Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
『"Có phải ngài là..... Enigma không?"』
_
Trong hầm gửi xe, Lâm Tử Quân bỗng loạng choạng một cái, suýt chút nữa thì va vào chiếc xe phía sau. Thông qua cửa kính xe trong suốt, cậu ta nhìn thấy bàn tay của Cận Trầm Hàn đang đệm sau gáy Cố Tu. Vị Enigma cao cao tại thượng kia, lúc này đang dùng ngón tay cái ve vuốt đuôi mắt ửng hồng của hôn phu mình, động tác thuần thục như thể đã luyện tập qua hàng ngàn lần.
Cậu ta cũng thấy hàng mi của Cố Tu run rẩy kịch liệt trong lúc hôn. Loại phản ứng sinh lý này thực ra Lâm Tử Quân rất quen thuộc, khi tới kỳ ph*t t*nh, vị hôn phu của cậu ta cũng sẽ run rẩy không thể tự khống chế như vậy, nhưng không phải vì cậu ta, và lần nào cũng kết thúc bằng việc cưỡng ép tiêm thuốc ức chế.
Cận Trầm Hàn chìm đắm trong nụ hôn dài đầy quyến luyến này, cũng không quên dùng một tay bật lại chế độ riêng tư của cửa xe. Cửa xe tức khắc trở lại một màu đen kịt, không cho phép người bên ngoài nhìn trộm nữa.
Lượng oxy trong phổi Cố Tu bị rút cạn hoàn toàn, nhưng lại bị dây an toàn trói chặt không có chỗ trốn, chỉ có thể vươn dài cổ ra, th* d*c như một con cá thoi thóp.
Dáng vẻ của Cận Trầm Hàn trước mặt cũng chẳng khá hơn cậu là bao.
Cậu nhìn chằm chằm vào Enigma, môi đỏ ướt át, ánh mắt mê ly, không khỏi nhớ tới cảnh tượng từng nhìn thấy qua hình ảnh chiếu ba chiều trước đây, cái đêm Cận Trầm Hàn ph*t t*nh, trong miệng cắn chiếc áo sơ mi của cậu, sau gáy còn dán miếng dán ức chế mà cậu từng dùng qua.....
Cố Tu nuốt nước bọt vài lần, nốt ruồi nhỏ màu nâu nhạt lăn tăn chuyển động theo nhịp lên xuống của yết hầu.
Lần này không có đánh dấu, nhưng chỉ riêng việc hôn nhau thôi cũng đã khiến người ta say mê tột độ. Cố Tu bước ra khỏi xe, đầu óc choáng váng định đi về nhà, vẫn là Cận Trầm Hàn bất lực gọi cậu lại: "Bây giờ trên người em đều là mùi của tôi, tốt nhất nên qua nhà tôi xử lý một chút đã."
007 mở góc nhìn thượng đế, đột ngột thông báo sự thật cho Cố Tu: 【Chiu Chiu, vừa nãy Lâm Tử Quân ở ngay ngoài xe đó....】
【Vậy....】 Cố Tu giật mình, nhìn chằm chằm vào Enigma trước mặt đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, không hiểu sao lại cắn nhẹ vào đầu lưỡi, cố mãi mà không thốt ra nổi chữ thứ hai.
Cận Trầm Hàn tự nhiên lấy dép lê cho cậu, đưa quần áo sạch, thuần thục thu dọn bộ đồ bẩn cậu vừa thay ra, đem vào phòng mình rồi giả vờ bật máy giặt trống không.
Lúc tắm Cố Tu vẫn có chút lo sợ nên tắm cũng rất nhanh, chỉ sợ cấp trên lại lo lắng cậu xảy ra chuyện ngoài ý muốn mà xông vào phòng tắm. Hành động của Cận Trầm Hàn ở hầm gửi xe cũng khiến cậu nảy sinh nghi ngờ, trong đó dường như bao hàm một sự chiếm hữu khiến cậu thực sự không thể ngó lơ được.
Sự chiếm hữu đó mạnh đến mức, thậm chí khiến Cận Trầm Hàn làm ra hành vi hèn hạ hoàn toàn đi ngược lại với thiết lập nhân vật.
Cố Tu muốn bảo 007 quá mức nhân tính hóa kia tắt máy đi, tránh để bị nhìn trộm lúc tắm nhưng lại sợ Cận Trầm Hàn đột nhiên đi vào, thế là bảo 007 biến thành dạng sợi dài, len vào khe cửa để canh chừng cho cậu.
【Chiu Chiu, anh yên tâm đi mà.】 007 báo cáo tình hình bên ngoài, 【Công chính đang ở phía ban công phụ, có người gọi điện đến, hắn đang nghe điện thoại.】
Cố Tu khẽ mím môi: 【Vậy cậu đi nghe xem họ nói chuyện gì, rồi báo lại cho tôi.】
Theo lý mà nói cậu không nên thăm dò đời tư của cấp trên như vậy, nhưng hiện tại cậu không có việc gì làm, lại bị 007 vốn hóng hớt ảnh hưởng nên nghĩ hành động này cũng coi là bình thường.
007 không dám để hình thái tinh thần lực của mình lộ diện trước mặt công chính-- trước đây đối diện với công chính khi còn là người bình thường mà nó đã bị phát hiện rồi, hiện tại công chính Enigma lại càng khỏi phải nói, tinh thần lực của thế giới này cũng cực kỳ tương tự với tinh thần lực của bọn họ.
007 bèn ở lại khe cửa, điều động quyền hạn, chiếu hình ảnh người ở phía ban công qua đây.
Cố Tu giẫm ra một đóa hoa nước lớn, hít một hơi lạnh: 【..... Cậu làm tôi sợ chết khiếp!】
Chỉ thấy hình ảnh ba chiều của Cận Trầm Hàn sống động như thật, bất thình lình xuất hiện trước mắt Cố Tu. Diện tích khu vực tắm vòi sen được ngăn ra không lớn, cậu đứng dưới vòi hoa sen, toàn thân tr*n tr**, Cận Trầm Hàn đứng cách đó hai bước, quần áo chỉnh tề, tay cầm điện thoại.
Tiếng nước chảy rào rào vỗ lên cơ thể Cố Tu, vài tia nước nhỏ b*n r*, nhưng không hề chạm được đến hình chiếu của Cận Trầm Hàn dù chỉ một chút.
Nhưng khoảng cách thực sự quá gần, Cố Tu rất khó để thuyết phục bản thân hoàn toàn không để ý. Đối phương không nhìn thấy cậu, mà bị một người đàn ông nhìn thấy cơ thể thì cũng có sao đâu.
Đạo lý thì đều hiểu, nhưng thực hành thì lại rất khó khăn. Nhiệt độ nước cứ như thể đột ngột tăng lên vài độ, dội đến đâu là đỏ đến đó.
Cận Trầm Hàn mang theo nụ cười, đối thoại với người trong điện thoại: "Alpha nhỏ lần trước sao? Mẹ, em ấy tên là Cố Tu, mẹ nên gọi tên của em ấy mới phải."
Nghe thấy tên mình, Cố Tu vội nhìn qua, dỏng tai lên nghe ngóng.
Không nghe thấy giọng nói của người bên kia điện thoại, nhưng cũng có thể đoán được đại khái qua lời của Cận Trầm Hàn: "Vẫn chưa ạ.... Con đang nỗ lực. Tình hình có chút phức tạp. Còn liên quan đến một Omega nữa."
Nụ cười trên khóe miệng hắn biến mất, đôi mắt xám cũng mất đi hơi ấm.
"Mẹ cũng biết đấy, sức hấp dẫn của Omega đối với Alpha quá mạnh, mà Alpha vốn cũng là những kẻ thống trị bẩm sinh." Cận Trầm Hàn khẽ thở dài, giọng nói có vài phần bất lực, "--Có điều nguyên tắc ấy mà, vốn dĩ sinh ra là để bị phá vỡ không phải sao? Bất kể là của em ấy hay là của con."
Chỉ riêng việc ra tay với một Alpha đã có vị hôn thê, đã đủ để nghiền nát những luân thường đạo đức của hắn gần hết rồi.
Nói đến đây, Cận Trầm Hàn vừa vặn ngước mắt lên, giống như đang nhìn thẳng vào cậu vậy.
Cố Tu không khỏi cảm thấy nóng bừng hai má, đối diện với một hình chiếu mà cũng thấy có chút không tự nhiên, bèn xoay người che đi cơ thể.
Có lẽ là người mẹ ở đầu dây bên kia đang càm ràm, Cận Trầm Hàn im lặng một hồi lâu mới tiếp tục nói.
"Vâng. Em ấy quả thực rất đáng yêu, không cần mẹ phải nói đâu." Dường như hắn cảm thấy không hài lòng vì lời khen ngợi của người khác.
"Đâu phải tất cả Alpha khi bị khen đáng yêu đều sẽ nổi giận đâu…… Hơn nữa, em ấy lúc nổi giận cũng rất đáng yêu." Vừa nói, anh lại lộ ra một vẻ mặt tươi cười đầy mê đắm.
Cố Tu vội vàng thay bộ áo quần nỉ sạch sẽ, rồi bước ra khỏi phòng tắm.
Lướt ngang qua gương, cậu dừng lại ngắm nghía bản thân một lát. Vì vừa mới tắm nước nóng xong, mặt đỏ lên cũng là chuyện thường tình. Sau khi xác nhận trạng thái của mình có thể đưa ra lời giải thích hợp lý, cậu mới hít sâu một hơi, đi ra phòng khách đối mặt với chính chủ Cận Trầm Hàn.
Điện thoại của Cận Trầm Hàn vẫn chưa kết thúc.
Cố Tu muốn nói lại thôi.
Cận Trầm Hàn che ống nghe lại, nói với cậu: "Xin lỗi, là người nhà của tôi. Sao vậy?"
Lúc này Cố Tu mới nói: "À thì..... bình xịt khử mùi Pheromone....."
Cận Trầm Hàn giơ tay chỉ: "Trên tủ ở huyền quan có đấy."
"Còn cả vòng ức chế nữa....."
Đáng tiếc là giọng của người ở đầu dây bên kia quá lớn, Cận Trầm Hàn không nghe thấy vế sau này.
Cố Tu không tiện làm phiền hắn thêm, tự mình đi về phía huyền quan tìm thứ cần thiết. Ngay đối diện cái tủ, có một cánh cửa ẩn không mấy nổi bật trên bức tường trắng.
Trước đây để khống chế Cận Trầm Hàn đang ph*t t*nh, Cố Tu đã từng vào đó một lần, nhưng chỉ lấy vòng cổ và còng tay chứ chưa quan sát kỹ.
Trong này chắc là có vòng ức chế nhỉ?
Cố Tu suy nghĩ một chút rồi đẩy cửa bước vào.
"Cố Tu."
Cửa vừa đẩy ra, giọng nói của Cận Trầm Hàn đã truyền tới.
Cố Tu hơi giật mình, quay đầu lại.
"Ra ngoài đi." Cận Trầm Hàn mặt không biến sắc ngăn cậu lại, "Ở đó không có vòng ức chế đâu."
Rõ ràng khóe mắt Cố Tu đã liếc thấy một hàng đủ loại vòng cổ treo treo bên trong, nhưng không tiện chất vấn, bèn ngoan ngoãn "Ồ" một tiếng, đi ra khỏi căn phòng chứa đồ bí mật.
Cận Trầm Hàn vào phòng ngủ lấy cho cậu một chiếc vòng ức chế, còn chu đáo giúp cậu đeo vào, Cố Tu hít hít ngửi ngửi, xác nhận trên người không còn mùi gì dư thừa nữa mới xuống lầu về nhà.
Rĩ ràng Lâm Tử Quân đã lén lút qua lại với Trúc Ân Trác sau lưng cậu, vậy mà hôm nay lại ngồi ngay ngắn trên ghế sofa đợi cậu, giống như trươdc đây vô số những đêm cậu ta từng bị vị hôn phu của mình ghẻ lạnh.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Lâm Tử Quân lập tức nghênh đón, lời nói ra cũng là những lời thoại cũ rích, có điều không phải là những suy đoán vô căn cứ nữa, lần này cậu ta đã có bằng chứng xác thực, giọng điệu vô cùng chăec nịch: "Cố Tu, anh lại đến nhà chủ tịch Cận à?"
Vai trai đểu do Cố Tu đóng chuyên bắt nạt kẻ yếu, cho dù là đến tận bây giờ, trước mặt Lâm Tử Quân cậu vẫn không thể nói chuyện tử tế được, thái độ lạnh lùng đáp: "Tôi không quản cậu, cậu cũng đừng có quản tôi."
"Nhưng mà....." Lâm Tử Quân lo lắng đến mức chân mày nhíu chặt.
Cố Tu quay về phòng ngủ phụ rồi khóa cửa lại, Lâm Tử Quân vẫn ở lại phòng khách, bồn chồn nôn nóng đi tới đi lui mấy lượt.
Giống như trước đây khi nghi ngờ Cố Tu ngoại tình, cậu ta đầy lòng phiền muộn chỉ có thể một mình nuốt xuống. Bây giờ cậu ta đã nghĩ thông suốt rồi, đã tìm thấy hạnh phúc thực sự, nhưng lại gặp phải một vấn đề nan giải khác mà không thể tìm ai để chia sẻ.
Cậu ta cô cùng hoài nghi rằng Cố Tu vì muốn thoát khỏi mình nên mới nhất thời bốc đồng, tìm một Alpha có cấp bậc cực cao.
Hiển nhiên Cố Tu không nhận thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, sự áp chế cấp bậc của Cận Trầm Hàn là thứ cậu không thể chống lại được, bây giờ mập mờ dây dưa thì thấy k*ch th*ch vui vẻ, đến lúc đao thật thương thật, cậu chỉ có nước bị người ta đánh dấu mà thôi!
Đợi đến khi sự bốc đồng đó tan biến, bị rơi vào hoàn cảnh của một Omega mới tỉnh ngộ ra thì Cố Tu có hối hận cũng không kịp nữa rồi.... Chuyện này e là do cậu ta mà ra, điều đó khiến cậu ta thực sự không thể khoanh tay đứng nhìn.
Mặc dù cuốn tiểu thuyết này từ đầu đến cuối đều triệt để theo đuổi sự k*ch th*ch của việc vụng trộm, nhưng cảm giác đạo đức của hai vị nhân vật chính lại cao đến bất thường.
Cố Tu không hề hay biết những tâm sự rối bời của Lâm Tử Quân, cậu đã tắm rửa sạch sẽ ở trên lầu, toàn thân ấm áp, vừa nằm xuống giường là đã thấy cơn buồn ngủ kéo tới.
Ngày hôm sau, Lâm Tử Quân đã đặt lịch xin hẹn trước, lại kiên nhẫn chờ đợi hồi lâu, cuối cùng cũng bước vào thang máy của tập đoàn A79.
Trợ lý của Cận Trầm Hàn quẹt thẻ, dẫn cậu ta lên lầu, vừa đi vừa thông báo: "Chủ tịch Cận không cho phép Omega vào văn phòng. Vì vậy tôi sẽ đưa cậu đến phòng họp lớn, cậu đợi ở đó một lát, chủ tịch Cận làm xong việc sẽ qua."
Là một Alpha cấp cao có quyền có thế, sự phòng bị của Cận Trầm Hàn đối với Omega có phần hơi thái quá, nhưng cũng hợp tình hợp lý. Lỡ như chẳng may bị một Omega nào đó muốn đi đường tắt nhắm trúng, trực tiếp ph*t t*nh ngay bên cạnh hắn, thì dù hắn có thể nhanh chóng khống chế đối phương để tránh mất kiểm soát, cũng sẽ làm tổn hại đến danh tiếng.
"Anh cũng là Beta." Lâm Tử Quân quan sát vị trợ lý nghiêm túc này, tự lẩm bẩm: "Thư ký và trợ lý bên cạnh chủ tịch Cận đều là Beta, chỉ có Cố Tu là ngoại lệ.... Chủ tịch Cận chắc hẳn rất cần thuộc hạ có năng lực xuất chúng, tại sao trước đây chỉ dùng Beta thôi vậy?"
Trợ lý đáp một cách cứng nhắc: "Đây không phải là chuyện cậu nên dò hỏi. Cậu Lâm, đến nơi rồi, mời đi lối này."
Lâm Tử Quân theo anh ta bước ra khỏi thang máy.
Phòng họp mục tiêu có diện tích rất lớn, chiếc bàn gỗ lớn hình bầu dục đủ sức chứa hai mươi đến ba mươi người. Toàn bộ một mặt tường đều là cửa sổ, còn có hệ thống lọc khí tươi đắt tiền và cao cấp.
Lâm Tử Quân lặng lẽ quan sát môi trường xung quanh, yên lặng chờ đợi sự xuất hiện của Cận Trầm Hàn.
Điện thoại không ngừng hiện lên tin nhắn của Trúc Ân Trác, giữa các dòng chữ đều là sự lo lắng dành cho cậu ta.
【Không sao đâu mà.】 Lâm Tử Quân trả lời, 【Cho nên mình mới đặc biệt đến công ty tìm anh ta.... Chỉ có mình mới có thể phán đoán được cấp bậc của anh ta, Cố Tu là Alpha, tổn thương tinh thần lực còn chưa khỏi hẳn, lại còn mù tịt trong chuyện tình cảm.....】
Sau một thời gian tiếp xúc, cậu ta gần như đã nắm rõ bản tính của vị hôn phu ngoài lạnh trong nóng này.
Trước kia, nói dễ nghe thì cậu ta là người vợ hiền dịu, nói khó nghe thì chính là một kẻ nhu nhược ngu ngốc. Cho đến khi được Cố Tu đánh thức, giúp cậu ta đón nhận một cuộc đời mới thực sự từ trong ra ngoài.
Bây giờ cậu ta đã tỉnh ngộ, nhưng từ tận đáy lòng lại không thể bỏ mặc Cố Tu, tình nguyện làm một "bà mẹ già" lo nghĩ cho Cố Tu đủ điều.
Chỉ là đối với chuyện này Trúc Ân Trác có khá nhiều bất mãn, cần cậu ta phải ra sức dỗ dành.
Trong lúc cậu ta đang nhắn tin thì nghe thấy một tiếng "két", phía cửa lớn có người bước vào.
Lâm Tử Quân lập tức đứng dậy đón tiếp, cung kính nói: "Chủ tịch Cận."
*
Cùng lúc đó tại văn phòng thư ký.
【Chiu Chiu ơi, biển mửa tình yêu của anh sắp đón nhận tình tiết cao trào cuối cùng rồi đó!】 007 nhắc nhở Cố Tu đang làm việc, 【Cuối cùng anh cũng sắp được tan ca rồi! Công việc thư ký này cũng không cần làm nữa....】
Cố Tu lại sững người, nhìn đống công việc đang xử lý dở dang trước mặt, biểu cảm có chút ngơ ngác.
007 tiếp tục nói: 【'Điểm cốt truyện then chốt số mười ba', anh nghi ngờ Lâm Tử Quân ngoại tình, không còn tâm trí làm việc, cộng thêm tình trạng tinh thần lực không tốt nên định xin nghỉ việc. Anh tìm đến văn phòng công chính, không ngờ lại nghe thấy giọng nói của thụ chính ở ngoài cửa!】
【Việc bắt quả tang cấp trên và vị hôn phu gian díu khiến anh bị đả kích nặng nề, thẩn thờ rời khỏi công ty, kết quả là vô tình gặp tai nạn xe cộ, hôn mê nhập viện....】
Cố Tu: "......" Đúng là một kịch bản máu chó mà.
【Chiu Chiu, anh yên tâm, tui sẽ không để anh bị thương nặng đâu, cũng sẽ tắt cảm giác đau cho anh.】 007 vỗ ngực đảm bảo.
【.........】 Cố Tu cạn lời, 【Tôi cũng có sợ bị thương đâu..... Thôi bỏ đi. La Uy vẫn đang nghỉ chế độ thai sản, chủ tịch Cận chắc sẽ không đồng ý cho tôi từ chức đâu, hay là thế này, tôi cứ viết một tờ đơn xin nghỉ phép trước đã, hiệu quả cũng tương đương thôi.】
Bất luận thế nào, điểm cốt truyện then chốt này vẫn phải thực hiện.
【Chiu Chiu, anh thay đổi rồi!】 007 ngửi thấy mùi bất thường, 【Cách đây không lâu anh còn chẳng muốn làm thư ký cho hắn chút nào mà! Mệt như vậy, sao giờ anh lại không muốn từ chức nữa hả?】
Cố Tu mang vẻ mặt chính trực: 【Tất cả chỉ là vì hoàn thành nhiệm vụ mà thôi!】
Cố Tu tìm đến văn phòng chủ tịch trước, nhìn thoáng qua tấm biển "Omega cấm vào", tâm trạng phức tạp gõ cửa.
Đợi một hồi lâu, cho đến khi trợ lý của Cận Trầm Hàn đi ngang qua, thấy lạ bèn nói với cậu: "Chủ tịch Cận đi tiếp khách rồi, ngài ấy không nói với cậu sao? Ở phòng họp lớn phía bên kia thang máy ấy."
Cố Tu vội chuyển hướng đi về phía phòng họp.
Phòng họp có cửa mở ở hai bên, cậu đẩy nhẹ cửa sau ra một chút, quả nhiên nhìn thấy Cận Trầm Hàn, còn Lâm Tử Quân thì ngồi ở phía bên kia cách đó ba chiếc ghế.
Để tránh bị Cận Trầm Hàn phát giác, Cố Tu không dám tiến thêm nữa, chỉ đứng ngoài cửa vận dụng tinh thần lực để tăng cường thính giác.
Vừa tới đã bắt kịp ngay lúc cao trào đối đầu của hai người.
Chỉ nghe Lâm Tử Quân hỏi: "Chủ tịch Cận, mỗi ngày ngài đều đeo rất nhiều đồ dùng ức chế Pheromone, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được....một sự áp lực rất mạnh. Theo tôi được biết, Alpha cấp A+ cũng không có Pheromone mạnh đến thế. Không chỉ Omega, mà ngay cả Alpha cũng sẽ cảm thấy áp lực phải không? Đó có phải là lý do tại sao các thư ký và trợ lý bên cạnh ngài đều là Beta không?"
"Ừ, vậy thì sao?" Cận Trầm Hàn thong thả đối phó với vấn đề hóc búa này, ném ngược câu hỏi lại, "Cậu với tư cách là vị hôn thê của Cố Tu, lại đi quan tâm đến Pheromone của tôi sao?"
Lâm Tử Quân mím môi, ngay lập tức rơi vào thế yếu, việc cậu ta đến chất vấn cấp trên của Cố Tu quả thực là danh không chính ngôn không thuận.
Cậu ta do dự hồi lâu mới nói ra suy đoán kỳ quái đang quanh quẩn trong lòng: "Chủ tịch Cận..... Điều tôi muốn hỏi là, có phải ngài là..... Enigma không?"
"Cậu quan tâm đến Cố Tu lắm sao?" Cận Trầm Hàn vờ như không nghe thấy, chỉ truy kích trên chiến trường của mình, "Vậy thì hãy chia tay với Cố Tu đi."
Lâm Tử Quân hoàn toàn không chuẩn bị trước, cả người đờ ra vì ngỡ ngàng.
Cận Trầm Hàn không cho cậu ta cơ hội phản ứng, tiếp tục dồn ép gay gắt: "Trong khi ngay cả sự trung thành cơ bản nhất cậu cũng không làm được, thì tất cả những gì cậu làm cho Cố Tu.... cái gọi là hy sinh mà cậu tiwj nhận định, thực chất chỉ khiến người ta thấy rẻ mạt."
Vừa đe dọa vừa dụ dỗ, vừa dùng biện pháp mạnh vừa dùng biện pháp mềm.
Cố Tu dự đoán, chắc chắn tiếp theo hắn sẽ đánh thẳng vào điểm yếu của Lâm Tử Quân. Bây giờ Lâm Tử Quân quả thực đã dũng cảm hơn nhiều, nhưng bản chất vẫn còn do dự thiếu quyết đoán.
Đốt ngón tay của Cận Trầm Hàn gõ nhẹ lên mặt bàn, gõ đến mức Lâm Tử Quân ở phía đối diện lo lắng không yêm, sau đó hắn mới chậm rãi mở miệng: "Cố Tu rất coi trọng công việc hiện tại, tôi cũng sẽ cố hết sức để nâng đỡ cậu ấy. Nếu cậu không muốn cậu ấy mất việc thì-- hãy rời xa cậu ấy đi.
【Ái chà, thủ đoạn bẩn thật đấy.】 007 không khỏi cảm thán, 【Hình mẫu đạo đức vậy mà lại sa đọa đến mức này, định đi theo con đường cưỡng đoạt rồi sao!】
Cố Tu sững sờ mất vài giây, tâm trạng hơi phức tạp, bực bội đáp lại trong đầu: 【Tùy hắn, dù sao tôi cũng chuẩn bị xin nghỉ dài hạn rồi. Nếu hắn không duyệt đơn, tôi cũng sẽ tự mình từ chức.】
Nghe lén góc tường cũng gần xong rồi, trước khi hai người kia bước ra, Cố Tu quay đầu đi ngược trở lại văn phòng của mình, trực tiếp vo tròn tờ đơn xin nghỉ phép trên bàn, thay bằng tờ đơn từ chức theo đúng yêu cầu cốt truyện.
Chỉ là không tránh khỏi nghi ngờ, cậu hỏi 007: 【Chủ tịch Cận và Lâm Tử Quân đều không nói lời thoại trong kịch bản.... cậu chắc là cốt truyện này vẫn diễn ra được chứ?】
【Ờ.... không sao đâu, chỉ cần anh có đi nghe lén là được rồi, tiến độ hoàn thành cốt truyện đã lên tới 50% rồi đấy! Anh bị giới tính thật của công chính làm cho hoảng sợ, quyết định từ chức, trên đường rời khỏi công ty thì gặp tai nạn ngoài ý muốn....】 007 gãi gãi đầu, đột nhiên cao giọng, 【Ơ? Thế này hình như lại càng hợp lý hơn ấy chứ!】
Đợi đến khi Cận Trầm Hàn quay lại thì sẽ khó đi, đối phương nhất định sẽ chủ động đề nghị đưa cậu về nhà. Cố Tu suy nghĩ một lát, trực tiếp gửi tin nhắn báo cho Cận Trầm Hàn rằng trong nhà có việc cần về sớm, chắc là Cận Trầm Hàn đang trên đường quay lại nên không kịp trả lời ngay.
Hiện tại công việc của Cố Tu rất tự do, Cận Trầm Hàn cho phép cậu làm việc tại nhà, việc đi muộn về sớm cũng hoàn toàn không thành vấn đề, chỉ là bản thân cậu vẫn kiên trì tuân thủ quy định công ty, sáng tối đều chấm công đầy đủ.
Sau khi ứng phó xong với Lâm Tử Quân, Cận Trầm Hàn rời khỏi phòng họp, lúc này mới khẽ thở ra một hơi.
Hắn không hề để lộ bất kỳ manh mối nào trước mặt Lâm Tử Quân, nhưng vấn đề giới tính của hắn, ngay cả một Omega không mấy thông minh như Lâm Tử Quân chỉ cần suy nghĩ kỹ một chút cũng có thể đoán ra đôi phần.
Những gì hắn có thể làm chính là nhất quyết không thừa nhận.
Thế nhưng chỉ cần hắn muốn tiến thêm bước nữa với Cố Tu, thì sớm muộn gì chuyện giới tính cũng sẽ bại lộ. Không chừng Lâm Tử Quân còn chạy đến thổi gió bên tai Cố Tu, khiến cho Alpha bé nhỏ của hắn sợ hãi mà bỏ chạy.
Như vậy thì không hay chút nào.
Hay là nên sớm nói cho Cố Tu biết thì tốt hơn nhỉ, hắn nên dùng phương pháp nào để thẳng thắn với Cố Tu đây?
Hiếm khi Cận Trầm Hàn rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan như thế này, vừa đi vừa thở dài mấy lần, khi đi ngang qua văn phòng thư ký của Cố Tu, nhìn qua vách kính thì bên trong lại chẳng thấy bóng dáng ai.
Cận Trầm Hàn nhíu mày, lấy điện thoại ra định hỏi han, lúc này mới nhìn thấy tin nhắn xin nghỉ của Cố Tu.
Trước đây dù mệt mỏi đến mấy cậu cũng có thể cắn răng chịu đựng, sao hôm nay lại trùng hợp thế này, đột nhiên lại xin nghỉ?
Nghi vấn ngày càng chồng chất.
Hắn đi đến trước bàn làm việc của Cố Tu, đồ đạc được thu dọn vô cùng ngăn nắp, trông không giống dáng vẻ rời đi vì có việc đột xuất.
Dưới ống cắm bút có đè một tờ giấy A4, mặt trắng hướng lên trên, hắn cầm lên xem, bốn chữ lớn đập thẳng vào mắt:
Đơn xin từ chức.
Nhiệt độ dường như trong nháy mắt hạ xuống, đóng băng Cận Trầm Hàn ngay tại chỗ.
Cái gì cơ?
Bộ não linh hoạt từng giúp hắn tung hoành ngang dọc trên thương trường nhiều năm qua, luôn xử lý một chuyện một cách trơn tru bỗng chốc đình trệ.
Hắn đã nghĩ đến cảnh có thể Cố Tu sẽ phản kháng một chút nhưng chẳng có mấy sức đe dọa, rồi lại bởi vì thân phận thư ký mà buộc phải thuận theo hắn, sau đó hắn sẽ từ từ, từng chút một khiến Cố Tu thích nghi.....
Nhưng hắn vạn lần cũng không ngờ tới, lại là một tờ đơn từ chức đột ngột đến thế.
Phải mất hai phút sau, Cận Trầm Hàn mới khẽ cử động.
Cố Tu cố ý để mặt sau của đơn từ chức hướng lên trên, cũng không trực tiếp nộp cho hắn, có lẽ chỉ là đang cân nhắc chuyện từ chức chứ chưa hạ quyết tâm. Cho dù có muốn từ chức thật, thì cũng cần phải có chữ ký phê duyệt của hắn.
Cận Trầm Hàn trấn tĩnh lại, gọi điện thoại cho Cố Tu, nhưng đợi đến khi tiếng chuông kết thúc cũng không có người nghe máy.
Cận Trầm Hàn nhíu mày, có phần bồn chồn đi vài bước đến bên cửa sổ.
Cửa sổ phía này đối diện ngay quảng trường trước cổng công ty, hắn hơi cúi đầu là có thể nhìn thấy lác đác vài người ra vào công ty và bảo vệ ở cửa. Và cả-- Lâm Tử Quân đang đứng bên lề đường sốt sắng bắt xe.
Lần thứ hai gọi lại, điện thoại của Cố Tu vẫn không có người nghe.
Cận Trầm Hàn trở về văn phòng của mình, trong đầu toàn là hình ảnh của thư ký đột ngột mất liên lạc cùng lá đơn từ chức bất ngờ kia, không còn tâm trí đâu mà làm việc nữa.
Sau khi tan làm về nhà, hắn đến tầng tám gõ cửa trước.
Tuy nhiên Cố Tu - người đã xin nghỉ phép lại không hề về nhà, Lâm Tử Quân cũng không ở nhà, có lẽ đã ra ngoài hẹn hò với tình nhân rồi.
Sáng sớm hôm sau, vừa dậy là Cận Trầm Hàn mở điện thoại ra ngay lập tức, Cố Tu không gửi thêm tin nhắn mới nào. Hắn xem kỹ lại một lần nữa, tin nhắn xin nghỉ của Cố Tu nói là "trong nhà có việc đột xuất".
Suy nghĩ một lát, Cận Trầm Hàn liên lạc với bộ phận nhân sự của công ty, xin phương thức liên lạc của cha mẹ Cố Tu.
"Xin chào, cô là mẹ của Cố Tu phải không?" Cận Trầm Hàn đi thẳng vào vấn đề, "Tôi là cấp trên của cậu ấy, Cận Trầm Hàn, có phải cậu ấy đã xảy ra chuyện gì rồi không? Từ chiều qua đến giờ tôi vẫn luôn không liên lạc được với cậu ấy."
"À....chủ tịch Cận!" Giọng nói của mẹ Cố nghe có vẻ rất mệt mỏi, "Điện thoại của Tu Tu bị hỏng rồi, chúng tôi cũng đang nghĩ cách để liên lạc với ngài đây. Chuyện là thế này, nó cần xin nghỉ một thời gian....."
Chân mày Cận Trầm Hàn vẫn không giãn ra được, hắn ngắt lời: "Cố Tu bị làm sao vậy?"
Ngay sau đó, Cận Trầm Hàn cứng đờ người đứng bật dậy, có phần thất thố mà bật thốt lên: ".....Cái gì?"