Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 30: Nhà giàu cẩu huyết 30

Trước Tiếp

〘【Hôn mạnh vào! Hôn thật lực! Đừng buông tha cho bé Chíp Chíp Chiu!】 〙

_

Cố Tu quấn chăn kín người như con nhộng, bọc lại cái cái vỏ bọc, bên trong là một đống tâm tư rối như tơ vò.

007 thì trực tiếp bộc lộ sự lo lắng, cứ kêu lên mãi: 【Toang rồi toang rồi! Công chính và thụ chính sắp đánh nhau rồi! Cốt truyện tiếp theo phải làm sao đây!!】

Cố Tu tâm tư rối bời, gạt cái quả cầu ánh sáng bạc ra:【...Hỏi anh thì anh biết chắc!】

Ngoài những chuyện đó ra, những thứ khác cậu đều không biết gì hết! Đầu óc rối tung lên.

Muốn ngủ mà không tài nào ngủ nổi, mọi giác quan như bị phóng đại đến cực điểm, thậm chí còn nghe được tiếng mở cửa ở tầng dưới từ lầu hai biệt thự. Lục Thời Sâm về rồi?

Cậu đổi tư thế nằm, mí mắt run rẩy khép lại, nuốt mấy ngụm nước bọt giả vờ ngủ.

Nằm một lúc thì cậu bỗng nhớ ra thật ra mình hoàn toàn có thể khóa cửa, nhưng Lục Thời Sâm cũng chưa từng có hành động vượt giới hạn -- ví dụ như thừa lúc cậu ngủ mà giở trò với mông của cậu.

Cùng lắm chỉ thỉnh thoảng chạm nhẹ ở mấy chỗ mà nhưng tên trai thẳng không để ý tới thôi.

Vừa nghĩ cậu vừa xoa xoa ngực, quyết định dậy đi khóa cửa, nhưng vừa mới bước xuống giường đã thấy tay nắm cửa khẽ xoay một cái.

Cậu lập tức chui lại vào chăn, lồng ngực phập phồng rõ ràng, giả vờ ngủ nhưng lại trăm ngàn sơ hở.

Kể ra cũng lạ, Lục Thời Sâm từng bước từng bước tiến lại gần, hơi thở lành lạnh mang theo hương gỗ cũng theo đó áp sát, như thể đưa cậu vào một khu rừng tĩnh mịch, còn trái tim bồn chồn cả đêm của cậu thì lại bất ngờ yên ổn lại rất nhanh.

Cạnh giường khẽ trũng xuống, Lục Thời Sâm ngồi xuống rồi.

Bàn tay giấu trong chăn của Cố Tu kiềm chế siết chặt lấy mép chăn, cố gắng giữ cho cơ mặt không co giật, chỉ riêng chuyện giữ mắt không đảo cũng đã hao hết sức lực toàn thân.

Trong bóng tối mịt mùng, cậu cảm nhận được một luồng hơi ấm đang chầm chậm áp sát, cuối cùng dừng lại trên trán cậu, hơi nóng cuộn dán lên da, thấm vào tận xương tủy, đốt cháy cả vùng thần kinh vốn đã rối bời.

Lòng bàn tay kia ấm áp và nhẵn mịn, nhưng ngón giữa lại có lớp chai mỏng do quanh năm cầm bút mà thành. Đầu ngón tay lướt nhẹ qua mái tóc rối, nhẹ nhàng v**t v* trán cậu.

Cổ họng cậu cuối cùng cũng không nhịn được mà khẽ nuốt nước bọt.

Ngay sau đó là giọng nói của Lục Thời Sâm: “Ngủ rồi à?”

Cố Tu không trả lời, tiếp tục giả vờ ngủ.

Lục Thời Sâm khẽ cười một tiếng đầy hàm ý, rồi nhẹ nhàng nỉ non: “Không thể... ngừng nghĩ đến cái tên đó được sao?”

Bàn tay giấu trong chăn của Cố Tu bị hắn nắm lấy. Dù cố sức thả lỏng mấy ngón tay thì mồ hôi rịn ra trong lòng bàn tay vẫn bán đứng người đang căng thẳng giả vờ ngủ

Cậu giả vờ ngủ, chú chín khi xưa sẽ không bới móc làm gì. Nhưng Lục Thời Sâm bây giờ thì sẽ.

Bàn tay vừa vuốt trán nay đã trượt xuống thái dương, men theo gò má v**t v*, đến khi chạm tới yết hầu, n** m*n c*m ấy chợt dấy lên cảm giác ngứa râm ran dữ dội.

Cố Tu cố nhịn rồi lại nhịn.

Bàn tay ấy vẫn chưa dừng lại, len lỏi vào cổ áo ngủ của cậu. Lần này không còn là sự v**t v* tùy hứng nữa, Lục Thời Sâm gian xảo và xấu xa nhấc tay lên, chỉ dùng đầu ngón tay, như có như không lướt qua khe rãnh cơ ngực, chầm chậm tiến vào nơi nhạy cảm hơn.

Cuối cùng Cố Tu không thể nằm im nữa, đạp một cái trong chăn.

Lục Thời Sâm làm như không thấy, thậm chí còn cảm thấy áo ngủ vướng víu, bèn tháo vài cúc áo của cậu ra.

“…Chú chín!” Cố Tu hít sâu một hơi, ngồi bật dậy, đôi mắt đen ướt át nhìn chăm chăm đối phương, cố đánh thức lý trí của hắn.

“Chú chín, chẳng phải chú từng nói sau này vẫn sẽ là chú chín của tôu sao?” Cố Tu cố gắng nhắc nhở quan hệ bối phận giữa hai người.

“Chúng ta đâu có quan hệ huyết thống.” Lục Thời Sâm ung dung đáp trả, “Tôi sẽ mãi mãi yêu thương và chăm sóc em như một bậc trưởng bối. Nhưng em cũng nên đổi cách xưng hô rồi.”

“Dù tôi có gọi ngươi là chú chín hay không…” Cố Tu sửa kéo tay hắn đang lẻn vào trong áo mình, tim đập thình thịch trong lồng ngực, cố giữ giọng điềm tĩnh mà nói, “Một ngày làm thầy, suốt đời làm cha. Trong lòng tôi chú mãi mãi là chú chín, là người thân duy nhất trên đời này của tôi!”

Dù rằng không ai lại đi giúp đỡ người thân kiểu này, hoàn toàn trái với luân thường đạo lý.

Nhưng Cố Tu không dám nghĩ nhiều, chỉ có thể cố hết sức ngăn cản người đàn ông trước mặt.

“Ừm.” Lục Thời Sâm dửng dưng đáp, “Chỉ cần em thích, gọi là cha cũng được.”

Nói xong liền khẽ chạm một cái lên môi cậu.

Nhân lúc cậu ngẩn người, bàn tay ấy cuối cùng vẫn chạm đến đích đến cuối cùng, thuần thục nắm lấy, vuốt một đường.

Chú chim sẻ nhỏ bị vuốt qua lông đuôi run lẩy bẩy cả người, bộ lông xù mềm mại run rẩy từng đợt, dưới ánh đèn chùm pha lê rực rỡ lấp lánh ánh sáng đẹp như bảo thạch.

Lục Thời Sâm xót thương xoa nhẹ lông của cậu, khàn giọng nói: “Lần này không lấy tiền em nữa. Ngoan.”

Đồng thời còn hôn mấy cái lên môi cậu, trong phòng tiếng nước không ngừng, vang lên khiến mặt người ta mặt đỏ tim đập

……

Cố Tu lúc này sướng đến tê dại cả da đầu.

Lễ nghĩa liêm sỉ, tôn ti trưởng ấu, thậm chí cả xu hướng tính dục, đều đi gặp quỷ hết đi!

【Quả nhiên trên đời này đàn ông chẳng ai ra hồn cả.】Cố Tu vừa thở dài vừa nã pháo loạn xạ trong đầu,【Anh cũng không kìm được nửa th*n d*** của mình... không đúng, chắc chắn không hoàn toàn là lỗi của anh. Là lỗi của hệ thống Tấn Giang bọn cưng! Tạo ra một tên gay gì mà đẹp trai dữ thần như công chính vậy chớ!】

007 vừa mới khởi động lại, vẫn còn mơ mơ hồ hồ chưa hiểu chuyện gì: 【Hử? Sao tui lại bị cưỡng chế tắt máy nữa rồi? Lại có chuyện gì xảy ra thế?】

Cố Tu không đối mặt với vấn đề, chỉ thở dài như kẻ thương xuân bi thu: 【007, anh đây sa ngã rồi.】

Bất kể 007 hỏi gì, cậu cũng không chịu nói.

Thậm chí Cố Tu còn chủ động mở livestream, vẫn đeo khẩu trang che mặt. Một tay chống cằm, ngẩn người nhìn vào màn hình điện thoại.

【Thầy Chíp dạo này không tập gym nữa à?】

【Hahaha cũng không khoe của nữa, chắc đồ thuê đến hạn hết rồi hả?】

【Nói mới nhớ, mấy ngày nay không thấy đại ca top 1 đâu nhỉ, không có đại gia vung tiền thì streamer này đến cả diễn cũng lười luôn】

【Tin đồn với JYY anh cũng không tính giải thích à……】

【Đống đồ khoe trước đây chắc là của nhà hả? Nhà xuống dốc hay phá sản rồi, đến Thái tử cũng phải livestream kiếm cơm 233】

【Hơi chán rồi đó, lộ mặt được không?】

【Mà lộ ra chắc cũng cay mắt thôi, vừa giàu vừa đẹp trai sao lại bao nuôi minh tinh nhỏ chứ? Vẫy tay một cái là đầy trai xinh gái đẹp dâng lên liền mà】

【Chắc là có tật gì đó chứ gì】

【Tôi vẫn giữ nguyên câu đó, đàn ông mà đẹp trai thì không thể nào nhịn được việc không lộ mặt đâu, giống như mấy thằng không chịu nói chiều cao thì chắc chắn là không tới mét tám】

Dư âm mà Giang Viễn Dao mang đến vẫn chưa tan, dưới tác động mạnh mẽ của quy tắc thế giới, lại nhờ loạt chiêu trò tự hại bản thân của Cố Tu, số lượng anti trong phòng livestream dạo gần đây đã vượt qua fan rồi.

Nhiệm vụ livestream thì trót lọt, chỉ tiếc là trong lòng Cố Tu chẳng gợn chút sóng nào, mắt một mí lười biếng cụp xuống, đôi mắt đen láy không chút cảm xúc tựa như mặt gương tĩnh lặng phản chiếu những dòng bình luận ngũ sắc đang lướt qua.

“Haizz.” Cố Tu mắt nhìn vô định, bất chợt lại thở dài.

Lác đác có fan hỏi han xem cậu sao vậy, nhưng Cố Tu chẳng buồn đọc, phải qua vài phút sau mới có chút phản ứng.

【Thầy Chíp chắc là gặp vấn đề tình cảm gì đó rồi】

【Thôi đi, tình cũ quay lại à? Bây giờ Dao Dao đâu phải người mà anh ta với tới được nữa~】

【Ai nói là JYY thế? Hai người họ có ai thừa nhận chưa? Cho tôi hỏi với?? Mấy tài khoản dựng chuyện vô căn cứ có thể nào bị khoá không vậy???】

【Thầy Chíp trước đây từng tặng quà giáng sinh cho người ta, là ai thế? Nóng lòng quá nóng lòng quá】

【Cá nhân tui thấy thầy Chíp chắc là thích kiểu đàn ông thành đạt chín chắn】

Cố Tu giận đùng đùng phản bác: “Nhảm nhí! Tôi là trai thẳng!”

Fan nhao nhao nói cả buổi trời, cậu mới phun ra được một câu, giọng điệu gắt gỏng, càng nghe càng có cảm giác lạy ông tôi ở bụi này.

【Nhìn anh giống trai thẳng lắm sao?】

【Ừm… ngay cả một thằng trai thẳng như tui cũng chấp nhận được đó [/chó đội nồi]】

【Tuy tui là trai thẳng nhưng tui rất thích anh, mà tui đúng là trai thẳng đấy, dù anh thật sự rất đáng yêu, tiếc là tui là trai thẳng… nếu được sờ một cái thì tốt quá, cuối cùng xin khẳng định tui thật sự là trai thẳng】

【Tui là trai thẳng, tui thích trai thẳng, ông xã anh thấy đúng không nào [/l**m màn hình]】

【Xem livestream bắt quả tang streamer phòng thủ hớ hênh, còn đổi cả dòng mô tả thành trai thẳng nữa hahahaha】

【Hahahahahaha】

Đám này chỉ giỏi móc mỉa.

Thà rằng chửi cậu dưới lớp khẩu trang là một gã đàn ông thô kệch xấu xí gãi chân còn dễ chịu hơn. Dù sao thì Cố Tu cũng biết rõ nhan sắc của mình, mấy lời nhảm nhí đó cậu còn có thể cười khẩy cho qua.

Thế nhưng lúc này cậu lại bực bội “chậc” một tiếng, rồi lại "chậc" tiếp cái nữa, không nói lời nào mà cầm điện thoại lên vuốt tắt phòng livestream, sau đó ném luôn cái điện thoại ra ngoài, trượt theo mặt bàn.

【????】

Trong lúc cậu không hay biết gì, phía trên màn hình điện thoại, những dòng bình luận vẫn không ngừng cuồn cuộn lên.

Khung hình livestream lúc này chỉ còn lại trần nhà sáng loáng, bốn bên là hệ đèn ẩn cao cấp, không xa còn có một chiếc đèn cầu tròn với hoa hồng lãng mạn.

Chốc lát sau, dải đèn ẩn kia bị tắt, hình ảnh đột ngột chìm vào bóng tối khiến bầu không khí trong phòng livestream chợt trở nên ám muội mập mờ.

Người nhạy bén đã nhanh chóng phản ứng lại.

【Thầy Chíp quên tắt livestream rồi phải không!?】

【Wtf??】

【Phần thưởng đêm khuya thế này tui thật sự có thể xem sao?】

【Đại ca top 1 tới rồi! Đúng là xuất hiện đúng lúc luôn hahahaha】

【A a a đừng donate nha đại ca! Có hiệu ứng là lộ hết đó!】

Đám fan mắt sáng như sao, gan to bằng trời còn tag cả đại ca top 1 vào hóng hớt.

Người người truyền tin, lượng người xem livestream tăng vọt, rất nhiều dân hóng chuyện cũng ùa vào.

【Ai đấy? Giới thiệu cho tui với】

【Tiếc ghê, không phải nữ streamer, quên tắt live cũng chẳng có gì để xem đâu】

【Mà lỡ lộ mặt một cái là hình tượng phú nhị đại khí chất tiêu tan hết nghen[/mắt liếc]】

Đám anti fan kích động chẳng kém gì fan ruột, chỉ chờ tên ngông cuồng đó tự lật xe.

【Ơ sao đại ca top 1 out rồi nhỉ?】

Nhưng dòng bình luận tưởng chừng không quan trọng này bị cuốn phăng bởi biển bình luận ngay lập tức.

Còn bên này, ngay sau khi đại ca top 1 off, trong phòng livestream lại vang lên giọng của Cố Tu: “Chú chín?”

Fan cuồng dịch phụ đề realtime cho giọng nói mơ hồ đó:【Chú chín? Có phải là người họ hàng xa ở nhà Chiu Chiu không nhỉ?】

Cởi khẩu trang xong, Cố Tu đang định đi tắm, trên người chỉ mặc độc một chiếc áo ba lỗ mỏng dính thì Lục Thời Sâm đột ngột không mời mà đến.

Hắn không nói một lời lời, cứ thế đường hoàng bước vào nhà.

Cố Tu đành buông tay nắm cửa, lui lại hai bước.

Lúc này Lục Thời Sâm mới hỏi: “Sao lại khóa cửa?”

“Hả? Khóa rồi à?” Dù sao trước đây Lục Thời Sâm chưa từng ghé vào giờ livestream, Cố Tu gãi đầu, buột miệng bịa đại: “Chắc thuận tay khóa thôi, tôi cũng không nhớ rõ.”

May mà Lục Thời Sâm không bám riết chuyện đó.

Cố Tu còn định hỏi hắn tới có việc gì thì đối phương đã đưa lòng bàn tay đặt lên cánh tay trần của cậu, khiến cậu giật thót.

Da thịt trơn mịn mát lạnh, rõ ràng Lục Thời Sâm cảm nhận được, cũng nhìn thấy Cố Tu suốt một đêm thất thần qua camera và livestream, vậy mà vẫn cố tình giả vờ không biết: “Vận động đấy à?”

Hắn mặc đồ ở nhà màu xám, không đeo kính, ánh mắt sâu thẳm băng lạnh soi thẳng vào người khiến Cố Tu nghẹn họng, không quen lắm, khẽ nuốt nước bọt một cái: “Ban đầu định vận động thật……”

Cậu vô thức nghiêng đầu né đi, đôi mắt còn lấp lánh chưa kịp chú ý động tác của Lục Thời Sâm đã bị hôn bất ngờ.

“……Chú chín!”

Lục Thời Sâm siết lấy cánh tay cậu không cho cậu né nữa, ánh mắt tối lại, chậm rãi nói: “Chẳng phải tôi đã bảo rồi sao? Từ nay về sau, tất cả mọi chuyện em đều phải nghe lời tôi.”

“……”

Nhưng mà cái khoản nợ này vẫn không giảm một xu nào cả.

Cố Tu vừa lơ đãng một chút, liền buông lơi cảnh giác. Mà thế tấn công của Lục Thời Sâm lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của cậu, xa lạ đến cực độ, mạnh mẽ, bá đạo, hắn dùng đầu lưỡi tách hàm răng cậu ra, đẩy đ** l*** n*ng b*ng chen vào trong.

Đôi mắt Cố Tu trợn to kinh hoảng trong khoảnh khắc. Cái miệng này từ khi sinh ra đến nay chỉ dùng để ăn cơm uống nước, cậu nằm mơ cũng không ngờ, cũng chưa từng nghĩ đến bên trong còn có thể bị nhét vào thứ gì đó vừa vô vị vừa kỳ lạ như vậy.

Chưa từng cảm nhận sự hiện diện mãnh liệt đến thế của một chiếc lưỡi, thì ra là cảm giác này sao? Vị giác kỳ quái, nhạt nhẽo vô vị, còn tự ý quậy lung tung, làm khoang miệng cậu ngứa ngáy từng cơn.

Một lúc sau, dần dần lại cảm thấy có vị ngòn ngọt, tê tê mềm mềm, tựa như một thứ độc dược có thể đồng thời làm tan chảy cả lý trí lẫn cơ thể.

Cố Tu hít mạnh một hơi, khó khăn lắm mới gom đủ sức đẩy người ra, nhưng nói đi nói lại, cuối cùng cũng chỉ bật ra được hai từ vô dụng: “Chú chín!”

“Sao thế?” Giọng người đàn ông khàn khàn, “Không thích à?”

Cố Tu chưa kịp giải thích, tiếng ấp úng lập tức bị đôi môi kia nuốt trọn. Giữa môi răng quấn quýt ấy, chỉ còn sót lại mấy âm tiết vỡ vụn như “ư”, “ưm”, “a”, hòa lẫn trong tiếng nước ướt át khiến người nghe đỏ bừng cả mặt.

Hai người di chuyển chậm rãi trong phòng, càng lúc càng đến gần chiếc điện thoại trên bàn.

Âm thanh cũng dần rõ hơn, chẳng khác gì xuyên qua một sợi cáp mạng, làm chuyện không thể nói ra bằng lời ngay trong tai hàng ngàn vạn người đang theo dõi.

【A a a a a a a a】

【Hóa ra ở thành phố mấy người gọi cái này là họ hàng thân thích hả?】

【Chị em bình tĩnh, phát ngôn cẩn thận kẻo livestream bị sập đấy!】

【Wtf wtf wtf tui không biết nên nói gì luôn】

【Tín nữ cả đời hành thiện tích đức, nghe được cái này là lộc trời ban】

【Tuy không thấy gì nhưng mà sao lại có hơi dâm mị là sao trời?】

【Thân hình thầy Chíp vừa nhìn đã thấy tràn đầy hormone rồi aaa đổi lại là tui chắc cũng không chịu nổi】

【Hôn mạnh vào! Hôn thật lực! Đừng buông tha cho bé Chíp Chíp Chiu!】

【Hôn gì mà vang dữ, không nổi phản ứng mới là lạ đó……】

Thực tế đúng là như vậy.

Lúc đầu bị chen ép vài cái, đầu óc Cố Tu trống rỗng, hoàn toàn chưa kịp phản ứng. Mãi đến khi chính bản thân cũng bị bản năng thôi thúc, mới như bừng tỉnh khỏi một giấc mộng mờ mịt, tràn đầy mê loạn.

Cậu thở hổn hển vài hơi, đôi mắt long lanh nhìn người trước mặt, đổi sang giọng điệu khác tựa như mộng du mà thì thầm: “Chú chín..…”

Thấy đôi môi đẹp đẽ kia đã trở nên lộn xộn đến chẳng còn hình dạng, Lục Thời Sâm mới miễn cưỡng thu tay lại, cúi xuống hôn “chụt” một cái rõ to lên má cậu.

Cố tình cho khán giả trong phòng livestream nghe thấy.

Bị tiếng hôn vang dội ấy công kích ngay trước mặt, mặt Cố Tu đỏ bừng, tai cũng nóng ran, tim đập thình thịch như trống trận, có cảm giác như cả cái miệng tê dại lẫn trái tim đang mất kiểm soát ấy đều chẳng còn thuộc về mình nữa.

Tối nay Lục Thời Sâm không hề đưa ra lời mời giúp đỡ lẫn nhau như thường lệ, chỉ thỏa mãn liếc qua đ*ng q**n của cậu, bên dưới lá cờ tinh thần căng tràn khí thế, mặt vẫn bình thản điềm nhiên, trước khi rời đi còn không quên mời gọi: “Nếu nghĩ kỹ rồi thì cứ sang phòng tôi bất cứ lúc nào.”

Nghĩ kỹ gì cơ… là bán thân trả nợ à?

Hơi thở của Cố Tu vẫn chưa ổn định lại, trong lòng thì rối tung rối mù như nồi cháo sôi sùng sục.

Trước khi ra khỏi phòng, ánh mắt Lục Thời Sâm khẽ liếc qua chiếc bàn gần đó, tốt bụng nhắc một câu: “Điện thoại của em từ nãy đến giờ vẫn chưa khóa màn hình.”

Rồi hắn khép cửa lại.

Cố Tu không nghĩ nhiều, cầm lấy điện thoại trên bàn. Không kịp đề phòng, toàn bộ gương mặt cậu cứ thế lọt trọn vào trong ống kính. Cậu sững người một thoáng, bởi lẽ chính mình cũng không nhận ra nổi gương mặt mê loạn ấy của bản thân, rồi lại sững người thêm lần nữa.

Chỉ vài giây ngắn ngủi cũng đủ để khán giả trong phòng livestream nhìn rõ khuôn mặt ấy.

【Đẹp trai quá á á á á á】

【Thầy Chíp trông trẻ quá đi mất… ngây thơ quá… mà cũng gợi cảm quá trời…】

【Tui đã nói mà, thầy Chíp chắc chắn là siêu cấp đẹp trai, cái khẩu trang kia đúng là kéo tụt giá trị nhan sắc mà】

【Trái tim treo lơ lửng của tui cuối cùng cũng tan nát rồi, ngày thầy Chíp lộ mặt lại là cái ngày bị đàn ông khác hôn tới mức□□】

【Tui xỉu, môi đỏ dữ thần vậy trời】

Không chỉ là đỏ.

Cố Tu vốn có dáng môi hơi mỏng bẩm sinh, mang theo mấu môi nhỏ xinh tinh xảo, giờ thì cả môi trên, môi dưới lẫn mấu môi đều sưng vù, đỏ đến chói mắt, ánh nước lấp lánh.

Đôi đồng tử đen láy trong vắt hóa thành mơ màng ướt át, tóc bị Lục Thời Sâm ra tay tàn nhẫn lúc hứng tình, vò thành một mớ rối bù.

Gương mặt ấy thoạt nhìn khiến người ta ngỡ ngàng vì vẻ đẹp choáng ngợp.

Đợi đến khi cậu vội vàng đặt điện thoại xuống rời khỏi khung hình, khán giả mới bắt đầu hồi tưởng lại gương mặt ấy, hồi tưởng lại chất giọng vừa nghe được khi nãy và cả hương vị gợi cảm ngập tràn bên trong.

Đêm nay, không chỉ hai người trong biệt thự kia, mà còn vô số fan hâm mộ cũng sẽ trằn trọc suốt đêm không ngủ nổi.

____________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Là một doanh nhân có lương tâm, chủ tịch Lục sẽ để cho tất cả mọi người đều được ăn uống đầy đủ, trừ tình địch ra. [đáng thương]

Trước Tiếp