Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 116: Sơn tước 06

Trước Tiếp

『Trần Bắc Xuyên.』

_

Sáng ngày hôm sau.

​“Cố Tu, cậu làm cách nào mà hay thế? Chủ tịch Cận hôn mê suốt một tháng nay chẳng có phản ứng gì, cậu vừa đến một cái là sóng não của ngài ấy đã biến động rồi!” Trong điện thoại, anh trai hộ lý phấn khích nói, “Nếu chủ tịch Cận mà tỉnh lại, anh sẽ nhận được một khoản tiền thưởng khổng lồ, lúc đó sẽ chia cho cậu một phần nha. Đúng rồi, hôm nay mấy giờ cậu đến?”

​Đối mặt với sự cám dỗ của tiền bạc, Cố Tu lại không mảy may động lòng: “Xin lỗi nha anh trai, chẳng phải trước đó em đã nói với anh là em vẫn đang học đại học sao? Từ hôm nay em phải tới trường học, giờ em cũng sắp đến nơi rồi, sau này mỗi ngày em chỉ có thể đến bệnh viện nhiều nhất là nửa ngày thôi.....”

Anh hộ lý vui vẻ đồng ý: “Được được được, cậu đến được là tốt rồi. Chỉ cần cậu kiên trì đến, nửa ngày anh cũng trả tiền công cho cậu như nguyên ngày. Ồ không, thêm cho cậu một trăm nữa, tổng cộng là ba trăm. Chiều nay nhớ đến đấy nhé.”

​“Vâng.” Thái độ của Cố Tu khá hờ hững, chợt nhớ ra điều gì, cậu nghiêm mặt dặn dò anh hộ lý đang quá mức phấn khích, “Đúng rồi, hôm qua em đã lau người cho ngài ấy rồi, anh đừng lau lại nữa đấy.”

Hiển nhiên là anh hộ lý đã thờ phụng cậu như thể tổ tông: “Được, cậu nói sao thì là vậy, anh đều nghe cậu hết!”

​Cố Tu vốn là kẻ đi làm thuê nay lại xoay chuyển tình thế, dặn dò vài câu như một ông chủ rồi cúp máy.

​Cổng trường đại học A bề thế ngay bên kia đường, những sinh viên đại học tràn đầy sức sống thanh xuân người qua kẻ lại, có người nói cười vui vẻ, có kẻ vội vã hoặc thong dong.

​Một người vốn đã quen lười biếng như Cố Tu thế mà lại dậy rất sớm, thu dọn sách vở đeo ba lô lên vai, đúng tám giờ sáng đã có mặt một cách quy củ tại cổng trường, khiến Chủ thần phải nhìn bằng con mắt khác.

​Ai ngờ Cố Tu lại nói: 【 Ngôi trường tôi đang theo học cũng tên là đại học A, trùng hợp quá, chẳng phải đây chính là ngôi trường trước kia của tôi và Trần Bắc Xuyên sao? Tôi vô cùng nghi ngờ rằng Trần Bắc Xuyên cũng ở trong cái thế giới hỗn loạn này.... Biết đâu được, anh ấy chính là thụ chính ấy chứ! 】

​Cố Tu vừa nói vừa có hơi phấn khích xen lẫn chút hả hê, những biểu cảm sống động liên tục thay đổi trên gương mặt cậu, càng khiến cậu trông cuốn hút hơn: 【 Haha, nếu Trần Bắc Xuyên mà biết mình thế mà lại làm thụ chính trong tiểu thuyết, không biết tâm trạng anh ấy sẽ thế nào nhỉ? Tôi cảm thấy mình có thể cười nhạo anh ấy cả đời mất. 】

Từ đầu đến cuối chủ thần vẫn không đáp lời.

​Cố Tu đành phải lên tiếng gọi: 【 Này, chắc ngài cũng có chức năng tìm kiếm chứ nhỉ? Giúp tôi tìm nhân vật thụ chính với. 】

​Chủ thần bất động, qua vài giây mới mở miệng hỏi: 【Sao ngươi không gọi tên ta?】

​Cố Tu nhíu mày: 【 Tôi cũng muốn gọi lắm chứ nhưng ngài chỉ mới cho biết mỗi cái họ, họ Yến? Chẳng có chút thành ý nào cả. 】

​Chủ thần rất nhân tính hóa mà khẽ thở dài, nói: 【.....Ta không nhớ nữa. 】

​Cố Tu lười để ý, tiếp tục thúc giục: 【 Ngài mau giúp tôi tìm đi! 】

​Lại chờ thêm mấy giây nữa Chủ thần mới “ừm” một tiếng, trông có vẻ không tình nguyện cho lắm.

​Trong lúc nhờ Chủ thần giúp đỡ thì Cố Tu cũng không ngồi không, cậu hiểu rõ thói quen của Trần Bắc Xuyên, bất kể có tiết sớm hay không, bất kể mưa sa gió táp, người này lúc nào cũng giống như một cụ già dậy từ rất sớm, không đến giảng đường thì cũng đến thư viện. Có đôi khi vì đến quá sớm thư viện còn chưa mở cửa, anh ấy sẽ chuyển hướng sang phòng tự học 24 giờ.

​Nếu không thì làm sao mà có thể cô độc đến thế.

​Tiết học đầu tiên buổi sáng là tám giờ rưỡi, Cố Tu liếc nhìn thời gian, tìm bừa khắp trong trường thì khó quá. Nhưng nếu Trần Bắc Xuyên thuê nhà ở bên ngoài, thì giờ này hẳn là phải xuất hiện ở gần cổng trường rồi.

​Đôi mắt Cố Tu sáng rực, tập trung cao độ quan sát đám đông ra vào trường học, hoàn toàn không biết bản thân mình ngược lại đã trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.

​Cậu là tân sinh viên năm nhất của đại học A, học kỳ đầu tiên đã trôi qua được một nửa nhưng cậu lại đi học bữa đực bữa cái, ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, hầu như không đến trường, đám sinh viên ở cổng trường hiếm khi được nhìn thấy một nam sinh có ngoại hình nổi bật đến vậy, còn tưởng là nghệ sĩ tới quay phim, hoặc là bạn trai của nữ thần nào đó.

​Hồi lâu sau, bước chân Cố Tu khẽ động.

Đúng lúc ấy Chủ thần cũng lên tiếng: 【 Ta tìm thấy...】

​Không đợi hắn nói hết, Cố Tu đã sải bước lao vọt ra ngoài như tên bắn!

Chàng thanh niên cao ráo đột nhiên xuất hiện kia cũng là tâm điểm của đám đông, dù cho hắn cúi đầu, lại còn đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen....nhưng Cố Tu chỉ liếc mắt một cái là nhận ra ngay!

​Thế là mang theo tư thế “đồ chó chết chạy đi đâu cho thoát”, cậu hùng hổ xông lên!

​Trần Bắc Xuyên như có cảm ứng, ngẩng đầu lên.

Đôi môi mỏng y hệt như trong ký ức, là nơi phát ra những lời cay nghiệt và đáng ghét nhất. Tuy nhiên các đường nét khác trên khuôn mặt lại có hơi khác biệt, thoạt nhìn thì giống nhưng nhìn kỹ lại thấy khác, đặc biệt là màu mắt, ấy vậy mà lại là màu đen giống hệt Cố Tu.

​Trần Bắc Xuyên trong thế giới nhỏ hỗn loạn này cũng giống như bọn Lục Thời Sâm, chỉ có ba bốn phần tương đồng với "Chen" tiên sinh trong ký ức, mỗi người đều sở hữu vài dấu ấn khác nhau trên khuôn mặt của "Chen" tiên sinh.

​Cố Tu không chớp mắt chăm chú xác nhận người trước mặt, mà dường như đối phương đã bị ánh mắt quá mức táo bạo của cậu làm phiền, lông mày nhướng lên, đôi môi mỏng cũng khẽ cử động, phát ra một tiếng “chậc” nhẹ.

​Cái vẻ mặt gợi đòn này, đúng là đồ chó không sai vào đâu được.

​Trần Bắc Xuyên là nhân vật làm mưa làm gió trong trường, không ít lần gặp phải những kẻ chặn đường bắt chuyện thiếu lịch sự, hắn chẳng buồn hỏi một câu nào với thiếu niên kỳ quặc này, cất bước định rời đi.

​Nhưng vừa quay đầu lại, hắn vô tình va vào một đôi mắt sáng long lanh ướt át, thiếu niên kia chẳng nói gì, cũng chẳng làm gì, vậy mà bước chân của hắn lại như bị ma xui quỷ khiến bị kéo lại, không thể nhúc nhích nổi.

​Cố Tu chớp chớp đôi mắt sáng ngời trong trẻo kia.

​Trần Bắc Xuyên há miệng, định hỏi ý đồ của đối phương là gì.

​Mà Cố Tu sau khi xác nhận xong liền đi thẳng vào vấn đề, dùng gương mặt quá đỗi thanh thuần kia, vênh váo tự đắc vung vẩy chiếc ví trong tay nói: “Trần Bắc Xuyên, ở bên tôi, một triệu này sẽ là của anh!”

​Đến mức Trần Bắc Xuyên cũng phải sững sờ, mất một lúc lâu vẫn chưa thể load nổi, một kẻ trông như thế này mà lại học theo mấy gã nhà giàu mới nổi dầu mỡ, định chơi trò bao nuôi à?

Hắn nghi ngờ mình nghe nhầm, nhíu mày, “Hửm?” một tiếng.

​“Nói đi, anh muốn bao nhiêu tiền.” Cố Tu đắc ý, bổ sung thêm, “Phải cần bao nhiêu tiền anh mới chịu ở bên tôi?”

​Trong lúc Trần Bắc Xuyên im lặng, Cố Tu tràn đầy tự tin nói với Chủ thần: 【 Đối phó với đồ chó chết thì chỉ cần dùng phép khích tướng là đủ rồi! 】

​Chủ thần cạn lời, mà Trần Bắc Xuyên đứng trước mặt lại càng cạn lời hơn.

Một lúc sau, Trần Bắc Xuyên đổi sang một vẻ mặt còn bực bội hơn cả trước, lạnh lùng nói: “Tránh ra.”

​Cố Tu đã chuẩn bị đầy đủ, chiêu này không được liền tung ra chiêu khác, đổi giọng một cách trơn tru: “Ái chà tôi lừa anh đấy, tôi làm gì có một triệu, tôi chỉ là một sinh viên đại học bình thường mà thôi, còn là bạn học của anh, là đàn em của anh đấy.....”

Vừa nói cậu vừa mở chiếc ví trong tay ra, bên trong chỉ có duy nhất một chiếc thẻ sinh viên, làm gì có một triệu nào.

​Thẻ sinh viên hiển thị thông tin cá nhân của cậu, tên là Cố Tu, là sinh viên năm nhất khoa Khoa học máy tính.

​Đúng thật là đàn em của Trần Bắc Xuyên, còn là đàn em trực hệ.

​Mục đích của cậu là dùng cách mà Trần Bắc Xuyên ghét nhất để thu hút sự chú ý, đây chính là kinh nghiệm mà cậu đúc kết được từ tiểu thế giới học đường, khi đó cậu lén mặc đồ của bạn cùng phòng Trần Bắc Xuyên, chẳng phải Trần Bắc Xuyên cũng ghét bỏ chê bai phiền phức nhưng vẫn luôn nhớ mãi không quên đó sao?

​Bộ chiêu thức liên hoàn này của cậu khiến Trần Bắc Xuyên phải bật cười vì quá cạn lời.

​Thiếu niên mười tám tuổi non nớt dường như không nhận ra ẩn ý đằng sau nụ cười lạnh kia, ngược lại còn coi đó là sự khích lệ mà cũng cười theo, sau đó thừa thắng xông lên: “Một triệu là lừa anh thôi, nhưng lời tỏ tình vừa rồi... không lừa anh đâu.”

​Biểu cảm của Trần Bắc Xuyên khựng lại, ngước đôi mắt đen sâu thẳm không nhìn rõ cảm xúc lên.

​Ánh mắt Cố Tu vẫn chân thành như cũ, nói ra những lời nghe chẳng hề đáng tin chút nào, nhưng trong đôi mắt có thể phản ánh nội tâm một cách trung thực nhất lại không thấy một chút dấu vết nào của lời nói dối.

​“Tôi, tôi nói như vậy.....” Cố Tu gãi gãi đầu, gương mặt hơi ửng hồng, lúng túng lí nhí, “Chỉ là muốn thu hút sự chú ý của anh thôi.”

Đồng thời, trong đầu cậu lại là một dáng vẻ tự tin đến mức hận không thể vểnh đuôi lên tận trời: 【 Chân thành vĩnh viễn là chiêu thức tất sát!! 】

​Chủ thần: 【......】

​Phản ứng của Trần Bắc Xuyên vẫn bình thản: “Được rồi, tôi chú ý rồi. Tôi đi học đây.”

​“Ơ này anh đợi tôi với......"

​Cố Tu mặt dày mày dạn đuổi theo, khăng khăng bám đuôi đối phương chạy thẳng tới lớp học của sinh viên năm tư.

​Vốn dĩ cậu thật sự muốn đi theo lộ trình chân thành, nghiêm túc theo đuổi bạn trai mất trí nhớ một lần, thế nhưng tiết học này nghe chưa đầy mười phút là cậu đã phải đấu tranh với cơn buồn ngủ dữ dội, đầu cứ gật lên gật xuống, hoàn toàn quẳng kế hoạch lấy lòng ra sau đầu.

Suýt chút nữa là cái trán đã đập trúng chiếc bình giữ nhiệt bằng kim loại trên bàn, cũng may Trần Bắc Xuyên nhanh tay lẹ mắt, đưa tay ra đỡ lấy trán cậu, giúp cậu tránh được một vụ tai nạn.

Lần này thì Cố Tu tỉnh ngủ hẳn, quay đầu lại liền thấy một khuôn mặt đen sì u ám, nhưng cậu không hề nản lòng cười hì hì một tiếng.

​Trần Bắc Xuyên cạn mẹ lời, lạnh mặt thấp giọng cảnh báo: “Nếu cậu buồn ngủ thì về mà ngủ, đừng có ở đây làm phiền tôi.”

​Giảng viên thao thao bất tuyệt giảng hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến giờ nghỉ giải lao. Nghĩ đến việc lát nữa lại phải chịu đựng thêm một lần nữa, Cố Tu đau khổ không thôi, mà Trần Bắc Xuyên cũng chịu không nổi cậu nữa, đứng dậy chuẩn bị đổi chỗ ngồi.

​Cố Tu lập tức hăng máu trở lại, tinh thần phấn chấn quấn lấy đối phương không buông.

​Trần Bắc Xuyên nhìn cậu bằng ánh mắt phức tạp, đột nhiên hỏi: “Muốn theo đuổi tôi?”

​Cố Tu gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Ừm ừm.”

​Trần Bắc Xuyên liếc nhìn thời gian: “Nghỉ giải lao hai mươi phút, vậy cậu đi mua cho tôi một cốc cà phê đi-- nhưng tôi không uống cà phê trong trường, tôi muốn cà phê của quán 99 ở cổng Đông.”

​Cố Tu sảng khoái đồng ý, mắt thấy thời gian gấp rút, không do dự mà lao ra khỏi cửa.

​Cuối cùng cũng được yên tĩnh rồi.

Cố Tu vừa đi liền có mấy bạn học không nhịn được tò mò vây quanh, xôn xao hỏi: “Người đó là ai vậy? Trông đẹp trai ghê á, có người yêu chưa?”

​Trần Bắc Xuyên liếc nhìn đám bạn cùng lớp một cái, một câu cũng không đáp.

​Tất cả những người ồn ào kéo tới, đều thất bại quay về trước sự lạnh nhạt của hắn.

​Trần Bắc Xuyên nhân lúc này tận dụng thời gian xem lại nội dung giáo viên đã giảng ở nửa tiết đầu-- ban nãy vì Cố Tu ngủ gật đã cướp đi quá nửa sự chú ý của hắn, lần đầu tiên đi học mà lại mất tập trung đến thế, rất nhiều nội dung đều không vào đầu.

​Thế nhưng vừa mới xem sách được một lát, hắn lại không kìm được mà liếc nhìn thời gian.

​Còn mười lăm phút.

​Cho dù Cố Tu có dùng cánh để bay, năm phút cùng lắm cũng chỉ vừa tới cổng Đông. Đừng nói đến việc cậu còn phải băng qua nửa con phố để tới tiệm cà phê rồi gọi món, chờ đợi, sau đó cầm cà phê chạy ngược về....

​Thời gian từng giây từng phút trôi qua, dường như nhanh hơn bình thường gấp mấy lần.

​Trần Bắc Xuyên phát hiện mình có hơi không tập trung nên dứt khoát khép sách lại, nhắm mắt dưỡng thần.

​Mà điều hắn không biết là, Cố Tu mới chạy ra khỏi tòa nhà giảng đường chưa được bao xa liền nhanh trí nhận ra vấn đề thời gian. Thế là cậu phanh gấp, quay đầu chạy về phía nhà kho bỏ hoang phía sau lễ đài.

​Bố cục của đại học A ở thế giới này y hệt như những gì cậu từng trải qua, nhà kho cũ kỹ vốn được đồn đại là thánh địa của những cặp nam nam vẫn y như cũ!

​Chủ thần không rõ toan tính của Cố Tu, chỉ thấy cậu vội vội vàng vàng lấy ra giấy bút, xoẹt xoẹt viết cái gì đó, tiếp đến nhanh nhẹn cởi bỏ quần áo rồi “phụt” một cái, chủ động biến trở lại nguyên hình sơn tước tinh mà cậu vốn ghét cay ghét đắng.

​Chủ thần ngập ngừng mở miệng hỏi: 【 Ngươi định.... 】

​Vừa biến về nguyên hình, mức độ ồn ào của Cố Tu lập tức tăng lên gấp mấy lần.

​“Chíu chíu chíu chíu chíu chíu!” Tất nhiên là bay qua đó rồi!

​Chủ thần: 【.......】

Xét đến việc biến thân không thể mang theo quần áo, Cố Tu đặc biệt chuẩn bị hai tờ giấy ghi chú, một tờ để gọi món ở quán cà phê, một tờ cho cửa hàng quần áo bình dân bên cạnh, giải thích rằng mình đang có việc gấp, nhờ họ chuẩn bị đồ trước, mình sẽ đến lấy sau.

​Cộng thêm hai tờ tiền mệnh giá một trăm tệ, chỉ cần tiền trao cháo múc thì tự nhiên chẳng cần lo ông chủ thấy kỳ quái mà không chịu làm việc.

Sơn tước tinh trông thì nhỏ nhắn nhưng tốc độ bay có thể đạt tới mức kinh người là 30-40 km/giờ, tương đương với một chiếc ô tô chạy chậm.

​Cố Tu bay đến phòng thay đồ của cửa hàng quần áo trước, thấy quần áo ông chủ đã chuẩn bị sẵn cho mình, cậu liền vội vàng biến lại thành người rồi thong dong rời khỏi cửa hàng trước ánh mắt chấn kinh của ông chủ.

​Trong quán cà phê cách đó không xa, cà phê cậu đặt cũng đã làm xong.

​Cậu chỉ gọi một ly cà phê nhỏ nhất loại 200ml, cũng may cậu là sơn tước tinh trong thế giới phi khoa học, dùng cái mỏ chim nhỏ nhắn miễn cưỡng vẫn tha được, bay được nửa đường, cậu lại quay về nhà kho thay lại bộ quần áo cũ, sau đó dốc hết sức bình sinh chạy nước rút về tòa nhà giảng đường!

​Canh đúng vào mấy chục giây cuối cùng của giới hạn hai mươi phút, Cố Tu mồ hôi đầm đìa trở lại lớp học, dưới ánh mắt kinh ngạc của Trần Bắc Xuyên, cậu đưa cốc cà phê tới trước mặt hắn.

​Trần Bắc Xuyên ngẩn người vài giây, nhìn lồng ngực phập phồng không ngừng của thiếu niên, hắn chớp mắt, tầm nhìn tiếp tục hạ xuống rồi không nhịn được nhắc nhở: “....Dây giày của cậu bị tuột rồi kìa.”

​“Ồ,” Cố Tu vội vàng cúi người xuống buộc dây giày, “Tôi cũng không để ý.”

​Để kịp quay về đúng giờ, cậu vội đến mức chẳng còn thiết tha gì nữa.

​Vì vừa mới chạy xong, máu toàn thân đều đang sôi sục, ngón tay cũng có hơi run rẩy, chân tay vụng về, loay hoay mãi mà không buộc xong dây giày.

​Trần Bắc Xuyên không nhịn được hỏi: “Cậu có chắc cậu là sinh viên đại học A, chứ không phải kẻ thiểu năng chạy ra từ bệnh viện bên cạnh không?”

​Cố Tu dừng động tác: “......”

Trần Bắc Xuyên đứng dậy khỏi chỗ ngồi, cúi người nhìn xuống liền thấy Cố Tu đang bĩu môi, cả khuôn mặt đều viết rõ hai chữ không phục.

​Tính khí của tên nhóc này rõ ràng chẳng tốt đẹp gì cho cam, tâm tư cũng không ít, có lẽ hoàn toàn là vì thích hắn nên mới cắn răng nhịn xuống những lời lẽ sắc bén của hắn, còn không một câu oán thán mà hoàn thành mấy trò làm khó của hắn.

​Suy nghĩ một chút, Trần Bắc Xuyên dứt khoát đưa tay ra, gạt ngón tay của Cố Tu sang một bên, thoăn thoắt vài cái buộc lại dây giày cho cậu, còn thắt một cái nơ bướm thật đẹp.

​Để đề phòng Cố Tu nảy sinh những kỳ vọng không thực tế, hắn không quên bồi thêm một câu: “Chăm sóc người thiểu năng, không cần cảm ơn.”

​“......”

​Cố Tu thích thú uống hết cốc chocolate hạt dẻ nóng hổi, lập tức hồi máu sống lại, tinh thần phấn chấn hẳn lên.

​Bởi vì cái tên thích làm màu kia nói mình không uống đồ có đường, nên quay đầu liền vứt cốc cà phê cho cậu luôn.

​Hừ hừ, cậu biết ngay mà, cho nên lúc gọi món cậu đã chọn đúng khẩu vị mà mình thích.

​Mặc dù liên tục bị công kích bằng cái mồm độc địa kia, nhưng Cố Tu vẫn không có chút ý định từ bỏ nào, đôi mắt đảo tới đảo lui, không biết lại đang tính toán mưu đồ quái quỷ gì.

​Vừa tan học, hiếm khi Trần Bắc Xuyên không nán lại lớp học thêm chút nào, xách túi đứng dậy đi ngay.

​Trên hành lang, Cố Tu từ phía sau đuổi tới, đôi mắt đen láy chớp chớp nhìn hắn với vẻ đầy mong đợi, phấn khích nói: “Dây giày của tôi lại tuột rồi!”

​Trần Bắc Xuyên: “......”

Cốc cà phê kia của Cố Tu đã uống hết rồi, nhưng chiếc cốc rỗng vẫn được cậu cầm trong tay.

​Dường như là muốn dùng cái này để chứng minh rằng hai tay mình đều bận, không buộc được dây giày.

Dĩ nhiên là Trần Bắc Xuyên không phối hợp với màn biểu diễn của cậu, trực tiếp mở miệng châm chọc: “Đến dây giày cũng không buộc nổi, cậu là chim à? Mọc hai cái cánh chỉ dùng để quạt gió thôi sao?”

​Bị nói trúng ngay sự thật, Cố Tu hơi giật mình một chút, nhưng nghĩ lại thì lúc mình còn chưa biến thành sơn tước tinh người này cũng luôn bảo mình là chim nhỏ rồi, thế là trái tim đang treo ngược được đặt trở lại chỗ cũ, cậu chớp chớp mắt, ngây thơ nói: “Ừm, biết đâu đúng là vậy thật thì sao?”

Trần Bắc Xuyên bị cậu làm cho nghẹn họng không nói nên lời.

​Xung quanh người qua kẻ lại, tiếng xì xào bàn tán không dứt.

​Trần Bắc Xuyên là nhân vật có tiếng tăm của đại học A, là đàn anh nam thần nổi như cồn. Còn Cố Tu vốn thường xuyên trốn tiết nên là một gương mặt lạ lẫm, khí chất cũng không cao ngạo lạnh lùng như Trần Bắc Xuyên, những lời bàn tán cơ bản đều xoay quanh cậu, dường như còn có người đang được bạn bè xúi giục muốn tiến lại gần bắt chuyện.

​Trần Bắc Xuyên liếc nhìn đám đông ồn ào, bực bội “chậc” một tiếng, sau đó hất mạnh chiếc túi đeo chéo ra sau lưng, ngồi thụp xuống.

​Ngón tay hắn thon dài linh hoạt, thoăn thoắt giữa những sợi dây giày của Cố Tu, chẳng mấy chốc hai sợi dây giày vốn đang lỏng lẻo đã được hắn buộc lại ngay ngắn chỉnh tề.

​“Ơ này.” Cố Tu thấy hắn lạnh mặt thắt xong dây giày là quay đầu đi thẳng, vẫn chưa biết đủ mà còn đuổi theo, “Tôi còn chưa nói cho anh biết tôi tên là gì mà.....”

​Động tác của Trần Bắc Xuyên khựng lại, hắn thế mà lại theo bản năng quên mất hai người họ vốn chỉ là những người xa lạ chưa hề thông báo tên họ, trong tiềm thức của hắn, luôn có cảm giác như đã bị tên này quấn lấy từ lâu lắm rồi vậy.

​Nhưng mấy chuyện đó đều không quan trọng. Tên của một nhóc đồng tính phiền phức thì liên quan quái gì tới hắn?

​Hơn nữa hắn đã thấy qua trên thẻ sinh viên rồi, hắn đâu phải là cá vàng chỉ có ba giây trí nhớ, dĩ nhiên là nhớ chứ.

​Chỉ là do hắn không lập tức rời đi, nên Cố Tu đã chủ động tự giới thiệu: “Tôi tên là Cố Tu.”

​Cúi đầu thao tác điện thoại vài cái, lại nói: “Tôi cũng học khoa Khoa học máy tính giống anh, tôi năm nhất. Tôi đã kết bạn với anh từ group của khoa rồi, anh đồng ý đi nhé.”

​Trần Bắc Xuyên đứng thẳng đờ người không nhúc nhích, coi như không nghe thấy, vừa ngoảnh đầu lại đã thấy Cố Tu đang nhìn mình chằm chằm bằng đôi mắt sáng rực, đôi đồng tử ấy tựa như những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm, chất chứa đầy sự khát khao không nói nên lời.

Trần Bắc Xuyên khẽ nuốt khan, ngón tay bất giác cử động, tìm đến chiếc điện thoại trong túi quần.

​Ai ngờ, Cố Tu vốn đang đeo bám không buông lại chủ động lùi lại một bước.

​“Vậy tôi đi trước đây, anh đi ăn cơm đi.” Cố Tu tự tin vỗ vỗ ngực, “Anh có nhu cầu gì thì cứ gọi tôi bất cứ lúc nào. Tôi bay nhanh lắm đấy!”

​Trần Bắc Xuyên im lặng trong chốc lát, thầm nghĩ lúc nãy tốc độ cậu chạy ra cổng Đông đúng là nhanh đến mức không tưởng, câu nói này quả thực không hề khoa trương chút nào.

​Trần Bắc Xuyên nhàn nhạt “ừm” một tiếng coi như đáp lại, thái độ vẫn có phần lạnh lùng như trước.

​Mà cái tên Cố Tu này cũng không phải cố ý lạt mềm buộc chặt, nói xong một tràng này là thật sự quay đầu đi luôn.

​Trần Bắc Xuyên trầm mặc cúi đầu, lấy điện thoại ra, kiểm tra tin nhắn kết bạn vừa nhận được.

​Biệt danh: Chíp Chíp Chiu

​Ảnh đại diện: Angry Bird

​Ghi chú: Tôi là Cố Tu ^-^ (Phiên bản chim nhỏ siêu giận dữ)

​Trần Bắc Xuyên: “.......”

​Cái loại icon sến súa gì thế này.

​Còn nữa, làm nũng cái gì chứ?

____________________

Tác giả có lời muốn nói:

Bé chim nhỏ theo đuổi người, kẻ tự nguyện thì tự cắn câu.

Trước Tiếp