Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 4: Nhà Giàu cẩu huyết 04

Trước Tiếp

〘Ôm ấp một người đàn ông khác〙

_

Theo chỉ dẫn của hệ thống, Cố Tu quay về căn nhà mình đang ở, một căn biệt thự cũ do ba mẹ để lại.

Tuy nhiên trong nhà không chỉ có một mình cậu mà còn có quản gia và bảo mẫu chăm lo sinh hoạt cho cậu, thêm người anh họ Cố Thuần được ông nội cử đến để bầu bạn.

【Nguyên chủ ban đầu nổi loạn bướng bỉnh, chủ yếu là do đầu óc rỗng tuếch, cộng thêm sau khi mất đi người thân thì trong lòng vô cùng trống trải...】007 giới thiệu, 【Dù Cố Thuần ăn của anh ta, dùng của anh ta, anh ta cũng không quan tâm, dù sao sống một mình trong căn biệt thự lớn cũng quá đỗi cô đơn quạnh quẽ.】

Cố Tu: 【Con người lòng tham không đáy, thứ Cố Thuần muốn đâu chỉ đơn giản là ăn nhờ ở đậu như vậy.】

Theo cốt truyện, chỉ có cha của nguyên chủ là con của vợ cả, mấy người con trai còn lại đều là do tình nhân sinh ra. Bà nội ruột của Cố Tu là cô họ của Lục Thời Sâm, sau khi bà qua đời nhà họ Cố lúc bấy giờ chỉ còn Cố Tu là có một chút quan hệ họ hàng với nhà họ Lục.

Sau khi thân thế của nguyên chủ bị bại lộ, cậu bị ông nội tống cổ ra khỏi nhà họ Cố. Trong chuyện này không thể thiếu sự châm ngòi ly gián của đám họ hàng Cố gia, mà gia đình Cố Thuần đã nhăm nhe tài sản của cha cậu từ lâu nên chính là nhóm người góp công lớn nhất.

Cố Thuần vừa vắt chéo chân vừa nhướng mí mắt lên, điệu bộ như thể gã ta mới chính là chủ nhà, thái độ khó chịu nói với Cố Tu đang đứng ngoài cửa: “Lại đi ăn chơi lêu lổng ở đâu rồi hả? Anh nói với cậu bao nhiêu lần rồi, bọn người đó chỉ nhắm vào tiền của cậu thôi, xem cậu như cái cây ATM, không có ai thật lòng coi cậu là bạn đâu…”

Thoạt nhìn thì trông giống như miệng cứng lòng mềm, khẩu xà tâm phật.

Đáng tiếc là tên này lại vớ phải thứ khó chơi, cả đời Cố Tu ghét nhất là có người dạy đời mình phải sống thế nào, kiểu cha già như Lục Thời Sâm đã đủ phiền rồi, còn cái loại vừa có ý xấu vừa miệng thối như thế này thì cậu chỉ muốn xông lên đấm cho vài cú.

Nhưng nghĩ đến việc phải giữ thiết lập nhân vật.

Cố Tu bĩu môi nhịn xuống, vừa thay giày cởi áo khoác vừa hờ hững đáp: “Tôi ra ngoài ăn với chú chín.”

Sắc mặt Cố Thuần lập tức thay đổi: “Cái gì cơ?”

Thấy quả đầu tóc vàng lêu lổng kia sắp lướt qua trước mặt mình, Cố Thuần sốt ruột bật dậy khỏi ghế sofa, vội vã đuổi theo hỏi: “Không phải cậu ghét hắn nhất sao? Rõ ràng chưa đến ba mươi tuổi, vậy mà cứ ỉ vào vai vế lớn hơn suốt ngày chỉ tay năm ngón với cậu…”

“Đúng thế, phiền chết đi được.” Cố Tu uể oải ngáp một cái.

Được trời ban cho số hưởng mà không tự biết, cứ ung dung ngồi mát ăn bát vàng.

Khiến người ta ganh tị.

Nhìn theo bóng lưng lười biếng đang khuất dần kia, Cố Thuần nghiến răng ken két vì căm hận.

Trên đường trở về phòng ngủ, 007 tiếp tục bổ sung chi tiết về cốt truyện cho Cố Tu: 【Đám người Cố gia đều là con cháu của ông nội anh và các tình nhân, còn nhà họ Lục thì là họ hàng bên ngoại phía bà nội anh....】

Nhưng vì nguyên chủ là đứa trẻ do bảo mẫu tráo đổi nên giữa cậu với nhà họ Cố và Lục Thời Sâm hoàn toàn không có quan hệ huyết thống. Trái lại, chính vì mối quan hệ thông gia này mà nguyên chủ bị ba bên bốn phía thù hận căm ghét, cuối cùng bị cả hai nhà Cố – Lục vứt bỏ. Tuy rằng nguyên chủ từng được hưởng vinh hoa không thuộc về mình, nhưng chuyện này cũng xem như là tai bay vạ gió.

Trong tầng lớp của giới nhà giàu cũng có phân chia đẳng cấp, chỉ riêng người nắm quyền hiện tại của nhà họ Lục là Lục Thời Sâm, thì tổng tài sản của cả họ hàng thân thích bên nhà họ Cố cộng lại cũng chưa bằng một phần mười giá trị của đối phương.

Người nhà họ Cố vừa ghen ghét với Cố Tu nhưng đồng thời cũng vừa phải dựa vào cậu để bám víu Lục Thời Sâm, thái độ đối với cậu không hẳn là tệ, nhưng Cố Tu mồ côi ba mẹ từ nhỏ nên không hề có chút cảm giác ấm áp gia đình.

Chỉ khi chơi bời cùng đám bạn xấu bên ngoài thì cậu mới cảm thấy bản thân mình được quan tâm, được coi trọng.

Cho dù những người đó có mưu đồ riêng đi chăng nữa, thì cũng không tham lam bằng những người thân của cậu.

Cố Tu dễ dàng đoán ra được logic ẩn sau những hành động của nguyên chủ, cậu cũng không mấy đồng cảm mà chỉ khẽ thở dài một tiếng.

Cậu lấy bông tẩy trang chà chà lau lau khuôn mặt mình, động tác thô lỗ tẩy đi cặp mắt gấu trúc trên mặt, sau đó dùng nước sạch rửa mặt ba lần, đến lúc này mới thấy lại được gương mặt thật của mình. 

Làn da mỏng manh ôm lấy khung xương sắc nét, mắt một mí sạch sẽ gọn gàng, chỉ những khi vừa ngủ dậy hay mệt mỏi mới hằn ra một nếp gấp nhỏ hẹp.

Cậu dùng khăn lau đi những giọt nước trên mặt, tròng mắt đen láy như quả nho càng thêm long lanh ướt át. Cố Tu vuốt mấy sợi tóc mái nhuộm vàng ướt sũng dính thành từng lọn, vẫn chưa quen với kiểu tóc và màu tóc mới bèn buộc tóc mái thành một chỏm nhỏ dựng đứng lên.

Cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái hơn.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Cố Tu cuộn mình trong chiếc chăn lông ngỗng mềm mại, nằm trên giường đôi ngủ một giấc ngon lành cho đến tận chiều hôm sau, mãi đến khi 007 bất ngờ nhảy ra tuyên bố kỳ nghỉ kết thúc.

007: 【Chiu chiu, tối nay anh phải đi đến địa điểm cốt truyện thứ hai đấy nhé, điểm này rất quan trọng, nhất định đừng có làm bậy…】

Tối nay, Cố Tu phải tiếp tục nghề cũ của nguyên chủ, cùng đám bạn xấu đến KTV quậy phá.

Giang Viễn Dao bị thương nằm liệt giường, khổ sở mong mỏi suốt mấy ngày nhưng vẫn không đợi được cậu tới thăm, vừa đau lòng vừa thất vọng, mãi cho đến hôm nay tình trạng mới khá lên một chút, nhận lời mời tụ tập cùng bạn bè để thư giãn tinh thần.

Nhưng lòng dạ của Giang Viễn Dao không hề đặt ở buổi tiệc, giữa chừng lại gọi cho Cố Tu một cuộc, Cố Tu bịa chuyện bị chú chín ép tăng ca ở công ty. Đúng lúc Giang Viễn Dao đang buồn bực thì lại oan gia ngõ hẹp bắt gặp Cố Tu tự xưng bận rộn công việc nhưng thật chất lại ở KTV.

Nói thật thì Cố Tu cũng không làm chuyện gì vượt quá giới hạn, dù sao tra công có thể hư hỏng chứ không thể low, nếu tầm thường như thế thì còn cần biển lửa tình yêu gì nữa, cứ thiêu luôn cho rồi. Nhưng trong mắt Giang Viễn Dao, người không có góc nhìn của thượng đế thì lại là chuyện khác.

Cố Tu uống đến mức say bí tỉ, loạng choạng ra khỏi phòng bao riêng đi WC, nhưng chẳng may trong hành lang chật hẹp thì đụng phải một cô gái xinh đẹp, còn vì bước chân lảo đảo mà vô tình đẩy cô gái vào tường trong tư thế bakedon.

Giang Viễn Dao vừa vặn đi ngang qua, tận mắt chứng kiến cảnh kim chủ và mỹ nữ đang âu yếm mập mờ với nhau, lập tức mắt hai mắt đỏ hoe, ôm lấy cõi lòng tan nát mà rời đi.

Cố Tu vừa tiêu hóa xong đoạn cốt truyện đó, hiện giờ đang chuẩn bị xuất phát.

【…Chậc.】

【Chiu Chiu, đừng có chê nữa mà.】007 hóa thành một quả cầu sáng bạc lơ lửng trên đầu cậu, vừa đóng vai trò đèn chiếu cho gương trang điểm vừa ríu ra ríu rít, 【Kỹ thuật trang điểm của anh kém quá đi! Làm nhanh lên được không! Nếu không đi ngay để lỡ mất tình tiết thì sao!】

Cố Tu run tay, đường kẻ mắt xoẹt một đường kéo ra dài ngoằng, xéo xéo bay lên, tức khắc biến thành giáo chủ ma giáo trong phim cổ trang.

Dù sao cũng chỉ cần khiến tạo hình xấu đi là được, Cố Tu lười sửa lại, bất chấp tất cả buông bút xuống trong tâm thế vò mẻ không sợ nứt:【Anh thấy ngon lành rồi đó.】

【……】

Sự im lặng của 007 vang vọng đến mức đinh tai nhức óc.

Đến khi Cố Tu chuẩn bị bước ra khỏi cửa, nó mới sực nhớ ra mà nhắc: 【Chiu Chiu, mau thả cái chởm tóc Chiu Chiu nhỏ trên đầu anh xuống!】

“……”

Cố Tu tháo dây buộc tóc mái bằng một tay, ngẩng đầu bước từng bước hiên ngang xuống cầu thang. Dưới lầu, Cố Thuần lỡ nhìn thoáng qua, bị sặc nước bọt ho sù sụ, mãi cho đến lúc cậu đẩy cửa ra ngoài vẫn còn ho, không kịp hỏi cậu lại định đi đâu.

Cố Tu nghênh ngang bước ra đường như thể chốn không người, tự tin mười phần hất cao cằm: 【Xem ra lần đầu tiên anh đây trang điểm cũng xịn xò phết chứ đùa.】

007: 【……】Cạn lời.

*

Trong phòng KTV, khói thuốc lượn lờ như tiên cảnh, ngột ngạt mù mịt.

Vị ký chủ xuất thân từ Qidian khiến 007 đi hết bất ngờ này đến bất ngờ khác.

Trông thì có vẻ ngạo nghễ vô song, trải đủ mọi sóng to gió lớn, vậy mà vì ký chủ này… tửu lượng thật không ra gì.

Tất nhiên, nhìn bề ngoài thì không thể nhận ra được. Cố Tu còn trang điểm nữa, nên lớp kem nền đã che đi tầng ửng đỏ trên mặt một cách hoàn hảo.

Đôi mắt đen trắng rõ ràng nhuốm chút men say, từ sáng trong như gương biến thành long lanh gợn sóng, tầng tầng lớp lớp sóng nước, khiến cho khuôn mặt càng trở nên tuấn tú hơn ngày thường, đến cả đường kẻ mắt cẩu thả kia cũng tạm thời có thể bỏ qua.

Bởi vậy, vào lúc kịch bản bắt đầu trật hướng, 007 vẫn không mấy quan tâm, cho đến khi ván đã đóng thuyền, hết đường cứu vãn...

Cố Tu giả vờ cười để ứng phó với đám bạn nhậu nịnh hót, rượu nóng bỏng theo cổ họng trôi xuống ruột gan phèo phổi, khuấy lên luồng nhiệt trong bụng dưới, đúng lúc thời gian vừa đến, ngoài việc đi theo kịch bản thì cậu quả thật cũng cần vào nhà vệ sinh một chuyến.

Rượu trong thế giới tận thế hoang tàn là một trong những tài nguyên quý giá nhất, mà Cố Tu chưa từng đóng vai chính nên cơ bản không có số hưởng. Còn trong thế giới tiên hiệp đầy yêu ma quỷ quái, rượu lại dễ gây hoạ nên đương nhiên cậu một giọt cũng không động vào.

Bây giờ mà có uống thêm vài ly thì cậu cũng cảm thấy không có gì to tát, chỉ là tác dụng lợi tiểu của rượu quá mạnh.

Cậu không kìm được mà đẩy cửa ra ngoài, bước chân loạng choạng tiến vào hành lang dài.

Trong tầm mắt không có lấy một bóng người, ánh sáng từ đèn trần chiếu xuống rọi vào đôi mắt bị phủ lên một lớp phấn xám đen, sóng nước mơ màng, đuôi mắt cũng ửng lên sắc đỏ nhạt.

Dưới chân trải một lớp thảm đỏ mềm mại có tác dụng cách âm nhưng vẫn không ngăn được tiếng bước chân nặng nề của của cậu, hơi thở vừa nặng nhọc vừa hỗn loạn.

007 không khỏi lo lắng: 【Chiu Chiu, anh có ổn không đó? Có phải anh say rồi không?】

Cố Tu không suy nghĩ liền đáp: 【Không.】

007: 【......】 Lần trước anh phủ nhận việc không có tố chất cũng dùng đúng cái giọng điệu này!

So với việc tranh cãi xem Cố Tu có say hay không thì giờ đây một người một hệ thống đang phải đối mặt với một vấn đề cấp bách hơn.

Vậy còn cô gái qua đường khiến thụ chính ghen đâu?

Tình tiết này không phải chỉ dựa vào một mình Cố Tu là có thể giải quyết.

007 chẳng giúp ích được gì, miễn cưỡng coi như hỗ trợ về mặt tinh thần: 【Chiu Chiu, anh cứ đi về hướng nhà vệ sinh đi, dọc đường nhiều phòng bao riêng như thế, kiểu gì cũng có người ra ra vào vào, gặp được ai thì cứ nhào tới hốt đại đi!!】

Nói mỗm vậy thôi chứ nghe là thấy tào lao rồi.

007 cứ vo ve vo ve lãi nhãi không ngừng, nhưng trái ngược Cố Tu lại im lặng bất thường, bước chân cũng dần trở nên quay cuồng.

Ký chủ đúng là diễn xuất như thần, giống hệt miêu tả trong tiểu thuyết! 007 hết sức khâm phục.

【Chiu Chiu, phía trước có người tới! Xông lên đi!】 007 kịp thời chỉ đường cho ký chủ đầu óc đang mơ màng, không biết nhìn thấy cái gì mà đột ngột khựng lại, hoảng hốt sửa lời: 【Anh... không đúng, chờ đã! Đừng có tới gần! Đừng, kajima--】

Đáng tiếc là khoảng cách giữa Cố Tu và người ở khúc ngoặc chỉ còn cách nhau hai ba bước, muốn tránh cũng không kịp.

Huống hồ bây giờ cậu cũng chẳng còn sức đâu mà né, tầm nhìn mờ mờ ảo ảo, đừng nói là nam hay nữ, ngay cả là người hay thú còn không phân biệt nổi.

Cậu chỉ thấy một bóng đen cao lớn lù lù chắn trước mặt.

Ngay lúc 007 nhận ra thân phận đối phương thì đồng thời ánh mắt của hắn cũng rơi xuống người Cố Tu đang loạng choạng bước đến, trong đáy mắt màu xám tro lộ ra vài phần kinh ngạc.

Thấy vậy, Lục Thời Sâm nhanh tay đeo lại cặp kính đang lau lên sống mũi, thông qua tròng kính mà xác nhận được-- kẻ say rượu đang lao về phía mình chính là đứa cháu vô dụng suốt ngày gây họa.

Lục Thời Sâm khẽ nhíu mày, còn chưa kịp mở miệng.

Bên dưới lớp trang điểm kì dị là hàng lông mày đang nhíu chặt của Cố Tu, cậu không còn nhìn rõ ai với ai nhưng vẫn ghi nhớ phải hoàn thành nhiệm vụ thúc đẩy cốt truyện. Sợ người đóng vai công cụ sẽ tự dưng chạy mất nên cậu lập tức ba bước gộp thành hai lao tới.

007 thất thanh la to: 【Chiu Chiu!!!】

Cố Tu không nghe rõ 007 lại đang líu lo cái gì, bước chân lảo đảo, vốn chỉ định đè người lên tường là đủ, kết quả không cẩn thận ngã thẳng vào lòng đối phương, để giữ thăng bằng không té ngã nên theo phản xạ ôm chặt lấy người qua đường vô tội.

Người kia dường như cũng bị cậu làm cho giật mình, đồng thời vươn tay ôm chặt lấy eo cậu.

Hai cơ thể quấn lấy nhau chặt chẽ tựa như hai cực nam châm hút nhau, dính sát không rời.

Bất kỳ ai đi ngang qua nhìn thấy cảnh tượng này cũng sẽ cho rằng mối quan hệ giữa hai người rất thân mật, vượt xa mức bạn bè.

Cho dù cả hai đều là đàn ông.

Ở phía bên này thì Giang Viễn Dao đang buồn bực vì những tin nhắn gửi cho Cố Tu đều chìm nghỉm bặt vô âm tín, định bụng sẽ vào nhà vệ sinh rửa mặt, nhưng không ngờ, cách đó không xa lại là người đàn ông máu lạnh vô tình ấy, người đã không nghe máy, cũng không trả lời tin nhắn.

Hơn nữa, còn đang ôm ấp một người đàn ông cao ráo tuấn tú.

Trước Tiếp