Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
『Chia tay với cậu ta."』
_
Cố Tu ở trong phòng bệnh tối om được trải nghiệm dịch vụ trọn gói từ l**m đến cắn, cảm giác kinh tâm động phách đó giống như ngồi tàu siêu tốc, sau khi từ đỉnh cao rơi xuống, vẫn còn đọng lại dư vị kéo dài vô tận.
Phải một lúc lâu sau, nhịp tim và hơi thở của cậu mới dần bình phục, trí thông minh quay trở lại, bắt đầu ngẫm nghĩ về những lời vừa rồi của Cận Trầm Hàn.
Cái gì mà chú chó nhỏ này không phải chú chó nhỏ kia, tuy rằng tôi rất thích chó nhỏ, nhưng nếu em thích thì tôi cũng có thể là nó?
Đột nhiên, Cố Tu nhớ lại những giáo trình huấn luyện chó/huấn luyện Alpha trên mạng, cảm giác như được khai sáng.
"Chủ tịch Cận," Cố Tu ngơ ngác mở to đôi mắt hỏi, "Cái phòng chứa đồ bí mật kia của anh, những thứ có hiệu ứng điện giật đó......"
Cạch.
Cố Tu bị thu hút bởi âm thanh này, cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy trên cổ tay mình lại xuất hiện thêm một chiếc vòng tay.
Nếu những thứ này đều không có tác dụng ức chế, vậy thì hiển nhiên là có tác dụng khác rồi.
Ví dụ như lúc này, Cố Tu vừa nhìn thấy chiếc vòng tay kia, liền không nhịn được muốn áp má mình lên đó. Pheromone bên trong chiếc vòng tay rất nồng đậm, lại không có cảm giác nguy hiểm và áp bức như trên người Enigma.
Dần dần quen với nồng độ Pheromone trong vòng tay, cậu không những không cảm thấy thỏa mãn, mà ngược lại càng khao khát nhiều hơn, cuối cùng không thể không chủ động lao vào vòng tay của Enigma.
Đây quả thực giống như là, đạo cụ thuần hóa kiểu nấu ếch bằng nước ấm.
Suy đoán này khiến người ta chấn động, nhưng lại hợp tình hợp lý.
Dẫu nói 007 không đáng tin, nhưng 007 cũng từng ám chỉ cậu rằng, thế giới nhỏ Tấn Giang cực kỳ thịnh hành kiểu tương phản. Với tư cách là nhóm thiểu số, công chính ra sức kìm nén bản thân, tuân thủ các quy tắc xã hội, khoác lên mình lớp vỏ quân tử của một hình mẫu đạo đức, còn bên trong đã bị xâm thực đến mức nào rồi.....
Bây giờ Cố Tu coi như đã biết.
Đống đạo cụ kia chính là bằng chứng sắt như núi.
Nếu như lúc trước khi Cận Trầm Hàn ph*t t*nh, cậu không kịp thời khống chế đối phương.....
Bàn tay của Enigma một lần nữa vươn tới, nhẹ nhàng v**t v*, nhưng Cố Tu lại không kìm được mà run lên một cái.
Cận Trầm Hàn nhìn thấu suy nghĩ của cậu, ôn tồn trấn an: "Không cần sợ hãi, chiếc vòng tay này lưu trữ Pheromone của tôi, có thể giúp em phục hồi nhanh hơn. Hơn nữa tôi đã nói rồi, tuy rằng tôi rất thích chó nhỏ, nhưng vì em, tôi cũng có thể là nó."
Hắn còn cố ý đùa giỡn, khóe môi nhếch lên: "Gâu."
Trong lúc Cố Tu còn đang ngẩn người, hắn đã đứng dậy chỉnh trang lại y phục, dáng vẻ trông như sắp sửa rời đi.
Cố Tu vô thức ngẩng đầu lên, ánh mắt đuổi theo.
"Suy nghĩ kỹ rồi thì cho tôi câu trả lời bất cứ lúc nào." Cận Trầm Hàn để lại mồi nhử, dứt khoát rút lui, "Tôi về trước đây, sáng mai lại đến thăm em."
Cận Trầm Hàn rời đi lúc nửa đêm, nhưng ngày hôm sau lại đến còn sớm hơn cả y tá trực ca sáng.
Cố Tu vừa mở mắt trong ánh nắng ban mai, trong tầm nhìn đã là bóng hình cao lớn của người đàn ông, cảm giác đó vừa khiến người ta an tâm, lại vừa khiến nhịp tim mất kiểm soát.
Cận Trầm Hàn cẩn thận và dè dặt giữ đúng khoảng cách lịch sự, thỉnh thoảng lại có những va chạm tinh tế giả vờ như vô ý, Cố Tu hễ bị chạm một cái là lạ giật mình, vừa kinh hoảng vừa căng thẳng nhìn qua.
Cận Trầm Hàn nắm lấy cổ tay cậu nói: "Ba mẹ em sắp đến rồi, tôi giúp em tháo chiếc vòng tay này ra."
Cố Tu: "......Ừm."
Không lâu sau, cha mẹ Cố tới nơi, đi cùng với bác sĩ điều trị chính.
Mới chỉ qua một đêm, vậy mà tổn thương tinh thần lực đã gần như hồi phục hoàn toàn. Bác sĩ vô cùng kinh ngạc, chỉ thấy Cố Tu không những đã tỉnh lại, mà còn có thể ngồi dậy trên giường, vận động cánh tay tự nhiên, tiện tay nhón lấy đồ ăn vặt từ tay Cận Trầm Hàn....
Sau khi xác nhận các chỉ số cơ thể của cậu không có gì bất thường, bác sĩ không khỏi lấy làm lạ: "Cậu hồi phục nhanh thật đấy, có phải Omega của cậu đã đến rồi không?"
Nghe vậy, bốn người có mặt tại đó mỗi người một sắc thái.
Mẹ Cố nói qua loa vài câu rồi tiễn bác sĩ đi, mục tiêu tiếp theo lại chuyển sang Cận Trầm Hàn, lịch sự hỏi: "Chủ tịch Cận, ngài đến thăm Cố Tu sớm thế này thật sự vất vả cho ngài quá."
"Không vất vả." Cận Trầm Hàn ngồi bên giường bệnh không nhúc nhích, "Đêm qua tôi cũng có ghé qua một chuyến."
Cố Tu bị câu này dọa cho miệng run lên một cái, miếng bỏng ngô vừa ngậm lấy liền lăn lông lốc xuống dưới.
Cận Trầm Hàn kịp thời nhặt lấy miếng bỏng ngô trước khi nó chạm đất, rồi nhét vào túi mình.
Cố Tu khó hiểu liếc hắn một cái, đột nhiên, góc chăn khẽ động, bàn tay trái đang để trong chăn của cậu bị nắm lấy.
Nỗi kinh hoàng của Cố Tu càng tăng thêm, còn Cận Trầm Hàn vẫn không đổi sắc mặt, tay ở trong chăn nắm chặt lấy tay cậu, dáng vẻ đạo mạo mà đối phó với mẹ Cố.
Mẹ Cố không hề nhận ra, chỉ thầm cảm thán trong lòng, đáng tiếc Cận Trầm Hàn dù có tốt đến mấy thì cũng là một Alpha. Hơn nữa, tuy bà hy vọng con dâu phải môn đăng hộ đối, nhưng không hề muốn gia thế đối phương quá hiển hách, ngược lại còn đè đầu cả nhà họ Cố.
Người ở tầng lớp như Cận Trầm Hàn, cho dù có là Omega cũng tuyệt đối không được.
Lâm Tử Quân quả thật không biết phấn đấu, nhưng dù sao cũng là Omega có độ tương thích cao với Cố Tu. Chỉ là không biết tối qua Lâm Tử Quân có kịp thời đi xóa đánh dấu rồi đến đây không, bà còn cả bụng lời muốn hỏi Cố Tu.....
Thế là bà lần thứ hai uyển chuyển đuổi người, cười nói: "Chủ tịch Cận ngài cũng vất vả quá rồi, chăm sóc Tu Tu như vậy. Nếu Tu Tu đã không sao nữa, ngài hãy về nghỉ ngơi sớm đi thì hơn?"
Cận Trầm Hàn cũng khẽ cười một tiếng, ở trong chăn càng nắm chặt tay Cố Tu hơn: "Chăm sóc Cố Tu là việc nên làm, cậu ấy là một Alpha rất đáng yêu."
Một Alpha rất đáng yêu?
Với tư cách là phe phản diện trong tiểu thuyết, cha mẹ nhà họ Cố mang hơi hướng kiểu phụ mẫu của thái tử thời phong kiến. Họ nhìn Lâm Tử Quân đâu đâu cũng thấy không vừa mắt, và càng không thể chịu đựng được việc con trai mình bị người khác đem ra trêu chọc là "đáng yêu".
Mẹ Cố luôn kỳ vọng con mình hóa rồng, đặt lên vai con trai những mong đợi và kỳ vọng phi thực tế, nên ở phương diện này bà cũng rất nhạy cảm, nghe vậy sắc mặt rõ ràng đã không còn tốt nữa.
Cha Cố đứng bên cạnh cười gượng vài tiếng, xen vào câu chuyện: "Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy cách hình dung như vậy đấy."
"Xem ra bác không hiểu rõ con trai mình lắm." Cận Trầm Hàn vẫn giữ nụ cười đúng mực không thay đổi, nhưng lời nói ra lại có chút lấn lướt: "Cậu ấy quả thực rất đáng yêu, chỉ là người bình thường không phát hiện ra được thôi."
Lần này thì bầu không khí trong phòng bệnh còn trở nên gượng gạo hơn cả lúc bác sĩ còn ở đây.
Cha mẹ Cố dùng cách nói uyển chuyển mà vẫn không đuổi được Cận Trầm Hàn đi, lại bị hạn chế bởi quyền thế địa vị của đối phương nên không dám nói thẳng, còn vô cớ phải nuốt mấy câu khó nghe, uất ức không để đâu cho hết.
Không làm gì được Cận Trầm Hàn, hai người liền chuyển mũi dùi sang con trai mình, dứt khoát hỏi thẳng: "Tu Tu, tối qua Lâm Tử Quân có đến không?"
Cố Tu bất ngờ bị điểm danh, không nhịn được ho khẽ một tiếng mới đáp: "Không có."
Mà điều cha mẹ Cố không hề hay biết chính là, Cận Trầm Hàn không chỉ nắm chặt tay cậu không buông, thậm chí còn được nước lấn tới, cậy có tấm chăn che chắn, ngay dưới mí mắt cha mẹ mà mờ ám thân mật x** n*n hổ khẩu của cậu.
Từa như trên tay có một sợi kinh mạch vô hình kết nối đến những nơi khác, sự thân mật tối qua khiến cậu nếm rồi là nhớ mãi, vô cùng nhạy cảm, cộng thêm sự k*ch th*ch của việc trái luân thường đạo lý, mới chỉ vài giây đã có phản ứng rồi.
Hơi thở vừa trở nên dồn dập là đã bị vị Enigma kia phát hiện ngay lập tức, mọi bí mật trước mặt hắn đều không có cách nào che giấu.
Vành tai Cố Tu nóng rực, không được tự nhiên mà quay mặt sang hướng khác.
Mẹ Cố khoanh tay trước ngực, có hơi bực bội mà tự mình lẩm bẩm: "Mẹ biết ngay là Lâm Tử Quân chẳng được tích sự gì mà....cũng may là giờ con không sao rồi. Đợi con xuất viện, mẹ sẽ đưa con đến trung tâm fhesp đôi một chuyến nữa, lần này bảo đảm sẽ tìm cho con một Omega có độ tương thích cao, vừa xinh đẹp vừa biết nghe lời."
"Trước đây mẹ còn tưởng Lâm Tử Quân đã cầm tiền của nhà mình thì sẽ có thể một lòng một dạ với con, ngoan ngoãn nghe lời chứ! Đúng là bản tính khó dời, cái loại xuất thân từ chỗ đó thì làm gì có hàng tốt? Đã muốn cái này lại còn muốn cái kia.... loại xuất thân này tuyệt đối không được." Mẹ Cố trút hết một tràng phê phán xong, lại bắt đầu vẽ ra tương lai, "Nhưng cũng không được quá giàu, mấy cậu ấm cô chiêu lá ngọc cành vàng đó nhà mình cũng không hầu hạ nổi. Trong nhà có dăm ba đồng hôi hám đó, đừng nói là Omega, ngay cả Beta cũng sẽ làm bộ làm tịch bày đặt làm giá, thấy con tính tình hiền lành là còn muốn bắt nạt con cho xem!"
Mẹ Cố thao thao bất tuyệt, dường như còn có ý chỉ dâu mắng hòe, nghe đến mức một người vốn luôn tự coi mình là kẻ ngoài cuộc như Cố Tu cũng thấy hơi phiền.
Thái độ lạnh lùng ích kỷ, đặt lợi ích lên hàng đầu của nguyên chủ đối với thụ chính tuyệt đối không thể tách rời ảnh hưởng từ cặp cha mẹ này.
Cận Trầm Hàn thông minh đến mức nào, dễ dàng nghe ra ý tứ mỉa mai của người phụ nữ này, nhưng hắn không những không giận mà còn cười, trực tiếp hỏi Cố Tu: "Vậy tôi có làm bộ làm tịch không?"
Cố Tu ngẩn ra một thoáng, sau đó bất ra một tiếng "A....." đầy kìm nén.
Bên trong chăn, bàn tay của Cận Trầm Hàn càng lúc càng phóng túng, thế mà đã chạm đến tận gốc đùi của cậu!
Cận Trầm Hàn hoàn toàn không hành động theo lẽ thường, không trực tiếp trở mặt nhưng cũng tuyệt đối không để cho kẻ nhắm vào mình được yên ổn, mà mẹ Cố vốn chỉ giỏi bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, nhất thời không ứng phó được, vẻ mặt đầy lúng túng.
Cha Cố vội vàng đứng ra giảng hòa: "À thì, Chủ tịch Cận, không phải nói ngài đâu, ngài là Alpha lại là chủ tịch của tập đoàn lớn, đương nhiên là không giống với những Omega nhìn người mà đối đãi kia rồi....."
"Lâm Tử Quân quả thật không phải người đàng hoàng, mẹ thằng bé cũng là vì quá tức giận thôi. Vì hạnh phúc cả đời của Tu Tu, dù sao chúng tôi cũng phải thận trọng một chút."
Cố Tu không biết phải đối phó với cặp cha mẹ này ra sao, chỉ có thể dè dặt liếc nhìn Cận Trầm Hàn.
Cha Cố xin lỗi cũng coi như thành khẩn, nhưng sắc mặt Cận Trầm Hàn lại càng lúc càng khó coi.
"Chủ tịch Cận, hay là chúng ta ra ngoài trò chuyện một lát được không? Để Tu Tu ở đây nghỉ ngơi cho tốt." Cha Cố thao thao bất tuyệt, "Đúng rồi chủ tịch Cận, tôi nghe nói ngài đã độc thân rất lâu rồi phải không? Thế nào, ngài dự định tìm một Omega như thế nào? Mẹ thằng bé có quen biết một vài Omega khá tốt......"
*
Hai ngày sau khi xuất viện, Cố Tu ngẫm lại những lời nói đó của cha mẹ Cố, cuối cùng cũng nếm ra được mùi vị của sự dò xét và cảnh cáo trong đó.
Có lẽ cha mẹ Cố đã nhìn ra được phần nào sự quan tâm của Cận Trầm Hàn dành cho cậu đã vượt mức bình thường, hoàn toàn không giốnh quan hệ của cấp trên cấp dưới thông thường.
Nghĩ đến đây, Cố Tu không khỏi thở dài, nói với 007: 【Nếu tôi mà dám yêu đương đồng giới, tôi đoán cha mẹ nhà họ Cố hẳn là sẽ tức đến phát điên mất. Mặc dù họ không phải cha mẹ thật của tôi, nhưng dù sao cũng được tạo ra từ dữ liệu của tôi.....】
Mỗi lần cậu tiến vào thế giới nhỏ làm nhiệm vụ, thì thế giới nhỏ ấy mới từ văn bản biến thành thế giới chân thực. Nhân vật cậu thủ vai trực tiếp sử dụng diện mạo ngoại hình của chính cậu, những nhân vật có quan hệ huyết thống với cậu cũng sẽ chịu ảnh hưởng từ dữ liệu của cậu, ít nhiều cũng có vài phần tương tự.
Mặc dù cha mẹ nhà họ Cố không phải cha mẹ thực sự của cậu, lại đầy rẫy khuyết điểm nhưng có tầng quan hệ này ở đó, cậu thật sự không nỡ làm ra chuyện khiến họ phải tức giận đến mức nhập viện.
【Chiu Chiu, vậy thì đã sao nào?】 007 lại không hiểu lắm nỗi băn khoăn của Cố Tu, 【Anh thật sự muốn ở bên cạnh công chính à? Hơn nữa hắn là Enigma, anh là Alpha, xét theo nghĩa nghiêm ngặt thì hai người là yêu đương khác giới mà, đây là chính anh nói lúc trước á nha!】
Cố Tu: "......"
Cơ thể cậu hồi phục quá nhanh, những rắc rối ở bệnh viện cũng khiến Lâm Tử Quân và cha mẹ Cố trở mặt, cậu ta đã dọn ra khỏi căn hộ tân hôn, chỉ còn lại điểm cốt truyện then chốt cuối cùng.... Cố Tu xoa xoa trán, không biết còn đi tiếp kiểu gì nữa.
【"Điểm cốt truyện then chốt số mười bốn" chính là tình tiết đánh dấu hoàn toàn cuối cùng đó!】 007 nói, 【Lúc anh nằm viện, thụ chính đang ph*t t*nh ở nhà một mình, cùng với vị cấp trên tình cờ tìm đến đại chiến ba ngày ba đêm, cuối cùng hai người cũng thắt nút, tu thành chính quả! Sau đó họ lấy hết can đảm thú nhận với cha mẹ Cố, hung hăng ngược gia đình này một trận ra trò, cuối cùng tra công đáng thương phải ngồi xe lăn trải qua nửa đời còn lại, còn họ thì ra nước ngoài đăng ký kết hôn.....】
Cố Tu nhìn đôi chân lành lặn của mình, trong lòng không khỏi lo lắng: 【Nhưng tôi không hề bị tàn tật, lần này phải làm sao đây?】
Chưa kể Lâm Tử Quân sắp cùng Trúc Ân Trác cao chạy xa bay rồi.
Cố Tu rủ mắt, tâm trạng phức tạp không nói nên lời, cậu nghĩ đến đôi mắt xám lạnh lẽo, thỉnh thoảng lại nhuốm màu d*c v*ng của Cận Trầm Hàn, bất an lẩm bẩm: 【Lỡ đâu nhiệm vụ thất bại, thế giới nhỏ sụp đổ thì sao....】
【Không vấn đề gì đâu mà, Chiu Chiu à, anh cứ đến công ty đi làm là được rồi.】 007 hiến kế, 【Đi bước nào tính bước ấy!】
Kể từ sau khi Cận Trầm Hàn để lại những lời về chú chó nhỏ lần trước, đã mấy ngày rồi không có hành động tiếp theo, mỗi ngày gọi điện nhắn tin cho cậu cũng chỉ hỏi tình trạng cơ thể cậu thế nào, có cần thêm Pheromone không.
Vừa hay lại có một tin nhắn mới gửi đến, Cố Tu trực tiếp trả lời, nói ngày mai sẽ đi làm bình thường.
Cận Trầm Hàn không hề dập tắt sự tích cực đi làm của cậu, chỉ khi cậu bước vào văn phòng chủ tịch vào ngày hôm sau, ánh mắt hắn mới lướt trên người cậu, nhìn một lúc lâu mới hỏi: "Cơ thể đã thực sự khỏe hẳn chưa?"
Cố Tu đứng cách xa một mét, khẽ cúi đầu: "Ừm.... khỏe rồi."
Cận Trầm Hàn lại nói đúng câu đó: "Lại đây."
Lần này Cố Tu lại chần chừ không bước tới.
Cận Trầm Hàn dứt khoát đặt bút xuống, đứng dậy bước tới, thuần thục giơ tay gạt đi những sợi tóc con bên tai cậu.
Cố Tu theo bản năng run lên một cái.
"Sao vẫn còn căng thẳng như thế?" Cận Trầm Hàn bật cười nói, "Tôi chỉ muốn xác nhận xem em có lừa tôi hay không thôi."
Sau đó hắn cúi đầu, cẩn thận ngửi mùi hương ở cổ Cố Tu để xác nhận Pheromone của đối phương, cũng như nồng độ oxy trong máu và nhịp mạch.
Mất một lúc lâu, hắn mới khẽ thở dài đầy vẻ tiếc nuối: "Lâu rồi không đánh dấu, bây giờ mùi hương của em lại trở nên nhạt giống như lúc chúng ta mới quen nhau rồi."
Cố Tu không biết phải ứng phó thế nào với sự thân mật này, vừa lúng túng ấp úng vừa âm thầm lùi lại phía sau.
Đột nhiên, Cận Trầm Hàn nắm chặt lấy cổ tay cậu, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào cậu, hỏi thẳng thừng: "Đã chia tay với cậu ta chưa?"
"Cho dù có chia tay......" Ánh mắt Cố Tu dao động, giọng điệu không mấy chắc chắn, "Ba mẹ tôi cũng sẽ tìm cho tôi một Omega khác."
Ít nhất thì không phải chính bản thân cậu còn vương vấn Lâm Tử Quân, không nỡ chia tay.
Từ bỏ Omega để lựa chọn một Enigma, muốn một Alpha đưa ra quyết định trái với bản năng như vậy vốn dĩ không phải chuyện dễ dàng.
Cận Trầm Hàn khẽ cong môi, ghé sát đôi môi vào vành tai cậu, cố ý hạ thấp giọng: "Ừm, vậy thì chỉ có thể lén lút thôi."
Cố Tu sững sờ, nhìn chằm chằm người đàn ông với ánh mắt dịu dàng như nước trước mặt, nhất thời tâm trí rối bời.
Đã bảo là hình mẫu đạo đức cơ mà!
Hình mẫu đạo đức ánh mắt vẫn dịu dàng, những ngón tay m*n tr*n thân mật xoa nhẹ gọ má cậu, lại cất lời: "Hay là, đổi một Omega khác là có thể làm em thỏa mãn rồi?"
Cố Tu quay mặt đi, trầm giọng nói: "Tôi....tôi vốn không thích những Omega đó, cảm giác bị Pheromone giữa AO hấp dẫn lẫn nhau khiến tôi ảm thấy rất đáng sợ, giống như bị mất trí vậy."
Cận Trầm Hàn nhân cơ hội đó nói tiếp: "Nhưng tôi không phải Omega, hơn nữa.... độ tương thích giữa chúng ta chỉ có 50%, mức thấp nhất."
Cố Tu ngẩn ra một chút, thầm nghĩ không nên như vậy chứ, cậu đã bị Pheromone của đối phương làm cho đỏ mặt tía tai, thở không ra hơi rồi kia mà.
Cận Trầm Hàn luôn có thể nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của cậu ngay lập tức, thừa thắng xông lên, bàn tay kia càng thêm táo tợn, từ gò trượt xuống cổ, nốt ruồi nhỏ trên yết hầu, rồi đến lồng ngực đang phập phồng.
Bàn tay thon dài luồn vào trong bộ vest ôm dáng, ngăn cách bởi một lớp áo sơ mi, áp lên ngực của thư ký.
Cảm nhận được nhịp tim của thư ký ngày càng dồn dập, Cận Trầm Hàn nuốt nước bọt một cái, khàn giọng nói: "Sự thu hút giữa chúng ta, là vì ở đây."
Cố Tu một lần nữa ngẩn ra, thì thầm: "....Chủ tịch Cận."
Nụ hôn mang tính áp chế của Enigma không cho phép cự tuyệt mà ép xuống.
Vừa hôn, vừa v**t v*.
"Chia tay với cậu ta đi." Cận Trầm Hàn nâng mặt cậu lên, một lần nữa mở miệng: "Lần này là mệnh lệnh."
Trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, đồng tử của Cố Tu từ từ giãn ra.
Cận Trầm Hàn trước mắt, chẳng hiểu vì sao, càng nhìn càng thấy quen thuộc.
Không phải kiểu quen thuộc giữa cấp trên và thư ký sớm tối bên nhau, mà là một sự quen thuộc xa xưa hơn, không diễn tả được bằng lời.... giống như cậu đã quen biết hắn từ rất lâu về trước vậy.
Cận Trầm Hàn không nói gì, trái lại Cố Tu chủ động tiến lên: "Chủ tịch Cận, anh đang giận sao?"
Cận Trầm Hàn lại xoay người một cái, đi về phía sofa tiếp khách.
Cố Tu đi tới nhìn thử, chậu cây đậu phộng ở góc phòng đã biến mất, trên bàn trà nhỏ giữa sofa bày một đĩa đậu phộng.
Cố Tu tiếp tục đi theo.
Cận Trầm Hàn im lặng ngồi xuống sofa, ngẩng đầu nhìn cậu.
"Chủ tịch Cận....."
Alpha đáng yêu khi đối diện với việc phản kháng lại những ràng buộc thế tục thì còn do dự chưa quyết, nhưng cũng không nỡ để cấp trên của mình một mình ngồi đó dỗi hờn.
Tâm niệm vừa rục rịch, Cận Trầm Hàn vươn tay kéo một cái, lập tức khiến vị Alpha đang mất cảnh giác ngồi thẳng lên người mình.
"Chủ tịch Cận!" Cố Tu giật nảy mình, may mà cậu đã có kinh nghiệm nên không đến mức thất thố, chỉ là gương mặt đỏ bừng, "Chúng ta thế này, là không đúng đâu....."
Miệng thì nói thế, nhưng người thì chẳng hề giãy giụa.
Hai tay Cận Trầm Hàn vòng qua eo cậu, ngẩng đầu hỏi: "Không đúng chỗ nào?"
Hàng mi của Cố Tu rũ xuống, đôi mắt giấu trong bóng tối: "Tôi là Alpha, là thư ký của anh....phía ba mẹ tôi cũng...."
Huống chi, cậu còn không phải người của thế giới này.
Đôi môi mềm mại của Cận Trầm Hàn đặt lên ngón tay cậu, cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn loạn và rối rắm của cậu.
Cận Trầm Hàn mặc kệ tất cả: "Không cần suy nghĩ nhiều như vậy, tôi đã nói rồi, lén lút cũng được."
Cho dù là lén lút, nhưng bây giờ đang là ban ngày ban mặt, tại văn phòng công ty.....
Cố Tu cảm thấy mặt nóng bừng, cố gắng nhắc nhở cấp trên của mình chú ý tác phong, thế nhưng đối phương đã ấn chặt sau gáy cậu rồi từ phía dưới chuẩn xác cắn lấy đôi môi cậu.
Hôn chưa được vài cái, Alpha vốn còn do dự đã chủ động đáp lại, nhắm mắt, hoàn toàn giao phó bản thân, chìm đắm trong nụ hôn sâu hòa quyện Pheromone này.
Bên ngoài văn phòng chủ tịch có người gõ cửa, nhưng không có sự cho phép của cấp trên thì không ai dám tự ý đẩy cửa đi vào.
Thế là hai người trong văn phòng càng thêm buông thả, trong tiếng gõ cửa đầy k*ch th*ch, họ giống như dã thú mà cắn xé gặm nhấm lẫn nhau.
Trong kẽ hở của những lần lấy lại hơi thở, đại não Cố Tu bị thiếu oxy, mơ mơ màng màng nhìn người phía dưới, không nhịn được lại nghi hoặc "Ơ?" một tiếng.
Cận Trầm Hàn khàn giọng hỏi cậu: ".....Sao vậy?"
Cố Tu không trả lời.
Trước đây luôn là cấp trên v**t v* cậu như v**t v* chó nhỏ, lúc này cậu lại không kìm được mà đặt tay mình lên gò má cấp trên, mân mê tỉ mỉ, họa lại hình dáng của từng đường nét ngũ quan.
Đôi mắt màu xám khói đặc biệt quen thuộc kia, tựa như một xoáy nước sâu thẳm, xuyên qua dòng thời gian hàng ngàn hàng vạn năm mà nắm chặt lấy cậu.
"Ơ....."
Càng v**t v* quan sát, cảm giác quen thuộc đó càng mạnh mẽ hơn, nhưng rốt cuộc quen thuộc ra sao thì lại không tài nào nhớ ra được. Cố Tu có phần sốt ruột, động tác cũng trở nên thô bạo hơn, tùy tiện nhào nặn khuôn mặt của Enigma rồi lại đưa tay xoa lên yết hầu của hắn.
Cận Trầm Hàn chỉ cảm thấy trong cơ thể như có một ngọn lửa lớn đang thiêu rụi đồng cỏ, vội vàng ngăn lại: "Cố Tu, đừng sờ nữa."
Cố Tu căn bản không nghe, đầu ngón tay luồn vào trong cổ áo sơ mi của hắn, đầu ngón tay mát lạnh nhưng lại mang theo dòng điện vô cùng mạnh mẽ.
k*ch th*ch hơn nhiều so với chiếc vòng cổ điện giật kia.
"Ưm....."
Cận Trầm Hàn dốc sức kìm nén, mắt thấy sắp không thể kìm nén nổi nữa.
Reng reng--
Điện thoại vang lên.
Cố Tu bừng tỉnh như vừa thoát khỏi giấc mộng, nhìn người đàn ông đang mê loạn vì dục niệm trước mặt, dường như lúc này mới nhận ra bản thân vừa làm gì, cả người bỗng chốc đỏ bừng lên như động vật biến nhiệt.
Cậu lấy điện thoại ra, vốn định mượn cuộc gọi này để kết thúc tình huống ngoài ý muốn trước mắt, không ngờ nhìn vào màn hình hiển thị lại là Lâm Tử Quân.
Cận Trầm Hàn cũng đã nhìn thấy, hắn không nhiều lời, chỉ hôn lên khóe môi cậu, sau đó thả ra miếng mồi nhử mà Alpha khó lòng cưỡng lại: "Chia tay với cậu ta đi, anh sẽ để em đánh dấu anh."
Tiếc là điện thoại của Lâm Tử Quân chỉ đổ chuông vài hồi rồi cúp máy, Cố Tu không kịp nghe, cậu đứng dậy đi ra ngoài vài bước rồi lại quay trở về.
Mặc dù chưa chính thức nói lời chia tay, nhưng cậu và Lâm Tử Quân thật sự đã dứt khoát cắt đứt đường ai nấy đi rồi, nếu vậy thì..... không biết lời của Cận Trầm Hàn có còn tính không?
Để cậu, đánh dấu hắn?
Yết hầu Cố Tu khẽ chuyển động vài cái, cậu hé miệng định nói chuyện.
Một hạt đậu phộng tròn trịa đã được nhét vào miệng cậu.
".....Ưm?"
Cố Tu nhai vài cái, vị đậu phộng thơm phức.
Cậu lại nhớ đến góc phòng đã trống không kia, vội hỏi Cận Trầm Hàn: "Đây có phải là....chậu cây đậu phộng đó không?"
Cận Trầm Hàn: "Ừm, mấy hôm trước vừa chín. Anh mang đi rang thử, cũng khá thơm đấy chứ?"
Cố Tu mang tâm trạng phức tạp nhai thêm một hạt đậu phộng nữa, trong miệng là vị bùi thơm của hạt, nhưng trong khoang mũi vẫn là mùi Pheromone hơi tanh nhẹ, càng nếm càng thấy thấy kỳ quái.
Ngược lại Cận Trầm Hàn vẫn bình thản tự nhiên, như thể vừa rồi chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Anh thấy hơi nóng, không ngại chứ?"
Hắn giả bộ xin ý kiến Cố Tu một câu, rồi tiện tay tháo chiếc vòng ức chế trên cổ mình xuống.
Sau đó không hề phòng bị, để lộ ra gáy mình trước mặt Cố Tu, nguồn gốc phát tán Pheromone nồng đậm.
Cố Tu ngây người: "À thì....chủ tịch Cận..."
"Em vẫn chưa chia tay với cậu ta." Cận Trầm Hàn từng chút một dẫn dụ, "Có điều, tinh thần lực của anh gần đây rất không ổn định....bác sĩ Hầu vẫn luôn khuyên anh nên tìm một người bạn đời, không ngờ lại gặp được em, thỉnh thoảng có thể nếm được một chút hương vị của em, nhưng lần nào cũng nếm không đủ, ngược lại còn thấy khó chịu hơn."
Cố Tu có chút áy náy, cúi đầu xuống: "....Xin lỗi."
Ai ngờ, Cận Trầm Hàn bỗng nhiên đi tới trước mặt cậu: "Vậy thì hãy cho anh một dấu ấn đánh dấu tạm thời đi, để an ủi anh, coi như là bồi thường."
"Nhưng mà...." Thật kỳ lạ, Cố Tu chẳng thể nói trọn vẹn được câu nào.
"Nhưng mà cái gì?"
"Không có gì." Cố Tu nhanh chóng thu lại biểu cảm, không để lộ việc mình căn bản chẳng biết phải đánh dấu thế nào, cậu l**m môi nói: "Vậy để tôi thử xem?"
"Ừm."
Cận Trầm Hàn hào phóng để lộ gáy trước mặt cậu.
Cố Tu l**m sạch răng, chậm rãi tiến lại gần tuyến thể sau gáy của Enigma, đang mải suy tính xem nên làm thế nào thì nướu răng bỗng dưng ngứa ngáy, răng nanh không theo sự khống chế của cậu mà trực tiếp lộ ra dưới sự dẫn dụ của tuyến thể, trông giống như một con ma cà rồng với chiếc răng nanh vừa dài vừa nhọn.
Cậu nuốt nước bọt vài cái, thăm dò rồi nhẹ nhàng cắn lên.
Phập một tiếng, da thịt cứ như biến thành một tờ giấy A4 mỏng manh, vừa chạm vào là thủng.
Lực cắn từ răng nanh của Alpha và Enigma vốn kinh người, lần trước Cận Trầm Hàn còn có thể cắn đứt chiếc vòng cổ kim loại của cậu, giờ đây cậu cắn vào sau gáy đối phương chỉ là da thịt con người mà thôi, đương nhiên răng nanh không gặp trở ngại gì, cứ thế đâm sâu vào trong.
Cậu cảm thấy Pheromone đang tuôn ra cuồn cuộn, cả răng nanh và đại não đều không còn nghe theo lời sai bảo nữa, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất: Phải để lại dấu ấn trên con mồi này, chiếm đoạt anh ấy làm của riêng!
Thế nhưng khi nghe thấy đối phương khẽ hít một hơi lạnh, cậu lập tức tỉnh táo lại, thu răng nanh về, rồi lại như muốn dỗ dành mà l**m lên lỗ máu đáng sợ kia.
Tiếp đó, Cố Tu trơ mắt nhìn vết thương lành lại với tốc độ chóng mặt, không khỏi ngẩn ngơ.
"....Có chuyện gì vậy?" Cận Trầm Hàn không nhìn thấy nên cất tiếng hỏi.
Cố Tu vô cùng căng thẳng: "Vết thương lành rồi, tôi vẫn chưa đánh dấu thành công...."
Cận Trầm Hàn không nhịn được bật cười: "Cố Tu, sao em lại đáng yêu đến thế nhỉ?"
Mặt Cố Tu đỏ bừng như lòng đỏ trứng vịt, vừa khó xử lại vừa xấu hổ.
"Để tôi thử lại lần nữa....."
"Ừm," Cận Trầm Hàn xoay người lại, đối diện trực tiếp với cậu, "Cắn từ phía trước đi, anh nhìn em."
Thế này thì lại càng xấu hổ hơn.
Cố Tu căng thẳng nuốt nước bọt, tiếng tim đập dồn dập bên tai như thể sắp bỏ nhà ra đi.
Cận Trầm Hàn đưa tay ôm lấy lưng cậu, kéo cậu sát lại gần, rồi nghiêng đầu qua một bên để cậu thuận tiện cắn vào sau gáy.
Đồng thời lên tiếng chỉ dẫn: "Dùng lực mạnh một chút, cắn sâu vào một chút.... Đừng l**m trước khi đánh dấu thành công."
Cái lòng đỏ trứng vịt kia dường như bị nướng chín đến mức đang kêu xèo xèo chảy mỡ, Cố Tu lí nhí: "Ừm, tôi biết rồi."
Răng nanh cắm xuống lần thứ hai.
"Shhhh....." Cận Trầm Hàn không kìm được lại hít vào một hơi, "Cảm giác bị đánh dấu thật kỳ lạ.... Đừng rút răng nanh ra, tiếp tục đi."
"Ừm." Cố Tu hừ một tiếng, cắn chặt không buông.
"Khi nào đánh dấu thành công em sẽ biết, đừng nhả ra, lần đầu đánh dấu cần một chút thời gian. Nhưng em có thể trò chuyện với anh, chỉ cần hừ hừ trả lời anh là được." Mọi bản năng của Enigma đều đang kháng cự lại sự áp chế của Alpha trên gáy mình, Cận Trầm Hàn bèn dùng việc trò chuyện phiếm để đánh lạc hướng chú ý, hắn hỏi cậu: "Trước đây anh cắn em cũng đau thế này sao?"
Cố Tu: "Ưm ưm."
"....Nhịn đi đừng l**m." Cận Trầm Hàn cảm nhận được sự thay đổi ở sau gáy, kịp thời đưa ra chỉ dẫn, "l**m rồi là phải làm lại từ đầu đấy, mau chóng rót Pheromone của em vào đi."
"Đừng nói với anh là ngay cả cách dùng răng nanh để rót Pheromone mà em cũng không biết nhé."
Cố Tu: "......"
Cũng may việc đánh dấu là bản năng khắc sâu vào xương tủy của Alpha, không cần cậu phải cố ý thao tác, Pheromone đã tuôn ra không ngừng từ răng nanh, rót vào mạch máu của đối phương.
"Kết thúc rồi." Cận Trầm Hàn khàn giọng nói.
Cố Tu nới lỏng hàm răng, chỉ thấy lỗ răng trên sau gáy lành lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, ngay sau đó, một đường vân màu trắng bạc từ từ hiện ra.
Đầu tiên là đôi cánh chim xinh đẹp xòe rộng, Cố Tu nhìn không chớp mắt, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Ngay sau đó, ở giữa hai bên cánh có hình dáng mềm mại, hiện ra thân hình tròn vo của một chú chim nhỏ, hai hạt đậu đen nhỏ xíu như đôi mắt và cái mỏ chim màu đen nhỏ nhắn.
Hả??
Cố Tu đứng hình.
Đường đường là hoa văn đánh dấu của một Alpha cấp A+, sao lại có thể là một cin chim nhỏ ngốc nghếch phong cách hoạt hình thế này?
"Sao vậy?" Cận Trầm Hàn nhận ra sự thẫn thờ của Alpha, bèn định quay đầu lại.
Cố Tu vội vàng bịt mắt hắn lại, cuống quýt nói: "Đừng nhìn!"
Cận Trầm Hàn dời bàn tay trên mặt mình ra, liền nhìn thấy một khuôn mặt đang đỏ bừng vì xấu hổ.
Cố Tu vừa liên tục dặn dò hắn không được nhìn, vừa vội vàng cầm lấy vòng ức chế trên bàn đeo lại cho hắn, lý nhí nói: "Hình xăm đánh dấu của tôi, không đẹp bằng của anh."
Cuối cùng khuôn mặt đỏ bừng nhấn mạnh thêm lần nữa: "Về nhà cũng không được lén nhìn đâu đấy."
___________
Dili: Cái hoa văn đánh dấu chắc đại khái như này.