Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
〘Đây là công việc cơ bản nhất trong phận sự của cậu〙
_
Giáng sinh năm nay rơi đúng vào thứ sáu.
Đến giờ trưa, đồng nghiệp đã rôm rả bàn nhau tối nay làm gì, còn cố tình khấn vái một điều khi thái tử của văn phòng hội đồng quản trị đi ngang qua: cầu mong vị chủ tịch Lục đời sống nhạt như nước lã đừng vì bị không khí lễ hội k*ch th*ch mà đột ngột nổi hứng họp hành tăng ca.
Cố Tu ăn xong bánh quy mang theo, lẳng lặng quay về phòng làm việc.
Lần này, Lục Thời Sâm sớm mấy tiếng nói với Cố Tu: “Hôm nay có thể tan làm sớm, chúng ta ra ngoài ăn tối.”
Cố Tu cứng đờ.
Tình huống bất ngờ khiến cả 007 cũng sững sờ: 【Hả? Sao công chính lại rủ anh ăn cơm? Tối nay đâu có đất diễn của hắn đâu!?】
Lục Thời Sâm nhạy bén nhận ra sắc mặt thay đổi của Cố Tu, lập tức chau mày, hỏi thẳng không vòng vo: “Lại muốn ra ngoài tụ tập với đám bạn bè lêu lổng đó à?”
“Không, không phải bạn bè lêu lổng gì đâu.” Cố Tu lúng túng giải thích, “Chỉ là một người bạn thôi.”
Một người bạn.
Điều đó dường như còn tệ hơn cả đám bạn lêu lổng.
Lục Thời Sâm hé miệng định nói, trong lòng mơ hồ đã có suy đoán nhưng vẫn muốn hỏi người kia là ai.
Một lúc sau lấy lại bình tĩnh, hắn mới nhận ra mình đã vượt giới hạn, bèn im lặng cụp mắt xuống, đôi con ngươi xám tro giăng đầy sương mù mịt.
Bên ngoài cửa sổ cũng xám xịt một màu, trời tối nhanh hơn bình thường.
Cố Tu đút tay vào túi áo, bước thong thả trên đường phố. Tuyết rơi suốt cả ngày đã đọng lại, từng hạt từng hạt chậm rãi rơi xuống trước mắt.
Theo yêu cầu của cốt truyệm, Cố Tu cần đến nhà hàng đã hẹn với Giang Viễn Dao, đem chiếc cà vạt không hợp với Giang Viễn Dao qua loa tặng làm quà giáng sinh, sau đó cùng đối phương hẹn hò cho có lệ, dạo phố rồi chờ tiếng chuông vang lên.
Khi xuống xe mới sáu giờ mà trời đã tối sẫm, mặt đất chỉ còn lớp tuyết mỏng đen bẩn bị giẫm đến lầy lội ẩm ướt.
Trên phố người qua kẻ lại, toàn là những cặp tình nhân thân mật, vai kề vai sánh bước.
Lẫn vào đám đông, Cố Tu bỗng dâng lên một cảm giác bài xích mãnh liệt.
Đến mức khiến cậu dừng bước.
Cậu suy nghĩ một lát, rồi mô tả lại cảm giác kỳ lạ đó: 【Anh đây vẫn thấy hẹn hò với thụ chính rất kỳ cục, đã muốn đối xử tệ bạc với cậu ta thì chi bằng cho leo cây luôn, cái kiểu mập mờ nửa vời này là trò quái gì chứ?】
【Chiu Chiu, không ngờ đạo đức của anh cũng cao phết đấy!】007 cảm thán, 【Nói theo tục ngữ bên nhà Tấn Giang bọn tui thì anh cũng là kiểu lớp trưởng lớp đức hạnh nam nhi như công chính thôi.】
Mặt mày bị tuyết lạnh dính lên, Cố Tu cũng trả lời bằng giọng điệu lạnh ngắt: 【Anh không phải gay, cảm ơn.】
007 phát hiện ký chủ dù có hung dữ cũng chẳng làm gì được mình, lập tức liều mạng giỡn cợt: 【Tui có nói anh là gay đâu~】
Cố Tu: “…....”
Tuyết rơi ngày càng dày.
Cây thông Noel sừng sững trùng điệp, mỗi tầng cành lá xanh vểnh lên đều phủ một lớp tuyết, đèn màu mờ mịt hơi sương, phát ra ánh sáng mông lung mộng ảo giữa đêm tối.
Cố Tu vẫn mặc nguyên bộ đồ công sở, khoác bên ngoài chiếc áo dạ dài tới bắp chân, chất len cashmere hảo hạng đủ giữ ấm nhưng không đủ để cản nổi cái rét căm căm thấu xương của gió Bắc.
Cậu đút hai tay vào túi đi tới đi lui giữ ấm, giũ những bông tuyết nhỏ li ti đọng trên vai và đuôi tóc.
Đang ngẩn người thì một cô bé hai má đỏ bừng vì lạnh chặn trước mặt cậu, vừa sụt sịt vừa hỏi: “Anh ơi, giáng sinh vui vẻ, anh có muốn mua một cành hoa không ạ?”
Có lẽ cô bé tưởng rằng người đang loanh quanh đi tới đi lui trên phố là đang chờ người yêu.
Cô bé xách một giỏ hoa, bên trong là những cành hồng lẻ được gói một cách tinh xảo. Giá không đắt, nhưng vào cái dịp lễ phương Tây này thì khó bán. Nếu thật lòng muốn tặng hoa thì nên chuẩn bị một bó đàng hoàng từ sớm, còn mấy cành lẻ bán bên đường thế này chỉ khiến người ta thấy keo kiệt, không có thành ý.
Mà người độc thân thì càng chẳng buồn mua, nhìn các cặp đôi tay trong tay chẳng phải càng đau lòng hơn sao?
Trông rõ ràng là buôn bán không mấy thuận lợi, giỏ hoa vẫn đầy ắp, chen chúc rực rỡ, nhìn cũng khá đẹp mắt.
Nhưng Cố Tu không phải người bình thường, bị cô bé gọi lại, cậu không chú ý đến hoa mà ngược lại nhìn cô bé một cái, bỗng nhiên nảy ra một ý: “Em giúp anh chạy một việc nhé, mang đồ này vào nhà hàng đối diện đưa cho một người, anh sẽ trả công.”
Cô bé nhìn theo hướng mà cằm của chàng trai vừa hất nhẹ, nhà hàng anh ấy nói đến nằm ngay đối diện con đường, cách chẳng bao nhiêu bước.
“Được thôi, người đã ở trong đó rồi chứ? Anh mua một cành hoa là em sẽ đưa giúp anh, chỉ mười đồng thôi.” – cô bé sảng khoái đáp lời.
“Ừm, hoa thì không cần. Em biết Giang Viễn Dao không? Không biết thì lên mạng tra sẽ có ảnh của cậu ta. Em giúp anh mang túi quà này đưa cho cậu ta.”
Cố Tu vẫn chưa quen với hình thức thanh toán hoàn toàn số hóa nên mở ví ra, rút một tờ tiền đỏ mệnh giá một trăm.
“Không cần thối lại đâu.”
“Anh trai, anh đưa nhiều quá rồi.” – cô bé tỏ ra khó xử nhưng lại không mang đủ tiền mặt để trả lại, đồng thời Cố Tu cũng nhiều lần từ chối.
Do dự một hồi, cô bé chọn ra đóa hồng đẹp nhất trong giỏ hoa: “Cái này tặng anh, có thể đem tặng người mà anh thích.”
Ánh mắt cô bé rực sáng đầy mong đợi, như thể nếu Cố Tu không nhận quà đáp lễ thì cô bé sẽ không thể yên tâm nhận số tiền bất ngờ này.
“…Được rồi.”
Cố Tu khẽ thở ra một hơi, làn sương trắng lờ mờ bao phủ đôi mắt một mí sắc bén, tròng mắt đen ươn ướt trong đêm tuyết như hồ băng sâu thẳm.
Cậu mân mê đóa hồng đỏ tươi như nhỏ máu, có vẻ hơi phiền muộn mà lẩm bẩm: “Nhưng anh không có người mình thích.”
Cô bé cười mắt cong cong: “Cứ tặng đi, rồi sẽ có người để thích thôi.”
Cố Tu bật cười.
【Anh đây chợt nhớ cái đoạn truyện cười cưỡng ép kết hôn nổi gần đây trên mạng.】Cố Tu dùng giọng điệu nhẹ tênh mà tám chuyện tào lao, 【Đừng quan tâm là ai, cưới trước đã.】
【Chiu Chiu, anh đừng có ngồi hóng chuyện thiên hạ nữa, tui nói thật đấy……】007 thì thào như ác quỷ, 【Cái này ở bên Tấn Giang bọn tui gọi là tự lập flag đó.】
“……”
Cố Tu chép miệng hai cái.
Cô bé bán hoa vẫy tay chào cậu rồi chạy về phía nhà hàng.
Cố Tu hoàn thành nhiệm vụ, nhanh chóng bắt xe về nhà.
Lúc cậu mở cửa bước lên xe cũng là lúc Giang Viễn Dao từ nhà hàng chạy ra, trong tay cầm một hộp quà tinh xảo, vẻ mặt đầy sốt ruột nhìn quanh quất khắp nơi.
Chiếc xe đã dứt khoát chạy đi mất hút.
Về đến nhà vẫn chưa đến tám giờ.
Nhưng Cố Tu chưa ăn tối nên đói đến mức ngực dán lưng, vừa vào nhà đã lao thẳng đến phòng bếp.
Chú Đồng quản gia cũng có mặt, thấy dáng vẻ hấp tấp của cậu thì khựng lại một chút, sau đó nhạy bén hỏi: “Cháu chưa ăn tối sao?”
Chú Đồng đang cho mì Ý ra đĩa, Cố Tu cũng ngẩn người một lúc rồi mới nói: "Vâng, cháu chưa ăn."
Chú Đồng mỉm cười hiền hậu, đẩy đĩa mì nóng hổi về phía cậu: "Vậy cháu ăn phần này trước đi, chú sẽ làm thêm một phần cho chủ tịch Lục."
"...Ơ?" Cố Tu ngẫm lại rồi hỏi: "Chú chín vẫn chưa ăn sao?"
Giữa đêm lễ thế này.
Ai mà ngờ được, ông vua cày cuốc chủ tịch Lục hôm nay không tăng ca ở công ty mà lại mang việc về nhà, cặm cụi trong thư phòng đến tận giờ. Cuối cùng chú Đồng thấy không đành lòng, đành chủ động chuẩn bị bữa tối cho hắn.
Cố Tu lót dạ trước một chút, rồi mang đĩa mì Ý thứ hai đến gõ cửa.
Không ngờ ngoài dự đoán người lại xuất hiện ở cửa.
Lục Thời Sâm có thói quen nhíu mày mỗi khi suy nghĩ, ánh mắt thẳng tắp dừng lại trên gương mặt cậu thanh niên, một lúc lâu sau chân mày bỗng giãn ra, lại lộ ra chút nghi hoặc: "Vậy là cậu về rồi à?"
"Về được một lúc rồi." Cố Tu bê khay thức ăn bước vào phòng, "Mì Ý chú Đồng làm đó. Tôi vừa ăn một phần rồi, thơm lắm."
Lục Thời Sâm im lặng trong chốc lát: "...Ra ngoài ăn gì rồi mà vẫn còn đói vậy?"
"Thì tại không ăn gì mới đói chứ sao." Cố Tu đặt khay xuống, "Nè."
Ánh mắt Lục Thời Sâm thoáng phức tạp, chầm chậm quét mắt tới lui trên người cậu.
Cậu vẫn mặc nguyên bộ đồ công sở hôm nay đi làm, bên ngoài áo sơ mi trắng là áo gile lông dê màu xám tinh xảo, tôn lên dáng người vai rộng eo thon đẹp mắt. Quần âu vừa vặn, thẳng tắp, chỉ cần nhét ít đồ ăn vặt vào túi là lập tức lộ ra một cục phồng rõ rệt.
Lục Thời Sâm không khỏi liếc nhìn thêm một cái, hình khối vuông vức trong túi, chẳng rõ là cái gì.
Cậu cháu họ tinh ranh kia cứ như trưởng thành chỉ sau một đêm, trở nên ngoan ngoãn chu đáo lại biết lấy lòng người khác, như dâng báu vật mà lấy thứ trong túi ra.
Một chiếc hộp giấy vuông màu đen có hoa văn chìm, giữa hộp là hàng chữ logo quen thuộc của một hãng đồ xa xỉ.
“Tặng chú đó, là cà vạt.” Cố Tu đưa hộp quà qua, nụ cười bất cần đời trên khóe môi được ánh đèn đặt bên cạnh nhuộm chút ấm áp, rực rỡ chói mắt. “Coi như tiền thuê phòng tôi trả mấy bữa nay.”
Nghe vậy, Lục Thời Sâm khẽ bật ra một tiếng cười từ mũi, hiển nhiên không xem trò đùa của vãn bối này là nghiêm túc nhưng tay vẫn vươn ra, nhận lấy món quà giáng sinh.
Quả nhiên, quà mà Cố Tu mua là để tặng cho hắn.
“Vậy chú cứ làm việc tiếp đi, tôi ra ngoài trước.”
Cố Tu chào một tiếng rồi vừa xoay người đi, cổ tay đột ngột bị một lực mạnh giữ chặt.
“Thắt giúp tôi đi.”
Lục Thời Sâm không hề khách sáo, bắt trợ lý của mình tăng ca buổi tối.
“Cậu là trợ lý của tôi.” Lục Thời Sâm nghiêm nghị nói, “Đây là công việc cơ bản nhất trong phận sự của cậu.”
Cố Tu chẳng còn cách nào khác, nghĩ thầm thắt cà vạt thôi mà có gì khó, bèn đáp: “Được thôi.”
Lục Thời Sâm ở nhà cũng mặc sơ mi, hôm nay là màu xám đậm trầm ổn. Khi ngồi thì phong thái đoan chính, mà khi đứng lên lại mang theo cảm giác áp lực mãnh liệt.
Rõ ràng hai người cao ngang nhau, vậy mà Cố Tu vẫn có cảm giác như bị khí thế của hắn đè xuống một bậc.
Cậu lấy chiếc cà vạt mới từ hộp ra, đưa tay luồn qua cổ áo ấm áp của người đàn ông, vòng ra sau gáy rồi kéo xuống trước ngực, bắt chéo lại thành nút.
Dạo gần đây ngày nào cậu cũng mặc tây trang đi làm, mỗi sáng tự mình thắt cà vạt, nhắm mắt cũng làm được trơn tru. Nhưng giờ đổi chiều thao tác đột nhiên lại thấy khó, phải thắt cà vạt cho người khác như thế nào đây?
Cậu vụng về loay hoay một hồi.
Cuối cùng treo lủng lẳng trước ngực Lục Thời Sâm là một cái nút vừa xấu vừa ngốc, Cố Tu giả vờ mù tạm thời, cười gượng cho qua: “Xong rồi, chú chín.”
Lục Thời Sâm trầm mặc trong chốc lát.
Thấy Cố Tu sắp ra đến cửa, hắn lập tức dặn từ phía sau: “Cố Tu, lên mạng tìm mấy video hướng dẫn, tranh thủ học cho tử tế. Từ thứ hai tuần sau, cà vạt của tôi giao cho cậu.”
Cố Tu: “…”
Nếu được ước một điều vào dịp giáng sinh này thì cậu chỉ mong lập tức bị sa thải tại chỗ.
______________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Sau đó khi công chính và thụ chính phát hiện cả hai đang đeo cà vạt y chang nhau: ?
Chiu Chiu nhà chúng ta có một trái tim thuần khiết của trai thẳng, nhưng cứ hễ ra trận sẽ biến thành tuồng tra công máu chó ngay.
Chủ tịch Lục: Vui vẻ và hoàn toàn không có chuyện công tư lẫn lộn.
Cố Tu: Một thiếu gia ăn chơi trác táng mà lại đi làm cái quái gì chứ! Cà vạt⁽¹⁾ thì đẹp! Người thì tệ!!
_______________________________
*Chú thích:
• (1) Chỗ này mình đoán là chơi chữ, vừa là Chiu vừa chơi chữ với tie (cà vạt).