Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 142: Ngoại truyện 04

Trước Tiếp

『Nhiệm vụ hoàn thành rồi!』

_

Cố Tu đã không còn nhớ rõ mình đã xuyên qua bao nhiêu thế giới nhỏ nữa rồi.

​Có khi là đô thị hiện đại với những tòa nhà cao tầng san sát, có khi là đại lục tiên hiệp với kiếm khí tung hoành, cũng có khi là chiến trường tương lai nơi trùng tộc hoành hành..... Mỗi thế giới đều hoàn toàn khác biệt, nhưng trong cõi mơ hồ lại mang theo một loại hơi thở quen thuộc nào đó.

​Giống như người yêu của cậu, hiện diện ở khắp mọi nơi.

Hắn có thể là ông lão bán kẹo hồ lô ở góc phố, mỗi khi Cố Tu đi ngang qua đều cười híp mắt tặng thêm cho cậu một xiên sơn tra; cũng có thể là vị tướng lĩnh quân địch lướt qua nhau trên chiến trường, rõ ràng mũi đao đã chạm vào yết hầu cậu nhưng vào khoảnh khắc nhìn rõ khuôn mặt cậu, lại thu hồi sát chiêu một cách khó hiểu; thậm chí có lẽ chỉ là một đóa hoa dại không chút nổi bật bên đường, lúc Cố Tu mệt mỏi ngồi xuống, vừa kéo được gió thổi rụng một cánh hoa, nhẹ nhàng lướt qua gò má cậu.

​Con đường thành thần của Yến Vô Trần, cuối cùng hóa ra lại là trở thành "Chủ thần" của Cục Xuyên Nhanh. Ngay cả khi hắn luôn nghiêm túc giao nhiệm vụ cho Cố Tu, tính toán điễm tích lũy theo đúng quy trình công việc....

​Thế nhưng hắn vẫn luôn ở đây, ở bên cạnh Cố Tu.

​Cho đến một ngày nọ, Cố Tu được truyền tống vào một thế giới nhỏ đặc biệt.

​Nơi này không có khói lửa chiến tranh, không có dị năng, thậm chí không có quá nhiều thiết lập siêu nhiên, chỉ là một thế giới.....văn học Tấn Giang bình thường nhưng lại đầy rẫy những câu chuyện tình cảm sướt mướt.

​Tại đây, những mảnh vỡ linh hồn của Yến Vô Trần đã tụ hợp lại thành ba phần lớn, phân tán trong ba thế giới nhỏ, và đã có những tiếp xúc trực tiếp cũng như thân mật với cậu.

​Dẫu cho ký ức khuyết thiếu, bọn họ vẫn không thể ngăn nổi việc yêu nhau một lần nữa.

​"Chíu chíu!"

​Cuối cùng cũng tìm lại được người yêu hoàn chỉnh cùng toàn bộ ký ức, Cố Tu hưng phấn khôn cùng, nhảy nhót tưng bừng trên tay người yêu, mổ mổ gặm gặm khắp nơi.

​"Chíu chíu chíu chíu chíu." Cái mỏ lắm lời của chú chim nhỏ hoàn toàn không thể dừng lại được, "Chíu chíu chíu chíu?"

​"Thế giới nhỏ này sẽ không biến mất." Yến Vô Trần giao tiếp với cậu vô cùng thuận lợi, "Hơn nữa nó sẽ biến thành một thế giới thực thụ, chúng ta đợi thêm một lát nữa, sẽ nhanh thôi."

​"Chíu chíu chíu!?" Đôi mắt hạt đậu của chú chim nhỏ sáng rực vì phấn khích.

​"Em biến lại thành người trước đi." Yến Vô Trần bất lực xoa xoa bộ lông mềm mại của cậu, "Mau biến lại đi."

​"......Anh cũng rất nhớ em."

Cố Tu ngoan ngoãn tích tụ lực, và rồi--

​“Bùm!”

​tr*n tr** hiện ra trong lòng Yến Vô Trần.

​Không phải là cậu thiếu niên ngây ngô vô tri của năm đó, mà là một thanh niên phát triển hoàn thiện, thân hình cao ráo thẳng tắp.

​Không khí đông cứng trong một giây.

​Cố Tu: “.......”

​Yến Vô Trần: “.......”

​Tuy rằng đã từng thân mật khăng khít, nhưng sau khi xa cách lâu ngày gặp lại đột nhiên lại thẳng thắn đối diện thế này, Cố Tu vẫn không nhịn được mà nóng bừng vành tai.

Trái lại Yến Vô Trần rất bình tĩnh, chỉ là ánh mắt thâm trầm thêm vài phần, đưa tay nâng lấy mặt cậu, hôn lên một cách gần như thành kính.

​“Đúng rồi.....”

​“007 sao rồi?”

​Sau khi âu yếm xong xuôi, Cố Tu bắt đầu quan tâm đến hệ thống của mình.

​“Nó đã vượt qua hình phạt.” Yến Vô Trần chỉnh lại cổ áo cho Cố Tu, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt, “Hiện tại có thể nó trở thành con người thực sự rồi.”

​Cố Tu trước tiên là vui mừng, sau đó lại ngập ngừng: “Đừng nói với em là lớp da của nó.....”

​“Ừm.” Yến Vô Trần mỉm cười, “Diện mạo con người của nó chính là dáng vẻ mà trước đây em đã từng thấy.”

​Trong đầu Cố Tu nhanh chóng phác họa ra hình ảnh: Một thiếu niên sở hữu đôi mắt màu xám, đường nét ngũ quan giống cậu đến ba bốn phần, lần nào cậu cũng nói tên đó là họ hàng của mình, nhưng người tinh mắt nhìn vào đều sẽ thấy giống Yến Vô Trần hơn!

​Cái tên 007 này đã lén lấy dữ liệu của cậu và Yến Vô Trần để tạo ra lớp da người, còn hùng hồn nói cái gì mà.....

​“Nó là con của Báo Báo và Mèo Mèo.” Yến Vô Trần mặt không đổi sắc tiếp lời.

​Cố Tu ngượng ngùng: “Cái gì mà báo với mèo chứ.....”

Cái quái gì vậy! Hai người đàn ông thì lấy đâu ra con! Cho dù không có cách ly sinh sản thì cũng không thể nào nhé!

​Yến Vô Trần chỉ cười, nắm lấy tay cậu: "Đi thôi, chúng ta cùng đi xem xem."

​........

​........

​Dư quang của buổi hoàng hôn mạ lên toàn bộ thành phố một lớp ánh vàng ấm áp, Cố Tu đứng bên cửa sổ, nhìn những tòa nhà cao tầng san sát và dòng xe cộ qua lại tấp nập ở phía xa, trong thoáng chốc có chút khó tin--  thế giới nhỏ này vậy mà thật sự được giữ lại.

​Cậu quay đầu nhìn Yến Vô Trần bên cạnh: "Cho nên.... nhiệm vụ của em thành công rồi?"

​"Ừm." Trong đôi mắt xám của Yến Vô Trần gợn lên ý cười dịu dàng, "Tại thế giới nhỏ Tấn Giang, lần đầu tiên."

​"Xì....." Vành tai Cố Tu hơi đỏ lên, nhỏ giọng lầm bầm, "Không hoàn thành được nhiệm vụ, chẳng phải là tại mấy cái phân thân kia của anh quá quấn người sao!"

​Gió nhẹ thổi qua, Yến Vô Trần nhìn về phía đường chân trời giải thích: "Mấy thế giới nhỏ đó đã dung hợp rồi, những phần không hợp lý đều đã được chỉnh sửa."

​"Bao gồm cả ba phân thân của anh."

​Nói xong, hắn hơi ngập ngừng nhìn về phía Cố Tu.

​Cố Tu hiểu ý, nhướng mày, cố tình trêu chọc: "Sao nào, lo lắng em sẽ nhớ phân thân của anh à?"

​Sắc mặt Yến Vô Trần căng ra nghiêm túc: "Phân thân cũng chính là anh, chỉ cần em muốn, anh có thể hóa hình thành những dáng vẻ khác nhau bất cứ lúc nào."

​Cố Tu vui không để đâu cho hết, ý cười trên khóe môi chưa từng hạ xuống.

​"Đi xem 007 đi. 007 đâu rồi?" Điều cậu quan tâm hơn đương nhiên vẫn là người bạn cũ năm xưa, nói xong lại nhớ tới hai gương mặt khác, vội vàng nói, "Còn có bác gái và Phi Duyên nữa......"

​Trong ký ức mà Cố Tu tìm lại được, cậu và Yến Vô Trần đã trải qua trăm năm đằng đẵng tại phương Bắc. Nhà họ Yến nhiều lần tìm cách triệu hồi Yến Vô Trần trở về nhưng không thành, sau khi biết hắn đã ký huyết khế với một con chim nhỏ bình thường, lại càng dứt khoát từ bỏ vị thiếu chủ này, từ đó nhà họ Yến không còn liên quan gì đến hắn nữa.

​Mà giữa gió tuyết vô tận ở phương Bắc, chỉ có mẹ của Yến Vô Trần là Lục Thanh Ngô khoác áo lông cáo lặn lội ngàn dặm đến thăm con trai. Khi đó, sau lưng bà luôn có một cô bé nhỏ nhắn xinh xắn như tượng tạc, đôi mắt sáng lấp lánh gọi Cố Tu là "chim nhỏ ca ca".

Sau này đại kiếp giáng xuống, người nhà họ Yến thương vong thảm trọng, không chỉ Cố Tu và Yến Vô Trần lưu lạc đến muôn vàn thế giới nhỏ, mà Lục Thanh Ngô và Yến Phi Duyên cũng chỉ còn lại một sợi thần hồn, chờ đợi cơ hội chuyển thế.

​"Đều ở đây." Yến Vô Trần dắt Cố Tu đi ra ngoài.

​Hai người vừa đi gần đến cổng sắt của biệt thự thì đã nghe thấy một tràng tiếng chó sủa vui vẻ.

​"Gâu gâu gâu!!!"

​Một chú chó cỏ màu vàng to lớn như quả pháo lao ra, chân sau đạp một cái định nhào lên người Cố Tu.

​Cố Tu giật mình, lùi lại nửa bước: ".....007?"

​"Đại Hoàng! Quay lại!!"

​Giọng nói trẻ con trong trẻo truyền đến từ sâu trong sân viện.

​Cậu thiếu niên mặc bộ đồ ngủ liền thân hình khủng long chạy chân trần băng qua bãi cỏ, trên tóc còn dính mấy phiến lá. Nó thắng gấp trước mặt Cố Tu, khoảnh khắc ngẩng mặt lên, đôi mắt xám đặc trưng đột nhiên sáng bừng, tràn ngập sự kinh ngạc vui mừng.

​"0......." Cố Tu nhìn chằm chằm cậu bé này, hai mắt chậm rãi mở to, "007! À không phải, Lâm Lăng Kỳ?"

Tuy cậu nhóc trước mắt này nhỏ hơn mấy tuổi so với trong ký ức, nhưng đôi mắt màu xám quen thuộc, đường nét ngũ quan quen thuộc kia, chẳng phải chính là 007 đã trộm dữ liệu của họ để nặn skin sao!?

​Lâm Lăng Kỳ vội chớp mắt, kích động gọi: "Chiu Chiu!!"

​007 không những biến thành con người, mà còn nhớ rõ mình! Cố Tu vui mừng khôn xiết, chỉ là lại không khỏi ngập ngừng: "Nhưng sao cưng lại....."

​Cố Tu không nhịn được đưa tay ra, ướm thử chiều cao của đối phương mới chỉ đến ngực mình.

​"Tính từ lúc 007 xuất xưởng đến nay." Yến Vô Trần nói, "Quy đổi thành con người thì chỉ lớn chừng này thôi."

​"Thảo nào......" Cố Tu hiểu ra. Quy tắc làm việc của Cục Xuyên Nhanh hoàn toàn không thể cấy vào trí não của nó, tất cả đều dựa vào kinh nghiệm sống ngắn ngủi vài năm mà hành sự, thế thì chẳng phải giống hệt một đứa trẻ lạc quan ngơ ngác sao?

​Cũng may mà dù Cố Tu bị nó hố liên tục nhưng cuối cùng đều là sai quá hóa đúng, thúc đẩy tình cảm với người yêu.

​"Bíp bíp--"

​Một chiếc xe hơi từ cổng lớn đi tới.

​"Hình như có khách." Cận Trầm Hàn ngẩng đầu, nhìn qua.

​".....Khách sao?" Cố Tu cũng ngoảnh đầu theo.

Cửa xe mở ra, một vị phu nhân với mái tóc xoăn sóng lớn quen thuộc thong thả bước xuống, chính là Lục Thanh Ngô với phong cách hành sự phóng khoáng có phần khá giống với 007.

​"Bác gái!" Cố Tu vui mừng bước tới đón.

​"Tu Tu?" Lục Thanh Ngô cười híp mắt gọi tên cậu, hiển nhiên cũng còn nhớ rõ cậu, "Đã lâu không gặp."

​"Ơ....." Sự chú ý của Cố Tu lại bị cô bé trong xe thu hút, "Con bé trông giống......"

​Yến Phi Duyên mười tuổi vẫn còn hơi nhát gan, cảnh giác ngồi trong xe quan sát Cố Tu.

​"Viên Viên, xuống xe đi con." Lục Thanh Ngô quay đầu gọi cô bé.

Lúc này Yến Phi Duyên mới nắm tay mẹ, bước ra khỏi xe.

​"Anh chính là anh rể của em sao?" Đôi mắt cô bé dán chặt vào mặt Cố Tu hồi lâu, phát ra một câu hỏi ngây ngô không kiêng dè.

​Nhìn thấy cảnh này, Lâm Lăng Kỳ đột nhiên như bị sét đánh mà đờ người tại chỗ, đóa hoa dại đang cầm trên tay định hái cho Cố Tu rơi bộp xuống đất.

​Hoàng hôn dần buông.

​Sau khi làm quen lại, thuộc tính "giao tiếp xã hội hướng ngoại" của Yến Phi Duyên bộc lộ không sót gì, cô bé cứ ở lì biệt thự, cả kỳ nghỉ cũng không chịu về.

​Người vui mừng phấn khích nhất đương nhiên là Lâm Lăng Kỳ.

​Lâm Lăng Kỳ lần thứ n "vô tình" đá quả bóng đến chân Yến Phi Duyên, rồi giả vờ bình tĩnh tiến lại gần: "Có, có muốn chơi cùng không?"

​Cô bé cười khúc khích, nói thẳng tuột: "Ha ha ha, mặt cậu đỏ quá kìa."

​"Tại, tại vì!" Lâm Lăng Kỳ luống cuống khoa tay núa chân, còn dùng tới cả kiến thức sinh lý học của loài người mà trước đây từng học vì ký chủ, rất nghiêm túc giải thích, "Con người sau khi vận động thì mặt sẽ bị sung huyết!"

​Nói xong còn định biểu diễn nhào lộn để chứng minh, kết quả bị chính đôi dép lê của mình làm cho loạng choạng suýt ngã.

​Dưới hiên, Cố Tu nhìn hai nhóc con đang đuổi bắt đùa nghịch, đột nhiên huých vào vai Yến Vô Trần, cảm thán không ngớt: "“Giờ chúng ta đúng là hơi giống một gia đình bốn người rồi đó.”

​"Xoảng--"

Chén trà vô tình bị Yến Vô Trần đụng phải, nước trà đổ ra nửa mặt bàn.

​Yến Vô Trần luống cuống tay chân đỡ chén trà, dáng vẻ chật vật hiếm thấy.

​Cố Tu cười đến mức cả người ngả nghiêng trên ghế mây, mái tóc đen nhánh trượt khỏi vai, khẽ rung động theo tiếng cười. Khóe mắt cậu rướm ra vài giọt lệ, đang định trêu chọc thêm vài câu thì nghe thấy một tiếng "bùm" khẽ vang lên, nổ tung thành một cục lông xù trắng muốt ngay tại chỗ.

​"Chíu chíu chíu??"

​Bất ngờ biến về nguyên hình, chú chim nhỏ lo lắng xoay vài vòng, nghĩ rằng đằng kia còn có hai đứa trẻ nên không tiện biến lại thành người. Thế là cậu vỗ cánh bay lên vai người yêu, cái đầu bông xù thân mật cọ vào gò má hắn.

​Gió nhẹ đưa tới hương hoa, Yến Vô Trần dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chải chuốt lông cho chú chim, thấy cậu thoải mái đến mức đôi mắt cứ híp lại, bèn thấp giọng đề nghị: "Vừa vặn ngủ trưa một lát đi. Đi xem cây bách anh trồng cho em nhé?"

​Cố Tu nghe vậy thì lập tức vỗ cánh bay lên, lông đuôi vẽ nên mọit vệt ánh sáng màu trắng, lao thẳng về phía cây bách mới trồng ở sâu trong sân viện.

​Trên cành cây hiên ngang xuất hiện thêm một chiếc tổ chim tinh xảo, trong tổ lót tấm đệm mềm do đích thân Yến Vô Trần làm.

​"Chíu chíu!" Chim nhỏ bay quanh tổ chim ba vòng, hót vang vui vẻ.

​Sau đó cậu lao mình chui thẳng vào trong tổ, bộ lông bồng bềnh lập tức lấp đầy cái ổ nhỏ. Đôi mắt đen láy ló ra từ giữa đám lông trắng muốt, chăm chú nhìn bóng dáng đang chậm rãi đi tới.

​Khóe môi Yến Vô Trần hơi nhếch lên, đưa tay xoa lên cái đầu nhỏ xù lông kia. Đầu ngón tay truyền đến cảm giác ấm áp, nhóc con lập tức thân mật cọ cọ vào đốt ngón tay hắn, kèm theo những tiếng kêu hừ hừ nho nhỏ.

Hắn cẩn thận nâng cả nắm lông mềm ấy lên, động tác nhẹ nhàng như đang nâng niu một món trân bảo hiếm có trên đời, rồi đặt lại thật ngay ngắn vào trong chiếc ổ nhỏ có lót đệm mềm.

​Ánh mặt trời xuyên qua tán lá, chú chim nhỏ thoải mái cuộn tròn thành một cục, lớp lông ngực bồng bềnh phập phồng theo nhịp thở, trong sự bao bọc bởi hơi thở của người yêu, cậu dần dần khép mắt lại.

​Yến Vô Trần lặng lẽ đứng dưới gốc cây, nhìn nắm lông nhỏ đang ngủ say trong tổ, trên khuôn mặt lạnh lùng hiện lên một nụ cười rất khẽ.

​Lúc này ánh nắng vừa đẹp, gió cũng dịu dàng.

____________________

꧁ End ꧂

Trước Tiếp