Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 136: Sơn tước 26

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

『Tâm nguyện của Cận Trầm Hàn."』

_

Cố Tu đúng là đã đi học, nhưng không phải đến trường.

​Nhiệm vụ ở thế giới nhỏ này khiến cậu vừa thỏa mãn vừa đau khổ, cậu đã hoàn thành tâm nguyện của hai người, nhưng hai người này không hề biến mất, mọi sinh hoạt vẫn tiếp diễn vô cùng trật tự.

Dĩ nhiên là cậu không thể cũng không nỡ bỏ mặc họ, vì vậy buổi tối vẫn về nhà ở, cùng Lục Thời Sâm ăn bữa tối và bữa sáng, hôm nay lại khác thường đến tìm Trần Bắc Xuyên, chờ sẵn ở dưới khu nhà.

​“Trần Bắc Xuyên!” Nhìn thấy người tan làm về, Cố Tu hớn hở chạy tới, “Em đợi anh lâu lắm rồi đấy!”

​Đôi môi mỏng của Trần Bắc Xuyên mím nhẹ, hai loại cảm xúc hoàn toàn trái ngược là tức giận và kinh ngạc đan xen trên gương mặt, một lúc lâu sau, lý trí nhường bước cho cảm tính, hắn hỏi: “Sao em lại tới đây?”

​Cố Tu rất thản nhiên: “Tuần sau thi rồi, anh mau giúp em học bù cấp tốc đi, không thì em sợ mình sẽ trượt môn mất.”

​Trước đây ở thế giới nhỏ học đường, cái bản lĩnh da mặt dày thiên hạ vô địch của Trần Bắc Xuyên cũng đã khiến cho Cố Tu học được ít nhiều.

​Trần Bắc Xuyên im lặng hồi lâu, trước tiên xoay người đi vài bước, phát hiện Cố Tu không đi theo, đành phải quay đầu lại gọi: “Này, qua đây.”

​Cố Tu hớn hở theo sau, suốt dọc đường líu lo không ngừng: “Tối nay ăn gì thế? Anh có biết nấu ăn không? Biết thì anh nấu cho em ăn đi, không biết thì cũng có thể thử thách một chút, khả năng học hỏi của anh mạnh như thế, em tin anh, nguyện làm chuột bạch thử độc cho anh.”

​Trần Bắc Xuyên: “.........”

​Cạn lời đến mức không nói được câu nào.

​Cái tên nhóc lừa đảo này, rõ ràng là quan hệ với vị cha nuôi kia không mấy trong sạch, thế mà lại mặt dày mày dạn, cứ vây quanh mình chíu chíu chít chít.

​Trần Bắc Xuyên nhìn vào đôi mắt đen láy sáng rực của thiếu niên, một bụng bực tức không có chỗ trút, liền đưa hai ngón tay ra nhéo má cậu một cái.

​Cố Tu trừng mắt: “Anh lại nhéo em!”

​Trần Bắc Xuyên sững lại: “Trước đây anh từng nhéo em rồi à?”

​Cố Tu bỗng khựng lại, ấp úng: “Ờm....trong mơ ấy, anh đáng ghét lắm.”

Trần Bắc Xuyên cười lạnh, lại nhéo thêm cái nữa, coi như khẳng định cái tội danh đáng ghét kia.

​“Này, Trần Bắc Xuyên!”

​“Kêu cái gì?” Trần Bắc Xuyên lạnh lùng liếc mắt, “Còn kêu nữa là không nấu cơm đâu.”

​Hửm?

​Cố Tu lập tức ngậm miệng, ngoan ngoãn yên tĩnh để thưởng thức cảnh tượng hùng tráng khi người yêu trẻ tuổi lần đầu vào bếp.

​Nhưng Trần Bắc Xuyên vốn thông minh, biết cách phát huy điểm mạnh tránh né điểm yếu, nên chỉ nấu hai phần mì Dương Xuân⁽¹⁾ đơn giản nhất, ăn kèm với mấy món kho mua sẵn.

​Cố Tu hoàn toàn không kén ăn chút nào, chỉ cần được ở bên cạnh người yêu thì hưởng được phú quý cũng chịu được thanh bần.

​Ăn xong, oxy dồn hết xuống dạ dày để tiêu hóa thức ăn, Cố Tu cùng người yêu ngồi cạnh nhau trước bàn học, nhìn đống tài liệu ôn tập mà buồn ngủ díp cả mắt.

​Cố Tu bỗng lẩm bẩm một câu: “Hôm nay là đêm giáng sinh......”

​Trần Bắc Xuyên lạnh mặt giáo huấn: “Rốt cuộc em có muốn học bù không hả?”

​“Muốn chứ.” Cố Tu cười một cách gian xảo, “Những cái khác cũng muốn nữa.”

​Nói xong liền nhanh chóng chụt một cái rõ kêu lên má người yêu.

​Trần Bắc Xuyên cứng đờ trong thoáng chốc, khó khăn lắm mới nặn ra được một chữ: “....Này.”

​“Em đi lấy nước.” Cố Tu giả vờ như không có chuyện gì mà đứng dậy.

Dĩ nhiên là Trần Bắc Xuyên không phải kiểu tính cách mềm như bông để người ta muốn đá đi đâu thì đá, lập tức nắm lấy cánh tay cậu, kéo ngược trở lại.

​Sau đó như thể trút hết nỗi niềm, dùng sức hôn xuống thật sâu.

​“Ưm ưm......” Cố Tu giả vờ giãy giụa vài cái cho có lệ.

Một lúc lâu sau, Trần Bắc Xuyên mới lưu luyến buông cậu ra, đôi mắt u tối như vẫn chưa thỏa mãn, khàn giọng nói: “Em đi tắm trước đi.”

Hiển nhiên là hắn lo lắng nếu mình đi tắm trước thì Cố Tu lại lén lút chạy mất.

Thế nhưng hôm nay Cố Tu không định chạy trốn, ngoan ngoãn đi tắm trước. Tiếp đó đến lượt Trần Bắc Xuyên đi tắm, hắn chỉ sợ Cố Tu thừa dịp mình đang tắm mà chuồn mất, không yên tâm nên cứ đi một bước lại ngoái đầu nhìn ba lần.

​Cố Tu mặc đồ ngủ của hắn, chẳng hề khách sáo mà phóng thẳng lên giường hắn rồi còn lăn thêm một vòng.

​Trần Bắc Xuyên mím môi, nhanh chóng lao vào nhà vệ sinh xử lý vấn đề vệ sinh cá nhân, chưa đầy mười phút đã tắm rửa sạch sẽ, nôn nóng quay lại phòng ngủ tìm Cố Tu.

​Cố Tu vẫn còn đó.

​Cố Tu đang yên tĩnh ngủ trên giường hắn, nằm dang tay dang chân, vì trong nhà hơi sưởi đầy đủ nên cậu đá văng cái chăn dày sang một bên, vạt áo lật lên để lộ một đường eo trắng ngần.

​Trần Bắc Xuyên nuốt nước bọt mấy cái, chậm rãi tiến lại gần, gọi: “Cố Tu?”

​“Ưm.....” Cố Tu lầm bầm đáp lại, không mở mắt.

​Trần Bắc Xuyên im lặng vài giây: “Ngủ rồi à?”

​Cố Tu không phản ứng.

​Trần Bắc Xuyên đưa tay ra thử thăm dò, vừa vặn bị Cố Tu trong cơn say ngủ chộp lấy, ôm chặt coi như gối ôm, còn dùng má cọ cọ không ngừng.

​“.........”

​Trần Bắc Xuyên phát hiện mình hoàn toàn không có cách nào với người này.

Hắn để mặc cho Cố Tu nắm lấy tay mình, nhẹ nhàng xoay người leo lên giường. Hắn yêu thích không nỡ rời, khi thì sờ sờ má Cố Tu, khi thì hôn lên tóc cậu.

​Đêm nay cứ thế trôi qua với tốc độ cực nhanh trong sự tĩnh lặng đẹp đẽ.

Nhưng Trần Bắc Xuyên lại không thấy buồn ngủ mấy, hắn và Cố Tu là hai kiểu người khác nhau, cho dù ký ức có khiếm khuyết thì hắn cũng không thể nào vô tư đến vậy.

​Bản tính hắn vốn lạnh lùng đa nghi, vì vậy không mấy thân cận với người khác. Sống đến tận bây giờ cuối cùng lại để tên nhóc xảo quyệt này quấn lấy, rồi cứ thế lún sâu, đã động lòng nảy sinh tình cảm chân thành thì tự nhiên lại càng dễ dàng sinh lòng ngờ vực.

​Huống hồ Cố Tu đúng là một tên nhóc lừa đảo, không ít lần giở trò vặt, rất nhiều suy đoán của hắn đều không phải là vô căn cứ.

​Nhưng biết làm sao bây giờ?

​Lần đầu tiên trong đời Trần Bắc Xuyên cảm thấy bất lực như thế, lại không trút ra được, chỉ đành nhéo má Cố Tu.

Cố Tu bị nhéo đến mức khẽ hừ hừ mấy tiếng, cựa quậy vài cái rồi bắt đầu nói mớ.

​“Em thật sự rất thích anh......” Cố Tu lẩm bẩm, giọng rất khẽ, dán sát bên tai hắn, “Nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc, anh đợi em nhé.”

​Nói xong liền chìm vào giấc ngủ say hoàn toàn.

​Trần Bắc Xuyên khẽ thở dài, lại hôn lên trán cậu vài cái, sau đó thu hai cánh tay lại ôm chặt cậu vào lòng, dùng sức ôm chặt hết lần này đến lần khác, cứ như làm vậy là có thể khảm người này vào xương máu, cả đời không bao giờ rời xa nữa vậy.

​……

​Lúc Cố Tu tỉnh dậy, Trần Bắc Xuyên đã đi làm rồi.

​Trên bàn ăn có để lại bữa sáng, nhìn qua là thấy Trần Bắc Xuyên đã đặc biệt xuống lầu mua về, là bánh bao và sữa đậu nành nóng hổi.

​Cố Tu lấp đầy bụng xong, lập tức xuất phát đến bệnh viện.

​Bây giờ chỉ còn thiếu tâm nguyện của Cận Trầm Hàn nữa thôi, cậu tin rằng đợi đến khi hoàn thành tâm nguyện của người yêu, cũng chính là lúc tâm nguyện của cậu đạt thành.

​Người yêu của cậu nhất định sẽ mang theo toàn bộ ký ức, quay trở về bên cạnh cậu một cách vẹn nguyên nhất.

​Chỉ cần nghĩ đến thôi là lòng Cố Tu đã thấy lòng rộn ràng, suốt dọc đường cứ nhảy nhót tung tăng, tâm trạng tốt không để đâu cho hết.

​Đến bệnh viện, từ xa cậu nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ở khu vườn hoa phía sau, “Ơ” một tiếng liền rẽ hướng đi tới đó.

​Đúng là Cận Trầm Hàn thật.

​Cận Trầm Hàn tự mình điều khiển xe lăn, đang ở trong vườn hoa hóng gió.

​Cố Tu nhẹ bước chân, lặng lẽ tiếp cận từ phía sau, âm thầm đưa tay ra, định bụng sẽ hù hắn một phen.

​“Aaa!”

​Kết quả ngược lại là Cố Tu bị dọa cho giật mình, Cận Trầm Hàn bất ngờ tóm lấy tay cậu, sau đó nhanh chóng xoay người lại, gọi: “Cố Tu.”

​Lúc này giọng nói ấy đã không còn khàn đặc như lúc mới tỉnh dậy, mà trở nên trầm thấp êm tai.

​Nhưng ở một vài phương diện nào đó hắn vẫn giống hệt như một xác sống, cứ máy móc lặp đi lặp lại, một lần nữa gọi: “Cố Tu, Cố Tu.”

​Cố Tu rút tay mình ra, ngượng nghịu nói: “Em biết em tên là Cố Tu rồi.”

Lúc này Cận Trầm Hàn mới đổi một câu thoại khác: “Em đến rồi.”

​Hơi thở của hắn vẫn còn hơi yếu, nói chuyện luôn cố gắng ngắn gọn súc tích để tiết kiệm sức lực.

​“Ừm, em đã nói là sẽ đến mà.” Cố Tu nói, “Anh đang đi dạo sao? Em đi cùng anh.”

​Cố Tu vòng ra sau lưng hắn để đẩy xe lăn.

​“Anh có tâm nguyện gì không, kiểu như chuyện gì em có thể giúp anh hoàn thành ấy?” Cố Tu dùng lại chiêu cũ, đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp hỏi xin đáp án từ giám khảo.

​Cận Trầm Hàn chẳng cần suy nghĩ: “Ở bên cạnh anh.”

​Cố Tu im lặng một lát: “Cụ thể hơn đi.”

​Cận Trầm Hàn nói: “Hôm nay là giáng sinh, chúng ta cùng nhau đón lễ.”

​“Ừm......” Cố Tu suy nghĩ một chút, “Cũng được.”

​Yêu cầu này đúng là rất dễ thực hiện, nhưng trực giác nói cho cậu biết rằng đây không phải là cách thức chính xác để hoàn thành nhiệm vụ tâm nguyện.

​Sưởi nắng một lúc, Cố Tu đẩy xe lăn đi thang máy lên lầu.

​Cận Trầm Hàn thân tàn chí kiên, không cần cậu đỡ mà tự mình chống vào tay vịn, khó khăn di chuyển lên giường, sau đó lại gọi: “Cố Tu.”

​Cố Tu thấy da đầu tê rần, cảm giác sến súa này làm cậu có hơi không chịu nổi: “Gì vậy, cứ gọi em mãi thế.”

​Cận Trầm Hàn nhấn mạnh: “Hôm nay em phải ở bên anh.”

​Cố Tu gật đầu như giã tỏi: “Vâng vâng, ở bên anh.”

​Người này là khó lừa nhất.

​Thật ra mảnh vỡ nào của người yêu cũng đều không dễ lừa, nhưng Trần Bắc Xuyên nhỏ tuổi nhất sẽ trực tiếp nổi giận, thậm chí là cắn người. Lục Thời Sâm mang thuộc tính hệ daddy thì giỏi nhẫn nhịn nhất, nhưng nhịn đến cực hạn rồi thì sẽ dùng biện pháp mạnh. Còn Cận Trầm Hàn là người cường thế nhất, diễn cũng không thèm diễn, lại còn có sở thích b**n th** khiến người ta phẫn nộ!

​Từ hotboy trường học lạnh lùng độc miệng, đến "đá đì" trầm ổn nhẫn nhịn, rồi đến b**n th** có máu S, cái lộ trình trưởng thành lệch lạc này nếu cứ để mặc cho phát triển tiếp, thì chẳng biết sẽ biến thành cái thứ quỷ quái gì nữa.....

​Biết đâu chừng, chính là cái kiểu như chủ thần?

​Tập hợp đủ mọi khuyết điểm của cả ba mảnh vỡ vào một thân thể, hừ hừ.

Cố Tu chỉ là đang tự mình nghĩ vẩn vơ, không hề dùng tinh thần lực để nói chuyện nhưng không ngờ vị Chủ thần nham hiểm kia lại nhìn trộm đại não của cậu, đột ngột chất vấn: 【Cố Tu, hình như ta chưa từng làm gì ngươi cả, ta còn giúp ngươi mấy lần rồi đấy.】

​Cố Tu không thèm lên tiếng.

​Chủ thần truy hỏi: 【Ngươi có ý kiến với ta à?】

​Cố Tu gật đầu: 【Đúng thế.】

​Chủ thần lại im lặng.

​Cố Tu lo lắng nhìn Cận Trầm Hàn đang suy nhược, dặn dò hắn: “Anh nằm quá lâu rồi, cơ bắp bị teo đi rất nhiều, phục hồi chức năng phải tiến hành từ từ thôi. Anh cũng phải nghỉ ngơi cho tốt thì mới có đủ sức lực.”

​Cận Trầm Hàn giống như một cái máy lặp: “Cố Tu, đừng đi.”

​Cố Tu cạn mẹ lời, càng lúc càng lấy lệ: “Được rồi được rồi, không đi không đi.”

​Để tránh việc Cận Trầm Hàn lải nhải mãi không thôi, cậu kéo chiếc ghế bên cạnh giường rồi ngồi phịch xuống để chứng minh quyết tâm của mình.

Lúc này Cận Trầm Hàn mới yên tâm hơn đôi chút, kéo tay cậu, bao bọc trong lòng bàn tay mình mà m*n tr*n.

​Cố Tu nhìn chằm chằm vào đôi chân trong ống quần bệnh nhân của Cận Trầm Hàn, trầm ngâm suy nghĩ.

​【Này, họ Yến kia.】 Cố Tu gọi chủ thần, 【Trước đây tôi thường xuyên bóp chân cho chú chín, nhưng chưa từng bóp cho chủ tịch Cận bao giờ. Lần nào bóp chân cho chú chín là chú ấy cũng thế kia..... Chủ tịch Cận còn b**n th** hơn, nói không chừng anh ấy sẽ rất thích? Vừa hay bây giờ anh ấy đang phục hồi chức năng, cũng cần phải xoa bóp.】

​Chủ thần giả vờ kiêu ngạo không thèm đáp lời.

​Cố Tu tự đưa ra quyết định, nói với Cận Trầm Hàn: “Em xoa bóp chân cho anh nhé, biết đâu có thể đẩy nhanh tiến độ hồi phục cơ thể của anh đấy.”

​Cố Tu nói là làm, trước khi động tay còn dặn trước: “Anh.....bình tĩnh một chút, em xoa bóp cho anh. Chỉ là xoa bóp thôi đấy.”

​Thế nhưng tay cậu vừa chạm vào đã cảm nhận được một cảm giác cứng như đá, biểu cảm trên gương mặt Cận Trầm Hàn vẫn bất động như núi, nhưng từng thớ cơ trên thân thể lại phản ánh chân thực sự căng thẳng trong lòng.

Cố Tu cũng coi như là được an ủi, xem ra cậu đúng là thần dược cho kỳ tích y học này, cậu đến xoa bóp cho Cận Trầm Hàn, biết đâu ngày mai hắn đã có thể đi lại thoăn thoắt.

​Lúc xoa bóp không ai nói chuyện, không gian quá đỗi yên tĩnh đến mức Cố Tu cứ nghe thấy tiếng nuốt nước bọt liên tục. Điều này làm cậu rất không được tự nhiên, đầu cúi thấp, sau gáy hơi căng cứng.

​Xoa bóp xong cái chân bên phía mình, Cố Tu đứng dậy, đang cân nhắc xem có nên chuyển ghế sang phía bên kia hay không.

Rồi cổ tay cậu bỗng bị bàn tay tái nhợt nhưng đầy lực của người đàn ông giữ chặt lấy.

​“.....Làm gì thế?” Cố Tu cảnh giác nhìn sang.

​Giọng Cận Trầm Hàn khàn khàn: “Em có thể, ngồi lên giường.”

​Mặc dù hai người đã là đôi chồng chồng già, trước đây chuyện kiểu này cũng không phải chưa từng làm. Nhưng hiện tại Cố Tu và những "mảnh vỡ" này vẫn còn nửa lạ nửa quen, đặc biệt là Cận Trầm Hàn, hắn mới tỉnh lại chưa được mấy ngày.

​Thế nhưng hắn lại kế thừa trọn vẹn bản tính b**n th** của thế giới trước, không biết hai chữ nhẫn nhịn là gì, vừa lịch sự chu đáo lại vừa được đà lấn tới một cách hiển nhiên.

​“Ngồi lên giường là được.”

​Thấy Cố Tu còn đang ngại ngùng không nhúc nhích, hắn dứt khoát dùng lực kéo một cái, lôi thẳng Cố Tu vào lòng mình.

​Đúng là không hề khách sáo chút nào.

​Cố Tu ngồi trên đùi người đàn ông, căng thẳng đến mức nuốt nước bọt liên tục, một lúc sau mới lên tiếng: “Vậy em tiếp tục bóp chân cho anh nhé.....”

​Ánh mắt sâu thẳm của Cận Trầm Hàn nhìn cậu chằm chằm không chớp mắt, đáp “Được”.

​Cố Tu bị nhìn đến mức da đầu tê rần, động tác trên tay cũng dần trở nên lấy lệ.

​Dựa trên những gì cậu hiểu về người này, chỉ dùng mắt nhìn thì tuyệt đối không thể thỏa mãn được, sau khi nếm chút vị ngọt sẽ chỉ càng thêm tham lam. Quả nhiên phía bên này cậu đang chuyên tâm xoa bóp, thì phía bên kia những ngón tay mát lạnh đang rảnh rỗi không có việc gì làm, bèn chui thẳng từ vạt áo của cậu vào trong, véo eo cậu một cái.

​Sống lưng Cố Tu lập tức căng cứng, ngón tay cũng không tự chủ được mà cuộn tròn lại. Bị người ta thả dê một cách trắn trợn, cậu mang gương mặt ửng hồng nhưng vẫn ngây thơ hỏi: “Rốt cuộc anh muốn làm gì....”

Hơi thở của Cận Trầm Hàn càng lúc càng nặng nề hơn, theo từng chuyển động của ngón tay trên vùng eo mịn màng của thiếu niên, nhịp thở cũng ngày một dồn dập.

​Cố Tu mím môi nỗ lực nhẫn nhịn, chỉ đưa ra lời cảnh cáo bằng miệng chẳng có chút uy h**p nào: “Em phải nói cho anh biết, em là công, vả lại bây giờ em cũng sẽ không cùng anh làm chuyện đó đâu.”

​Cận Trầm Hàn chọn lọc những gì mình muốn nghe: “Bây giờ không được, vậy cho em năm phút, đủ chưa?”

​“.........” Cố Tu câm nín, “Ở trong bệnh viện làm chuyện đó cũng không được.”

Bàn tay của Cận Trầm Hàn vẫn không chịu ngoan ngoãn, mặc sức du ngoạn bên trong vạt áo của cậu.

​“Chỉ khi chạm vào em,” Cận Trầm Hàn nói một cách vô cùng đạo mạo, “Anh mới cảm thấy, mình thực sự sống lại rồi.”

​Cố Tu: “.........”

​Câu này hình như cũng không sai, chính tay cậu đã thúc đẩy tạo nên kỳ tích y học này mà.

​Dù sao thì mấy cái động tác sờ mó d* x*m của Cận Trầm Hàn cũng chỉ dừng lại ở mức m*n tr*n bên ngoài, chưa chạm đến bộ phận mấu chốt nào, thế nên với tôn chỉ chữa bệnh cứu người, Cố Tu lại tập trung tinh thần tiếp tục xoa bóp.

​Cậu cảm nhận rất rõ lực tay đang siết lấy eo mình ngày một mạnh hơn. Cận Trầm Hàn đang phục hồi sức lực với tốc độ vô cùng thần kỳ.

​Thế nhưng hình như người này vẫn tưởng mình là một bệnh nhân, ra tay chẳng biết nặng nhẹ, làm cậu đau đến mức phải khẽ rên lên một tiếng.

​Động tác của Cận Trầm Hàn khựng lại, yết hầu chuyển động: “Anh dùng lực mạnh quá à?”

​Cố Tu dùng ánh mắt sắc lẹm đáp lại: Anh cũng biết cơ à?

​Tuy nhiên cùng lắm thì Cố Tu cũng chỉ lườm vài cái chứ không hề có ý từ chối, Cận Trầm Hàn chỉ cảm thấy toàn thân mình nóng bừng không dứt, cổ họng cũng khô rát vô cùng, khó khăn lắm mới thốt ra được một câu khàn đặc: “Vậy anh sẽ nhẹ tay hơn.”

​Thế giới nhỏ mà bọn họ kết duyên là thế giới ABO, lúc đó Cận Trầm Hàn đã thông qua việc v**t v* và trao đổi dịch thể, dùng pheromone của mình để chữa trị tổn thương cho cậu, biết đâu thiết lập này sang đây vẫn có hiệu lực.

​Vả lại để người yêu sờ vài cái thì cũng có sao đâu, cậu còn thấy khá thoải mái.

Cố Tu rất hào phóng, chỉ cố gắng kiểm soát nhịp thở của mình, tránh để bản thân có những phản ứng không đúng lúc trong một phòng bệnh không đúng chỗ.

​Rất nhanh sau đó quá trình xoa bóp của cậu đã kết thúc, cậu cũng bị bàn tay kia quấy đến mức chẳng còn sức lực, toàn bộ trọng lượng cơ thể đều thả lỏng xuống, đè lên đôi chân của Cận Trầm Hàn.

​Mà Cận Trầm Hàn để thuận tiện cho việc thả dê nên đã dứt khoát ngồi thẳng dậy, thay tay bằng miệng, nơi đó của hai người cũng kề sát vào nhau.

​Cơ bắp trên người người đàn ông rất cứng, nhưng đôi môi lại vô cùng mềm mại, bao phủ lên yết hầu của Cố Tu khiến cậu tê dại toàn thân.

​Mà đây mới chỉ là khởi đầu, nụ hôn của người đàn ông bắt đầu từ yết hầu, men theo xương quai xanh rồi cứ thế hôn dần lên trên, từ xương hàm di chuyển đến khóe môi.

Bất chợy bị l**m một cái đầy ướt át, Cố Tu không thể không lên tiếng: “Ưm.....đừng l**m......”

​Giọng cậu trở nên hơi khàn, vì ngượng ngùng nên âm lượng nhỏ đi rất nhiều: “Anh thế này, giống hệt như chó ấy.”

​Cận Trầm Hàn nhìn cậu chằm chằm rồi nói: “Anh rất thích chó con.”

​“Em đâu phải chó con đâu.....” Cố Tu đang nói thì bỗng nhiên sững người lại.

​Đúng rồi, sở thích b**n th** của Cận Trầm Hàn.

​Trong thế giới nhỏ của cuốn tiểu thuyết ABO 《Nghi lễ vụnh trộm》 kia, Cận Trầm Hàn là một Enigma bị kìm nén đến mức b**n th**, đồng thời nảy sinh một số sở thích kín đáo mà ngay cả kịch bản cũng không hề nhắc tới. Hắn khao khát thuần phục các Alpha, khiến họ trở thành những chú chó con ngoan ngoãn, trong mắt chỉ có duy nhất mình hắn.

​Cố Tu đã mấy lần suýt chút nữa là rơi vào bẫy của hắn, nhưng lần nào cũng là đánh bậy đánh bạ bằng một cách kỳ diệu nào đó đã khiến vị ở ngôi cao này phải cúi thấp cái đầu kiêu ngạo, ngược lại biến thành chó con của cậu.

​Nói cho cùng thì bọn họ đã chung sống với nhau suốt ba năm trời, nhưng trên thực tế sở thích b**n th** của Cận Trầm Hàn vẫn chưa từng được thỏa mãn.

​Cố Tu trầm ngâm suy nghĩa, cho đến khi trên người cảm thấy ngứa ngáy mới sực tỉnh lại, cậu xuyên qua lớp quần áo túm lấy bàn tay đang đặt trên ngực mình, gương mặt nóng bừng, nhìn Cận Trầm Hàn trước mặt hỏi: “Ừm...
Nhưng mà, anh không cảm thấy chim nhỏ còn đáng yêu hơn sao?”

​Câu hỏi này thế mà lại khiến Cận Trầm Hàn sững người.

Gần như trong nháy mắt, Cận Trầm Hàn hồi tưởng lại sợi lông chim trong ngăn kéo tủ đầu giường, cũng như chú chim sẻ nhỏ nhảy nhót chui vào từ cửa sổ ngày hôm qua.

​Dáng vẻ ngây ngô, linh động đáng yêu.

​Mang theo ký ức ấy rồi nhìn lại Cố Tu trước mặt, đồng tử của hắn chợt co rút lại.

​“Hừ.” Cố Tu có vẻ rất không hài lòng, xua đuổi bàn tay đang làm loạn của hắn ra ngoài, “Nếu anh thích chó con thì đi tìm chó con đi.”

​“Anh biết rồi, anh thích chim nhỏ, thích chó con chẳng qua là vì chúng có vài nét giống chim nhỏ thôi.” Cận Trầm Hàn vội vàng đổi giọng, nói một hơi, “Giống như chim nhỏ vậy, hoạt bát, náo nhiệt, ngây thơ đáng yêu.”

​“Cái gì?” Cố Tu nghe xong thì lông mày dựng đứng lên, đổi trắng thay đen, “Anh thế này là thích chó để tìm thế thân đúng không? Đồ đểu.”

​Cận Trầm Hàn im lặng, bỗng nhiên cảm thấy có hơi trăm miệng khó cãi: “.....Không phải.”

​“Anh thích chim nhỏ,” Cận Trầm Hàn xoa nhẹ phần gáy mịn màng và những sợi tóc con của Cố Tu, nhìn thẳng vào mắt cậu, khẳng định từng chữ một, “Với lại chỉ có duy nhất một con thôi.”

​Nói xong hắn hơi nghiêng mặt, định hôn lên môi Cố Tu.

​Cố Tu lại dùng một ngón tay chặn lại. Sau đó còn dùng lực đẩy một cái, bắt hắn nằm trở lại, kèm theo một câu: “Anh cấn trúng em rồi.”

​Được thiếu niên mình ngày nhớ đêm mong ngồi trên người, là đàn ông bình thường thì không ai có thể cưỡng lại được.

​Huống hồ hiện tại Cận Trầm Hàn là công chính của thế giới nhỏ này, trạng thái người thực vật mà cũng có thể bừng bừng khí thế.

​“Xin lỗi.” Hắn chỉ sợ Cố Tu lại chạy mất, liền nắm lấy tay đối phương, xin lỗi một cách vô cùng trơn tru.

​Cố Tu hừ một tiếng, may mà không bỏ đi.

​“Nể tình anh thích chim nhỏ như thế......”

​Mặt Cố Tu nóng bừng.

​Chuẩn bị tâm lý hết lần này đến lần khác.

​Cái miệng nhỏ hé mở một chút đầy keo kiệt--

​“Chíu.”

Cố Tu dùng miệng của con người để phát ra tiếng kêu của loài chim, ngay khoảnh khắc đó, cậu thật sự chỉ muốn tìm một cái lỗ nào đó để chui xuống cho rồi.

​Cận Trầm Hàn trực tiếp ngẩn người ra.

Hai gò má Cố Tu đỏ bừng, lông mi rung động như cánh chim, cậu lí nhí nói: “Mặc dù sở thích của anh hơi b**n th**, nhưng em vẫn sẽ chiều anh một chút vậy.....”

​Lát sau, cậu cúi người xuống, mổ một cái lên môi Cận Trầm Hàn rồi lại “chíu” thêm một tiếng.

​Nếu như thế này mà vẫn không thể hoàn thành nhiệm vụ thì cậu sẽ bất chấp tất cả mà biến lại nguyên hình ngay lập tức, bay thẳng ra cửa sổ để chạy trốn!!

​Cũng may, vài giây sau.

​Chủ thần lạnh lùng thông báo: 【Tâm nguyện của Cận Trầm Hàn đã hoàn thành.】

​Cố Tu thở phào nhẹ nhõm.

​Cậu hoàn thành xong nhiệm vụ thì muốn leo xuống khỏi người Cận Trầm Hàn, nhưng đối phương sao có thể dễ dàng buông tha cho cậu như vậy, đặc biệt là sau khi bị cậu trêu chọc một trận thế kia, lửa nóng khắp người đang bốc lên hừng hực, hắn chẳng thèm quản đây có phải bệnh viện hay không, hận không thể trực tiếp ấn cậu xuống giường bệnh xứ lý ngay tại chỗ.

​“Em mới mười tám tuổi.” Cận Trầm Hàn chợt nhớ ra điều gì đó, lông mày nhíu lại, khàn giọng hỏi: “Những thứ này, em học từ ai hả?”

​Cố Tu lấp l**m nó: “Sao em biết được, phải hỏi anh mới đúng chứ.”

​Hai người lời qua tiếng lại, nhìn thì có vẻ như đang đấu khẩu dò xét lẫn nhau, thực chất là đang tán tỉnh mập mờ, đến cả không khí xung quanh cũng nóng lên vài phần.

​“Hỏi anh?” Bị đổ ngược tội trạng, Cận Trầm Hàn vừa buồn cười vừa tức giận, rốt cuộc vẫn không nỡ nói lời nặng nề để đuổi cậu thiếu niên trên người mình đi, bèn lặng lẽ di chuyển ngón tay, tăng thêm lực.....

​“Ưm......”

​Chiếc túi đeo chéo nhỏ của Cố Tu đang treo trên giá treo quần áo, điện thoại cũng được cất ở bên trong.

​Màn hình điện thoại sáng lên, đồng thời phát ra tiếng rung khẽ, đáng tiếc là chẳng có ai nhận ra.

​CBC: 【Đang ở bệnh viện à?】

*

Nửa giờ trước, tại đại học A.

​Kể từ sau lần bị Lục Thời Sâm chất vấn gay gắt, Tần Thuần cứ như biến thành một người khác. Không còn suốt ngày vùi đầu vào ăn chơi nhảy múa, mà chuyển sang đến trường chăm chỉ học hành.

​Cứ ngỡ ngày tháng sẽ trôi qua trong sự học tập đau khổ nhưng bình lặng như thế, kết quả hôm nay anh ta vừa ngẩng đầu lên--

​Một gương mặt đẹp trai quá mức đập vào mắt.

Ôi trời, đây chẳng phải là hotboy trường mà Cố Tu theo đuổi bấy lâu nay sao?

​Cách đây không lâu mới bị Lục Thời Sâm tra khảo, Tần Thuần cảm thấy có gì đó không ổn, da đầu tê rần, theo bản năng định chuồn lẹ.

​Trần Bắc Xuyên lạnh lùng, dùng sức mạnh như trâu giữ chặt cổ áo sau của anh ta, sắc mặt u ám như mực, đi thẳng vào vấn đề hỏi: "Kể từ đầu đến cuối chuyện của Cố Tu ở bệnh viện trong thời gian gần đây cho tôi."

​Tần Thuần: "......."

​Thật ra Tần Thuần cũng không hiểu rõ nội tình bên trong cho lắm.

​Tuy nhiên thông tin anh ta nắm giữ cũng đã đủ dùng.

​Trần Bắc Xuyên xác nhận dạo gần đây quả thật Cố Tu thường xuyên đến bệnh viện, trước khi giả vờ bị thương đã thường xuyên đến rồi, hèn chi lúc theo đuổi hắn cũng theo kiểu hai ngày đánh cá ba ngày phơi lưới. Theo lời Tần Thuần nói, hình như có người rất quan trọng của Cố Tu đang nằm viện ở đó.

​Trần Bắc Xuyên không dừng lại một giây nào, lập tức chạy đến bệnh viện.

​Tại cổng khu nội trú, hắn lại gặp một người quen, chính là Lục Thanh Ngô.

​Tính ra đây là lần thứ ba hắn và Lục Thanh Ngô gặp mặt, lần đầu tiên là ở hành lang phòng bệnh VIP, lần thứ hai là buổi phỏng vấn của tập đoàn A79, vì năng lực của hắn xuất sắc cộng thêm có vài phần giống chủ tịch Cận nên Lục Thanh Ngô có ấn tượng rất tốt về hắn, trước đây cũng ra sức mời hắn đến công ty nhà mình thực tập.

​Chỉ là cuối cùng hắn đã từ chối, chọn vào tập đoàn Hoàn Á của Lục Thời Sâm.

​Không ngờ lần gặp mặt thứ ba lại đến nhanh như vậy.

​Chuyện chủ tịch Cận lâm bệnh nằm viện không phải là bí mật, lần trước Trần Bắc Xuyên đi phỏng vấn đã nghe nhân viên bàn tán xôn xao, chỉ là tung tích của chủ tịch Cận vẫn là một ẩn số, cụ thể mắc bệnh gì cũng không ai biết.

​Nhưng khi gặp lại Lục Thanh Ngô thêm một lần nữa, trong phút chốc Trần Bắc Xuyên đã hiểu rõ ẩn tình bên trong.

"Tổng giám đốc Lục." Hắn chủ động chào hỏi, thái độ lễ phép, "Ngài đến thăm chủ tịch Cận sao?"

​"À, đúng vậy....." Lục Thanh Ngô cũng không có gì cần phải che giấu, nhưng dáng vẻ lảng tránh có chút kỳ lạ "Tôi đến thăm nó nhưng chưa vào, hiện giờ không tiện lắm."

​"Hửm?" Trần Bắc Xuyên nhíu mày, nhạy bén hỏi, "Ngài ấy làm sao vậy?"

​Lục Thanh Ngô vốn không phải người rộng miệng nhiều chuyện, nhưng niềm vui và sự an ủi đầy ắp trong lòng vẫn muốn được chia sẻ với người khác, bà mỉm cười mãn nguyện, nói: "Trầm Hàn đang ở cùng vị hôn phu của nó!"

​Sắc mặt Trần Bắc Xuyên lập tức thay đổi.

​"À đúng rồi, cậu đến bệnh viện là do.....cơ thể không khỏe sao?"

​Trần Bắc Xuyên khôi phục lại vẻ bình thường, khiêm nhường nhưng lạnh lùng đáp: "Tôi không sao, cảm ơn ngài đã quan tâm. Tôi đến thăm bạn trai tôi."

​"Ồ, đúng rồi." Lục Thanh Ngô nhớ ra rồi, lần trước nữa bọn họ gặp nhau ở bệnh viện, Trần Bắc Xuyên cũng từng nói mình có bạn trai.

​Hai người, một người rời khỏi khu nội trú, một người bước chân vội vã tiến vào tòa nhà.

​Trần Bắc Xuyên vừa rảo bước nhanh, vừa nỗ lực bình ổn tâm trạng.

​Cố Tu là con nuôi của Lục Thời Sâm, là người của tầng lớp thượng lưu. Trong cái vòng tròn đó, nam nam nữ nữ hào nhoáng rực rỡ, tiêu tiền như rác nhưng về hôn nhân lại chưa chắc đã tự do, chuyện bị ép cưới người mình không yêu để liên hôn thương mại là chuyện thường thấy.

​Nếu vị hôn phu của Cố Tu là chủ tịch tập đoàn A79 Cận Trầm Hàn, vậy thì hoàn toàn hợp tình hợp lý, có thể nói là hai gia tộc lớn cường cường liên thủ.

​Hành vi cố ý giả bệnh trước đó của Cố Tu cũng đã có lời giải thích, đều là vì vị hôn phu Cận Trầm Hàn.

​Cứ như vậy, cậu có thể vừa ở trong bệnh viện chăm sóc Cận Trầm Hàn, vừa giả vờ đáng thương để chiếm lấy sự đồng cảm của mình.

​Nói thật, Trần Bắc Xuyên tức giận đến mức sắp mất lý trí.

​So với hôn ước danh chính ngôn thuận này, chút tâm tư nhỏ không thể đưa ra ngoài ánh sáng của người cha nuôi Lục Thời Sâm kia căn bản chẳng đáng là gì.

Nhưng nếu Cố Tu một mặt duy trì quan hệ với Cận Trầm Hàn, mặt khác lại đến theo đuổi hắn, cũng có thể chứng minh rằng đó chỉ là một cuộc hôn nhân thương mại không có tình cảm, người Cố Tu thích là hắn, cho nên cậu mới đến theo đuổi hắn và xác nhận quan hệ người yêu với hắn.

​Hơn nữa tất cả những điều này vẫn chưa có bằng chứng xác thực. vẫn còn một khả năng nhỏ nhoi là hắn đã đoán sai.

​Khi Trần Bắc Xuyên miễn cưỡng bình tĩnh lại được, thang máy vừa vặn lên tới tầng tám.

Hắn bước nhanh ra ngoài, thẳng tiến tới phòng bệnh 801 từng đi ngang qua lần trước.

​Ô cửa kính trên cửa phòng bệnh VIP không nhìn thấy được tình hình phía giường bệnh, hắn chỉ mới mở hé cửa ra một khe nhỏ là đã nghe thấy một câu mắng mang theo vẻ nũng nịu của thiếu niên: "b**n th**."

​Sau đó là giọng nói khàn đặc của người đàn ông, ngữ điệu mập mờ: "Chẳng phải đều do em gây ra sao?"

Hàm dưới của Trần Bắc Xuyên căng cứng, hắn thả nhẹ bước chân, lặng lẽ đi vào trong.

​Ngay sau đó hắn nhìn thấy trên chiếc giường bệnh đơn xuất hiện hai người một cách bất hợp lý, một người nằm, một người ngồi trên người đang nằm kia.

​Cận Trầm Hàn đang nằm với vẻ mặt đầy thỏa mãn, còn Cố Tu thì đỏ mặt ngồi trên người hắn ta, đôi gò má đỏ bừng như sắp nhỏ ra nước đến nơi, nhưng lại không thấy một chút ý muốn né tránh nào, ngược lại còn có vẻ như đang tận hưởng.

​Gương mặt điển trai của Trần Bắc Xuyên lập tức xanh mét như tàu lá chuối.

_____________________

Tác giả có lời muốn nói:

Xanh lè xanh lét, đừng ai hòng chạy thoát.

____________________

✾ Chú thích:

● (1) Mì Dương Xuân: là món mì nước truyền thống nổi tiếng vùng Giang Nam, Trung Quốc, nổi bật với sự thanh đạm, đơn giản nhưng tinh tế. Thành phần chính bao gồm sợi mì nhỏ, dai, nước dùng trong veo từ xương gà hoặc thịt, nêm nếm bằng nước tương, mỡ lợn và hành lá, thường được coi là biểu tượng của ẩm thực thanh đạm. 

Trước Tiếp