocolate. Hắn không thích chocolate, cái vị ngọt ngào ẩn đằng sau lớp vỏ đắng ấy hắn cũng chỉ thấy ngấy.

Hắn lại nghĩ đến những lời khen trước đây của Cố Tu, đầu tiên hỏi hắn có bị cận không rồi lại nói hắn đeo kính chắc chắn cũng rất đẹp trai, càng nghĩ càng không chắc chắn, càng tự nghi ngờ chính mình.

Vậy nên những hành vi trộm cắp có phần b**n th** kia của Cố Tu, lẽ nào là vô thức coi hắn như một thế thân?

_____________________

Tác giả có lời muốn nói:

Thế thân thì đúng là thế thân rồi, nhưng thế thân là thế chính anh đấy.

Trước Tiếp