Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 103: AE 27

Trước Tiếp

『"Đã đủ chưa?"』

_

Cảm giác lần đầu tiên được trải nghiệm, khởi đầu từ bờ môi, lan tỏa kéo dài khiến nửa người tê rần, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, lại đẩy cả hai l*n đ*nh cao của sự khoái lạc.

Sau cơn co giật dữ dội, Cố Tu mở mắt, đôi mắt đã không còn thanh tỉnh mà tràn ngập hơi nước.

Đôi mắt xám của Cận Trầm Hàn cũng xẫm màu lại như thể sắp hóa đen, giống như một vòng xoáy sâu thẳm cuốn lấy cậu, ngón tay ấn lên rồi lại xoa nhẹ trên đôi môi đang vô thức hé mở của cậu, chậm rãi day miết hồi lâu hắn mới khàn giọng hỏi: "Đã đủ chưa?"

Vài giây vừa rồi quá ngắn ngủi, Cố Tu cảm thấy sự xao động trong cơ thể không những không lắng xuống mà ngược lại càng lúc càng dữ dội hơn.

"Cố Tu, em muốn nói không sao?"

Yết hầu khô khốc của Cố Tu lăn động, đang định gọi lý trí quay về để từ chối: "Tôi..."

Nào ngờ sự lựa chọn này chẳng qua chỉ là một cái bẫy, ánh mắt Cận Trầm Hàn tối sầm lại, ngắt lời: "Rõ ràng em đã hứa sẽ phục tùng tôi, chẳng lẽ em muốn bị trừng phạt?"

"Ừm..." Đầu óc Cố Tu choáng váng, mơ mơ hồ hồ hỏi: "Trừng phạt gì cơ?"

"Đừng động đậy."

Toàn thân cậu căng lên đề phòng, cơ bắp siết chặt, tựa như mưa giông sắp kéo đến.

Nhưng Cận Trầm Hàn chỉ đơn giản là cúi xuống một lần nữa, hôn cậu.

Chiếc răng nanh sắc nhọn thu lại lực, cắn vào cánh môi mềm mại của cậu, hàng lông mi giống như chiếc chổi nhỏ quét qua mí mắt cậu, đâu đâu cũng thấy ngứa ngáy.

"Ưm..."

Cố Tu không kìm được nhắm mắt lại, hơi hé môi.

Cận Trầm Hàn chớp lấy cơ hội tiến vào sâu hơn, để đôi môi của họ gắn kết chặt chẽ. Cố Tu vẫn chưa học được cách đáp lại, bị ép đến mức không ngừng lùi về phía sau, suýt chút nữa thì gáy va vào cửa kính xe.

Một bàn tay to rộng đưa tới, nhẹ nhàng đỡ lấy gáy cậu, tiện đà ấn chặt về phía mình.

Pheromone giao hòa giữa môi răng, nhịp tim kịch liệt chồng lên nhau vang dội như sấm truyền.

Toàn bộ khoang miệng của Cố Tu bị cào đến ngứa ngáy, kéo theo đó là cả vùng đỉnh đầu cũng tê dại, cảm giác này còn khó chịu đựng hơn cả sự đau đớn, cậu không còn đường lui, chỉ đành nắm chặt lấy tay vịn trên cửa xe, bị động chịu đựng.

Cận Trầm Hàn đổ người về phía trước, một tay ấn vào lưng ghế lấy đà, một tay nắm lấy cổ tay cậu, áp lên trước ngực cậu rồi tỉ mỉ x** n*n, nhấn vào mạch đập.

Trong phút chốc, trong xe chỉ còn lại những tiếng m*t mát liên hồi, tiếng th* d*c lúc trầm lúc bổng của hai người đàn ông.

Còn có hai loại Pheromone với khí chất khác biệt hoàn toàn nhưng lại quấn quýt lấy nhau một cách vô cùng hòa hợp, từ môi lưỡi bên này truyền sang môi lưỡi bên kia, cứ qua lại như thế, tan chảy và hòa quyện trong nhiệt độ cao.

"Ha... aa..."

Cố Tu phát ra tiếng th* d*c mà chính cậu cũng cảm thấy xa lạ, chợt bừng tỉnh lại, kinh hoàng nhận ra miệng mình đang mở to, chiếc lưỡi hơi sưng cũng đang đưa ra bên ngoài.

Cận Trầm Hàn đúng lúc m*t nhẹ đầu lưỡi cậu một cái, cuối cùng cuốn đi sợi chỉ bạc dính dấp vương bên khóe môi cậu.

Hai người nhìn nhau trong chốc lát, Cận Trầm Hàn l**m l**m đôi môi ướt đỏ của mình, khàn giọng lên tiếng: "Trừng phạt kết thúc."

Mắt Cố Tu mở to: "Cái..."

Cận Trầm Hàn đột nhiên lật lòng bàn tay: "Kính của em."

Hôn sâu quá mức nên kính bị rơi lúc nào cũng không hay biết. Cố Tu bừng tỉnh khỏi cơn mê, vành tai nóng đến mức có thể rán trứng, cậu nhận lại kính: "... Vâng, cảm ơn chủ tịch Cận."

Cúi thấp đầu, dư quang của Cố Tu vẫn liếc nhìn đồng hồ tốc độ, cảm thấy cái tốc độ nhanh như điện chớp này cũng chẳng bằng nhịp tim của anh lúc này.

Sao vào lúc này mà cậu vẫn còn nói cảm ơn được vậy trời? Nghĩ lại từng chi tiết nhỏ xíu, từng câu nói có vẻ không thích hợp, đều có thể khiến cậu thấy đứng hình xấu hổ suốt ba mươi phút.

Cố Tu tì trán vào cửa kính xe: 【Mẹ nó, nụ hôn đầu của tôi cứ thế mà mất rồi, hơn nữa còn...】

Một bước trực tiếp chạm đến tận cổ họng luôn rồi.

007 vẫn rành rọt từng chữ một mà đính chính cho cậu: 【Đây không chỉ là hôn mà còn là trao đổi Pheromone, là hành vi thân mật sát ranh giới mập mờ hơn cả việc cắn vai đó!!】

Mặt Cố Tu dần dần đỏ bừng lên: 【....Câm miệng!】

Cuộc sống này đúng là không cách nào sống nổi nữa rồi, cậu ở đây đang nói về nụ hôn đầu, còn 007 suốt ngày cứ nói về hành vi thân mật chạm ranh giới!!

Cảm giác như đã trôi qua cả một thế kỷ, cuối cùng xe cũng dừng lại, giọng nói của Cận Trầm Hàn vang lên: "Đến rồi, về nhà tôi."

Cố Tu chần chừ: "Nhưng mà……"

"Trên người em toàn là mùi của tôi." Giọng điệu của Cận Trầm Hàn có phần cứng nhắc, "Ngoài việc về nhà tôi, em không còn lựa chọn nào khác."

Ngừng một chút, lại thêm một câu mềm mỏng hơn: "Tiện thể thăm Tiểu Hoàng luôn."

"Được." Dĩ nhiên là Cố Tu không có lý do gì để từ chối.

Đường quen ngõ thuộc bước vào huyền quan nhà sếp, Cố Tu tắm rửa một lượt, nhanh chóng thu xếp bản thân sạch sẽ rồi lủi một mạch chạy thẳng vào phòng dành cho khách.

Thời gian không còn sớm nữa, Cận Trầm Hàn cũng không làm phiền cậu, dù ở chung một nhà nhưng vẫn rất có ý thức giữ ranh giới rõ ràng, hắn gửi tin nhắn qua: 【Nghỉ ngơi sớm đi, ngủ ngon.】

Nhận được một câu chúc ngủ ngon, trái lại Cố Tu chẳng thấy buồn ngủ nữa.

Cậu giơ điện thoại lên quẹt chỗ này xem chỗ kia, càng chơi càng thấy tinh thần tỉnh táo, lại mở trình duyệt ra, tò mò search: Alpha sau khi bị đánh dấu sẽ như thế nào?

Quả cầu ánh sáng màu bạc không mời mà tới, lơ lửng trước mặt cậu: 【Chiu Chiu, kiểu câu hỏi này anh cứ hỏi tui là được rồi mà!】

Cố Tu không nói hai lời, vung một chưởng đánh bay quả cầu ánh sáng.

Gần đây thứ này càng lúc càng “đặc” hơn rồi, không giống kiểu quả cầu ánh sáng tinh thần lực phiêu phiêu mơ hồ như trước kia nữa, tát một phát mà lòng bàn tay cậu đau điếng!

Cố Tu bực bội nói: 【Đừng có nhìn trộm tôi, không phải cậu rất thích ngủ sao? Cút đi ngủ đi.】

007 nói: 【Tui là hệ thống nên không cần ngủ đâu, trước đây chỉ là chế độ chờ để tiết kiệm năng lượng thôi mà.】

Cố Tu nói xong mới từ từ phản ứng lại, ngẩn người: 【Lạ thật, sao tôi cứ cảm thấy trước đây cậu toàn ngủ giống hệt con người thế nhỉ? Còn vì cậu ngủ mà hỏng biết bao nhiêu việc nữa.】

007 đột nhiên im bặt.

Cố Tu xoay người tránh đi, một mình đọc những thông tin tìm kiếm được trên mạng.

Trong thế giới này, số lượng người đồng tính luyến ái theo kiểu AA hoặc OO rất ít, nhưng vẫn có các báo cáo nghiên cứu liên quan. Nghe nói vì bản năng ngạo mạn và tính công kích của Alpha nên cho dù bị Alpha mình thích đánh dấu thì cũng rất khó duy trì lâu dài, họ không những không dựa dẫm vào nhau mà trái lại còn bài xích nhau dữ dội hơn.

Đối với đồng tính luyến ái thì cái kết đẹp nhất chính là tình yêu kiểu Plato⁽¹⁾.

Cố Tu còn tìm thấy một câu khẩu hiệu thịnh hành trong cộng đồng thiểu số này: Điều lãng mạn nhất mà tôi có thể nghĩ đến, chính là cùng em dùng thuốc ức chế cả đời.

Cố Tu: "........."

Xem xong một đống thông tin vô bổ, sau đó lại tìm tiếp: Alpha bị Enigma đánh dấu sẽ như thế nào?

Trên mạng cực kỳ thiếu hụt tư liệu thông tin về Enigma, search ra thì toàn là phổ cập thiết lập trong tiểu thuyết hư cấu. Trong những bộ tiểu thuyết đó, Enigma có thể đánh dấu Omega, thậm chí có thể biến Alpha mạnh mẽ thành Omega.

Nhưng Omega yếu ớt rất khó chịu đựng được sự đánh dấu của Enigma, những bộ tiểu thuyết về Enigma phổ biến nhất đa số đều là EA. Tiểu thuyết ở một mức độ nào đó cũng phản ánh hiện thực, từ đó có thể thấy nỗi oán hận tích tụ của xã hội này đối với Alpha sâu sắc đến nhường nào, chỉ mong sao họ bị một sự tồn tại mạnh mẽ hơn thuần phục.

Trong khu vực bình luận của tiểu thuyết, thỉnh thoảng lại có vài Alpha bị đả kích nhảy vào, hùng hồn tuyên bố rằng Alpha sao có thể trở nên yếu đuối như Omega được! Nếu bắt buộc phải cúi đầu phục tùng trước mặt người khác, vậy thì thà chết còn hơn!!

Những bình luận tương tự đều nhận được lượt like khổng lồ, các Alpha ở khắp nơi trên thế giới đều nhất trí công nhận tinh thần Alpha thà gãy chứ không chịu cong này.

Cố Tu nghiêm mặt đọc tiếp xuống dưới.

【Mọi người có biết huấn luyện chó không?】

Hửm?

Cố Tu bật dậy, đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm màn hình.

Một tài khoản ẩn danh đã đăng tải một vài quan điểk khôn giống với số đông.

【Trong các Alpha đúng là có một vài người đồng tính luyến ái, nhưng điều đó không có nghĩa là họ có thể chấp nhận Enigma. Nếu ở bên Enigma thì bọn họ sẽ chẳng khác gì Omega-- khả năng Alpha xuất hiện rối loạn nhận thức giới tính này còn thấp hơn cả khả năng Enigma tồn tại nữa kìa.】

【Cho nên, Enigma muốn tán đổ Alpha thì bắt buộc phải sử dụng một vài thủ đoạn không theo quy tắc thông thường. Ví dụ như, hãy coi họ là những con chó săn hung dữ nhất để huấn luyện, nước ấm nấu ếch, mềm cứng cùng lúc, thưởng phạt song hành…… khiến họ dần dần thích nghi với cảm giác bị chi phối.】

【Dĩ nhiên, việc đánh dấu tuần tự từng bước cũng là điều không thể thiếu. Hãy nhớ kỹ, tuyệt đối không được vừa vào đã đánh dấu tuyến thể của Alpha! Nhớ cho kỹ đấy! Làm vậy chỉ khiến họ oán hận cả đời mà thôi, nhất định phải từ từ…… ví dụ như bắt đầu từ tay chân - những vị trí xa tuyến thể nhất, thử cắn một chút xem sao.】

【Sau khi thành công đưa Pheromone của bạn vào trong cơ thể Alpha, dưới ảnh hưởng của Pheromone, quá trình thuần hóa sẽ dễ dàng hơn nhiều.】

【Cuối cùng, nhớ phải thường xuyên v**t v*, hôn và khen ngợi họ thật nhiều.】

Cố Tu: "........??"

【.....Chiu Chiu!】

Cố Tu hoảng hốt đến mức ném bay chiếc điện thoại ra ngoài, vừa khéo đập trúng cái đầu tròn vo của quả cầu ánh sáng, điện thoại nảy lên một cái rồi mới rơi xuống chiếc ghế sofa bọc lông mềm mại.

007 bị đập trúng cũng không giận, bay ngược trở lại quan tâm hỏi: 【Anh sao thế?】

Cố Tu cuộn mình vào trong chăn, vẫn không khỏi hoang mang, vội vàng xác nhận lại: 【Tôi diễn vai tra công theo đuổi lại vợ sấp mặt, là công, đúng không?】

007 vẫn niềm nở như cũ: 【Không sai!】

Cố Tu tiếp tục hỏi: 【Vậy... việc công chính nảy sinh hứng thú với tôi... là có khả năng không?】

Chẳng phải đó là sự thật đã xảy ra rồi sao? 007 nghĩ thầm, nhưng ngoài miệng chỉ tuôn lời xu nịnh: 【Chiu Chiu à anh đẹp trai thế này, vốn dĩ đã rất được săn đón rồi, anh đẹp trai đến mức người thần đều phẫn nộ, nam nữ đều bị hạ gục luôn ấy chứ!】

007 có nhiều hơn Cố Tu ký ức của hai thế giới, mang sẵn kinh nghiệm đầy mình trong việc giao tiếp với vị ký chủ này. Cố Tu là người không chịu nổi những lời khen, bất kể có đang giận thế nào thì chỉ cần khen một câu là ổn ngay, khen nhiều còn dễ bị bay bổng nữa.

【Hừ, tôi biết mà.】 Cố Tu thản nhiên chấp nhận lời khen, sự hoảng hốt lúc nãy đã vơi đi hơn nửa, 【Nhưng tôi cũng là công... chúng tôi không thể nào đâu.】

007 nhắc nhở: 【Cách đây không lâu anh còn nói mình là trai thẳng đấy!】

Cố Tu: 【...Cút.】

Sau khi cãi nhau với 007 xong, Cố Tu nằm xuống, cuối cùng cũng ngủ yên.

Nửa đêm nửa hôm, Cận Trầm Hàn thu lại Pheromone của mình, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.

Kỹ thuật kiểm soát Pheromone của hắn vốn dĩ đã đạt đến mức thuần thục điêu luyện, trên đường về lại nhận được sự xoa dịu dễ chịu từ môi lưỡi của cậu thư ký, cho nên lúc này dù có tiếp cận cậu thư ký đang ngủ say không chút phòng bị, cũng sẽ không dễ mất kiểm soát.

Hắn không tìm thấy chiếc quần Cố Tu thay ra trong giỏ đựng đồ bẩn, lý do Cố Tu giấu nhẹm chiếc quần đó dĩ nhiên hắn hiểu rõ trong lòng, hắn không trực tiếp đi hỏi Alpha nhỏ da mặt mỏng kia, mà nửa đêm tự mình sang xem rốt cuộc thế nào.

Chiếc quần thấm đẫm Pheromone của Alpha tỏa hươmg vô cùng nồng đậm, hắn dễ dàng tìm thấy chiếc túi nilon bị giấu dưới gầm giường, chẳng hề ghét bỏ mà ôm nó vào lòng.

Yết hầu hắn khẽ chuyển động, đang cố kiềm nén-- không được cắn, nếu không Pheromone của hắn sẽ không khống chế được nữa, chắc chắn sẽ làm Cố Tu giật mình tỉnh giấc.

Hắn ôm chiếc túi nilon đi một vòng quanh phòng ngủ, đến cả chút Pheromone hương hạt dẻ loãng trong không khí cũng không bỏ sót. Cuối cùng hắn dừng lại bên giường, trên tấm thảm lông nhung là chiếc điện thoại của Cố Tu đang nằm đó, không biết tại sao lại bị ném ra xa đến thế.

Hắn cúi người giúp Cố Tu nhặt điện thoại lên.

Điện thoại của Cố Tu vậy mà không cài mật khẩu, hắn chỉ khẽ chạm vào, một chút vô ý đã làm điện thoại của Cố Tu mở khóa.

Thực ra Cận Trầm Hàn vốn không có ý định xem trộm điện thoại của thư ký, nhưng Enigma có thị giác tốt và tốc độ xử lý của não bộ cũng nhanh, hắn còn chưa kịp phản ứng thì đôi mắt đã đọc xong hết nội dung trên màn hình.

【Bàn về việc Enigma thuần hóa Alpha như thế nào】

Bên trong đính kèm các bước giảng dạy chi tiết, mặc dù cuối cùng có thêm tuyên bố miễn trừ trách nhiệm, tất cả chỉ là hư cấu nhưng mấy điều này dường như lại trùng khớp với những gì Cận Trầm Hàn đang làm hiện nay.

Hắn auy nghĩ một lát rồi kiểm tra lịch sử tìm kiếm, phát hiện ra toàn bộ quá trình Cố Tu bắt đầu từ việc Alpha làm sao đánh dấu Alpha, rồi từng bước nghi ngờ đến Enigma.

Đôi mắt xám u tối lướt qua Alpha đang ngủ say trên giường, vẫn không chút gợn sóng, bình tĩnh và trầm ổn.

Cận Trầm Hàn khóa màn hình điện thoại rồi đặt lại vị trí cũ, ôm chiếc quần lặng lẽ rời đi.

________________

Tác giả có lời muốn nói:

Tôi thấy một tấm hình chế trên mạng, nên bê về đây:

Cách não bộ của người theo chủ nghĩa lạc quan (ví dụ như Chiu Chiu) vận hành--

Có gặp phải vấn đề gì không?

Không có→ Vậy thì khỏi lo nữa.

Có vấn đề→ Có cách giải quyết không?→ Có→ Vậy thì khỏi lo nữa.

Có vấn đề→ Có cách giải quyết không?→ Không có→ Vậy thì cũng khỏi lo luôn

​007 (tự ứng cử): Bổn hệ thống còn lợi hại hơn! Gặp phải vấn đề à?→ Bất kể có hay không thì đều không cần lo lắng.

Cố Tu: Hừ, nhưng cưng sẽ bị Chiu Chiu đây tẩn cho một trận.

__________________

✾ Chú thích:

● Tình yêu plato: Nó là kiểu tình yêu trong sáng không cần t*nh d*c ấy.

Trước Tiếp