Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
〘“Tôi là trưởng bối, vốn dĩ nên nhường nhịn em.”〙
_
“Cố thiếu gia.”
Giọng nói lạ vang lên trong phòng livestream lại có phần già nua.
Cố Tu không phản ứng, người nọ liền bước lên trước mấy bước, đi vào phạm vi quay của camera khiến hàng triệu khán giả thất vọng tràn trề.
Tầm năm mươi, sáu mươi tuổi, tóc hoa râm, cách ăn mặc và cử chỉ lời nói trông như quản gia hoặc nhân viên phục vụ.
Cố Tu dụi dụi mắt, mơ màng nói: “Chú Đồng?”
“Sao cháu uống nhiều rượu thế này?” Chú Đồng không nghĩ tới mình mới đi có một lát vậy mà Cố Tu đã làm loạn đầy bàn, say đến mức người lảo đảo, ông lo lắng nhìn thanh niên, dịu giọng nhắc nhở: “Về phòng ngủ đi, chỗ này để chú dọn là được.”
Nhìn đống chai ly bừa bộn và dụng cụ pha chế trên bàn, Cố Tu cũng lực bất tòng tâm, chỉ đành nặng nề gật đầu với chú Đồng, vẫn còn khá lễ phép mà nói: “Ừm, làm phiền chú rồi.”
Hai người đối xử với nhau vô cùng khách sáo, thân phận của chú Đồng cũng rõ rành rành, có lẽ là quản gia trong căn biệt thự này.
Khán giả trong phòng livestream vô cùng thất vọng nhưng ngay sau đó Cố Tu bỗng nhớ ra chiếc điện thoại trên bàn, liền nhét thẳng vào túi áo, lại một lần nữa quên tắt livestream.
Đám hóng hớt lập tức tràn trề tinh thần trở lại, không cam tâm bỏ cuộc mà im lặng rình rập, chờ đợi một màn bắt gian tại trận bùng nổ.
Cố Tu uống đến choáng váng đầu óc, vừa nhắm được cái giường là ngã phịch lên đó, nằm sấp bất động, ngay cả sức đắp chăn cũng không có.
Điện thoại livestream bị nhét trong túi áo, màn hình tối đen, nửa ngày không có thêm tiếng người nào, khán giả chờ đến mất kiên nhẫn, lác đác rời phòng.
Lần này Cố Tu say nhưng không buồn nôn, ngủ mê mệt tối tăm trời đất, mãi đến khi bị cơn nóng nực bức bối khó tả đánh thức.
Cậu dụi dụi vào chăn, quay đầu mở đôi mắt mơ hồ ra, vừa vặn thấy cánh cửa phòng bị ai đó đẩy ra rồi sau đó một người đàn ông mặc âu phục bước vào.
“...Chú chín?” Cố Tu ngồi dậy trên giường, hai tay chống lên đầu gối đang gập, hơi ngờ vực hỏi: “Không phải chú đi dự tiệc rồi sao?”
【!!!!!!】
【Tui vừa nghe cái gì? Chú chín á?!】
Khán giả trong phòng livestream nhanh chóng tỉnh táo lại.
Lục Thời Sâm trông có vẻ vừa vội vã quay về, vừa đi lên lầu vừa tháo nút áo vest, bước vào phòng liền cởi áo khoác ra. Tiếc là trước cửa phòng Cố Tu lại không có giá treo đồ, hắn đành tiện tay ném bộ vest cao cấp đặt may riêng sang một bên, sải bước đi thẳng về phía Cố Tu.
“Cố Tu, em không sao chứ?”
Lục Thời Sâm dò hỏi, tay vô thức đưa ra nhưng đưa được nửa chừng thì đột ngột dừng lại.
Cố Tu chắc chắn là đã say rồi, hắn không thể nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.
Lần trước vì một phút buông thả mà hậu quả là Cố Tu giận suốt hai ngày, không chịu nói chuyện với hắn, cũng không ra ăn cơm. Mỗi lần thấy hắn thì y như một con chim nhỏ bị kích động, bay loạn xạ tìm đường trốn, để lại bụi đất đầy trời lông chim lả tả.
Nghĩ ngợi một hồi, hắn đổi lại thành vỗ nhẹ vai Cố Tu, bắt chước dáng vẻ trưởng bối điềm đạm mấy tháng trước, đầu tiên hỏi han tình hình: “Khó chịu à? Có muốn nôn không?”
Đôi mắt đen láy của Cố Tu đỏ hoe nhìn hắn chằm chằm không chớp mắt. Bỗng nhiên, đôi lông mày sắc bén cau chặt lại, ép ra hai nếp gấp mí mắt trông rõ gượng gạo, làm bộ dữ dằn: “Ừm! Tôi còn muốn nôn lên người chú.”
Chẳng những không có tí uy h**p nào, trái lại còn khiến người ta chỉ muốn hôn một cái cho đỡ nghiện.
Ánh mắt dịu dàng và nụ cười lặng lẽ nơi đáy mắt bị Lục Thời Sâm thu lại, mượn cặp kính gọng bạc ngụy trang thành vẻ ngoài quân tử, hắn nâng tay lên đúng vị trí mình muốn, đỡ lấy cằm thiếu niên, hờ hững nói:
“Được, nôn đi.”
Cố Tu liền khựng lại, cả người cũng cứng đờ.
Lòng bàn tay Lục Thời Sâm hơi khum lại, chụm thành hình cái chén, giống như thật sự đã chuẩn bị sẵn sàng để đón lấy dịch nôn của cậu.
Cố Tu cố gắng khơi gợi cảm giác, nhưng trong dạ dày lại phẳng lặng như mặt hồ, ngược lại, nơi cao hơn một chút, nơi đang đập thình thịch ấy lại cuộn trào dữ dội.
Lục Thời Sâm không phiền không chán, kiên nhẫn chờ đợi.
Kết quả là Cố Tu đang ngửa cổ lên lại mỏi trước, đầu óc sau khi uống say trở nên cực kỳ nặng nề, cậu dứt khoát nghiêng đầu, để má tựa lên lòng bàn tay đang đỡ lấy. Da mặt nóng bừng không còn cảm nhận được hơi ấm của bàn tay kia, nhưng cái lạnh dịu nhẹ kia lại khiến cậu thấy yên tâm.
Nếu cậu đã chủ động dựa sát thì Lục Thời Sâm cũng thuận thế v**t v*, hơi thở nóng bỏng nặng nề rơi l*n đ*nh đầu cậu
“Chú chín, chú đuổi tôi đi đi... đuổi tôi ra nước ngoài.”
Lời này vừa thốt ra, bàn tay vừa nãy còn đang âu yếm bỗng nhiên dừng lại.
Mãi đến khi Cố Tu mơ màng gọi khẽ lần thứ hai: “Chú chín...”
Da đầu căng lên một cái, người đàn ông thô bạo túm lấy tóc cậu, ép cậu ngẩng đầu lên. Động tác mạnh mẽ gần như thô lỗ, mà trong mắt hắn, d*c v*ng chiếm hữu và cơn điên loạn trộn vào nhau mù mịt không lối thoát, thế nhưng giọng nói kia vẫn dịu dàng đến đáng sợ.
“Sao tôi có thể đuổi em đi được.”
Cố Tu thoáng chốc không phân rõ nổi hắn đang vui hay giận, còn đang ngẩn ngơ, đôi môi mỏng của người đàn ông đã hung hăng hạ xuống, mang theo cơn phát tiết nóng nảy, chẳng nói chẳng rằng g*m c*n tới tấp.
Cố Tu bị cắn đến mức ngay cả một âm đơn cũng không bật ra nổi, muốn hít một hơi lạnh, nhưng hít vào toàn là hơi thở nóng bỏng từ miệng đối phương.
Hai người môi lưỡi quấn lấy nhau kịch liệt như bốc cháy, mê muội quên mình, cũng quên luôn chiếc điện thoại vẫn chưa tắt còn nằm trong túi Cố Tu.
【A a a a a ai thế, giọng gì mà từ tính dữ dội, nghe thích quá đi mất】
【Nghe có vẻ còn trẻ nhỉ, là bạn trai nhỏ của thầy Chíp hả?】
【Wtf sao lại hôn nữa rồi… tiếng hôn to ghê】
Phải một lúc lâu sau Lục Thời Sâm mới cho nghỉ giữa hiệp để lấy hơi, hai tay nâng lấy gương mặt nóng bừng của Cố Tu, trán kề trán, từng câu từng chữ chậm rãi nói: “Ngoan, ở lại bên tôi được không?”
Cố Tu không né tránh, chỉ khẽ thở dài: “Không thể nào.”
So với việc từ chối tình cảm thì chẳng bằng nói rằng chính cậu cũng lực bất tòng tâm.
Tối nay cậu không còn phản kháng dữ dội trước sự tiếp cận của Lục Thời Sâm như mọi khi, giữa chối từ và đón nhận, bản thân lại dần chìm đắm, chỉ là vẫn không nén nổi một tiếng thở dài.
“Chú chín… tôi sắp phải đi rồi.”
Nhưng lúc này Lục Thời Sâm nào còn phân biệt được những lời nói hàm chứa ẩn ý đó nữa, đầu óc như bị dao nhọn xé toạc, choáng váng, tim đập dồn dập và các ngón tay run rẩy siết chặt mái tóc Cố Tu.
“Cố Tu, ở lại bên tôi.”
Ngữ khí không phải hỏi cũng không phải cầu xin, mà là mệnh lệnh.
Cố Tu bị ép phải ngẩng đầu lên.
“Mãi mãi ở lại bên tôi.”
Lục Thời Sâm nói bằng giọng run rẩy nhừn hắn không hề hay biết, ngay phía trên đỉnh đầu hắn là khung cửa sổ đếm ngược chẳng thể xua đi, chỉ có mình Cố Tu trông thấy.
【Đếm ngược hoàn thành nhiệm vụ: 25 ngày.】
Thời gian từng ngày trôi đi, càng lúc càng cấp bách.
Khi ánh mắt tránh đi, phần tóc mái trên trán của Cố Tu vô tình lướt qua gọng kính viền bạc của đối phương, như thể kích hoạt một công tắc nào đó, giải trừ thân phận trưởng bối của hắn.
Ngón tay của Lục Thời Sâm men theo má cậu mân mê xuống cổ, cảm nhận được nhiệt độ bất thường trên làn da, rồi chống tay lên vai cậu đẩy ra một chút, ánh mắt khẽ liếc xuống.
Hắn dừng lại chốc lát rồi mới hỏi: “Em… có phải đã uống chai rượu thuốc kia không?”
Cố Tu mơ mơ màng màng, lắc đầu rồi lại gật đầu, nói năng lộn xộn: “Có một củ nhân sâm rất to… không đắng cũng không cay, thơm thơm.”
Vậy là đúng rồi.
Lục Thời Sâm vội vàng quay về, chưa kịp xem nốt nửa sau của buổi livestream.
Ngón tay hắn lần theo cằm Cố Tu trượt xuống yết hầu tinh xảo, chạm vào nốt ruồi nhỏ nhắn xinh đẹp, giọng khàn khàn hỏi: “Em có biết mình đã uống cái gì không?”
Cố Tu mặt mày ngơ ngác. Tửu lượng của cậu kém, dẫu có uống phải loại rượu thuốc có tác dụng k*ch th*ch dẫn đến cơ thể cũng đã phản ứng thành thật, thế mà chính bản thân cậu lại mơ hồ không hay biết gì, càng không thể nhìn thấu cơn d*c v*ng đang cuồn cuộn bốc lên trong đáy mắt người kia.
“Đám người đó suốt ngày nghĩ đủ trò để lấy lòng tôi, tìm cách đưa người lên giường tôi, chuyện đó không phải chưa từng xảy ra. Tôi đã cảnh cáo bọn họ rồi, thế mà vẫn có kẻ tự cho mình là thông minh…” Lục Thời Sâm vừa nói vừa cười lạnh một tiếng, “Đi đường vòng đưa tôi loại rượu này. Không ngờ chú Đồng lại không xử lý nó.”
Mà cũng may là không xử lý.
Ai mà ngờ được chẳng tốn chút sức nào, Cố Tu lại tự mình chuốc say chính mình, còn là say bằng loại rượu thuốc có tác dụng đặc biệt như thế, thần trí mơ hồ, thân thể nóng bừng, chủ động dán lên người hắn.
"Tôi nhớ lúc đó bọn họ nói với tôi rằng, ông lão tám mươi tuổi uống vào cũng có thể lấy lại phong độ đàn ông."
Não của Cố Tu bị cơn say nồng đậm bao trùm, hoạt động vô cùng chậm chạp, nghe đến đây mới từ từ phản ứng lại.
"Ưm..."
Cậu bất giác khép chặt hai chân lại.
Nhưng không đợi cậu điều chỉnh tư thế, Lục Thời Sâm đã dứt khoát ép đầu gối lên, chặn ở giữa, khiến sự khoa chịu khác thường của cậu càng lộ rõ.
"Khó chịu à?"
Câu hỏi nghe thì có vẻ như quan tâm, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa ý cười hưng phấn.
"......."
Bộ não say rượu của Cố Tu như bị gỉ sét nhưng vẫn nhớ phải giữ thể diện, liền theo phản xạ tự nhiên đưa tay ra che chắn.
Lục Thời Sâm hành động nhanh hơn, giữ chặt cổ tay cậu rồi thay bằng tay của mình trực tiếp áp lên, trước tiên cánh một lớp quần gãi không đúng chỗ ngứa, lắng nghe hơi thở gấp gáp của Cố Tu như một bản nhạc tuyệt vời, cho đến khi đối phương không thể nhịn được nữa mà bắt đầu phản kháng, hắn mới móc nhẹ cạp quần xuống.
Người trẻ tuổi ngoài hai mươi có sức lực tràn đầy, cơ thể tràn ngập sức mạnh, một luồng hơi nóng mang theo khói trắng bốc ra, đặc sệt.
Hắn còn chưa động thì Cố Tu đã khẽ r*n r*, bất giác nhấp nhẹ trong lòng bàn tay hắn.
Lục Thời Sâm cụp mắt nhìn, cổ họng khô khốc nuốt khan liên tục, đè nén hỏi: "Thoải mái không?"
Cố Tu không trả lời, Lục Thời Sâm liền vô cùng ác ý siết chặt cậu khiến cậu không thể lên cũng không thể xuống, bức ép cậu co giật run rẩy, buộc phải cất tiếng cầu xin.
"Ưm... Chú Chín..."
Lục Thời Sâm cố ý giả vờ không hiểu: "Chú Chín thế nào?"
"Chú... chú buông tôi ra." Cố Tu cảm thấy cơ thể mất kiểm soát, đến cả miệng cũng không giống của mình nữa, những lời lẽ đáng xấu hổ cứ tuôn ra từng câu: "Hoặc là... chú làm đi, chú giúp tôi đi. Chú Chín."
Cố Tu say rượu nói năng linh tinh, cũng đặc biệt thành thật: "Ưm, kỹ thuật của chú thật tốt..."
Tối nay Lục Thời Sâm rõ ràng không uống rượu, nhưng lại như bị hơi men hun đúc, dưới sự dụ dỗ từ những tiếng gọi và khuôn mặt đỏ bừng của Cố Tu, tà hỏa lập tức bốc lên khắp người.
Hai đầu gối hắn đều đã đặt lên giường, khi đang hành động thì ánh mắt vô tình liếc thấy một góc màu đen ló ra từ túi quần của Cố Tu.
Điện thoại?
...Từ từ.
Hắn vội vã tìm lại một tia lý trí, nhặt điện thoại của mình từ dưới đất lên, vào phòng livestream của Cố Tu.
Đập vào mắt là cả màn hình tràn ngập những tiếng "A a a a a a" và "Vãi chưởng, vãi chưởng, vãi chưởng".
【Phòng livestream tới giờ vẫn chưa bị cấm đúng là kỳ tích.】
【A a a cũng đâu có gì đáng cấm đâu! Có hở tí nào đâu! Mọi người nghe ASMR nửa đêm thì làm sao nào??】
Không bị cấm dĩ nhiên là vì Chíp Chíp Chiu là streamer được người ta dặn dò phải chăm sóc đặc biệt.
【Ơ sao tự nhiên im ru rồi?】
【!!! Đại ca top 1 vào phòng??】
Dù gì Lục Thời Sâm cũng là đại ca top 1 chi bảy chữ số trong phòng livestream này, độ hiện diện không thể coi thường.
【Đại ca đến thật đúng lúc】
【A a a a bắt gian tại trận k*ch th*ch quá!!!】
【Đại ca ơi không có gì đâu ạ! Ngài ngàn vạn lần đừng nghĩ linh tinh!】
Hắn vốn chỉ định kiểm tra xem livestream của Cố Tu còn bật không, ai ngờ chỉ xuất hiện vỏn vẹn mấy giây đã làm cả phòng náo loạn.
Lục Thời Sâm vội vã thoát khỏi phòng livestream, lần tay lục ra chiếc điện thoại trong túi Cố Tu, rút ngược nó ra, cẩn thận che camera rồi nhấn giữ tắt máy.
Giải quyết xong đám rình mò nghe trộm, hắn an tâm ôm chặt lấy Cố Tu vừa chủ động nhào vào lòng mình.
Lồng ngực căng đầy, trái tim cũng được lấp kín bằng một thứ cảm xúc ngọt ngào khó diễn tả, một cảm giác thỏa mãn chưa từng có. Trong khoang mũi hắn là hương hạt nướng thơm bùi hòa quyện với men rượu nồng nàn, say đắm đê mê.
Hai người ôm lấy nhau âu yếm cọ xát một lúc, những nụ hôn thân mật như giọt nước rơi vào lửa dữ, lập tức hóa thành khói trắng xì xì, ngọn lửa cháy lan không giảm mà còn tăng thêm.
Từng tiếng sột soạt vang lên, tay chân luống cuống vội vàng cởi bỏ, loay hoay mãi cuối cùng hai bộ quần áo vướng víu cũng được bốn tay cùng nhau lột ra.
Nhiệt độ cơ thể của Lục Thời Sâm thấp hơn đáng kể, Cố Tu rùng mình một cái, tỉnh táo hơn một chút.
Ngay phía trên, cặp kính của Lục Thời Sâm đã biến mất từ lúc nào không hay, đôi mắt xám sâu thẳm nhìn chằm chằm cậu, nóng bỏng như hóa thành thực thể, tham lam và khao khát l**m qua từng tấc da thịt của cậu.
"...Chú Chín!" Cố Tu hít sâu một hơi, đột nhiên tỉnh táo hẳn, vội vàng nói, "Tôi cũng là công! Chúng ta không thể..."
Lục Thời Sâm không để tâm, đè xuống hôn cậu một cái: "Ừm, tôi biết."
Biết cái gì mà biết! Cố Tu dù có say đến mấy cũng nhìn ra hắn hoàn toàn không có ý định bỏ cuộc, nhưng chính mình lại toàn thân mềm nhũn không thể phản kháng. Cố Tu vắt óc suy nghĩ, cố gắng dùng vai vế để gọi lại lý trí của đối phương: "Chú Chín! Chú là trưởng bối..."
Lời này lần trước đã không có tác dụng, nhưng lần này dường như lại có hiệu quả.
Lục Thời Sâm ngồi dậy, thuận theo lời cậu nói: "Ừm."
Chú còn biết mình là trưởng bối thì tốt rồi! Cố Tu thở phào nhẹ nhõm, lồng ngực trắng nõn tr*n tr** phập phồng như sóng nước.
Tuy nhiên Lục Thời Sâm vẫn đè lên đùi cậu không rời đi, không biết từ đâu lôi ra bao cao su đã chuẩn bị sẵn, cắn vào, nhẹ nhàng xé một cái.
Cố Tu trợn tròn mắt, không dám tin: "Tôi, tôi cũng..."
Lục Thời Sâm bình tĩnh ngắt lời: "Tôi biết."
Thế nhưng bây giờ...?
Bộ não của Cố Tu đã đứng hình, hoàn toàn không thể hiểu được tình huống trước mắt.
Phần dưới cơ thể hơi siết lại, cậu cúi đầu nhìn thì thấy đôi tay thon dài của người đàn ông kiên nhẫn, tỉ mỉ, giúp cậu mặc chiếc áo nhỏ trong suốt vào.
Đã chuẩn bị đầy đủ, Lục Thời Sâm nâng eo lên, rồi từ từ nhấn xuống.
Giữa mày nhẫn nhịn cau lại, hàm dưới căng cứng thành một đường nét sắc lạnh.
Lục Thời Sâm vốn quen với sự nhẫn nhịn, cắn răng thở vài hơi, tiếng thở rất khẽ, sau khi thích nghi một chút liền cúi đầu xuống.
Hắn nhẹ nhàng nâng niu khuôn mặt Cố Tu, kèm theo một tiếng thở dài đầy bất đắc dĩ nhưng bao dung: "Tôi là trưởng bối, vốn dĩ nên nhường nhịn em."
_____________________________
Tác giả có lời muốn nói:
[Ngại ngùng] [Ngại ngùng] [Ngại ngùng]
Chủ tịch Lục: Định nghĩa lại hai chữ “trưởng bối”.
Không phải viết sai chữ đâu nhé, không phải “sâu” đâu nha~ (chỗ này tác giả chơi chữ từ "trưởng bối" á.)