Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
『"Hì hì, như vậy thì không còn đắng nữa rồi."』
_
Cố Tu vẫn đang bận rộn trong bệnh viện.
Phòng VIP có sẵn một gian bếp đơn giản, không có lửa trần nhưng dùng nồi điện thì không thành vấn đề.
Anh hộ lý đã lười biếng chuồn đi mất, bữa trưa vẫn chưa được mang tới, Cố Tu có hơi đói bèn vào bếp loay hoay một lúc, phát hiện ra một ít gạo, bột mì và gia vị, cậu có thể nấu một bát cháo đơn giản để ăn cùng Cận Trầm Hàn.
Cố Tu nghĩ là làm.
Chủ thần không khỏi lấy làm lạ: 【Ngươi muốn nấu ăn?】
Cố Tu thuần thục vo gạo: 【Chỉ nấu chút cháo thôi, lát nữa còn phải ăn cơm mà.】
Chủ thần không phải là người, quả thực cũng không biết nói tiếng người cho lắm: 【Ngươi thích lười biếng như vậy, không giống người biết nấu ăn.】
Cố Tu trợn mắt: 【Trước đây ở thế giới bên Qidian tôi làm suốt mà, chẳng qua chỉ là luộc hoặc nướng đơn giản thôi..... Trước đó ở thế giới 《Nghi lễ vụng trộm》 tôi cũng từng nấu rồi, là bữa sáng cân bằng dinh dưỡng, công thức do 007 tìm cho tôi, tôi tự mình xuống bếp đấy. Tôi ăn cùng chủ tịch Cận, anh ấy nói rất ngon!】
Dường như Chủ thần vẫn giữ thái độ hoài nghi, làn sương xám đặc quánh bay ra, xoay quanh nồi áp suất vài vòng.
Cố Tu thấy vậy hừ một tiếng: 【Đừng nhìn nữa, không có phần của ngài đâu, ngài cũng không phải người, không ăn được.】
Làn sương xám kia không hề bị cậu đuổi đi, tuy không có mắt nhưng cũng trông ngóng, cứ luôn túc trực bên cạnh nồi áp suất của cậu.
Nồi áp suất nấu cháo rất nhanh, Cố Tu múc ra hai bát để nguội bớt, chuẩn bị tự mình ăn một bát rồi đút cho Cận Trầm Hàn một bát.
Động tác của cậu thuần thục tự nhiên, cậu và Cận Trầm Hàn đã sống ở nước ngoài vài năm, tuy không đăng ký kết hôn hay tổ chức đám cưới nhưng cũng chẳng khác gì đôi chồng chồng hợp pháp. Phần lớn thời gian là Cận Trầm Hàn chăm sóc cậu, thỉnh thoảng cậu nổi hứng lên cũng sẽ vào bếp làm bữa sáng.
Mối quan hệ giữa cậu và Cận Trầm Hàn giống bạn đời hơn, nhưng khi ở bên cạnh một Lục Thời Sâm mang phong thái daddy, cậu lại luôn được chăm sóc như một đứa trẻ.
Một phần là vì lúc đó cậu còn khá non nớt, phần khác là vì thời gian cậu lưu lại thế giới đầu tiên cũng rất ngắn, cậu và Lục Thời Sâm vừa mới xác nhận quan hệ không lâu thì đã kết thúc. Thậm chí cậu còn chưa kịp phân biệt rõ tình yêu rốt cuộc có mùi vị thế nào.
Chỉ cảm thấy rằng ở bên cạnh người này rất an tâm, rất vững chãi, không nỡ rời đi.
Trong lúc cậu đang chuyên tâm đi theo cốt truyện, có lần đã mua một đống thực phẩm chế biến sẵn từ siêu thị về nấu nướng, nhưng những món đó chỉ cần cho vào bát hâm nóng là xong. Hơn nữa lần xuống bếp đó dụng ý của cậu không hề thuần túy, tất cả là để khiến Lục Thời Sâm giúp đỡ, mở cửa sau cho buổi thử vai của nhân vật thụ chính.
Kết quả là Lục Thời Sâm vẫn ăn hết bữa cơm đó.
Dựa trên sự hiểu biết của cậu về người yêu, chuyện này đủ để cái tên lòng dạ hẹp hòi kia ghi nhớ cả đời, chấp niệm đó vượt qua hai thế giới nhỏ, còn sót lại đến tận bây giờ cũng là điều cực kỳ có khả năng.
Nghĩ đến đây, Cố Tu bèn hỏi chủ thần: 【Tôi cảm thấy cụm từ “hoàn thành tâm nguyện” này rất vi diệu, nói không chừng là việc trước đây tôi từng làm nhưng làm chưa tốt, hoặc là bị hạn chế bởi thời gian nhiệm vụ nên tôi chưa thể làm xong. Ngài nói xem, nguyện vọng của chú chín có khi nào là được ăn bữa cơm do chính tay tôi nấu không?】
Làn sương xám lơ lửng phía trên bát cháo của cậu, không nói lời nào.
Cố Tu lại như được tiếp thêm động lực: 【Thấy ngài cũng thèm thuồng thế này là tôi yên tâm rồi, nhưng mà tay nghề nấu nướng của tôi cũng đâu có tốt đến thế đâu? Đây chỉ là một bát cháo trắng thôi mà.】
Chủ thần vội nói: 【Ta không có thèm cháo ngươi nấu.】
Cố Tu “xì” một tiếng.
Chủ thần lại không ngừng giải thích: 【Đoán mò suy nghĩ của ta không giúp được gì cho việc ngươi hoàn thành tâm nguyện của bọn họ đâu.】
Cố Tu “ồ” một tiếng, lại húp thêm một muỗng cháo lớn, chuyên tâm vào việc của mình.
Chủ thần: 【........】
Thế là không thèm đoán nữa luôn?
Thế là hắn trơ mắt nhìn Cố Tu hưởng thụ một mình một bát cháo nóng hổi, bát còn lại để nguội đến mức hơi âm ấm, rồi lại mang đi cho Cận Trầm Hàn.
Đang chuẩn bị đút ăn, thì bất thình lình Cận Trầm Hàn thẳng đơ ngồi bật dậy, dọa Cố Tu suýt chút nữa thì ngã nhào.
“Cận......”
Hiện tại Cận Trầm Hàn sở hữu một đôi mắt màu hổ phách, sâu thẳm và sắc bén, trông giống như con lai, lại càng giống dã thú hơn.
Hắn cứ thế nhìn chằm chằm vào Cố Tu đang bưng bát cháo, hồi lâu sau mới khàn giọng lên tiếng, gọi: “Cố Tu.”
“.....Ừm?”
Cận Trầm Hàn rất khó nhọc nâng một tay lên.
Cố Tu đi tới, đưa bát cháo ra, hỏi: “Anh muốn tự ăn à?”
Cận Trầm Hàn lại cố gắng duỗi các ngón tay, nắm lấy cổ tay cậu.
Cố Tu sợ cháo bị đổ bèn đặt bát lên tủ đầu giường, sau đó nhét tay Cận Trầm Hàn trở lại trong chăn.
“Không ăn thì đi ngủ.”
Cậu tiến lại gần hơn, ánh mắt Cận Trầm Hàn thẳng thừng dán chặt trên mặt cậu, giống như muốn đốt cháy một cái lỗ trên má cậu vậy.
Cố Tu bị nhìn đến mức không được tự nhiên, vành tai hơi nóng lên, lầm bầm hỏi: “Nhìn cái gì mà nhìn?”
Cận Trầm Hàn không trả lời mà hỏi ngược lại, giọng hắn vẫn còn rất yếu, giọng nói đứt quãng: “Sao em......”
Khựng lại hai giây.
“Không gọi anh là chồng?”
Cố Tu: “.............”
Dứt lời, bàn tay trong chăn của Cận Trầm Hàn lại chui ra, không yên phận mà nắm lấy tay Cố Tu, đặt lên ngực mình.
Cố Tu nóng từ vành tai đến tận gò má: “Anh làm gì thế!”
Lúc này Cận Trầm Hàn vừa mới khỏi bệnh nặng, não bộ dường như vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, chỉ bị chi phối bởi bản năng và chấp niệm mạnh mẽ nhất, không nói không rằng lại kéo cậu về phía mình, cho đến khi hai gương mặt gần đến mức chỉ còn cách nhau vài centimet.
Hơi thở nóng rực của Cận Trầm Hàn phả lên mặt cậu, lại thốt ra hai chữ: “Đói rồi.”
Ánh mắt Cố Tu né tránh: “Vậy thì anh ăn cháo đi....shhhh!”
Cận Trầm Hàn đột ngột thè lưỡi, l**m qua khóe miệng cậu!
Cố Tu tức khắc tê dại đến tận da đầu.
Nếu bây giờ cậu đang ở hình dạng chim sẻ nhỏ, chắc chắn sẽ xù lông ngay tại chỗ biến thành một quả cầu chim.
Cậu đang định mắng thêm một câu b**n th** thì thấy Cận Trầm Hàn thè lưỡi ra, bên trên dính hai hạt cơm, dường như là muốn chứng minh với cậu rằng hắn chỉ là đang muốn lau miệng giúp cậu mà thôi.
Cố Tu sững người, sau đó nhìn thấy Cận Trầm Hàn thu lưỡi về, chép chép hai cái rồi nuốt thức ăn thừa vừa cướp được từ chỗ cậu vào bụng.
Cố Tu: “........” b**n th**.
“Thơm.” Cận Trầm Hàn không quên để lại một câu đánh giá.
Cố Tu: “...........”
Cận Trầm Hàn mỗi ngày một tỉnh táo hơn, Cố Tu không thể lúc nào cũng canh chừng ở đây suốt 24/24 giờ, cứ thấy hắn tỉnh là lập tức đè xuống được. Hơn nữa khi cậu ở đây, trạng thái của Cận Trầm Hàn rõ ràng tốt hơn hẳn, cậu lại vì phải hoàn thành nhiệm vụ tâm nguyện nên không thể không đến, cứ đà này thì giấy không thể gói được lửa.
Cố Tu chọn cách từ bỏ giãy giụa.
Thế là khi bác sĩ đến kiểm tra phòng liền nhìn thấy một Cận Trầm Hàn đã tỉnh táo, vì nằm giường lâu ngày nên dẫn đến teo cơ, cơ tay có phần yếu ớt, hắn chỉ có thể đặt bát cháo lên chiếc bàn nhỏ trên giường, dùng muỗng múc từng miếng nhỏ, ăn chậm rãi.
Cảnh tượng này cũng đủ để khiến các bác sĩ kinh ngạc đến rớt cả hàm.
Đúng là kỳ tích y học!
Nguồn cơn của kỳ tích ấy e rằng chính là cậu hộ lý trẻ tuổi mới chỉ mười tám đang tỏa hào quang bên cửa sổ kia!
Cố Tu tạo ra kỳ tích nhưng vẻ mặt lại vô cùng thản nhiên, cậu đi tới nói với các bác sĩ: “Ừm, anh ấy tỉnh rồi, phiền các bác kiểm tra cho anh ấy một chút nhé, xem cơ thể anh ấy còn vấn đề gì không.”
Nói xong, cậu làm bộ định rời đi.
Phía sau lập tức truyền đến giọng nói khàn đặc: “Cố....Tu.”
Cố Tu ngoảnh đầu lại lườm một cái: “Ngoan ngoãn chút đi.”
Cận Trầm Hàn lập tức ngậm miệng.
Sau đó dưới những ánh mắt đầy chấn động của các bác sĩ và y tá, Cố Tu ung dung lách qua họ, rời khỏi phòng bệnh.
*
Lần này Cố Tu không chỉ đi đêm không về, mà còn là trốn ra ngoài dưới lệnh cấm túc của Lục Thời Sâm, thế nhưng Lục Thời Sâm vẫn không hề gửi tin nhắn hay gọi điện chất vấn cậu.
Cố Tu nhìn chiếc điện thoại im lìm, không có người quản lại thấy hơi bất mãn.
Lục Thời Sâm bảo đi hướng đông cậu nhất định phải đi hướng tây, Lục Thời Sâm không tìm cậu thì cậu tự mình về nhà. Hừ, cứ phải làm ngược lại với người này mới chịu.
Chỉ là, trong nhà lại không chỉ có mỗi Lục Thời Sâm và chú Đồng.
Tần Thuần đang từ trong biệt thự đi ra, mặt mày xám như tro tàn, cúi đầu thất thần gõ điện thoại.
Trong túi quần Cố Tu vang lên tiếng reng reng, là điện thoại của Tần Thuần gọi đến, kết quả khi Tần Thuần ngẩng đầu nhìn thấy chính chủ lại lộ ra một vẻ mặt kinh hồn bạt vía.
Cố Tu sải bước đi tới, trực tiếp lên tiếng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Sắc mặt Tần Thuần rất khó coi: “Chuyện gần đây cậu hay đến bệnh viện......”
Lời chưa nói hết, nhưng biểu cảm của anh ta đã đủ để nói rõ điều gì đã xảy ra.
Chủ thần cũng hiện ra gây rối: 【Ta đã bảo ngươi đừng có chân đạp nhiều thuyền rồi mà.】
Cố Tu trợn mắt, không mấy bận tâm, còn Tần Thuần trước mặt thì nơm nớp lo sợ, dường như lo lắng cậu sẽ ra tay đấm người.
Cố Tu lại chỉ vỗ vỗ vai anh ta, tốt tính nói: “Tôi biết rồi, anh đi trước đi.”
Tần Thuần vừa đi vừa lo sợ, cứ đi một bước lại ngoảnh đầu nhìn lại ba lần.
Trái lại Cố Tu rất thản nhiên, biết rõ trong núi có hổ vẫn cứ xông vào, cậu đẩy cánh cửa đôi ra rồi bước vào biệt thự.
Lục Thời Sâm nghe thấy tiếng động, đã đợi sẵn ở cửa từ trước.
Cố Tu vừa vào nhà, đập vào mặt chính là một câu hỏi thẳng vào trọng tâm: “Hai ngày nay cậu đều ở bệnh viện chăm sóc Cận Trầm Hàn sao?”
Cố Tu trầm ngâm một lát.
Thật ra không phải vậy, thực tế là trước sáng nay cậu đều ở chỗ Trần Bắc Xuyên để làm chim.
Nhưng dĩ nhiên cậu sẽ không nói thật một cách thừa thãi như vậy, cứ lấy bất biến ứng vạn biến thôi.
Lục Thời Sâm lại nói: “Cậu nên biết rằng, nhà họ Cận là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của tôi, năm ngoái bọn họ đã gây ra tổn thất cho Hoàn Á lên đến hàng trăm triệu.”
Lục Thời Sâm vừa dứt lời thì Cố Tu mới mở miệng: “Mặc dù chủ tịch Cận có quan hệ cạnh tranh với chú, giao tình riêng của hai người cũng không tốt nhưng ngài ấy đã biến thành người thực vật rồi, cũng rất đáng thương.... Bởi vì chú là cha nuôi của em, nên em đi chăm sóc ngài ấy cũng coi như là thay chú bù đắp.”
Lời này nói ra nghe rất hợp tình hợp lý, đáng tin hơn nhiều so với sự thật là đi làm nhiệm vụ.
Quả nhiên Lục Thời Sâm nhíu mày một cái, lại hỏi: “Cậu quen biết Cận Trầm Hàn từ khi nào?”
Vẻ mặt của Cố Tu thản nhiên: “Dĩ nhiên là sau khi ngài ấy hôn mê rồi ạ, em thấy ngài ấy đáng thương nên mới đến bệnh viện thăm. Vừa hay hộ lý của ngài ấy lười biếng tiện tay thuê lại em, nên em mới thỉnh thoảng qua đó chăm sóc ngài ấy chút thôi.”
Cũng đúng.
Cố Tu mới mười tám tuổi, vài tháng trước vẫn còn là một nam sinh trung học với bài vở bận rộn, căn bản không có cơ hội tiếp xúc với Cận Trầm Hàn, càng không nói tới cái gọi là “tâm đầu ý hợp” trong miệng Lục Thanh Ngô.
Lời nói dối vụng về như thế, vậy mà cũng khiến hắn phải suy nghĩ vẩn vơ suốt cả ngày.
Nghĩ đến đây Lục Thời Sâm không nhịn được mà thở dài một tiếng, đi tới vài bước, đứng trước mặt con nuôi.
Nên an ủi thế nào đây?
Lục Thời Sâm suy nghĩ hồi lâu, còn Cố Tu thì chẳng hề mất kiên nhẫn, cứ mở to đôi mắt đen láy trong trẻo, hơi nghiêng đầu nhìn hắn.
Sau vài giây im lặng, Lục Thời Sâm đưa tay lên, hơi gượng gạo xoa xoa đầu thiếu niên.
Ngược lại Cố Tu tỏ ra rất hưởng thụ, còn chủ động rướn người lên đón lấy.
Lục Thời Sâm hơi ngẩn ra, lại xoa thêm vài cái, vuốt cho mái tóc ngắn hơi rối của thiếu niên vào nếp gọn gàng.
Cố Tu được xoa đến mức híp cả mắt, hận không thể lập tức nhắm mắt lại mà rúc vào lòng bàn tay hắn.
Khóe môi Lục Thời Sâm hiện lên ý cười, giọng nói dịu lại nói với cậu: “Cố Tu, là tôi đã hiểu lầm cậu, rất xin lỗi. Dạo này không hiểu sao, cảm xúc của tôi không được ổn định cho lắm......”
Cố Tu lắc đầu, cũng nói: “Chú bảo em ở nhà tự kiểm điểm, nhưng em vẫn trốn ra ngoài.”
Lục Thời Sâm ngẩn ra, dường như nhận ra trong chuyện này mình cũng là người đuối lý, lại bồi thêm một câu: “Xin lỗi.”
Cố Tu lập tức được đằng chân lân đằng đầu: “Chỉ nói xin lỗi thì có tác dụng gì chứ?”
Lục Thời Sâm lặng thinh.
Cố Tu liền ôm lấy cánh tay hắn, nói năng hùng hồn: “Chỉ nói mà không làm, đồ xấu xa.”
Lục Thời Sâm bất lực bật cười: “Vậy cậu nói xem cậu muốn cái gì? Tôi đều có thể mua cho cậu.”
Cố Tu lầm bầm: “Thứ em muốn thì có tiền cũng không mua được.”
Yết hầu Lục Thời Sâm khẽ chuyển động: “Vậy cậu nói thử xem, cậu muốn cái gì?”
Những cử chỉ thân mật bất chợt, những lời ám chỉ hết lần này đến lần khác, Lục Thời Sâm đường đường là một chủ tịch tập đoàn lẽ nào lại không đoán ra, không nhìn thấu.
Chủ thần cũng hiện ra nhắc nhở Cố Tu: 【Đừng có thử thách giới hạn của phản diện.】
Bọn họ một người là chủ thần quản lý thế giới Tấn Giang, một người là nhân vật trong tiểu thuyết đam mỹ Tấn Giang, gần như theo bản năng đều cho rằng, câu tiếp theo của Cố Tu nhất định sẽ là mấy câu sến súa cũ rích kiểu: “Muốn chú đó”.
Ai ngờ Cố Tu trưng ra gương mặt thanh thuần lại đầy quyến rũ, trực tiếp hỏi Lục Thời Sâm: “Chú chín, chú có tâm nguyện gì chưa hoàn thành mà em có thể giúp chú thực hiện không?”
“.........”
Chủ thần và Lục Thời Sâm đồng loạt im lặng trong hai giây.
Những suy diễn không thực tế khiến Lục Thời Sâm có chút cứng đờ, nhưng hắn nhanh chóng điều chỉnh lại, rồi lại lâm vào thế khó vì câu hỏi này: “Hình như tôi không có tâm nguyện gì cả, chỉ cần cậu bình an vô sự là đủ rồi.”
“Thế thì mơ hồ quá!” Rõ ràng Cố Tu là kiểu thí sinh ngang ngược và chai mặt nhất, làm bài không được là xông thẳng lên bục giảng đòi giám thị cho đáp án, không ngừng truy hỏi: “Phải cụ thể một chút cơ, cái gì mà em có thể dễ dàng làm được ấy.”
Dù sao chủ thần cũng đâu có quy định cậu không được hỏi trực tiếp.
Trước đó không hỏi đương nhiên là vì chưa đủ thân thiết, cậu sợ người yêu thấy lạ, hoặc vì không quen mà đưa ra đáp án sai.
Cố Tu truy hỏi không ngừng, hiện giờ Lục Thời Sâm cũng rất nuông chiều cậu, lại thêm trong lòng đầy áy náy nên đã nghiêm túc suy nghĩ rất lâu.
“Cậu cứ ngoan ngoãn đến trường học hành cho tử tế, đừng qua lại với những kẻ kỳ lạ bên ngoài. Trước khi tốt nghiệp, đừng yêu đương.” Lục Thời Sâm khựng lại một chút, “Tốt nhất là mỗi ngày có thể dậy sớm một chút, cùng tôi ăn sáng.”
Cố Tu im lặng một lát, dứt khoát từ bỏ: “Ừm.....để lần sau nói tiếp đi.”
Hỏi cũng như không, cậu vẫn nên tự mình suy nghĩ thì hơn.
Lục Thời Sâm đã trả lời câu hỏi của cậu một cách cực kỳ nghiêm túc, kết quả là cậu lại khiến cậu không vui, quay đầu về phòng nghỉ ngơi, để mặc Lục Thời Sâm một mình suy nghĩ lung tung.
Hắn không ngừng lật lại mọi chuyện, tự tra khảo bản thân liệu có phải mình đã yêu cầu quá khắt khe với con nuôi, quy tắc quá nhiều, thậm chí là.....vượt quá chừng mực của một bậc trưởng bối bình thường.
Cả đêm Lục Thời Sâm ngủ không yên giấc.
Trong những kẽ hở của dòng suy nghĩ hỗn loạn và vô định ấy, nơi đáy lòng hắn lại nảy sinh một tia mong đợi mơ hồ, biết đâu đêm nay Cố Tu lại sang đây?
Tiếc là hắn cứ nửa tỉnh nửa mê cả đêm, cuối cùng cũng chỉ một mình tỉnh dậy trên chiếc giường lớn lạnh lẽo và trống trải.
Hắn vệ sinh cá nhân xong rồi mặc quần áo chỉnh tề, lúc bước ra khỏi phòng mới là bảy rưỡi sáng. Vào một buổi sáng mùa đông, trong căn nhà có hệ thống sưởi thích vừa phải này là nơi lý tưởng nhất để ngủ nướng, hiệu quả cách âm của biệt thự cũng rất tốt, bên ngoài có náo nhiệt đến mấy cũng không quấy rầy được giấc ngủ của Cố Tu.
Thế nhưng Cố Tu của ngày hôm nay, lại dậy từ rất sớm.
Lục Thời Sâm vừa xuống lầu đã nhìn thấy bóng người khác hẳn ngày thường ở trong gian bếp mở, Cố Tu để mái tóc mới ngủ dậy chưa kịp chải, hơi xoăn và bồng bềnh; bộ đồ ngủ trên người cũng chưa thay, mảng lông cừu lớn màu trắng, ống tay áo và ống quần lại màu đen, trông giống như phối màu của gấu trúc hoặc một chú chim nhỏ.
Thật ra vóc dáng bên dưới lớp quần áo ấy của cậu hơi gầy, nhưng lại không yếu ớt như những người cùng trang lứa khác, xương thịt cân đối, cơ bắp cần có đều có đủ, chỉ là không quá khoa trương. Dù sao Lục Thời Sâm cũng đã tận mắt nhìn thấy, mà chỉ cần nhìn một lần thôi cũng đủ để khắc cốt ghi tâm.
Nhưng khi khoác lên mình bộ đồ lông cừu này, cả người cậu lập tức trông béo lên một vòng, giống như động vật nhỏ đang xù lông vậy, nói giống gấu trúc thì hơi quá, thực ra giống một quả cầu chim nhỏ bồng bềnh thì đúng hơn.
Ngoài ra, còn có một chuyện khó tin hơn nữa-- cậu đang loay hoay bận rộn trong bếp với bộ dạng như vừa mới ngủ dậy, tạo ra những tiếng động leng keng loảng xoảng.
Trong một khoảnh khắc, Lục Thời Sâm chợt nhớ đến ảnh đại diện wechat của Cố Tu, một chú chim nổi giận đỏ rực, quanh năm suốt tháng đều nhíu mày trừng mắt.
Bây giờ, chú chim nổi giận đó đã bước ra ngoài đời thực, định dỡ tung nhà bếp của hắn.
Lục Thời Sâm lại ngẩn người thêm lần nữa, nhìn kỹ lại thì bên tay Cố Tu đặt những loại rau củ đã cắt sẵn, trông cũng ra dáng lắm, ngay cả những quả cà chua nhỏ bình thường cũng được cậu tỉa tót thành hình chim nhỏ.
Mọi chuyện càng lúc càng không ổn, lại nghe thấy một tiếng "xèo", Cố Tu đã đun nóng dầu, đập vào đó một quả trứng.
Lục Thời Sâm giật nảy mình, sợ cậu dỡ nhà bếp rồi tiện tay làm luôn bản thân bị thương, vội vội vàng vàng đi tới.
Cố Tu nghe thấy tiếng bước chân liền quay đầu lại, chớp chớp mắt, sau đó cong môi cười: “Chú chín, chú dậy rồi à? Chú qua kia ngồi đi, bữa sáng sắp xong rồi-- á thôi không nói với chú nữa.”
Đang nói dở thì Cố Tu lại quay đầu đi, rắc thêm bột tiêu lên trứnh chiên.
Ngay lập tức, hương thơm tỏa ra ngào ngạt.
Để tránh làm ảnh hưởng đến cậu, Lục Thời Sâm lo lắng lùi ra sau nửa bước, nhưng mắt vẫn dán chặt vào chiếc chảo đang bốc hơi nóng, chỉ sợ cậu xảy ra chuyện.
Mất một lúc lâu hắn vẫn không hiểu nổi, cảnh tượng bất thường này làm sao mà xảy ra được.
Cố Tu không chỉ dậy sớm, mà thậm chí còn xuống bếp làm bữa sáng.
Hắn nợ cha ruột của Cố Tu quá nhiều, Cố Tu cũng hiểu rõ điều đó, cho nên khi sống nhờ nhà người khác mới có thể tùy hứng làm càn như vậy. Cố Tu không có chuyện gì cần phải lấy lòng hay cầu xin hắn, chiếc thẻ tín dụng hắn đưa cho cậu đã đủ để giải quyết 99% vấn đề trong cuộc sống, trước đây Cố Tu vốn ham ăn lười làm, cũng chưa từng làm những việc thế này.
Nói đi cũng phải nói lại, ngay cả vài lần làm nũng ám chỉ trước đó, hắn cũng chỉ mới cảm nhận được gần đây.
Tất cả những điều này dường như đều lấy cột mốc trưởng thành làm ranh giới, người trưởng thành và người vị thành niên, trên các trang web đều sẽ được phân chia thành hai kênh khác nhau.
Yết hầu Lục Thời Sâm khẽ chuyển động, nghĩ ngợi hồi lâu, chỉ khẽ hỏi một tiếng: “Dậy sớm thế này, hôm nay có bài kiểm tra sao?”
Cố Tu bày biện bữa sáng đã làm xong cho thật đẹp, bưng tới đặt lên bàn ăn rồi trả lời: “Chẳng phải chú bảo em dậy sớm một chút để cùng chú ăn sáng sao?”
Ánh mắt Lục Thời Sâm lướt qua bữa sáng do chính tay con nuôi xuống bếp làm, bản thân cậu thì mặc bộ đồ ngủ mềm mại ngồi đối diện hắn, không khí ấm áp hòa hợp thế này khiến hắn cảm thấy như đang nằm mơ vậy.
Lời nói ra cũng có vài phần giống như đang nói mộng: “Cậu không cần phải xuống bếp, muốn ăn gì cứ nói với chú Đồng là được.”
Cố Tu vừa nghe câu này liền không vui, mọi cảm xúc nhỏ nhặt đều viết hết lên mặt, lộ ra vẻ cậy được yêu chiều nên cốc sợ gì: “Em đặc biệt làm cho chú đấy!”
Lục Thời Sâm lại vội vàng xin lỗi.
Cố Tu: “Không được xin lỗi.”
Lục Thời Sâm không khỏi bật cười, gật đầu ừm một tiếng, ngoan ngoãn nghe lệnh.
Cố Tu hài lòng, môi cười mắt cũng cười, cậu đan hai tay lại chống dưới cằm, không vội ăn phần bữa sáng của mình mà chỉ thúc giục Lục Thời Sâm ở đối diện: “Chú mau nếm thử đi, xem có ngon không.”
Lục Thời Sâm bị nhìn đến mức có chút không được tự nhiên, vừa hay cúi đầu xuống ăn sáng để chuyển dời sự chú ý.
Một lúc sau, Cố Tu cũng chuẩn bị bắt đầu ăn, nhưng cậu suy nghĩ một chút rồi lại bỗng nhiên bưng đĩa đứng dậy, ngồi sang phía bên cạnh Lục Thời Sâm.
Lục Thời Sâm cạch một tiếng cắn vào chiếc nĩa kim loại.
Cố Tu thì đã quen và còn tận hưởng sự thân mật này, cậu ngồi vai kề vai với hắn, chừa ra một khoảng cách vừa vặn để đảm bảo khi nhấc tay dùng dao nĩa sẽ không vô tình va vào nhau.
Lục Thời Sâm không để lộ vẻ gì mà chậm lại tốc độ ăn, cuối cùng cùng với Cố Tu đặt dao nĩa xuống, kết thúc bữa ăn.
Sau bữa ăn, cả hai không hẹn mà cùng đứng dậy, đồng thời cầm lấy chiếc đĩa trống của đối phương. Lục Thời Sâm vốn định thu dọn luôn bát đĩa của con nuôi nhưng chậm một bước, hai người đành cầm lấy bát đĩa của nhau, cùng đi vào bếp cho vào máy rửa bát.
Cố Tu lại hỏi: “Chú sắp đến công ty rồi ạ?”
“Ừm......” Lục Thời Sâm suy nghĩ vài giây, như bị ma xui quỷ khiến mà đổi ý nói: “Hôm nay làm việc tại nhà, không gấp.”
“Vậy chúng ta cùng xem tivi đi.” Cố Tu tự nhiên đưa ra lời mời.
Cố Tu gần như là do Lục Thời Sâm nhìn lớn lên, cha cậu qua đời cũng đã mười năm rồi, có thể nói khi Lục Thời Sâm vừa mới trưởng thành, bản thân vẫn chỉ là một đứa trẻ nửa lớn, đã mang một đứa trẻ nhỏ hơn bên cạnh, đồng thời đảm nhận vai trò người cha của cậu.
Về những ký ức trong quá khứ ấy, bây giờ nhớ lại, trong đầu Lục Thời Sâm chỉ còn chút vụn vặt, mờ nhạt.
Theo lý mà nói hắn không nên là người mau quên như vậy, nhưng ký ức cứ mờ mịt như bị phủ một lớp sương mù xám xịt, hắn cảm thấy mình chưa từng cùng Cố Tu xem tivi như thế này, càng chưa từng thân mật tựa sát vào nhau đến vậy.
Sự gần gũi hiện tại của Cố Tu khiến hắn vô cùng không được tự nhiên, nhưng điều mâu thuẫn là hắn lại có cảm giác nhớ nhung như vậy, thà rằng lòng rối như tơ vò cũng không nỡ đẩy người ra.
Hôm nay Cố Tu dậy từ rất sớm lại còn xuống bếp làm bữa sáng, cậu thoải mái tựa vào vai người đàn ông, ngửi mùi hương gỗ dễ chịu trên người hắn, mí mắt không kìm được mà sụp xuống, buồn ngủ đến mức giọng nói cũng lười biếng, mềm nhũn.
“Chú chín......” Giọng nói của Cố Tu giống như dán sát bờ vai, truyền ra từ trong xương cốt: “Chúng ta thế này hình như giống người nhà thật sự rồi nhỉ.”
Mí mắt Lục Thời Sâm hơi rủ xuống, nơi đáy mắt ẩn chứa cảm xúc bị kìm nén, khẽ “ừm” một tiếng.
Cố Tu tựa vào vai hắn vẫn chưa thấy đủ, để tìm được tư thế thoải mái hơn, cậu lại cọ qua cọ lại mấy cái.
Hơi thở và nhịp tim của Lục Thời Sâm cùng lúc ngừng lại.
Nói là người nhà, nhưng thực ra, rõ ràng càng giống người chồng mới cưới và người vợ bé nhỏ hơn.
Cái ý nghĩ kinh thế hãi tục này không thể kiểm soát được mà bén rễ nảy mầm, đột nhiên vươn cao khỏi mặt đất, khiến Lục Thời Sâm giật mình đến mức tim như ngừng đập.
Hắn mâu thuẫn tột độ, lại không nỡ cứ thế chặt đứt nó, đành để mặc cho những ảo tưởng phi thực tế sinh sôi nảy nở, lấp đầy bộ não vốn được coi là lý trí của mình.
Tuy nhiên, lời nói tiếp theo của Cố Tu giống như một con dao găm sắc bén, đột ngột đâm thủng giấc mộng đẹp của hắn, Cố Tu nói: “Chú chín, đợi sau này em yêu đương kết hôn với người khác rồi, thì sẽ không còn cơ hội cùng chú ăn sáng, xem tivi thế này nữa.”
Trong đôi mắt vốn luôn tĩnh lặng như giếng cổ của Lục Thời Sâm bỗng chốc như nổi lên một trận bão tuyết dữ dội.
“Tôi......” Yết hầu hắn lăn lộn, khó nhọc nặn ra một chữ.
Cố Tu đột ngột đứng dậy, đồng thời lên tiếng ngắt lời hắn: “À đúng rồi, em còn pha cà phê cho chú nữa, để em đi lấy.”
“.........”
Cố Tu mang cà phê nóng tới, đưa cho Lục Thời Sâm, nhìn hắn nhấp một ngụm rồi hỏi: “Em chưa nếm thử vị, có đắng không ạ?”
Thật sự là quá đắng.
Tiếng lòng chân thật nhất của Lục Thời Sâm đã nói như vậy.
Lời vừa rồi của Cố Tu khiến hắn không tự chủ được mà tưởng tượng đến những khả năng sau này Cố Tu yêu đương kết hôn với người khác, mới chỉ nhấp một ngụm nhỏ cà phê mà lục phủ ngũ tạng của hắn đã trở nên đắng chát khó tả, như thể bị ngâm vào trong một hũ thuốc Bắc kín mít, vừa dâng vị đắng lại vừa trào vị chua.
Hắn nhìn vào mắt Cố Tu, mất vài giây sau mới mở miệng, chỉ vỏn vẹn hai chữ nhưng giọng nói còn chát hơn cả bột cà phê đã để vài năm, trong lòng trăm mối ngổn ngang, nhưng cuối cùng hắn chỉ có thể đưa ra nhận xét về ly cà phê đã chẳng còn nếm ra vị gì nữa: “Không đắng.”
Cố Tu nghiêm túc đính chính lại: “Chú nên nói là đắng mới phải.”
Lục Thời Sâm nếm thêm một ngụm nữa, thuận theo mà sửa lời: “Ừm.....quả thực không ngọt cho lắm. Không cho đường sao?”
Cố Tu lại không trả lời, cứ im lặng. Cho đến khi hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía thiếu niên đứng sau lưng mình.
Cố Tu đứng ở đằng sau ghế sofa, hai tay chống lên lưng ghế, hơi cúi đầu xuống.
Chậm rãi, Cố Tu cúi người xuống, từng chút từng chút một tiến lại gần, nén bầu không khí vô hình thành một dây cung căng cứng, từng sợi từng sợi như tơ liễu, quấn chặt lấy trái tim đang run rẩy trong lồng ngực Lục Thời Sâm.
Rồi không hề báo trước.
Như chuồn chuồn lướt nước, một nụ hôn nhanh chóng lướt qua bên môi Lục Thời Sâm.
Thiếu niên với đôi mắt cong cong, nụ cười vừa xảo quyệt vừa lanh lợi, hệt như một chú chim nhỏ lén mổ trộm hạt giống.
“Hì hì, như vậy thì không đắng nữa rồi.”