Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 134: Sơn tước 24

Trước Tiếp

『Tâm nguyện của Trần Bắc Xuyên.』

_

Trần Bắc Xuyên bước ra khỏi phòng phỏng vấn, nhìn quanh không thấy Cố Tu đâu.

​Cúi đầu kiểm tra điện thoại, hắn liền biết Cố Tu đã đi đâu, dường như hoàn toàn không hề hay biết về ánh mắt của Lục Thời Sâm phía sau, đến cả thang máy hắn cũng lười chờ, im lặng một mình đi cầu thang bộ rời đi.

​Cố Tu sợ mình lại biến thành miếng bánh kẹp khó xử nên đã chuồn lẹ từ trước, lúc này đang đứng đợi phía sau trạm gác ở cổng tòa nhà.

Không biết vì sao Chủ thần lại trở nên hứng thú với thế giới bên ngoài, một đám sương xám cứ lơ lửng bên ngoài, mặc cho cậu có xua đuổi thế nào cũng không chịu quay vào.

​“Vậy thì ngài tránh ra!” Cố Tu gẩy gẩy cái vật thể màu xám không có hình dạng xác định và xúc cảm hơi lành lạnh kia, nhào nặn rồi đẩy hắn đi như nặn đất sét: “Ngài chắn tầm mắt của tôi rồi!!”

​Dù sương xám có thể che khuất tầm nhìn của cậu, nhưng trong mắt người khác thì nó lại vô hình vô ảnh.

​Tầm nhìn của Trần Bắc Xuyên không hề bị cản trở, đi vài bước đã thuận lợi tìm thấy cậu, nở một nụ cười đắc ý: “Xong xuôi rồi. Đi thôi, về nhà anh.”

​Cố Tu mơ mơ hồ hồ bước vào cửa rồi mới kịp phản ứng lại.

Trái lại Trần Bắc Xuyên rất thản nhiên, còn thuận miệng đặt câu hỏi: “Thứ hai tuần sau anh bắt đầu đi làm, em có muốn dọn qua đây ở chung với anh không? Từ nhà anh đến trường cũng tiện hơn, buổi tối đợi anh đi làm về, chúng ta cũng có thể cùng nhau ăn tối.”

​“Chuyện này.....không ổn lắm thì phải.” Vẻ mặt Cố Tu có hơi khó xử, “Chúng ta mới yêu nhau được mấy ngày.....”

​Trần Bắc Xuyên hỏi thẳng: “Em thấy nhanh quá à?”

​Mặt Cố Tu nóng lên, người có kinh nghiệm phong phú không tốt ở điểm này, chỉ một chút ám chỉ thôi là bộ não đã dễ dàng lao đến những nơi có màu sắc rồi.

Biểu cảm của Trần Bắc Xuyên vẫn bình thường, ánh mắt ngay thẳng, trông không hề có tà niệm hay ý đồ xấu xa cả. Hắn tự nhiên đặt túi của mình sang một bẻn rồi lại nhận lấy túi của Cố Tu treo lên gọn gàng, sau đó mới cởi chiếc áo khoác vest hơi gò bó trên người ra.

​Xử lý xong những việc lặt vặt này, bầu không khí giữa hai cậu sinh viên đại học lần đầu biết yêu lại trở nên vi diệu.

Cố Tu ngồi xuống ghế sofa, căng thẳng đến mức cứ động đậy không yên.

​Trần Bắc Xuyên đột nhiên hỏi: “Có muốn xem phim không?”

​Cố Tu ậm ừ đáp: “Ừm.....”

​Có thêm hình ảnh và âm thanh của phim, bầu không khí đã dịu xuống khônh ít.

​Sắp đến giờ ăn tối, một chủ đề mới cũng theo đó mà xuất hiện, Trần Bắc Xuyên hỏi: “Tối nay gọi đồ ăn ngoài em nhé, em muốn ăn gì?”

​Hai người đặt xong bữa tối, đợi đồ ăn giao đến, lúc ăn tối còn có thể xem thêm một bộ phim nữa.

​Sau khi ăn uống no nê, Cố Tu ôm gối lặng lẽ suy nghĩ.

​Mặc dù tâm nguyện của Lục Thời Sâm đã hoàn thành, nhưng cậu không thể vì thế mà mặc kệ Lục Thời Sâm không màng tới, nếu không thì thật sự thành trai đểu luôn rồi. Phía Lục Thời Sâm vẫn cần được dỗ dành và giải thích, bất kể vì lý do gì, tối nay cậu cũng không nên ở lại qua đêm tại chỗ của Trần Bắc Xuyên.

​Trần Bắc Xuyên bỗng nhiên đứng dậy.

​Cố Tu giật thót mình.

​Thế nhưng Trần Bắc Xuyên chỉ là kéo rèm cửa lại, tạo ra một bầu không khí u tối phù hợp hơn cho việc xem phim, cũng phù hợp hơn để nuôi dưỡng sự mập mờ.

​“Phim kinh dị kiểu này phải xem trong tối mới có cảm giác.”

​Nói xong hắn tiện tay tắt luôn cả đèn.

​Ánh sáng và bóng tối trên màn hình tivi liên tục biến đổi, phản chiếu lên góc nghiêng khuôn mặt của Trần Bắc Xuyên khiến đường nét ấy khi thì ẩn hiện trong bóng tối đậm đặc, khi thì lại được ánh sáng phác họa rõ ràng.

​Dáng người Trần Bắc Xuyên thẳng tắp, tư thế ngồi ngay ngắn, dường như đang đắm chìm vào bộ phim, mắt không rời khỏi màn hình. Nhưng vào khoảnh khắc ánh sáng đột ngột bừng sáng, Cố Tu đã nhiều lần bắt gặp yết hầu hắn vô thức chuyển động, sự thay đổi tinh vi đó mang theo vài phần ý vị khó nói thành lời.

​Cố Tu cứ mãi lơ đễnh, nghĩ ngợi lung tung đủ thứ chuyện trên đời, cho đến khi một tiếng thét chói tai bất chợt phát ra từ tivi làm cậu giật nảy cả mình, trực tiếp lao thẳng vào lòng người yêu.

​Trần Bắc Xuyên vẫn luôn chờ đợi thời cơ này, ngay lúc cậu nhào tới hắn liền vươn tay ra, vốn dĩ chỉ muốn ôm lấy vai người yêu sẵn tiện sờ eo một chút, kết quả là một bước tới đích, trong một màn đêm đen kịt, cũng không biết là đã chạm vào chỗ nào rồi.

Cảm giác mềm mại đàn hồi khiến hắn yêu thích không nỡ buông tay, không kìm lòng được mà vỗ nhẹ hai cái.

​Cố Tu giật thót, càng thêm áp sát vào người hắn, ngay lập tức khiến hơi thở của hắn trở nên rối loạn.

​Phim mới chiếu được một nửa.

​Trần Bắc Xuyên đột nhiên hỏi: “Em đi tắm trước hay anh đi trước?”

​“Hả?” Cố Tu từng trải qua bao trận chiến thế mà lại có vài phần ngơ ngác: “Cái gì cơ?”

​Đôi mắt đen thẫm của Trần Bắc Xuyên nhìn về phía cậu, giọng nói có hơi khàn khàn, lại hỏi: “Hay là cùng tắm chung?”

​Cố Tu: “.......”

​Đương nhiên là không rồi.

​Trần Bắc Xuyên đi tắm trước, cuối cùng Cố Tu cũng có được không gian để thở phào một hơi.

​Phim kinh dị vẫn đang chiếu, cậu xem một mình có hơi sợ nên bèn vặn âm lượng thấp thật thấp, cuối cùng vẫn không ngồi yên được, lặng lẽ đứng dậy đi về phía phòng tắm đang vang lên tiếng nước rào rào.

​Căn hộ này là kiểu một phòng ngủ một phòng khách đơn giản, phòng vệ sinh cũng không lớn, đứng ở cửa là có thể nhìn thấy hết bên trong.

​Cố Tu bước tới, phát hiện cửa thế mà không đóng chặt, hơi nóng đang không ngừng tràn ra ngoài, hèn chi tiếng nước lại lớn như thế.

​....Ý gì đây, mời gọi mình nhìn trộm sao?

​Tâm trí Cố Tu rối bời, nghĩ ngợi lung tung một hồi lâu.

​Đột nhiên, tiếng nước im bặt.

​Trần Bắc Xuyên tắm xong rồi, thời gian để Cố Tu do dự bị rút ngắn nghiêm trọng.

​Cậu vội vàng quay đầu chạy vào căn phòng ngủ duy nhất, mở hé một khe cửa sổ, ba chân bốn cẳng l*t s*ch đồ trên người, quần áo thay ra đều nhét hết vào một góc khuất trong tủ quần áo.

​Sau đó “Bùm!” một tiếng, biến về nguyên hình.

​“Chíu chíu chíu.” Chim sẻ nhỏ triệu hồi chủ thần.

Làn sương xám im lặng trôi ra.

​Cố Tu: 【Ngài giúp tôi lấy cái điện thoại với.】

Cậu sai bảo bon mồm như thể đó là lẽ hiển nhiên, cứ như đã xem chủ thần là một hệ thống phục vụ kiểu 007 vậy.

​Chủ thần miệng thì luôn nói mình không làm được cái này không làm được cái kia, nhưng hành động lại rất cần mẫn, thả ra một luồng sương xám nhanh chóng cuốn lấy điện thoại của cậu, còn nhanh hơn cậu một bước mà lao ra ngoài cửa sổ.

​Chim sẻ nhỏ lạch bạch lạch bạch giẫm lên sàn gỗ đi về phía cửa sổ, bỗng nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa đang đến gần, bình bịch bình bịch, vừa nhanh vừa gấp.

​Chủ thần còn sốt ruột hơn cả cậu, lớn tiếng thúc giục: 【Ngươi là chim mà, sao lúc nào cũng dùng chân đi bộ thế? Mau qua đây!】

​“Chíu chíu chíu!”

​Cố Tu hoảng hốt đến mức cả đám lông trắng trên người dựng đều đứng lên bồng bềnh, nhưng cũng không quên mắng lại một câu theo phản xạ tự nhiên. Ngay sau đó cậu vội vàng dang cánh, từ cửa sổ đang mở mà bay vút ra ngoài.

Chim sẻ sải cánh lao đi nhanh như một tia chớp, hòa mình vào màn đêm đậm đặc.....

​Trần Bắc Xuyên đẩy cửa bước vào.

Hắn vừa mới tắm xong, hơi nước đầy mình, chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm, bị gió lạnh từ phía cửa sổ thổi tới làm không nhịn được mà rùng mình một cái.

​Trong phòng ngủ cũng không có Cố Tu.

Hắn mím môi, nhìn quanh một lượt, đột nhiên ngồi thụp xuống nhặt một sợi lông trắng bên cạnh giường lên, ánh mắt u tối khó đoán.

Hắn không hề vội vàng gọi điện thoại hay nhắn tin liên lạc với Cố Tu, mà chậm rãi tìm kiếm những dấu vết bất thường khác trong phòng.

Hắn mở tủ quần áo ra, thoạt nhìn thì không có gì bất thường.

Sau đó hắn lại mở máy tính, kiểm tra camera siêu nhỏ đã lắp đặt trong tủ quần áo vài ngày trước, mở bản ghi hình giám sát tối nay ra.

​Trong màn đêm đen kịt, một luồng ánh sáng rực rỡ trút xuống.

​Tủ quần áo bị Cố Tu mở ra, nhưng điều ngoài dự đoán là hình như trên người Cố Tu không một mảnh vải che thân, cả ngực bụng và cánh tay đều để trần.

​Thấp xuống phía dưới nữa thì camera không quay tới được.

Trần Bắc Xuyên lặng người.

​Chỉ thấy Cố Tu đặt gọn quần áo vào trong tủ của hắn, sau một tiếng bùm liền biến mất ngay tại chỗ.

​Trần Bắc Xuyên ngẩn ra.

Cảnh tượng này quả thực giống như....yêu quái trong mấy câu chuyện chí dị đến vô hình đi vô ảnh, chuyên môn mê hoặc quyến rũ người ta rồi hút lấy tinh khí con người.

​*

​Cố Tu lao nhanh trong màn đêm kín đáo, chớp mắt một cái đã trở về tòa biệt thự lớn sang trọng của nhà họ Lục.

​Cậu chẳng hề khách sáo mà sai bảo chủ thần, bắt hắn giúp mình mở cửa kính sát đất trong phòng ngủ, thuận lợi bay vào không vật cản, lăn lộn một vòng trên chiếc giường lớn ấm áp dễ chịu của mình rồi khôi phục lại hình người.

​“Phù!”

​Cố Tu cuối cùng cũng được thả lỏng, thoải mái ôm lấy chăn của mình, chưa vội đi mặc quần áo ngay.

​Vài giây trôi qua.

​Cậu liếc nhìn làn sương xám vẫn âm hồn bất tán bên cạnh, không hiểu sao mặt bỗng nóng lẻm: 【Ngài còn ở đây làm gì?】

​Chủ thần gọi là đến mà đuổi là không đi: 【.......】

​Cố Tu không được tự nhiên mà kéo một góc chăn lên, che đi bộ phận riêng tư của mình.

​Đúng lúc này, cửa phòng ngủ bị người từ bên ngoài đẩy ra.

​Lục Thời Sâm xuất hiện ở cửa.

​Dường như không lường trước được việc Cố Tu quay về đột ngột như vậy, bước chân của Lục Thời Sâm khựng lại, biểu cảm sững sờ: “Cố Tu?”

​Giây tiếp theo, hắn mới phát hiện cậu con nuôi trước mắt đang hoàn toàn tr*n tr**, chỉ có phần eo được che lại bằng một góc chăn.

​Che chút xíu thế này còn chẳng bằng không che.

Toàn thân Lục Thời Sâm cứng đờ, không ngừng nuốt nước bọt.

​“A, chú chín......” Tình huống quá mức đột ngột, Cố Tu cũng đỏ mặt tía tai.

​Tiếng xưng hô theo phản xạ ấy ngược lại như mời gọi Lục Thời Sâm tiến thêm một bước.

​Cố Tu tức khắc đỏ bừng từ đầu đến chân, vội vàng nói nốt câu: “Chú chín, chú ra ngoài trước được không, em phải mặc quần áo.”

​“........”

“Xin lỗi.” Lục Thời Sâm như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, xoay người thu lại ánh mắt mang tính mạo phạm kia.

​Sáng ngày hôm sau khi Lục Thời Sâm thức dậy, xuống lầu gặp chú Đồng, hắn lại nhận được một tin tức ngoài ý muốn: “Cậu Cố đã dùng xong bữa sáng và ra ngoài rồi ạ.”

Dĩ nhiên là Lục Thời Sâm vô cùng kinh ngạc.

Nhưng nghĩ kỹ lại thì việc dậy sớm trái với bản năng này, suy cho cùng cũng chỉ là đang trốn tránh hắn mà thôi.

​Hắn không có khẩu vị, ăn qua loa cho xong bữa, khi đi ngang qua sân thì bỗng thấy con chó vàng mà Cố Tu nhặt về đang ngồi chồm hổm ngay trên con đường hắn buộc phải đi qua, nịnh nọt vẫy đuôi, thè lưỡi.

​Chuyện này vốn chẳng có gì lạ nhưng khi tiến thêm một bước nữa, Lục Thời Sâm bỗng khựng lại, lộ ra biểu cảm kinh ngạc.

​Trên đỉnh đầu bằng phẳng của con chó vàng, hiện diện một chú chim nhỏ màu trắng đang đứng hiên ngang, ưỡn ngực ngẩng cao đầu.

Thân hình tròn ủm mập mạp, đôi cánh xám trắng lớn dang ra, trông vô cùng oai phong lẫm liệt.

​“Chíu chíu!” Tiếng của chú chim nhỏ cũng rất trong trẻo và êm tai.

​Lục Thời Sâm: “.........”

​Không hổ danh là chủ tịch của một tập đoàn lớn, cảnh tượng gây sốc như thế này cũng không làm biểu cảm của hắn thay đổi bao nhiêu.

​Một chó một chim trông có vẻ chung sống rất hòa thuận, nhưng rốt cuộc hai loài này vẫn là quan hệ săn mồi trong chuỗi thức ăn, con chó vàng chỉ cần há miệng ra là chú chim nhỏ đến một mẩu vụn cũng chẳng còn.

​Lục Thời Sâm nín thở, cố gắng tránh làm con chó vàng giật mình, hắn chậm rãi di chuyển ngón tay, đón lấy chú chim nhỏ từ trên đầu con chó xuống.

​“Chíu!” Chú chim nhỏ dường như rất vui vẻ, lấy cái mỏ nhọn mổ mổ hắn.

​Quan sát kỹ ở cự ly gần, dường như nhóc con này là loài vật đáng yêu trong truyền thuyết của giới chim chóc, loài chim sẻ đuôi dài phương Bắc từng suýt được bình chọn là quốc điểu.

​Một loài động vật hoang dã sống theo bầy đàn hiếm thấy như vậy, thế mà lại quấn người đến thế.

​Nghe tiếng chíu chíu nhỏ bé của nó, Lục Thời Sâm cảm thấy trái tim mình như mềm lại đôi chút, hắn không tự chủ được mà đưa tay lên, nhẹ nhàng v**t v* cái đầu nhỏ của chú chim.

​Vừa nhỏ vừa nhẹ lại vừa mềm.

Động tác của hắn không dám quá mạnh, đến hơi thở cũng nín lại, chỉ sợ sơ ý một chút sẽ làm sinh vật nhỏ bé này bị thương.

Trái lại nhóc con nhỏ xíu này gan rất lớn, cứ liên tục rúc vào lòng bàn tay hắn, phát ra một chuỗi tiếng kêu đầy vui vẻ: “Chíu chíu chíu chíu chíu.”

​Cùng lúc đó, một giọng nói thiếu niên vang lên bên tai Lục Thời Sâm: “Chú phải tin em.”

​Lục Thời Sâm sững người.

​Chú chim nhỏ đứng vững trên ngón tay hắn, đôi mắt đen láy như hạt đậu nghiêm túc nhìn hắn rồi bỗng nhiên lại há to mỏ chim, phát ra tiếng kêu với âm điệu khác: “Chiu chíu!”

​Giọng nói thiếu niên đồng thời truyền tới: “Yêu chú!”

​Lục Thời Sâm: “?”

​Chim sẻ nhỏ đột ngột chui ra khỏi tay hắn, dang cánh, vỗ cánh phành phạch mấy cái rồi bay mất hút.

​Lục Thời Sâm: “.......”

​Ở đâu chui ra một bé gà con đào hoa thế này, trêu ghẹo xong là chạy biến.

​*

Quanh đi quẩn lại một hồi, tâm nguyện của Trần Bắc Xuyên thế mà vẫn chưa hoàn thành.

​Cố Tu cũng phản ứng khác thường, không còn gặng hỏi vị Chủ thần vốn chẳng biết gì kia nữa, thậm chí đến một lời than vãn phàn nàn cũng không có.

​Hôm nay là thứ hai, ngày đầu tiên Trần Bắc Xuyên đi thực tập.

​Cố Tu dậy thật sớm, đối mặt với Lục Thời Sâm dưới hình hài con người có quá nhiều chuyện cần phải giải thích, chi bằng cứ biến thành một chú chim nhỏ đơn giản, thế là xong hết mọi chuyện.

​Đợi Lục Thời Sâm ra khỏi cửa, cậu mới quay về phòng biến lại hình người rồi mặc quần áo tử tế, không dừng lại một giây nào mà ra khỏi nhà, đứng chờ ở cổng lớn tập đoàn Hoàn Á.

​Lần trước ở căn nhà thuê lúc tình cảm dân cao thì cậu đã lén lút bỏ trốn, bây giờ lại xuất hiện như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

​Trần Bắc Xuyên thật sự tức đến mức không còn gì để nói.

​Nhưng cơ thể vẫn không nghe lời, vừa nhìn thấy tên nhóc lừa đảo này là đã chủ động bước tới đón, còn không nhịn được mà mang theo vài phần mong chờ hỏi cậu: “Sao em lại tới đây?”

​Đôi mắt đen một mí của Cố Tu dưới ánh ban mai trong veo lấp lánh, khi nhìn người khác trông thật thuần khiết và vô hại, hệt như một loài động vật nhỏ.

Hành động cậu làm lại giống hệt như một loài yêu tinh chuyên đi câu hồn đoạt phách người ta.

​Cậu nở một nụ cười rạng rỡ, chân thành nói: “Trần Bắc Xuyên! Em đến đưa anh đi làm đây! Hôm nay là ngày đầu tiên anh đi làm mà.....”

​Trần Bắc Xuyên mím nhẹ đôi môi mỏng, im lặng.

​Cố Tu thì lại rất nhiệt tình, đánh giá hắn từ trên xuống dưới, đôi mắt càng lúc càng sáng rực lên: “Chà? Đây có phải là bộ vest lần trước em mua cho anh không? Sao cảm giác hôm nay trông anh còn đẹp trai hơn thế nhỉ?”

​Trần Bắc Xuyên: “........”

​Cố Tu chớp chớp mắt: “Vậy anh vào đi nhé, đừng để muộn làm, em đi trước đây?”

​“Này, Cố Tu.” Cuối cùng Trần Bắc Xuyên cũng không nhịn được nữa mà lên tiếng.

​Cố Tu: “Hửm?”

​Trần Bắc Xuyên hơi nghiêng mặt qua một bên.

​Sau đó hắn đột ngột há miệng, cắn một cái lên má cậu!

​“Tên nhóc lừa đảo.”

​Cố Tu phẫn nộ che lấy mặt mình: “Anh là đồ chó.....”

Lúc này Trần Bắc Xuyên đã quay người bước vào cổng công ty, nghe thấy tiếng của cậu liền ngoảnh lại, gương mặt lạnh lùng kia rõ ràng đã tan mây thấy nắng, khóe môi như cười như không: “Tan làm cũng phải nhớ đến đón anh đấy, bạn trai.”

​Cố Tu: “........”

​Tiễn được Trần Bắc Xuyên đi hẳn rồi, Cố Tu đi bộ một mình trên phố, cậu nhớ gần đây có một tiệm ăn sáng khá ngon, đã cất công đến tận đây rồi thì vừa hay có thể đi ăn.

Làn sương xám bỗng nhiên bay ra.

​Cố Tu nhanh miệng hỏi trước: 【Có phải tâm nguyện của Trần Bắc Xuyên đã hoàn thành rồi không?】

​Chủ thần khựng lại, không khỏi nghi hoặc: 【Đúng vậy, nhưng sao ngươi biết được? Ngươi lén xem bảng nhiệm vụ à?】

​Cố Tu hừ một tiếng: 【Ai thèm!】

Chủ thần ngày càng tò mò, thậm chí còn trôi tới chắn cả đường đi của cậu: 【Vậy là tại sao?】

​【Thật ra thời gian tôi ở bên anh ấy là ngắn nhất, lúc đó tôi không có ký ức, vì tôi có thể rời đi bất cứ lúc nào nên không dám xác nhận quan hệ với anh ấy.】 Cố Tu thở dài, bắt đầu hồi tưởng lại chuyện xưa của bọn họ, 【Anh ấy càng nói thích tôi thì tôi lại càng không dám......】

​【Chúng tôi chỉ ở cùng nhau trong trường có bốn tháng, chưa kịp đợi đến khi học kỳ mới bắt đầu tôi đã đi rồi, càng không đợi được đến lúc tốt nghiệp. Trước đây tôi còn từng tò mò, kiểu người như anh ấy, miệng thì độc địa còn tính tình lại tùy hứng, nhìn ai cũng thấy không vừa mắt, thì rốt cuộc sẽ trở thành dáng vẻ thế nào......】

​【Đáng tiếc là, tôi đã không thể nhìn thấy.】

​【Chắc chắn anh ấy rất hy vọng tôi có thể nhìn thấy cảnh đó.】

​Cố Tu lẩm bẩm lầm bầm.

​【Vừa rồi nhìn thấy dáng vẻ anh ấy mặc tây trang đi giày da chỉnh tề xuất hiện ở cổng công ty, tôi đã biết, nhiệm vụ chắc chắn đã hoàn thành rồi.】

Trước Tiếp