Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 138: Sơn tước 28

Trước Tiếp

『"Bé chim nhỏ của anh, về tổ thôi nào."』

_

Làn sương xám tạo ra một đám mây giữa không trung, đỡ lấy chú chim sẻ nhỏ một cách vững chãi.

​【Tôi đã thỏa mãn hết tâm nguyện của họ rồi mà, sao lại thành ra thế này?】 Cố Tu sốt ruột xoay qua xoay lại, 【Bọn họ sắp đánh nhau đến nơi rồi kìa!】

​Sau đó cậu thò đầu ra, hét xuống phía dưới một cách vô ích: 【Đồ ngốc! Anh là anh ấy, anh ấy cũng là anh! Các anh đều là cùng một người mà! Đừng cãi nhau nữa!】

​Chủ thần im lặng không nói gì, làn sương xám bao phủ lại, trực tiếp đưa Cố Tu rời khỏi mớ hỗn loạn này.

​Sương xám xuyên qua thành phố, đi đến một khách sạn cao cấp, chui qua cửa sổ vào một căn phòng sạch sẽ.

​Mãi đến khi bay tới ngay phía trên chiếc giường đôi rộng lớn, sương xám mới tản ra, để chú chim sẻ nhỏ rơi xuống.

​Cố Tu lật người trên giường, nằm bẹp dí một đống không buồn nhúc nhích, trông bộ dạng vô cùng ủ rũ.

​Nếu là trước đây gặp phải tình huống này, chắc chắn cậu sẽ nhảy dựng lên dùng cái miệng lắm lời của mình mà mắng xối xả, thậm chí chỉ cần động tác Chủ thần không đủ nhẹ nhàng thôi cũng sẽ bị cậu mổ cho mấy cái.

​Lúc này cậu lại duy trì tư thế nằm ngửa, hai cái chân chim lơ lửng giữa không trung, bật ra một tiếng yếu ớt: “Chíu......”

​Chủ thần vẫn im lặng như cũ, sương xám hóa thành một bàn tay người, chọc chọc vào lớp lông bụng của chim sẻ nhỏ.

​“Chíu.”

​Ngoài một tiếng kêu đầy mệt mỏi ra thì không còn phản ứng nào khác.

​Bàn tay màu xám dứt khoát đỡ chú chim sẻ nhỏ dậy, nhưng vừa buông ra thì chim nhỏ lại chán nản ngã xuống, tiếng kêu mỏng manh như sợi tơ: “Chiu chíu chiu……”

​Chủ thần bèn quay sang lục lọi trong tủ quần áo lấy ra một chiếc áo choàng tắm, ném lên người chú chim nhỏ.

​“Chíu!” Chim sẻ nhỏ xíu bị vùi lấp dưới chiếc áo choàng tắm, ngọ nguậy mấy cái, “Chíu chíu chíu!”

​Bộp!

​Vùng vẫy nửa ngày, Cố Tu dứt khoát biến về hình người, ba chân bốn cẳng mặc áo choàng tắm vào, vẫn cứ ủ rũ cúi đầu, nhưng cũng không quên dặn dò Chủ thần: 【Ngài nhớ xâm nhập vào hệ thống khách sạn để đăng ký cho tôi, đừng để người ta đến đuổi tôi ra ngoài.】

​【.......】 Chủ thần lặng thinh, hắn cứ ngỡ Cố Tu sẽ lên án hành vi tự ý xông vào khách sạn của mình, nhưng nghĩ lại thì, con chim tinh này quả thật không có nhiều đạo đức cho lắm.

Rõ ràng là chẳng có bao nhiêu cảm quan đạo đức, nhưng lúc này sự chán nản của cậu lại là thật.

​Cậu bĩu môi, lại hỏi Chủ thần: 【Tâm nguyện của cả ba người họ đều đã hoàn thành hết rồi, sao nhiệm vụ vẫn chưa kết thúc? Sao họ vẫn chưa biến trở lại?】

​Câu thoại của Chủ thần vẫn như cũ: 【Ta không biết.】

​Cố Tu thắt chặt dây buộc áo choàng tắm, cúi đầu, đến cả sức để tức giận cũng chẳng còn, chỉ ném ra đúng hai chữ: 【Thôi vậy!】

​Chủ thần lại không quay trở về biển tinh thần của cậu, làn sương xám kia cứ như bóng ma quấn quýt bên người cậu, xua mãi không đi.

​Quấn mãi quấn mãi, dần dần Cố Tu cũng thành quen.

​Hơn nữa phía người yêu của cậu hiện đang loạn thành một nồi cháo, giờ đây chỉ còn cái thứ quỷ này ở bên cạnh cậu.

​Cậu nằm bò trên giường, thỉnh thoảng lại ngoảnh đầu liếc nhìn một cái, làn sương xám cứ lặng lẽ trôi lững lờ ở đó, không nhúc nhích.

​Hửm?

​Không chắc chắn lắm, liếc thêm cái nữa xem nào.

​Có lẽ là nhận ra tâm trạng cậu đã bình phục, làn sương xám khẽ động đậy, lặng lẽ tiến về phía cậu, đổ xuống một mảng bóng tối lên tấm chăn trắng muốt.

​【Này, ngài....】 Cố Tu gối đầu lên cánh tay mình, không nhịn được mà lên tiếng, 【Bây giờ ngài thế này, lại có hơi giống chủ tịch Cận rồi đấy.】

​【......】 Làn sương xám im lặng một thoáng, 【Ta không giống bất kỳ ai cả.】

​【Xì.】 Cố Tu trở mình, nằm ngửa mặt lên trên.

​Làn sương xám lập tức theo tới, theo bản năng định bay đến ngay phía trên cậu nhưng sực nhớ lần trước bị chê là che mất ánh sáng, bèn vội vàng phanh gấp, dịch sang bên cạnh một chút.

​Lần này Cố Tu lại chủ động yêu cầu: 【Ngài lại gần đây chút đi, cái đèn trần này làm tôi nhức mắt quá.】

​Làn sương xám phối hợp một cách lạ thường, bay đến che chắn.

​Cố Tu lặng lẽ quan sát hắn, lòng tràn đầy nghi hoặc nhưng lại không dám khẳng định, chỉ hỏi: 【Họ Yến kia, tâm nguyện của ngài là gì?】

​Chủ thần sững người, sương xám mà hắn huyễn hóa thành cũng cứng đờ, giống như một khối xi măng đột ngột đông cứng.

​Phải mất một lúc lâu sau.

Cuối cùng hắn giống như một con người đã chìm vào giấc ngủ say từ rất lâu, khi cất lời giọng nói rất chậm, rất khàn, hỏi: 【Tâm nguyện của ta?】

​Cố Tu khẳng định "Ừm." một tiếng.

​Chủ thần rơi vào một khoảng trầm tư kéo dài.

​【Thôi vậy!】 Cố Tu cũng không hề nản lòng, lật người ngồi dậy, 【Tôi đoán là ngài không nhớ đâu. Mà nói đi cũng phải nói lại, sao ngài lại giống tôi thế nhỉ? Ký ức cứ chỗ này khuyết một mẩu, chỗ kia mất một miếng.....】

​Chủ thần không thể trả lời câu hỏi của cậu, cũng chẳng thể đoán ra những gì cậu đang nghĩ trong lòng nhưng vẫn cứ bám riết không rời, lúc ẩn lúc hiện vờn quanh bên cậu, vô cùng cố chấp.

​Cố Tu chợt nảy ra một khả năng vừa ly kỳ vừa chấn động nhưng lại vô cùng hợp tình hợp lý.

​Người yêu của cậu chưa bao giờ rời xa cậu.

​Anh ấy vẫn luôn đi theo cậu, vẫn luôn ở bên cạnh cậu.

​Bất kể là ở trong những thế giới nhỏ muôn hình vạn trạng, hay là ở trong không gian chủ thần cô độc vắng lặng.

​Cố Tu nhìn chằm chằm vào làn sương xám kia, ánh mắt dần dần hội tụ lại.

​"Chen....."

​Cậu bật ra một âm tiết trước.

​Thế nhưng ký ức của cậu bị thiếu mất một mảnh, mảnh quan trọng nhất. Cậu không nhớ lúc khởi đầu đã quen biết người yêu như thế nào, cũng không nhớ cái tên ban đầu của người yêu là gì.

​Cậu sốt ruột vô cùng.

​"Chen.....Chen, rốt cuộc là cái gì nhỉ?"

​Làn sương xám lơ lửng xoay quanh cậu, di chuyển chậm rãi, tựa như đang v**t v* an ủi.

​"Ừm, Trần." Cố Tu đột ngột ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đen dâng trào những gợn sóng hưng phấn và kích động, "Đúng rồi, là Trần trong thiên địa vô trần⁽¹⁾! Không sai!"

​Thế rồi lại rơi vào trạng thái tắc nghẽn.

​"Yến.....Yến.....ừm."

​Vút!

Một tiếng động lạ kèm theo một luồng ánh sáng trắng xuất hiện trong phòng khách sạn.

​Cố Tu giật mình, lùi lại vài bước.

​Từ trong ánh sáng trắng bước ra một bóng dáng quen thuộc, chính là Lục Thời Sâm của thế giới này, hắn chỉ có ba bốn phần tương đồng với người yêu trong ký ức, đôi mắt màu nâu sẫm nhìn chằm chằm vào Cố Tu, từng bước tiến lại gần.

​Sau đó lại là hai luồng ánh sáng trắng liên tiếp, là Trần Bắc Xuyên và Cận Trầm Hàn của thế giới này, bọn họ tranh nhau lao về phía Cố Tu, ngược lại còn làm vướng chân nhau, mắt thấy sắp sửa lao vào đánh nhau thành một nùi.

​"Cố Tu!"

​"Cố Tu......."

​"Cố Tu, em là của anh."

​Ba người giống như ba loại chấp niệm mãnh liệt, cùng hướng về một mục tiêu chung.

​Cố Tu sợ hãi né tránh, may mà chủ thần vẫn còn đó, cậu vội vàng túm lấy làn sương xám trước mặt, cảm giác chạm vào có hơi kỳ lạ nhưng cũng khiến cậu yên tâm hơn nhiều.

​Cuối cùng, cậu vô cùng chắc chắn mà gọi ra cái tên đó.

​"Yến Vô Trần!"

​Làn sương xám khựng lại.

​Ba người đang hỗn loạn cũng dừng tay.

​Trên người mỗi người bọn họ đều mang một phần đặc điểm của người yêu cậu.

​Lục Thời Sâm là khung xương đường nét, Trần Bắc Xuyên là đôi môi mỏng độc địa kia, Cận Trầm Hàn là dáng mắt sắc sảo.

​Sau khi Cố Tu gọi ra cái tên ấy, ba người họ lại hóa thành ánh sáng trắng một lần nữa, ba luồng sáng đi tới từ các hướng khác nhau, cùng hội tụ tại vị trí của làn sương xám, lên xuống dao động rồi lại ngưng tụ thành hình người.

​Những diện mạo khác nhau nhưng lại tương đồng thay phiên biến đổi.

​Mãi đến cuối cùng, gương mặt quen thuộc, đôi mắt màu xám quen thuộc mới hiện ra một cách hoàn chỉnh trước mắt Cố Tu.

​Cố Tu ngơ ngác há to miệng, sững sờ không thốt nên lời.

Người yêu giống hệt như trong ký ức.

​Ngũ quan tuấn tú góc cạnh, khí chất lạnh lùng khiến người khác không dám lại gần.

​Còn cả đôi mắt màu xám sâu thẳm mang tính biểu tượng kia nữa.

​Tựa như mặt hồ đóng băng vĩnh cửu trong đêm đông sương dày mù mịt. Nhưng bởi vì hình bóng ánh trăng, ngọn cây, cùng với chú chim nhỏ đậu trên đó phản chiếu bên trong nên lại có thêm thần thái dịu dàng động lòng người.

​Hồi lâu sau, cánh môi mỏng của hắn khẽ mở, dùng chất giọng quen thuộc nhất nói: "Anh đã nói rồi, mỗi một lần anh đều sẽ trở về bên em."

​Thấy Cố Tu ngẩn ngơ, hắn khẽ cười, véo nhẹ vào má thiếu niên rồi nghiêm túc dặn dò: "Lần này đừng quên anh nữa nhé."

​"Hoàn chỉnh không thiếu sót, đúng như đã hứa với em."

​"Cố Tu, anh về rồi đây."

​Cố Tu vẫn còn đang ngẩn người.

​"Cố Tu, đã lâu không gặp."

​Yến Vô Trần mỉm cười nhìn cậu, dang rộng hai tay, chậm rãi nói.

​"Bé chim nhỏ của anh, về tổ thôi nào."

​Cố Tu chớp chớp mắt, rồi lại chớp chớp mắt.

​Cậu nghi ngờ mình đang nằm mơ nhưng cũng không màng nhiều đến thế nữa, bất chấp tất cả, không thể chờ đợi thêm mà lao tới.

​Cánh tay mạnh mẽ của người đàn ông đón lấy cậu một cách vững chãi.

​Không phải mơ.

​Người yêu của cậu thậy sự đã trở về một cách vẹn nguyên hoàn chỉnh!

​Khoảnh khắc đó, rất nhiều ký ức ùa vào trong tâm trí Cố Tu, cậu bàng hoàng nhớ ra nơi sinh thực sự của mình.

​Đó là một khu rừng mênh mông bát ngát, tuyết trắng phủ đầy xóa tan mọi ranh giới.

Chim sẻ đuôi dài là loài động vật sống theo bầy đàn, vào lúc mùa đông lạnh giá nhất chúng sẽ tụ tập lại với nhau để sưởi ấm. Thế nhưng cậu vừa sinh ra đã bị chim mẹ làm lạc mất, lại không hợp với bầy đàn, mắt thấy sắp không thể vượt qua được mùa đông này.

Cho đến khi Cho đến khi thiếu chủ Yến Vô Trần của ngự thú thế gia trong lúc ra ngoài rèn luyện đã đi ngang qua nơi này, nhặt được cậu đang thoi thóp, rồi nâng niu cậu vào trong lòng bàn tay ấm áp.

​Nhưng đã quá muộn, dù Yến Vô Trần có truyền linh lực mạnh mẽ vào cho cậu thì cũng vô phương cứu chữa. Nói cho cùng thì một con chim sẻ nhỏ chưa khai mở linh trí lại còn đơn độc như cậu, có thể sống được đến tận bây giờ đã là một kỳ tích.

​Để cứu cậu, Yến Vô Trần đã không ngần ngại ký kết huyết khế sinh tử huyết mạch tương liên với cậu.

​Một vị thiếu chủ thiên tư trác tuyệt như vậy, cả đời chỉ có thể sử dụng một lần huyết khế liên quan đến chuyện sinh tử, cứ thế mà lãng phí lên người một con chim sẻ nhỏ chưa hề khai mở linh trí.

​Yến Vô Trần đã nhường lại một nửa thọ nguyên của mình cho cậu.

​Luồng linh lực cuồn cuộn mãnh liệt đó đủ để khiến một chú chim nhỏ tầm thường, từ trạng thái cận kề cái chết bước lên con đường tu tiên.....

​"Cứ chíu chíu chíu mãi....." Giọng nói của người đàn ông vang lên trong đầu, dường như truyền tới từ dãy núi băng tuyết xa xăm, mang theo cơn gió lạnh thấu xương nhưng lại dịu dàng hết mực, hắn nói, "Sau này gọi ngươi là Chiu Chiu nhé."

​Chú chim sẻ nhỏ lại không hề hài lòng, dùng sức mổ vào con người có sinh mệnh gắn liền với mình, nhất quyết bắt đối phương phải đặt cho mình một cái tên của con người.

​"Được rồi, Tu Tu, gọi ngươi là Tu Tu nhé, thấy thế nào?" Yến Vô Trần nói, "Ừm....ngươi cũng muốn mang họ Yến sao? Nhưng ta không thích cái họ này lắm.....chíp chíp chiu chiu, hay là gọi ngươi là Cố Tu?"

​Về sau nữa, Cố Tu tu luyện hóa hình người thành công, đến cả nói cũng chưa biết nói, việc đầu tiên làm chính là lao vào lòng đối phương lăn lộn, tùy ý làm nũng.

​Đến cả việc con người cần phải mặc quần áo cũng quên mất.

​Vẫn là Yến Vô Trần xách cậu lên, ở mọi phương diện từ việc ăn uống sinh hoạt, từng chút từng chút một tỉ mỉ dạy dỗ cậu.

​Sau này khó khăn lắm cậu mới trưởng thành, đến tuổi nhược quán của con người, nhưng bọn họ lại bất ngờ gặp phải kẻ địch tập kích, từ đó buộc phải chia lìa.

​Cậu đã dốc hết toàn bộ tu vi, chặt đứt huyết khế với Yến Vô Trần, trả lại nguyên vẹn sinh mệnh mà đối phương đã từng trao cho mình.

​Sau đó không biết đã trôi qua mấy trăm nghìn năm, bao nhiêu lần luân hồi.

Cố Tu đã ở trong không gian Chủ thần lớn lên một lần nữa, còn người mà cậu ngỡ rằng đã sớm bước lên tiên lộ - Yến Vô Trần, vậy mà vì cứu cậu đã biến thành vô số mảnh vỡ, đồng thời đánh mất toàn bộ ký ức.

​Cố Tu tràn ngập kích động không biết phải giải tỏa vào đâu, chỉ có thể túm chặt lấy quần áo của người này, suốt một hồi lâu cũng không phát ra được âm thanh nào, cậu cuống đến mức sắp vẫy cả chiếc đuôi không tồn tại, không nói được nên lời thế là cậu bèn ôm lấy đối phương, dâng môi mình lên.

​Kệ đi, cứ hôn trước rồi tính sau!

​Bỗng nhiên.

​Bùm!

​"Chỉu?"

​Không kịp đề phòng, vì quá mức phấn động nên Cố Tu vô tình biến trở lại nguyên hình.

​"Chìu chỉu?" Cố Tu không thể tin nổi, dần dần trở nên kích động hơn, "Chíu chíu chíu!"

​May mà Yến Vô Trần nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cậu, nâng niu trong lòng bàn tay, nhìn cậu với vẻ vừa hoài niệm vừa không nhịn được cười.

​Cố Tu cuống quýt không thôi, nhảy lên nhảy xuống: "Chíu chíu chíu chíu!!!"

​Đôi mắt xám của Yến Vô Trần tĩnh lặng mà dịu dàng, hắn dùng lòng bàn tay nâng cậu lên, lại v**t v* bộ lông của cậu rồi cúi đầu xuống.

​Một nụ hôn vượt qua nghìn năm, cuối cùng đã đặt lên chiếc mỏ chim ồn ào ấy.

_____________________

✾Chú thích:

● (1) Thiên địa vô trần: Đại khái là trời đất trong sạch, không vướng bụi trần.

_________________

Dili: Mấy chương cuối rush dữ quá, bà An Tắc viết như thể bả bị ma đuổi ấy. 🥲

Trước Tiếp