Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
『"Cứ bay đi, đừng sợ hãi."』
_
Vừa hay phải cùng Cận Trầm Hàn đi công tác nước ngoài, Cố Tu thuận nước đẩy thuyền khước từ buổi xem mắt nhiệt tình của mẹ Cố.
Tuy không thật sự để Cận Trầm Hàn phải làm người thứ ba, nhưng khi đi giữa đám đông, lúc thân mật cậu vẫn thấy không được tự nhiên cho lắm.
Trong thế giới này, ngoại hình của Alpha có sự khác biệt rõ rệt so với các giới tính khác, đặt ở đâu cũng là người nổi bật nhất. Tinh thần lực của Cố Tu đã khôi phục lại cấp A+, trông cậu còn cao ráo hiên ngang hơn trước vài phần, cộng thêm một Enigma bên cạnh, khi cả hai sóng vai cùng nhau thì tỷ lệ ngoái nhìn cao đến kinh người.
Mấy tháng trôi qua, thế giới nhỏ vẫn chưa có dấu hiệu sụp đổ.
Cứ mãi quanh co đối phó với cha mẹ Cố cũng không phải là cách, Cận Trầm Hàn không yêu cầu Cố Tu phải đoạn tuyệt với họ, mà chỉ đề nghị hay là cả hai cùng ra nước ngoài chơi một thời gian, vừa hay có thể tách biệt khỏi những thị phi rắc rối này, trả lại cho họ một thế giới hai người thanh tịnh.
"Ơ?" Cố Tu lẩm bẩm, "Sao em cảm thấy....hình như trước đây chúng ta từng có ước định tương tự nhỉ? Là sẽ cùng nhau ra nước ngoài chơi."
"Vậy sao?" Cận Trầm Hàn vốn có trí nhớ hơn người, càng không thể quên bất cứ chuyện gì giữa hai người, nhưng hắn không trực tiếp phủ định Cố Tu mà hỏi cậu: "Từ bao lâu rồi?"
Cố Tu ấp úng nửa ngày cũng không nói ra được: "Ừm.... chắc là từ lâu lắm rồi."
Đầu tiên là ra nước ngoài công tác, sau đó là ra nước ngoài du lịch, cuối cùng dứt khoát định cư luôn ở đó.
Cố Tu vốn lo lắng thế giới nhỏ có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, nhưng rồi cũng dần dần tận hưởng sự ngọt ngào của hiện tại. 007 lẳng lặng tắt máy không làm phiền cậu, chỉ cách vài tháng mới trồi lên một lần để hỏi thăm tình hình tình cảm gần đây của em gái Cận Trầm Hàn.
Bản thân Cố Tu đang đắm chìm trong mật ngọt tình yêu, nhìn quả cầu hệ thống vốn bị ngấm đẫm tư tưởng yêu đương mù quáng này cũng thấy thuận mắt hơn nhiều, không còn dùng lời lẽ cay nghiệt để mỉa mai nó nữa, thậm chí còn có chút thương hại, không nhịn được mà nói: 【 Đợi sau khi quay về, tôi sẽ mua cho cậu một skin hình người nhé. 】
007 đắn đo một hồi lâu, vậy mà lại từ chối: 【 Thôi bỏ đi, dùng được có mấy ngày mà đắt muốn chết, không đáng đâu, vả lại lần trước anh mua skin cho tui đã dùng hết sạch điểm tích lũy rồi....】
Cố Tu khựng lại: 【 ....Cái gì cơ? 】
Dẫu rằng hiện tại cậu không muốn rời khỏi thế giới nhỏ này, nhưng khi nghe tin điểm tích lũy mình dày công tích cóp bấy lâu đã cạn kiệt, không xót xa là chuyện không thể nào.
Về việc tại sao cậu lại sẵn lòng tiêu tốn một lượng lớn điểm tích lũy để mua skin cho 007, thì hệ thống lại chẳng hé răng nửa lời.
Điều có thể xác nhận là trí nhớ của cậu rõ ràng đã bị khuyết thiếu những mảng lớn, cậu không cho rằng cái hệ thống ngốc nghếch này lại có bản lĩnh lừa gạt mình, bản thân cậu có thể đưa ra quyết định đó, hoặc là được 007 cứu mạng, hoặc là đã phải chịu đựng một sự thất bại hay đả kích trọng đại nào đó, đau lòng đến cực hạn nên mới chẳng màng đến số điểm tích lũy đã gom góp suốt mấy năm trời.
Hơn nữa, người yêu hiện tại của cậu là Cận Trầm Hàn, càng nhìn lại càng thấy quen thuộc.
Cậu chắc chắn đã quên mất điều gì đó và khả năng cao là có liên quan đến người này, liên quan đến đôi mắt màu xám kia.
Đêm đến, Cố Tu ngồi trên người người yêu, không vội vàng làm việc mà lại thẫn thờ v**t v* gò má đối phương, phác họa lại đôi mắt xám ấy.
"Làm gì thế?" Cận Trầm Hàn ngứa ngáy không chịu nổi mới chộp lấy tay cậu: ".....Vuốt chó à?"
Ngoài cửa vang lên tiếng sủa phấn khích của Tiểu Hoàng: "Gâu gâu gâu!"
Cố Tu chớp chớp mắt, tỉnh táo lại, nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào đôi mắt xám khói kia không rời, không biết đang nghĩ gì mà khẽ nghiêng đầu.
Cận Trầm Hàn bèn đưa tay vòng qua gáy cậu, kéo xuống để hôn.
Pheromone hòa quyện dệt thành một tấm lưới kín không kẽ hở, bao trùm lấy chiếc giường lớn lộn xộn trong phòng ngủ, khiến người ta cảm thấy có chút khó thở.
Việc đánh dấu hoàn toàn đã loại bỏ thành công nguy cơ có thể bị Enigma cắn ngược lại, Cận Trầm Hàn không còn cần dùng đến vòng cổ hay còng tay để khống chế bản thân nữa, nhưng đã có bao nhiêu món đồ chơi thú vị như vậy, vứt trong phòng chứa đồ để chúng phủ bụi thì quá phí, dùng để tăng thêm chút gia vị cho đời sống tình cảm của họ cũng không tệ, tội gì không dùng.
Lúc này hai tay Cố Tu đều bị trói, mỗi tay dùng một bộ còng, một bên còng khóa lấy cổ tay, nửa còn lại cố định vào đầu giường.
Hai chân cũng tương tự như vậy, cả người dang ra thành hình chữ đại, mặc dù là người gánh vác trách nhiệm của một người chồng trong mối quan hệ, nhưng cậu lại bị Enigma của mình hoàn toàn áp chế, không thể cử động, không thể phản kháng.
Thỉnh thoảng lại có luồng điện từ món đồ chơi nhỏ trong tay Cận Trầm Hàn xẹt qua, chăm sóc cho nửa thân trên đang rảnh rang của cậu.
"Ưm aaaa...."
"Mau thả em ra!"
"Em không chịu nổi nữa....."
"Chủ tịch Cận.....Trầm Hàn, dừng lại đi!"
"Ưm ưmmm....đủ rồi....thật sự đủ rồi!"
"Aaaa--"
Trước mắt lóe lên một luồng ánh sáng trắng chói lòa.
Cố Tu lịm đi.
Cậu đã mơ một giấc mơ rất dài, trong mơ cậu nghe thấy Cận Trầm Hàn không ngừng gọi tên mình, gọi cậu là thư ký, gọi cậu đi làm việc. Còn cậu thì ngoan ngoãn nghe lời, tận tụy hết lòng, đi theo Cận Trầm Hàn xử lý đủ loại việc lớn nhỏ của công ty.
Cứ mãi như thế, nhiệt huyết công việc bị mài mòn sạch sành sanh, cậu không nhịn được mà bắt đầu lười biếng ngủ gật, ăn vặt, chọc cho người ngồi bên bàn làm việc kia tức đến mức bốc hỏa, mặt mày nghiêm nghị đi tới.
Thế rồi cậu mặt dày mày dạn, nịnh nọt cười cười, gọi người có đôi mắt xám kia là chú chín.
Người nọ lập tức chẳng còn chút nóng nảy nào, đưa cậu về nhà chăm sóc chu đáo, nói rằng nơi đó mãi mãi là nhà của cậu, bản thân hắn cũng vĩnh viễn là người nhà của cậu.
Bánh răng của giấc mơ tiếp tục chuyển động, nhưng thời gian dường như đang lùi ngược lại. Cậu rời khỏi văn phòng để trở về khuôn viên trường đại học xanh mướt, khi đó người đàn ông mắt xám vẫn còn là một thanh niên, tràn đầy sức sống thanh xuân, chưa học được cách kìm chế bản thân, tính tình trẻ con vô cùng và mồm miệng thì cay độc đến chết người.
Nhưng chính cái tên miệng mồm độc địa ấy, lại vụng về mà cố chấp, hết lần này đến lần khác nói rằng, Cố Tu, anh thích em.
........
Cố Tu thở hổn hển giật mình tỉnh dậy khỏi giấc mơ, đưa tay quệt lên mặt, toàn là những giọt nước mắt lạnh lẽo vẫn chưa kịp khô.
Cậu vội dùng ống tay áo lau sạch mặt mũi, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Cận Trầm Hàn đẩy cửa phòng ngủ, bưng bữa sáng đi vào.
Trước khi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của cậu, Cận Trầm Hàn đã nhận ra sự dao động trong Pheromone của cậu, hắn nhíu mày, nhẹ giọng hỏi: "Sao thế?"
Cố Tu lắc đầu, rõ ràng là đang thoái thác: "Không có gì đâu ạ...."
Ánh mắt Cận Trầm Hàn tối sầm lại trong thoáng chốc, khi nhìn về phía Cố Tu thì lại trở về dáng vẻ dịu dàng như nước. Hắn đặt bữa sáng xuống, ngồi bên mép giường v**t v* tay Cố Tu, vừa kiên nhẫn dẫn dắt vừa hỏi: "Gặp ác mộng sao?"
Cố Tu khẽ mím môi, đây không phải là câu hỏi có thể trả lời bằng "có" hoặc "không".
"Lần sau sẽ không bắt nạt em như vậy nữa." Cận Trầm Hàn không rõ căn nguyên, chỉ dịu dàng vuốt tóc mai bị nước mắt thấm ướt của cậu: "Hôm nay chúng ta có thể đặt ra một từ khóa an toàn."
Cố Tu lại biến thành dáng vẻ da mặt mỏng hay thẹn thùng như ngày thường, ngượng nghịu nói: "Dù sao em cũng là Alpha cấp A+ mà!"
"Ừm." Cận Trầm Hàn khẽ cười, "Tốt lắm, tinh thần khôi phục lại rồi."
Sau khi đánh dấu hoàn toàn, họ có thể cảm nhận nhạy bén những thay đổi nhỏ nhặt trong Pheromone và sự dao động tinh thần lực của đối phương, từ đó nhận ra cảm xúc của nhau.
Giống như thần giao cách cảm vậy, chỉ cần một ánh mắt giao nhau là có thể thấu hiểu tâm tư trong lòng người kia.
Điều này khiến giữa các bạn đời đã kết đôi không còn bí mật riêng tư, đó là sự giam cầm và hạn chế đối với những kẻ không chung thủy. Mà Cố Tu của trước đêm qua vốn thẳng thắn vô tư, không thẹn với lòng, thậm chí còn mong Cận Trầm Hàn sử dụng "thuật đọc tâm" để mỗi lần cậu muốn gì là hắn có thể lập tức mang đến cho cậu.
Hôm nay Cố Tu lại có ánh mắt né tránh, ăn sáng cũng tâm hồn treo ngược cành cây, ngồi trong nhà mà như ngồi trên đống lửa, chẳng bao lâu sau đã tìm cớ để đi ra ngoài.
Bên lề đường nơi đất khách quê người, những người qua đường với sống mũi cao, hốc mắt sâu và mái tóc đủ màu sắc đi qua đi lại.
Cố Tu đã sống ở đây được ba năm nhưng vẫn không mấy quen thuộc với những chủng tộc ngoại quốc này, ngay lúc này đây khi đứng giữa đám đông xa lạ, cậu lại cảm thấy an tâm hơn nhiều.
【 Chiu Chiu? Anh sao thế? 】 007 có liên kết tinh thần lực với Cố Tu, giống như Cận Trầm Hàn, nó cũng nhận ra tâm trạng cậu không ổn nên đã hóa thành quả cầu ánh sáng bay ra sau một thời gian dài vắng bóng.
【 007..... anh nhớ ra rồi. 】 Cố Tu nói ngắn gọn súc tích, gương mặt đầy vẻ sầu muộn.
Quả cầu ánh sáng màu bạc lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh cậu, cùng cậu ngắm nhìn đường phố xe cộ tấp nập, ngẩn ngơ dưới hàng cây ven đường lay động trong gió.
【 Hình như câu nói của chủ tịch Cận linh ứng rồi.... 】 Cố Tu ngẩng đầu nhìn trời, thở dài, 【 Anh ấy đúng thật là người thứ ba. 】
【 Hơn nữa hai người trước cậu cũng yêu rất sâu đậm.】 007 phụ họa theo, 【 Oa, không hổ danh là trai đểu mà! 】
Cố Tu đỏ mặt, vội vàng biện bạch: 【 Không phải! Họ đều là cùng một người, anh đây chỉ yêu một người mà thôi. Anh không hề bắt cá hai tay, cũng không hề lừa dối tình cảm của anh ấy.... 】
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tình cảm của cậu dành cho ba vị "Chen" tiên sinh đúng là có đôi chút khác biệt.
Lục Thời Sâm với thân phận trưởng bối và tính cách kiểu cha già, lần đầu tiên đã mang đến cho cậu cảm giác thế nào là nhà, khiến cậu vừa ỷ lại vừa luyến lưu;
Tiếp theo là bạn cùng phòng Trần Bắc Xuyên, có lẽ vì cả hai đều là sinh viên đại học, còn quá non nớt và ngây ngô, chưa trải đời nên cảm giác rung động đó là thuần khiết nhất, dẫn đến lúc rời đi cậu đã khóc nức nở như một đứa trẻ;
Cuối cùng là Cận Trầm Hàn, ở thế giới ABO này, Cận Trầm Hàn đã vượt qua bản năng để vẫn yêu cậu, họ cũng thông qua Pheromone và tinh thần lực để đạt được sự giao lưu ở tầng thức sâu sắc hơn, ở thời điểm này họ là phiên bản trưởng thành nhất, cũng là lúc mãn nguyện nhất.
【Đó đều là những ký ức đẹp đẽ mà bọn anh đã cùng nhau trải qua, anh ấy không thể cứ thế mà quên đi được....】 Cố Tu lẩm bẩm, 【Mỗi một mảnh ghép linh hồn đều là một phần của anh ấy, anh phải tìm lại tất cả, anh muốn có một anh ấy hoàn chỉnh.】
Vừa là vì một quá khứ trọn vẹn, cũng là vì một tương lai dài lâu.
Cố Tu của hiện tại sau khi đã suy nghĩ kỹ càng, lần đầu tiên chủ động đưa ra quyết định rời đi.
007 hỏi: 【Vậy anh có đi chào tạm biệt hắn không?】
Ở hai thế giới trước, họ đều chưa từng có một lời chào tạm biệt tử tế.
Cố Tu vốn đã trở nên trưởng thành và chín chắn hơn, nhưng một lần nữa lại rơi vào sự do dự.
Cậu ngồi bệt xuống đất, ôm lấy đầu gối mình, vùi đầu không muốn đối diện với hiện thực, chẳng khác nào một chú chim nhỏ đang giấu mình vào đôi cánh để chống chọi với phong ba bão táp bên ngoài.
"Cố Tu."
Giọng nói của Cận Trầm Hàn bất chợt vang lên.
Cố Tu ngẩng đầu, theo phản xạ nói: "Sao anh lại tìm được đến đây....."
Nhận ra điều gì đó, cậu lại hơi chán nản: "Cũng phải, anh có thể ngửi thấy mùi của em mà."
Cận Trầm Hàn không biết vì sao hôm nay cậu đột nhiên như vậy, không biết có phải cậu đang chán ghét sự liên kết không có quyền riêng tư này hay không, hắn do dự giây lát, thử thăm dò: "Vì Pheromone của em trở nên đắng hơn, nên anh mới đến tìm em."
Chứ không phải là luôn giám sát hay theo dõi em.
Nhưng dường như Cố Tu nghe không hiểu lời giải thích của hắn, chỉ dùng đôi mắt đen chứa đựng muôn vàn cảm xúc phức tạp nhìn hắn, ánh nước lấp lánh, trông có vẻ rất đau buồn.
Buồn đến mức trông cậu còn đắng hơn cả mùi Pheromone tỏa ra.
Trái tim Cận Trầm Hàn thắt lại đau nhói, hắn vội vàng bước tới hỏi: "Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?"
Cố Tu không biết phải mở lời thế nào, chỉ lắc đầu.
Cận Trầm Hàn chăm chú nhìn cậu, gương mặt bình thản không chút biểu cảm, nhưng hai hàng nước mắt nóng hổi lại đột nhiên trào ra khỏi hốc mắt.
Cố Tu giật mình, nói: "....Anh sao vậy?"
Cận Trầm Hàn lau đi những giọt nước mắt vô cớ ấy, nói: "Anh không sao, chỉ là anh cảm nhận được nỗi buồn của em."
Cố Tu ngẩn ra, hốc mắt nóng bừng nhưng vẫn gắng gượng nhẫn nhịn, ra sức hít mũi.
Thật ra cậu cũng có thể cảm nhận được sự thay đổi trong Pheromone của Cận Trầm Hàn, nhưng Cận Trầm Hàn rõ ràng đang nhẫn nhịn, đang kìm nén, giống như 32 năm cô độc trước đây của một Enigma, hắn không để người yêu của mình phải gánh chịu nỗi buồn nhân đôi.
Cố Tu là người quá trọng tình cảm, cậu chưa bao giờ thực sự muốn làm tổn thương bất kỳ ai, thậm chí không muốn làm đau cả một chú chó lang thang, huống chi là người mình yêu thương nhất.
Cận Trầm Hàn biết, cậu nhìn thì có vẻ mồm năm miệng mười, nhưng thực chất lại mềm lòng và lương thiện, khả năng chịu đựng những cảm xúc tiêu cực kém xa so với hắn.
Giống như chú chim sẻ đuôi dài trong hình xăm đánh dấu, cái mỏ chim cứng cáp có thể mổ thủng thân cây nhưng chỉ cần chạm vào là biết, lớp lông tơ trên bụng nó còn mềm hơn cả những đám mây.
Cố Tu hỏi: "Nếu em rời xa anh, anh có buồn không?"
Cận Trầm Hàn không cần suy nghĩ: "Anh sẽ đi cùng em."
Cố Tu lại càng ủ rũ hơn: "Lỡ như xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì đó, anh không theo kịp thì sao? Hoặc là quên mất em....."
Cận Trầm Hàn không trả lời mà hỏi ngược lại: "Cho dù có khả năng đó, em vẫn muốn rời đi sao?"
Im lặng hai giây, Cố Tu kiên định gật đầu: "Ừm."
Cận Trầm Hàn chạm vào bụng dưới của mình, hình xăm đánh dấu chú chim sẻ ở đó suốt ba năm qua vẫn không hề phai nhạt, ngược lại còn trở nên sống động như thật.
Cận Trầm Hàn bỗng nhiên thở dài một tiếng, ngay sau đó nói: "Em là loài chim nhỏ, vốn dĩ nên được tự do tự tại mà bay lượn."
Cố Tu nhất thời ngẩn ngơ.
"Rời đi là chuyện của em. Còn anh sẽ tìm cách để tìm em, đuổi kịp em, đó là chuyện của anh."
Cuối cùng, Cận Trầm Hàn nhẹ nhàng xoa đầu cậu, mang theo nụ cười nhạt, nói: "Cứ bay đi, đừng sợ hãi."
Không biết từ lúc nào, bầu trời hơi âm u bị xé toạc ra một lỗ hổng, ánh sáng trắng chói mắt trút xuống như thác đổ.
007 kinh hãi bay loạn khắp nơi, chẳng còn tâm trí đâu mà ẩn nấp trước mặt Enigma nữa, nó hét lớn: 【 Chiu Chiu! Chủ thần đến rồi! Chắc chắn là việc anh khôi phục trí nhớ, thoát khỏi chỉ thị của hắn ta đã bị phát hiện rồi!】
"Anh....." Cố Tu vội vã túm lấy vạt áo của Enigma, ánh mắt trông mong, nói: "Có phải anh vẫn còn điều gì muốn nói với em không?"
"Còn gì nữa sao?" Cận Trầm Hàn mỉm cười bất lực, "Ví dụ như, anh căn bản không thể nào cam tâm tình nguyện buông tay, đang định thừa lúc em lơ là cảnh giác sẽ cho em một đòn đánh ngất, rồi kéo em về nhà trói lại?"
Người này rốt cuộc bị làm sao vậy,trước kia rõ ràng thông minh lắm mà....
Cố Tu cuống quýt hết nhìn trời lại nhìn Enigma trước mặt, có nỗi khổ không thể nói thành lời, những việc liên quan đến cơ mật của Cục Xuyên Nhanh cậu không thể thốt ra lấy một chữ!
Cố Tu sốt ruột lòng như lửa đốt, liên tục thúc giục: "Không kịp nữa rồi!"
Ngược lại Cận Trầm Hàn vẫn thong dong mỉm cười, một nụ hôn nhẹ nhàng và đầy quyến luyến đặt lên trán cậu.
"Anh sẽ trở về bên em, một cách vẹn nguyên nhất."
"Chắc chắn đấy."
__________________
Tác giả có lời muốn nói:
Vậy là chúng ta chuẩn bị bước sang thế giới cuối cùng rồi! Một bối cảnh hiện đại đầy hứa hẹn với sự xuất hiện của sơn tước tinh vs bốn vị khách mời nam. Một đấu trường tình ái nhỏ đang chờ đợi, nơi Chiu Chiu sẽ tự thân vận động để nắm thóp tất cả các mục tiêu trong lòng bàn tay.