Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 37: Nhà giàu cẩu huyết 37

Trước Tiếp

〘Văn học chú cháu nuôi từ bé.〙

_

Cố Tu căng thẳng đến mức cảm nhận rõ ràng từng hơi thở của mình, tiếng tim đập rền vang như sấm, thậm chí át cả tiếng xe cộ qua lại ven đường.

Tình huống đi dạo ngoài phố ngượng ngùng thế này, nói cho cùng đều là lỗi của cậu.

Cậu chỉ đạo Lục Thời Sâm dừng xe, cực khổ mới tìm được chỗ đậu nhưng vừa mở điện thoại ra thì phát hiện định vị sai, nhà hàng đã chọn nằm cách đó một con phố.

Cả hai đều đã rời khỏi bãi đỗ xe, quay lại lái xe rồi tìm chỗ đậu khác lại phiền phức, mà khoảng cách cũng không xa nên Cố Tu đề nghị cùng đi bộ qua.

Con phố rộng rãi thoáng đãng, ngược lại còn khiến người ta thấy không thoải mái bằng khoang xe kín đáo. Trong xe, cậu có thể thoải mái ngủ ngon lành hoặc lười biếng cuộn người chơi điện thoại, tra cứu chiến lược ăn uống. Đi bộ trên phố thì phải điều khiển đống tay chân cứng đờ của mình.

Xung quanh càng náo nhiệt thì sự im lặng giữa hai người lại càng trở nên gượng gạo.

Cố Tu lúng túng đút tay vào túi áo, cúi đầu bước đi trong tâm trạng ngổn ngang.

Bất chợt một lực mạnh kéo cánh tay cậu ra khỏi túi áo, cả người cũng nghiêng về phía Lục Thời Sâm.

Một chiếc xe điện vụt qua sát lề đường, Lục Thời Sâm nghiêm mặt nhắc nhở: “Cẩn thận.”

“…Ờ.” Cố Tu ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn đường. Nếu bỏ lại hai tay vào túi thì có vẻ không phù hợp nữa, nên đành để cứng đơ bên ngoài như thế.

Cậu vừa căng thẳng vừa thấy tò mò.

Len lén liếc nhìn Lục Thời Sâm vài lần, cuối cùng cũng mở miệng hỏi: "Chú chín, sao anh giỏi chăm sóc người khác thế?”

Lục Thời Sâm nghĩ một lát: “Vì anh là trưởng bối?”

Nhưng giọng điệu rõ ràng không mấy chắc chắn.

Cố Tu không nhịn được cười, cứ muốn chọc tên nghiêm túc suốt hai mươi tám năm này một trận, bèn giả vờ nghiêm mặt nói: “Này, ngoài em ra thì anh còn bao nhiêu cháu trai cháu gái ngoan nữa thế? Chăm người chăm tới mức thuần thục thế cơ mà.”

Lục Thời Sâm lập tức toàn thân căng cứng vì nhận ra cái bẫy trong câu đùa kia, vội vã phủ nhận: “Không có.”

Đi thêm hai bước, lại bổ sung: “Chỉ có mình em thôi. Những họ hàng khác anh không thân lắm, cùng lắm gặp một lần vào dịp lễ tết.”

Hai người rẽ qua một khúc quanh, không ngờ đề tài này vẫn chưa dừng lại. Cố Tu vừa nhìn sang liền thấy Lục Thời Sâm hơi nhíu mày, trông nghiêm túc hệt như lúc làm việc, trầm ngâm suy nghĩ rồi lại mở miệng: “Trước kia, anh cũng không chăm sóc em bao nhiêu.”

Cố Tu sững sốt.

Hai người đồng loạt dừng bước, quay sang nhìn nhau.

Lục Thời Sâm nhìn vào đôi mắt một mí đen trắng rõ ràng kia, trong lòng đột nhiên xao động, giơ tay lên, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng kéo ra một nếp nhỏ trên mí mắt.

“Từ buổi họp thường kỳ hôm đó, em đã khác rồi.” Hắn nói chuyện khó tin như thế, mà giọng lại quả quyết đến lạ, “Nhưng anh lại cảm thấy… càng quen thuộc hơn. Những chuyện về sau, dù nói là không kiềm chế được hay là tự nhiên mà thành… Tóm lại, cứ như là bản năng.”

Đầu ngón tay hắn chạm đến trán Cố Tu, men theo gò má lướt xuống, ch*m r** v**t v* từng tấc da thịt, cuối cùng vòng mấy vòng quanh nốt ruồi nhỏ nơi yết hầu, như muốn khắc sâu dấu hiệu nhỏ bé này.

Bất chợt, cánh tay Cố Tu lại bị kéo một cái.

“Cẩn thận.”

Cố Tu hoàn hồn ngẩng đầu lên, liền bắt gặp giữa hai hàng mày khẽ nhíu của người kia ẩn hiện một tia trách cứ, giọng nói cũng mang theo mùi vị răn dạy của cha già.

“Sao em cứ không chịu nhìn đường thế?”

Cậu không còn bài xích kiểu quan tâm này nữa nhưng vẫn cố tình “xì” một tiếng, mặt mày hớn hở, hất cằm đáp tỉnh bơ: “Không sao, em biết bay.”

Lục Thời Sâm vẫn giữ chặt cánh tay cậu, tay không buông mà còn dọc theo đó mò xuống, cách một lớp áo cẩn thận x** n*n.

Cố Tu bị sờ đến tê cả da đầu, đầu óc mù mờ, hơi cứng người lại khẽ hỏi: “… Làm gì thế?”

Lục Thời Sâm nghiêm mặt: “Xem em giấu cánh ở đâu.”

Cố Tu: “……”

Một màn chọc ghẹo đơn giản, nhưng lại đánh tan bầu không khí lúng túng giữa hai người.

Thế nhưng khi bước đi, tay hai người vô tình chạm phải nhau vẫn khiến cậu thấy không quen.

Mỗi lần bị chạm Cố Tu đều giật mình như bị điện giật, nhưng lại không muốn kéo giãn khoảng cách nên đành ngầm ra hiệu bằng một tràng ho khan: “Khụ khụ khụ!”

Lại chạm em rồi đó nha!

“.......?” Lục Thời Sâm không hiểu, liếc nhìn cậu.

Do dự chốc lát.

Bàn tay Cố Tu bỗng nóng bừng, cậu giật mình quay đầu.

Lục Thời Sâm không nhìn cậu nữa, mắt nhìn thẳng về phía trước, nghiêm túc dẫn đường.

Thế mà bàn tay bên dưới lại như dây leo quấn cây, quấn chặt lấy cậu. Khác với gương mặt bình tĩnh kia, lòng bàn tay hắn nóng hổi, ẩm ướt, toàn là mồ hôi do căng thẳng.

............

Trên mạng tin đồn rằng chủ tịch Tập đoàn Hoàn Á là một “lão già” vẫn tiếp tục lan rộng, tràn ngập khắp nơi, không chỗ nào là không có, đến mức ngay cả người trong cuộc như Cố Tu cũng sắp tin là thật.

Cư dân mạng nói năng đầy đanh thép, quả quyết rằng cậu đã dùng sắc đổi lấy danh lợi, từ khi còn ở nhà họ Cố đã tự mình tìm được một phiếu cơm dài hạn sáng chói, bởi thế khi bị đuổi ra khỏi nhà cũng chẳng mảy may do dự mà vẫn cứ thảnh thơi khoe của như thường.

Bọn họ tỏ ra khinh thường cậu, nhưng trong đó có lẽ cũng pha lẫn vài phần ghen tị và thương hại. Cậu dựa vào một đại gia đỉnh cấp để một bước lên mây, cả đời này khỏi cần phải cố gắng nỗ lực. Nhưng để có được điều đó, cậu cũng đã phải trả giá rất lớn, uất ức chịu đựng “lão già” kia ở trên giường.

Cậu có năng lực kiếm tiền nhẹ nhàng, nhưng cây đại thụ mình dựa vào cũng là rào cản lớn nhất. Nếu có một ngày cậu chọc giận được chủ tịch Lục hoặc muốn thoát khỏi vòng kiểm soát để tự mình gây dựng sự nghiệp, thì nền tảng livestream dưới trướng Hoàn Á chắc chắn sẽ không cho phép. Bao nhiêu lượt theo dõi và danh tiếng tích góp được suốt thời gian qua, đều sẽ tan thành mây khói.

【Thầy Chíp ơi hay là mình chuyển sang nền tảng khác livestream đi? Dạo này mấy nền tảng nhỏ nhiệt độ cũng ổn lắm, chia tiền donate còn cao hơn Hoàn Á TV nữa】

【Chuyển nền tảng chẳng khác gì tuyên chiến với chủ tịch Lục… ảnh hưởng của Hoàn Á trong giới giải trí và streamer lớn cỡ nào không phải mấy người không biết, chỉ cần một câu nói của chủ tịch Lục là thầy Chíp có thể bị cấm sóng toàn mạng đó】

【Hu hu hu anh Chiu Chiu của tui vừa đẹp trai vừa trẻ trung như vậy… thật là không đành lòng…】

【Tui vẫn không tài nào chấp nhận nổi cảnh thầy Chíp bị ông già có quyền có thế đè lên giường làm chuyện nọ chuyện kia】

【Aaaaaa mày im dùm cái đi đồ độc mồm!!】

Cố Tu lướt xem mấy bình luận đó, hoàn toàn không hiểu tại sao mình lại biến thành một con chim hoàng yến đáng thương khiến người người thương xót, tay chống cằm suy tư.

Điện thoại rung lên, một tin nhắn wechat hiện lên.

Từ Cố Thuần: 【Sao cậu lại bị bắt về nữa rồi?? Cậu ổn không đó??? [/kinh hãi]】

Vô cùng khó hiểu.

Cố Tu: 【? Sao anh cũng giống y chang mấy người trên mạng vậy】

Cố Tu: 【Anh không biết à? Chú chín siêu tuyệt vời luôn đó ^ - ^】

Cố Thuần: 【????】

Cố Thuần: 【Điện thoại của cậu cũng bị kiểm soát rồi à? Cậu có thật là Cố Tu không? Gửi cho anh một tin nhắn thoại đi】

Cố Tu: “?”

Weibo mà Lục Thời Sâm lâm thời đăng ký chỉ từng đăng nhập đúng hôm lên tiếng bảo vệ cậu, trang chủ chỉ có vỏn vẹn hai bài viết đều liên quan đến cậu. Ảnh đại diện vẫn là mặc định màu xám.

Dù là trong truyện hay ngoài truyện, thì Lục Thời Sâm luôn hành xử kín tiếng. Việc đích thân ra mặt vì cậu đã hoàn toàn vượt khỏi kịch bản. Hắn bận rộn với công việc, không bận tâm đến mấy tin đồn ngoài kia, không đăng lên Weibo để thanh minh cho bản thân, thậm chí thần bí đến mức toàn mạng không tìm nổi một tấm ảnh nào của hắn.

Để tránh lời đồn lan rộng đến mức không thể kiểm soát, Cố Tu ngẫm nghĩ một hồi, cảm thấy mối quan hệ giữa hai người nay đã khác xưa nên định tìm thời gian livestream giải thích đơn giản một chút.

Hôm qua Cố Tu đến công ty đón Lục Thời Sâm tan làm, hai người thuận đà đi ăn một bữa tối vừa gượng gạo vừa căng thẳng, có thể coi là “buổi hẹn hò” đầu tiên của họ? Rõ ràng chuyện thân mật nhất cũng từng làm rồi, vậy mà vẫn lúng túng như học sinh mới lớn. Không có chất cồn giúp đỡ, về đến nhà lại mỗi người ngủ một phòng như cũ.

Cố Tu trở mình trên chiếc giường lớn trống trải, vừa nghiêng đầu lại nhìn thấy ô cửa sổ đếm ngược ngày càng khẩn trương kia.

【Đếm ngược hoàn thành nhiệm vụ: 23 ngày.】

007 phát hiện ánh mắt của ký chủ dừng lại thật lâu, quả cầu ánh sáng màu bạc trôi ra, cực kỳ không biết nhìn sắc mặt mà nhắc nhở cậu: 【Chỉ cần đi nốt điểm cốt truyện công khai cuối cùng là hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ rồi đó~】

Mấy điểm cốt truyện lặt vặt kia thì đúng là đã hoàn thành nhưng phương hướng đã hoàn toàn sai lệch, như ngựa hoang đứt cương, nước đổ khó hốt. Đến lúc cậu hoàn thành nhiệm vụ và rời khỏi thế giới nhỏ này, cũng là lúc thế giới nhỏ này sụp đổ.

007 lạc quan xoay vòng vòng, hồn nhiên vô tư mà thỉnh cầu: 【Chờ anh lấy được điểm tích lũy rồi, có thể mua cho tui một skin hình người được không? Tui cũng muốn nếm thử mấy món điểm tâm và đồ ăn vặt đó...】

Cố Tu vẫn còn nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ nổi, không để ý đến 007. Cậu đột nhiên xoay người lại, hai tay gối sau đầu, nằm ngửa nhìn trần nhà rồi thở dài một hơi thật dài và nặng nề.

Hay là mở livestream bây giờ luôn? Cố Tu xoay xoay điện thoại trong tay, đang nghĩ vậy thì "rắc" một tiếng.

Từ phía cửa vang lên tiếng động, Lục Thời Sâm đẩy cửa bước vào. Cố Tu vốn còn đang nằm uể oải liền bật dậy ngay lập tức, toàn thân căng cứng theo bản năng, cứng ngắc gọi: “Chú chín?”

Bước chân của Lục Thời Sâm cũng có phần cứng ngắc, không chào hỏi đã đẩy cửa bước vào sau đó thì hơi lúng túng đứng đó, nghĩ ngợi một chút mới mở miệng: “Ngày mai anh phải họp, cả ngày.”

Hai người chạm mắt nhau.

Trong mấy giây lúng túng ấy họ đại khái đã hiểu được ý nhau, rồi rất ăn ý mà đồng loạt khẽ ho một tiếng.

Khoảnh khắc nhỏ ấy phá tan bầu không khí kỳ lạ. Cố Tu bật cười, lờ đi ô cửa sổ nổi đáng ghét kia, nhìn Lục Thời Sâm bằng đôi mắt đong đầy ý cười, hỏi: “Chú chín, vậy tối nay anh không định nghỉ ngơi đàng hoàng à?”

Lục Thời Sâm bước tới gần giường lớn, không nói thêm lời nào, dùng hành động để trả lời là không cần nghỉ ngơi.

Chỉ một ngày xa nhau thôi mà đã thấy lưu luyến không rời.

Hôm đó Cố Tu uống say đã thổ lộ hết chuyện sắp rời đi. May mắn là Lục Thời Sâm không gặng hỏi, không hỏi cậu sẽ rời khỏi đâu để đi đâu, cũng không hỏi sự ra đi ấy là vĩnh viễn hay chỉ tạm thời.

Sự hủy diệt của thế giới nhỏ này đã là điều không thể tránh. Cố Tu sẽ tiếp tục sống trong không gian Chủ Thần và những thế giới nhỏ khác. So với nói cậu sẽ rời khỏi nơi đây, chẳng bằng nói nơi đây sẽ mãi mãi rời khỏi cậi.

Cậu biết rõ bản thân không nên nảy sinh tình cảm quá sâu vào những nhân vật giấy trong thế giới nhỏ. Khi thế giới sụp đổ, tan biến, cơ thể người sống động kia lại biến thành dòng chữ lạnh băng trên trang giấy. Rốt cuộc thì, người đau lòng chỉ có một mình cậu.

“...Cố Tu,” người đàn ông thân hình tráng kiện nằm bên cạnh cậu, làn sương mù trong đôi mắt xám bạc đã tan đi, lấp lánh một chút ánh sáng cam, nhìn cậu chăm chú mà nói: “Trên người em có mùi hạt khô.”

Cố Tu nghe vậy thì sững ra, vội giơ cánh tay lên ngửi ngửi.

Ngửi đi ngửi lại, cũng chỉ ngửi được hương gỗ lành lạnh thoang thoảng từ Lục Thời Sâm bay sang và thứ mùi nhàn nhạt sau cuộc h**n ** dây dưa truyền đến.

“Hạt dẻ rang đường, hồ đào hổ phách, đậu phộng rang muối… đến cả khoai tây chiên em cũng thích vị hạt khô nhất.” Lục Thời Sâm kể từng món từng món, ở những chỗ Cố Tu không chú ý, hắn vẫn luôn lặng lẽ quan sát người yêu và ghi nhớ vào lòng, “Anh đoán mùi này là do em ăn mãi mà thành mùi trên người? Nhiều năm như vậy, em quen rồi nên không ngửi ra nữa.”

Cố Tu nghe đến ngơ ngẩn.

Bản thân cậu hoàn toàn không nhận ra, liền hỏi trong đầu với 007:【007, thiệt không đó? Anh đâu có để ý mình mê mấy món đó đâu. Anh tưởng mình cái gì cũng ăn, chẳng kén chọn gì hết mà?】

Tiếc rằng câu hỏi ấy như đá chìm đáy biển, 007 từ ba tiếng trước đã tự động tắt máy vì kích hoạt chế độ bảo vệ quyền riêng tư cho ký chủ. Bây giờ hai người quần áo xốc xếch, khắp người vết đỏ chằng chịt, tối nay 007 đừng mong ló mặt ra.

“Anh còn biết nhiều món ngon lắm,” Lục Thời Sâm ánh mắt dịu dàng như nước, nói tiếp, “sau này từng món từng món dẫn em đi ăn... Em còn muốn đi nước ngoài chơi đúng không? Tháng sau anh có thể rảnh một tuần, đưa em đi.”

Ánh mắt Cố Tu dao động, dừng lại trên con số “23” sáng xanh của đồng hồ đếm ngược.

Lần này, thật sự không thể giả vờ không thấy nữa rồi.

Sau một trận kịch liệt cộng thêm trò chuyện ban đêm, cả hai đã mệt mỏi không chịu nổi. Cố Tu vì tâm sự trĩu nặng mà khó lòng thả lỏng, còn Lục Thời Sâm bị cơn buồn ngủ cuốn lấy, nắm lấy tay cậu giấu trong chăn, nhắm mắt lại là chìm ngay vào giấc mộng.

Lại thêm một lúc nữa trôi qua, vạn vật lặng im không tiếng động, Cố Tu rón rén rút tay mình ra.

Cậu với lấy chiếc điện thoại ở đầu giường nhìn đoạn trò chuyện với đại ca top 1, lời khuyên đối phương từng gửi cho cậu, bốn chữ “sống cho hiện tại” nổi bật hiện lên.

Cậu kéo đối phương ra khỏi danh sách chặn, gửi một tin nhắn.

Chíp Chíp Chiu: 【Ông chủ, rốt cuộc phải làm sao mới sống cho hiện tại?】

Từ tủ đầu giường bên kia truyền đến một tiếng động rất khẽ.

Cố Tu quay đầu nhìn, thấy màn hình điện thoại của Lục Thời Sâm sáng lên, một cửa sổ màu xanh lục hiện ra.

Giờ này còn ai dám nhắn tin cho hắn?

Cố Tu hơi nhíu mày, dù biết công chính của tiểu thuyết Tấn Giang không đời nào không tuân thủ đức hạnh nam nhi, nhưng cậu vẫn như bị ma xui quỷ khiến mà vươn tay ra --

Soạt.

Lục Thời Sâm đang ngủ bỗng bật chăn ngồi dậy, chặn cậu ngay giữa đường rồi cầm điện thoại của mình lên liếc nhanh một cái, không trả lời mà lập tức khóa màn hình.

Sau đó làm như không có chuyện gì, hỏi Cố Tu còn đang sững người: “……Sao còn chưa ngủ?”

Có gì đó không ổn. Cố Tu hơi nhướng mày, tạm thời bỏ qua đoạn chen ngang như thể có gì không tiện cho người ta thấy kia, kéo chăn lên như không có gì xảy ra, nói: “Ừ, ngủ thôi.”

Gương mặt của Lục Thời Sâm, cho dù là nỗi hoảng loạn tột cùng cũng khó lòng hiện rõ. Cố Tu không sinh nghi, yên tâm nhắm mắt lại.

Thế nhưng tâm trạng của Lục Thời Sâm lại chẳng hề yên ổn. Hắn đã quen đối mặt với phong ba nơi thương trường, thứ hoảng loạn do tài khoản phụ gợi lên chỉ thoáng qua như chớp, vậy mà lúc này ngón tay hắn lại bất giác siết chặt chiếc chăn vô tội.

…Nửa đêm nửa hôm, sau khi xong chuyện, bên gối còn có người đang ngủ, vậy mà Cố Tu lại lén gửi tin nhắn cho người đàn ông khác?

Càng nghĩ càng thấy bức bối.

Mấy lần xúc động muốn xóa tài khoản phụ của Cố Tu, rồi tiện thể xóa luôn cái tài khoản phụ của mình. Nhưng nghĩ lại, nếu Cố Tu không nhắn cho anh, thật sự đi nhắn mấy tên đàn ông hoang ngoài kia thì sao? Anh còn chẳng hay biết.

Khoảnh khắc này, lý trí của anh hoàn toàn bị cơn ghen ngút trời cuốn phăng, chẳng buồn để ý câu hỏi của Cố Tu hoàn toàn không mang chút ám muội nào.

*

Hôm sau Lục Thời Sâm ra ngoài họp, Cố Tu ăn uống no nê, ngủ một giấc đã đời rồi lại thong thả lề mề dọn dẹp một lúc, gần tới chạng vạng thì streamer Chíp Chíp Chiu bất ngờ lên sóng.

Giờ cậu đã có gần cả triệu fan, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, hàng nghìn người hâm mộ ùn ùn kéo đến, số lượng người online tăng vọt với tốc độ chóng mặt.

Vẫn có không ít người hỏi về quan hệ giữa cậu và Giang Viễn Dao, Cố Tu liếc qua hờ hững, lười đáp lời, chỉ chỉnh sửa lại vẻ ngoài trước ống kính lần cuối.

Cậu mặc một chiếc sơ mi da lộn dáng casual rất chỉn chu, màu nâu cà phê khá kén người mặc lại càng tôn làn da hồng hào của cậu. Phần cổ áo xử lý hoàn toàn trái ngược với Lục Thời Sâm, lúc nào cũng phải phanh ra một hai cúc, sống chết không chịu ngoan ngoãn cài kín.

Khác với vải cotton mềm mại ôm sát làn da và xương quai xanh, chất da lộn cứng cáp, chỉ cần khẽ cử động là mở toang một mảng áo, khiến ánh mắt người xem trong livestream tha hồ len lỏi vào bên trong.

Cố Tu vốn không phải kiểu người cẩn thận tỉ mỉ để ý tiểu tiết, nhiều thứ cậu còn chẳng nhận ra, chỉ là khán giả mắt tinh như đuốc, hỏa nhãn kim tinh.

【Miệng của thầy Chíp có hơi sưng thì phải?】

【Tui nói rồi mà, sao hôm nay chiều mới lên sóng, hợp lý nghi ngờ là tối qua vốn định livestream, nhưng bị ai đó ngoài ý muốn chen ngang ha [/liếc mắt cười]】

【Cái ngoài ý muốn này nhìn một phát là biết rất kịch liệt!】

【Trên yết hầu của thầy Chíp là dấu răng phải không?】

【A a a a a a】

【Trời má ơi, tối qua vận động gì mà qua cả ngày rồi vẫn còn thấy dấu tích??】

Cố Tu nhìn đám bình luận dày đặc lướt qua, theo bản năng sờ sờ môi mình rồi lại sờ xuống yết hầu.

Còn chưa kịp phản ứng, đã có phát hiện mới.

【Wtf cái dấu siêu to bên xương quai xanh là dâu tây đúng không? Thầy Chíp thiệt sự không xem tụi tui là người ngoài luôn】

【A a a nếu thầy Chíp bị chủ tịch Lục cưỡng ép thì chớp mắt cái đi!!】

【Đừng nói buổi livestream hôm nay cũng là do chủ tịch Lục chỉ đạo nha? Muốn cho cả nước biết thầy Chíp là hoa đã có chủ?】

“Không có. Không có cưỡng ép, không có mạnh bạo chiếm đoạt, cũng không có kim ốc tàng... Ừ thì, có giấu thiệt. Nhưng tôi là người sống, không thể không chớp mắt, cảm ơn.”

Sau đó cậu nghiêm túc suy nghĩ, mắt liếc lên rồi liếc xuống, cuối cùng nhìn thẳng vào màn hình, mở miệng nói với giọng trang trọng: “Ừm... Bây giờ tôi với chủ tịch Lục chắc là đang sống chung và đang quen nhau.”

Mới vài tháng trước cậu vẫn còn là một trai thẳng 18K thà gãy chứ không cong, nay có thể mở miệng chần chừ thừa nhận một câu "đang trong mối quan hệ", đã là hiếm có rồi.

Thế mà vài fans cực đoan lại coi sự do dự ấy là bằng chứng không thể chối cãi cho việc bị cưỡng ép.

【Hoàn Á TV trực thuộc tập đoàn Hoàn Á mà, thử nghĩ xem chứ thầy Chíp sao có thể cầu cứu ngay trong livestream được chứ】

【Giờ phải làm sao đây? Tập đoàn Hoàn Á một tay che trời, thầy Chíp trông vừa tội nghiệp vừa bất lực...】

【Thầy Chíp từng nói mình là trai thẳng, giờ lại phải nhún nhường trước một ông già...】

【Aaaa tụi mình có thể giải cứu thầy Chíp được không? TT】

【Thầy Chíp ơi, anh nợ chủ tịch Lục bao nhiêu tiền vậy? Có thể nói ra không?】

【Không sao đâu thầy Chíp, bị cấm sóng cũng không sao cả, cùng lắm thì mình rút khỏi showbiz nội địa thôi! Anh ra nước ngoài làm streamer cũng được mà, Theseus tụi em mãi mãi ủng hộ anh!!】

"……"

Gì vậy trời, đúng là tiểu thuyết cẩu huyết giới giải trí, ngay cả mình mà cũng có tên fandom luôn.

Cố Tu không còn gì để nói, đưa tay ôm trán: "Không phải đâu, mọi người đừng có suy diễn nữa."

【Buổi livestream đính chính hôm nay cũng là do chủ tịch Lục yêu cầu đúng không?】

Câu đó lọt vào mắt, Cố Tu nghiêm túc trả lời: “Chú chín không bắt tôi livestream đâu. Ngược lại là vì hôm nay anh ấy đi họp, không có ở nhà nên tôi mới lên tâm sự với mọi người.”

“Chú chín là người đối xử tốt với tôi nhất trên đời này.” Nét mặt Cố Tu nghiêm túc, dùng một câu đánh giá nặng ký làm lời mở đầu.

Cậu nhìn chính mình trong màn hình nhưng lòng lại đang nghĩ đến một chuyện khác, dù là ở thế giới nhỏ này hay những thế giới nhỏ khác, ngay cả không gian chủ thần lạnh băng vô cơ kia.

Lục Thời Sâm, không nghi ngờ gì chính là người tốt với cậu nhất.

Dù hai người chỉ mới quen biết mấy tháng ngắn ngủi.

Nhưng Lục Thời Sâm nói, điều đó giống như bản năng.

Chuyện về Cục Xuyên Nhanh không thể nói ra nên Cố Tu liền thử tưởng tượng một chút, nếu như đem Lục Thời Sâm, người bây giờ yêu cậu vô điều kiện nhét vào cuộc sống mấy chục năm trước của mình thì sao.

“Cha mẹ tôi mất từ hồi tôi học cấp hai, sau đó là chú chính chăm sóc tôi…” Cố Tu chậm rãi nói, “Anh ấy quản tôi rất nghiêm, ép tôi đi theo anh ấy đi làm. Nhưng anh ấy cũng rất chu đáo, chuyện gì cũng để tâm, ghi nhớ khẩu vị của tôi, chăm sóc từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ trong đời sống. Có lúc còn hơi giống cha tôi nữa.”

Chỉ là tưởng tượng thôi, vậy mà lại như từng thật sự trải qua. Trong mấy chục năm cô độc ấy, ngoài chủ thần, trí não và hệ thống, hình như thật sự có một người như thế đã ở bên mình.

Khóe môi Cố Tu khẽ cong lên một nụ cười, nơi đuôi mắt sắc bén cũng dịu đi đôi phần:
“Nhưng mà… tôi cũng khá thích anh ấy. Nếu có thể mãi mãi ở bên anh ấy thì tốt biết mấy. Câu này tôi còn chưa từng nói với anh ấy đâu.”

Vẻ mặt hạnh phúc ngọt ngào ấy hiện lên nguyên vẹn trong ống kính livestream, xúc cảm chân thật không chút che giấu, từng biểu cảm nhỏ đều chẳng thể gạt được ai.

【? Vậy ra đây là tiểu thuyết chú cháu nuôi từ bé thật à】

【A a a kiểu bạn trai phong cách daddy này đúng là mê chết người】

【Hồi trước chủ tịch Lục lên tiếng trên weibo đã thấy thuộc tuýp người cưng chiều người yêu rồi aaaa】

【Câu ‘Tôi thích nhất là cậu ấy không ngoan’ kia, trời đất ơi, muốn xỉu】

【Dù là đàn ông lớn tuổi nhưng đúng là có sức hút thật】

【Tình yêu chân chính thì không liên quan đến nhan sắc hay tuổi tác】

【Hu hu hu hu Chiu Chiu, miễn là cậu thích thì tụi tui ủng hộ (ôm tim)】

“A, tới ngay.” Đang lúc bình luận đang sôi nổi thì Cố Tu bỗng quay đầu về phía cửa đáp một tiếng, rồi quay sang nói với khán giả: “Tôi đi ăn tối chút đã, nửa tiếng sau quay lại.”

【???】

【Đang cao trào thì quay lưng bỏ đi luôn hả???】

【Á á á thầy Chíp nói nốt đã rồi hẳn đi ăn cũng được mà!!!】

【Tối qua trận chiến long trời lở đất kia không tính kể à???】

【Linh hồn streamer ơi xin hãy quay về… (hộc máu)】

Chỉ trong mấy chục phút Cố Tu rời đi, số người xem livestream chẳng những không giảm mà còn tăng vọt, số quà tặng cũng không ngừng nhảy lên.

Lục Thời Sâm hẹn đối tác ra ngoài ăn tối nên Cố Tu ăn một mình trong biệt thự, nhanh chóng lấp đầy bụng rồi lại vội vã chạy lên lầu chuẩn bị livestream tiếp.

Cậu vừa ngồi xuống ghế, liền nghe thấy tiếng bước chân từ ngoài cánh cửa khép hờ.

Cố Tu bước đến, nghi hoặc gọi: “Chú Đồng?”

Đập vào mặt lại là một gương mặt hoàn toàn nằm ngoài dự liệu.

Lục Thời Sâm luôn làm việc cẩn trọng, chu toàn, không bao giờ lệch khỏi kế hoạch dù chỉ một ly lại bất ngờ thay đổi lịch trình mà chẳng báo trước, về nhà sớm hai tiếng.

Mà cậu vẫn còn đang livestream đó!

Nghĩ đến chuyện Lục Thời Sâm đã sớm biết cậu livestream khoe của, Cố Tu mở miệng định báo cho hắn biết trong phòng còn đang mở camera livestream, đừng gây ra thêm tai nạn phát sóng nào nữa.

Thế mà Lục Thời Sâm lại lên tiếng trước: “Ngạc nhiên vậy sao? Nhớ anh à?”

Cố Tu cứng người còn nổi cả gai ốc, Lục Thời Sâm nhân lúc cậu sững người liền sải bước vào phòng.

Chỉ một chút nữa là lọt ngay vào phạm vi ống kính.

Cố Tu vội bước tới, gọi: “Chú chín…”

Lục Thời Sâm quay người, động tác tiếp theo càng khiến cậu trở tay không kịp, bất ngờ vòng tay ôm eo cậu, trong đôi mắt xám lấp lánh ý cười: “Ừ, nhớ anh đến thế sao?”

“Chú…” vừa thốt ra một chữ, môi đã bị chặn lại kín kẽ đến không còn khe hở.

Cố Tu hít sâu một hơi: “…Chú chín! Em đang live--”

Lục Thời Sâm giỏi nhất trong việc đọc hiểu lòng người lại hoàn toàn làm ngơ trước lời nhắc nhở của cậu, không nói một lời lại cúi xuống hôn thêm lần nữa, ép cậu lùi từng bước, đến khi đùi va vào tay vịn ghế xoay.

Lục Thời Sâm đưa tay xoay ghế nửa vòng, đầu gối cậu đập vào thành ghế, ngồi phịch xuống, vừa vặn lọt thẳng vào khung hình của điện thoại livestream trên bàn.

Chưa kịp đưa tay tắt máy thì Lục Thời Sâm đã cúi xuống, nâng mặt cậu lên, ép sát lại, hôn sâu đến độ dường như muốn đoạt sạch không khí trong phổi cậu.

Cậu phát ra tiếng “ưm” nghèn nghẹn vì thiếu không khí, đầu ngón tay cũng không còn chút sức lực nào khẽ co lại.

Giữa lúc hai người còn đang chìm đắm, phòng livestream đã nổ tung như vỡ tổ.

Cậu bị buộc phải ngồi xuống, vừa vặn lọt vào phạm vi quay hình, từ chiếc cổ ngẩng cao đến dáng vẻ bị hôn đến mơ hồ mê loạn đều bị quay lại rõ ràng mồn một.

Người đàn ông đang hôn cậu một cách nồng cháy ấy, trên người vẫn đang mặc tây trang chưa kịp thay, đeo kính gọng bạc, dáng vẻ nho nhã lễ độ. Tuy ăn mặc hơi già dặn nhưng trông lại rất trẻ, đường viền hàm sắc bén, ưu tú.

Chiếc ghế xoay thêm nửa vòng trong nụ hôn cuồng nhiệt, gương mặt nghiêng của người kia hiện lên trọn vẹn trong phòng livestream, chân mày sắc sảo, sống mũi cao thẳng.

Hắn tạm rời khỏi đôi môi đỏ ướt át, để cậu có chút thời gian thở, nhân tiện tháo chiếc kính vướng víu đặt lên bàn.

Gương mặt đẹp trai, ngũ quan như tượng tác của hắn cũng trong khoảnh khắc ấy, hoàn toàn hiện ra trước hàng vạn khán giả.

Bình luận: 【!!!!!】

_____________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Chủ tịch Lục: “Vô tình” lên hình rồi nha [đầu chó]

Trước Tiếp