Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tết nhất đã cận kề, Hà Văn Lan dạo này thường xuyên phải tăng ca đến tận hơn mười giờ, tối nay hiếm khi được về sớm, lúc vào cửa mới chưa đầy chín giờ.
Diêm Thận đang ở trên thư phòng tầng hai đánh cờ cùng Diêm Dư Tân.
Nghe thấy tiếng động, anh xuống lầu chào hỏi Hà Văn Lan một tiếng.
Đợi Lương Tư Ý hâm nóng xong thức ăn, Diêm Thận đứng dậy nói: “Dì cứ dùng bữa đi ạ, cháu lên lầu bồi bố đánh thêm vài ván cờ nữa.”
“Được rồi.” Hà Văn Lan lại hỏi, “Ngày mai con muốn ăn gì, mai dì được nghỉ, để dì làm thêm mấy món cho.”
Diêm Thận mỉm cười nói: “Dạ thôi dì Hà, sáng mai cháu phải về đoàn phim sớm rồi, lần sau về cháu sẽ báo trước với dì ạ.”
“Vậy cũng được.” Hà Văn Lan không nói thêm gì nữa, ngồi xuống ăn cơm, Lương Tư Ý rót một ly nước rồi ngồi xuống bên cạnh.
Dưới ánh đèn sáng choang, cô nhìn thấy trên đầu Hà Văn Lan đã thấp thoáng nhiều sợi tóc bạc, cứ ngập ngừng mãi không biết có nên mở lời hay không.
Hà Văn Lan bận rộn cả ngày nên cũng chẳng thiết ăn uống, chỉ húp chút canh, cười bảo: “Vị cũng được đấy, nhưng lần sau đừng cho rượu nấu ăn vào nhé, hầm canh mà cho rượu sẽ làm hỏng vị đấy.”
Lương Tư Ý thắc mắc: “Không cho rượu thì thịt không bị tanh sao mẹ? Con thấy trên mạng họ đều làm thế mà.”
“Đó là do mua thịt không đủ tươi, nước dùng hầm ra cũng không được trong.” Hà Văn Lan nói, “Đợi hai hôm nữa rảnh mẹ sẽ dạy lại cho con.”
Hà Văn Lan còn mua thêm ít cherry, ăn cơm xong liền bảo Lương Tư Ý mang vào bếp, bà vừa chọn vừa rửa, thuận tay còn đút cho Lương Tư Ý hai quả.
Cherry mùa này giòn ngọt, nhưng Lương Tư Ý ăn vào lại thấy nhạt nhẽo vô vị: “Mẹ ơi…”
“Ơi?” Hà Văn Lan cũng không ngẩng đầu lên, khẽ đáp.
“Mẹ và chú Diêm đang cãi nhau ạ?” Lương Tư Ý có chút do dự. Dạo gần đây chắc vì có cô ở nhà nên Diêm Dư Tân tuy không ngủ ở phòng khách nhưng lại lấy cớ bận công việc để ngủ suốt trên thư phòng tầng hai.
“Không cãi.” Hà Văn Lan khóa vòi nước, vẻ mặt rất bình thản, “Bọn mẹ ly hôn rồi.”
Lương Tư Ý hơi sững sờ, cô vốn tưởng họ chỉ cãi vã rồi ngủ riêng, không ngờ đã đi đến bước cuối cùng: “Chuyện từ bao giờ ạ?”
“Hơn nửa năm rồi.” Hà Văn Lan lại vặn vòi nước, “Vốn dĩ định đợi các con tốt nghiệp đại học mới công khai.”
“Có phải vì chú Diêm không muốn cho mẹ đi làm không ạ?” Trong ấn tượng của Lương Tư Ý, từ sau khi họ tốt nghiệp cấp ba, Hà Văn Lan và Diêm Dư Tân luôn vì chuyện này mà xảy ra xích mích.
“Cũng đại loại vậy.” Hà Văn Lan tắt nước lau tay, hiếm khi nhắc lại chuyện cũ, “Mẹ và chú Diêm quen nhau từ năm mười mấy tuổi, khi đó chú ấy học Đại học Y, còn mẹ học điều dưỡng ở trường trung cấp ngay bên cạnh.”
Hà Văn Lan khi đó làm thêm ở căng tin Đại học Y, có một lần vô tình tính nhầm tiền cho Diêm Dư Tân, quẹt dư phiếu cơm của ông, nhưng lúc đó đúng vào tuần thi cuối kỳ, đầu óc Diêm Dư Tân toàn là nội dung ôn tập nên cũng chẳng nhận ra.
Người xếp hàng ở cửa sổ quá đông, Hà Văn Lan không lo xuể, mãi đến khi xong việc, bà phải túc trực ở căng tin hơn một tuần mới gặp lại được Diêm Dư Tân.
Diêm Dư Tân bị sự nhiệt tình và kiên trì của Hà Văn Lan làm cho cảm động, còn Hà Văn Lan lại bị thái độ học tập nghiêm túc của ông thu hút.
Cuối năm đó, hai người bắt đầu hẹn hò.
Đến mùa tốt nghiệp, Hà Văn Lan bước chân vào xã hội trước, bà đã làm qua rất nhiều việc, từ bệnh viện tuyến xã, phòng khám cho đến viện dưỡng lão, nhưng vì lương không cao nên bà mãi vẫn chưa ổn định được.
Diêm Dư Tân không muốn bà cứ thay đổi công việc xoành xoạch như thế, định thông qua các mối quan hệ của mình để giới thiệu cho bà một công việc nội bộ trong bệnh viện thành phố.
Hà Văn Lan còn phải phụng dưỡng người già ở quê, bà tuy cần tiền nhưng cũng là người tự trọng, khi ở bên Diêm Dư Tân đã phải chịu không ít lời ra tiếng vào nên không muốn chấp nhận sự giúp đỡ đó.
Sau này, qua lời giới thiệu của một khách hàng ở viện dưỡng lão, Hà Văn Lan bắt đầu làm giúp việc gia đình. Bà am hiểu y lý, lại từng làm ở viện dưỡng lão nên chăm sóc người già rất mát tay.
Nhưng Diêm Dư Tân lại không muốn bà lãng phí mấy năm đèn sách, cũng không hiểu nổi tại sao bà lại từ bỏ một công việc tử tế như thế để đi làm cái nghề hầu hạ người khác.
Hai người cãi nhau một trận nảy lửa.
Diêm Dư Tân không hiểu được cái suy nghĩ chỉ biết đến kiếm tiền của Hà Văn Lan, còn Hà Văn Lan cũng không thấu nổi cái vẻ thanh cao không màng thế sự của Diêm Dư Tân.
Những ưu điểm từng thu hút đối phương thuở ban đầu nay đều biến thành khuyết điểm.
Tình cảm thời trẻ cứ thế kết thúc chóng vánh trong những cuộc cãi vã.
Mùa tốt nghiệp năm ấy, Diêm Dư Tân ở lại trường học cao học, còn Hà Văn Lan rời đi xứ khác.
“Hồi trẻ coi sĩ diện và tự trọng cao hơn cả trời, cãi nhau vài trận là chẳng ai chịu xuống nước trước.” Hà Văn Lan mỉm cười nói, “Không ngờ già rồi vẫn cứ thế này.”
Lương Tư Ý không ngờ mẹ mình còn có một đoạn quá khứ như vậy, cô im lặng hồi lâu mới hỏi: “Mẹ và chú Diêm hồi đó đã náo loạn đến mức ấy, tại sao bao nhiêu năm trôi qua lại chọn ở bên nhau lần nữa ạ?”
“Chắc là vì hồi đó chia tay không được êm đẹp, trong lòng cả hai đều có chấp niệm thôi.” Hà Văn Lan thở dài, chẳng rõ là tiếc nuối hay cảm thán, “Người không hợp thì có làm lại bao nhiêu lần cũng vẫn vậy, đôi khi con người ta thực sự không nên quá chấp nhặt vào chuyện cũ.”
“Chia tay lúc đó, có lẽ đã là kết cục tốt nhất rồi.”
Hà Văn Lan nói xong lại tiếp tục dọn dẹp nhà bếp, Lương Tư Ý đứng bên cạnh trầm tư, mãi cho đến khi Diêm Thận xuống lầu uống nước, hai người mới đứng sát cạnh nhau và đối mắt trong chốc lát.
Anh rất chậm rãi dời tầm mắt đi, nhận lấy quả cherry từ tay Hà Văn Lan, nói lời cảm ơn rồi lại trở lên lầu.
Lương Tư Ý vẫn giữ im lặng như cũ.
Trong chuyện tình cảm, cô có quá nhiều câu hỏi không lời giải đáp, cũng có quá nhiều đáp án mà có lẽ cả đời này cô cũng chẳng được nghe thấy.
Lời Hà Văn Lan nói không phải không có lý.
Một người không nên quá chấp nhặt vào chuyện cũ.
Với cô, hay với anh, đều là cùng một đạo lý như nhau.
Diêm Thận chỉ nghỉ ngơi ở nhà đúng một đêm.
Sáng sớm hôm sau, anh lại phong trần mệt mỏi quay về đoàn phim. Vấn đề giữa đạo diễn và biên kịch đã được giải quyết, phim có thể tiếp tục quay theo đúng lộ trình.
Trước khi Chu Dật Phi đi, cậu ta đã tìm cho anh một trợ lý nam mới.
Cậu trợ lý mới này nhà ở gần khu phim trường, bình thường vào kỳ nghỉ đông hay nghỉ hè cũng hay đi làm thuê cho các đoàn phim quanh đó, làm việc cẩn thận, tính tình thật thà cũng ít nói, Diêm Thận ở cùng cậu ta không cần phải bận tâm quá nhiều.
Cuộc sống trong đoàn phim nhìn thì có vẻ phẳng lặng không chút gợn sóng, nhưng thi thoảng vào những lúc đêm khuya tĩnh mịch, anh vẫn thường nhớ về nhiều chuyện cũ, nảy sinh những ý nghĩ không nên có.
Chẳng mấy chốc, năm nay cũng đã đi đến hồi kết.
Sinh nhật năm nay của Diêm Thận được tổ chức ngay tại đoàn phim, người rất đông, náo nhiệt nhưng cũng vội vàng, nhưng trong lòng anh vẫn luôn cảm thấy một nỗi cô đơn không thể lấp đầy.
Đợi đến thứ Sáu, đoàn phim chuẩn bị chuyển sang một khu phim trường khác, Diêm Thận tranh thủ chút thời gian, không nhịn được lại bắt xe về Bình Thành một chuyến.
Vì là ngày nghỉ nên ở nhà rất đông người.
Diêm Thận về mà không báo trước cho Diêm Dư Tân, lúc anh vào cửa, cả cô chú lẫn ông bà đều rất bất ngờ, vội vàng gọi anh lại gần.
Diêm Thận ngồi xuống giữa ông bà nội, còn Lương Tư Ý thì ngồi đối diện với anh.
Bà nội Dương Cần nắm lấy tay anh, xót xa bảo: “Sao lại gầy đi nhiều thế này, hôm nọ con sinh nhật có gọi video cho ông bà, bà đã thấy con gầy rồi mà ông con cứ không tin.”
Diêm Thận rút tay ra rồi choàng vai bà: “Con không gầy đâu, không tin lát nữa con lên cân cho bà xem nhé.”
Diêm Dư Tân từ trong bếp lấy ra một bộ bát đũa sạch, nói: “Thôi được rồi, lại đây bồi ông với bố uống vài ly.”
Lâm Lạc Tâm thì cứ ở bên cạnh nhõng nhẽo đòi chụp ảnh với anh trai, còn đòi xin thật nhiều chữ ký nữa.
Diêm Dư Huệ cười hỏi con bé: “Con xin nhiều chữ ký thế làm gì? Có ăn được đâu.”
Lâm Lạc Tâm dõng dạc nói: “Con mang đi bán cho các bạn trong lớp ạ!”
Cả bàn ăn đều bật cười, Lương Tư Ý cúi đầu gắp miếng thức ăn, thầm nghĩ sau này nếu làm luật sư mà không có lối thoát, liệu mình có nên mang ảnh anh đi bán không nhỉ.
Cô càng nghĩ càng thấy buồn cười, vừa ngẩng đầu lên liền chạm phải ánh mắt của Diêm Thận, thế là lại phải vờ như thản nhiên mà dời tầm mắt đi.
Diêm Dư Huệ cũng đã lâu không gặp Diêm Thận, bà cười cảm thán: “Thấm thoát mà các con đều đã lớn cả rồi, Diêm Thận từ nhỏ đã xuất sắc, làm nghề gì cũng giỏi, Tư Ý cũng vậy, lúc nào cũng chỉ biết có học thôi, chỉ có Tây Tân nhà mình… ầy.”
Lâm Nguyên Lương nắm lấy tay vợ, an ủi: “Tây Tân giờ thực tập ở đơn vị đó cũng không tệ mà, em đừng có lúc nào cũng lấy nó ra so với người khác.”
Lâm Nguyên Lương hai năm nay sức khỏe không tốt, đợt trước đi khám còn phát hiện tim có chút vấn đề, sau khi có kết quả, chú đã đi Thẩm Thành tìm Lâm Tây Tân một chuyến.
“Nó vẫn luôn lo lắng cho bọn anh đấy.” Lâm Nguyên Lương cười nói, “Cách đây không lâu nó còn gọi điện cho anh, bảo năm nay ăn Tết sẽ về Bình Thành.”
Nghe vậy, động tác gắp thức ăn của Lương Tư Ý khựng lại một chút, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.
Diêm Thận gõ nhẹ vào ly rượu trước mặt, bưng lên nhấp một ngụm. Rượu trắng cay nồng, xộc thẳng vào cái dạ dày đang trống rỗng khiến anh cảm thấy một cơn co thắt khó chịu.
Anh không ăn mấy, cứ thế ngồi tiếp rượu các bậc trưởng bối.
Hà Văn Lan đứng dậy múc cho anh bát canh, quan tâm hỏi: “Diêm Thận, con cũng ăn chút gì đi, đừng chỉ lo uống rượu, lát nữa lại đau dạ dày bây giờ.”
“Vâng ạ.” Diêm Thận dùng cả hai tay nhận lấy, “Cháu cảm ơn dì Hà.”
Diêm Dư Tân giờ đây cũng ít đụng đến thuốc lá rượu bia, sau bữa cơm, ông vẫn còn khá tỉnh táo, gọi điện nhờ người lái hộ để đưa vợ chồng Diêm Dư Huệ về.
Đợi đến khi người lớn đã nghỉ ngơi hết, ông mới pha một ấm trà, gọi Diêm Thận vào thư phòng ngồi một lúc.
Diêm Thận đang ngà ngà say, lúc đứng dậy thân hình hơi lảo đảo, Lương Tư Ý đứng cách đó không xa, theo bản năng định bước tới một bước.
Anh nhanh mắt nhanh tay vịn vào ghế sofa đứng vững, cô lại lặng lẽ lùi về chỗ cũ.
Thư phòng ở tầng hai.
Diêm Thận ngồi ở góc sofa cạnh giá sách, khom lưng, tay đặt lên đầu gối, nhìn những lá trà dập dềnh trong ấm trà thủy tinh, ánh đèn vàng mờ ảo từ chiếc đèn sàn phủ lên dáng hình anh.
Diêm Dư Tân nhìn cậu con trai giờ đây đã cao lớn hơn mình rất nhiều, trong lòng vừa có chút tiếc nuối lại vừa thấy an lòng, chú ngồi đối diện bàn trà, khẽ hỏi: “Mẹ con dạo này vẫn tốt chứ?”
Diêm Thận “vâng” một tiếng, đáp: “Công việc, sức khỏe và tình cảm đều rất ổn ạ.”
Tưởng Tuệ không bước thêm bước nữa vào hôn nhân, nhưng bên cạnh bà không thiếu những người đàn ông ưu tú và phù hợp, đời sống tình cảm không hề hoàn toàn trống trải.
“Vậy thì tốt.” Diêm Dư Tân cười nhấp ngụm trà.
Diêm Thận bỗng nói: “Sau khi uống rượu không nên uống trà, chính bố làm bác sĩ mà cũng quên rồi sao?”
Diêm Dư Tân ngẩn người, từ từ đặt chén trà xuống, ngón tay mân mê theo vành chén, bảo: “Thật ra bố vẫn luôn thấy hối hận, nếu ngày đó bố không giấu con chuyện ly hôn với mẹ con, liệu bây giờ con có đang ở một chân trời khác không.”
Diêm Thận xoa xoa thái dương, anh gần như đã chẳng còn nhớ nổi những giận hờn và bồng bột thời niên thiếu, chỉ nói: “Mọi chuyện qua cả rồi, bây giờ con cũng rất tốt.”
Diêm Dư Tân không tiếp tục chủ đề đó nữa, Diêm Thận trong hương trà thoang thoảng bắt đầu thấy buồn ngủ, anh tựa vào sofa thẫn thờ, lại nghe thấy bố mình lên tiếng.
“Bố già rồi, vài năm nữa cũng đến tuổi nghỉ hưu, đợt bị thương vừa rồi cũng làm bố phải suy nghĩ nhiều.” Diêm Dư Tân nói, “Bố muốn tranh thủ lúc vẫn còn chưa quá muộn để lập di chúc, sợ sau này ngộ nhỡ có chuyện gì đột ngột xảy ra.”
Chủ đề này có chút không may mắn, Diêm Thận nhíu mày ngắt lời: “Bố—”
Diêm Dư Tân lại chẳng mấy để tâm: “Bố biết con không hứng thú với những thứ bố cho con, nhưng bố đã không thể cho con một mái ấm trọn vẹn, những gì bố có thể để lại cho con cũng chỉ có chút vật chất tục khí này thôi. Tuy bố và dì Hà đã chia tay, nhưng những gì nên để lại cho dì ấy và Tư Ý…”
“Cái gì cơ?” Tim Diêm Thận đập thình thịch, anh vụt tỉnh táo hẳn, đôi lông mày nhíu chặt lại, “Bố và dì Hà chia tay từ bao giờ?”
“Cũng nửa năm rồi.” Diêm Dư Tân nói, “Học kỳ này Tư Ý bận rộn việc ở trường, dì Hà của con không muốn làm ảnh hưởng đến con bé, nên bọn bố đã bàn bạc với nhau, định đợi sau khi con bé tốt nghiệp mới công khai.”
“Tại sao ạ?” Không hiểu sao khi nghe tin này, Diêm Thận lại không hề thấy vui mừng như tưởng tượng.
Anh hiểu rõ hơn ai hết Lương Tư Ý coi trọng cuộc hôn nhân này của bố mẹ hai bên đến nhường nào, năm lớp 12 cô còn vì chuyện này mà giảng cho anh bao nhiêu là đạo lý.
Cô xót xa cho nỗi vất vả của Hà Văn Lan, cũng trân trọng niềm hạnh phúc khó khăn lắm mới có được này.
Diêm Dư Tân không nói quá nhiều, chỉ giải thích là do quan niệm không hợp, Hà Văn Lan muốn gây dựng sự nghiệp, còn ông thì thấy không cần thiết, ông có khả năng mang lại cho gia đình một môi trường sống tốt hơn, không cần người bạn đời của mình phải vất vả như vậy.
“Bố ơi, bố quá chủ quan rồi, đâu phải chỉ có sự nghiệp của đàn ông mới gọi là sự nghiệp.” Diêm Thận nói, “Hồi trước bố và mẹ con chia tay, con cũng từng tức giận, thấy mẹ đi xa như vậy là không còn yêu bố con mình nữa. Nhưng mấy năm nay ở bên cạnh mẹ con mới hiểu ra, một người phụ nữ muốn đứng vững trên thương trường phải nỗ lực hơn nam giới gấp nhiều lần. Không chỉ vậy, họ còn phải chịu đựng sự kỳ thị nơi công sở, áp lực gia đình, khó khăn trong việc sinh nở, cuộc đời cho họ cơ hội ít ỏi đến nhường nào.”
Anh nhìn Diêm Dư Tân đang im lặng, nói tiếp: “Nếu mẹ con ngày đó không nắm lấy cơ hội mà thực sự từ bỏ mọi thứ ở công ty để về nhà chăm chồng nuôi con, mười năm tám năm sau, bố có thể đảm bảo bố mãi không thay lòng, nhưng còn những người khác thì sao? Chim trong lồng không phải là lựa chọn an ổn cả đời đâu, nội trợ cũng không hề dễ dàng như bố tưởng tượng.”
Diêm Dư Tân cứng họng, có lẽ ông thực sự có lòng tốt, nhưng đã dùng sai cách.
Tưởng Tuệ và Hà Văn Lan ở một mức độ nào đó có những nét tương đồng, nhưng cũng đều không phù hợp với ông, quan điểm sống không đồng nhất thì cuối cùng cũng chẳng thể đi tới cuối đường.
Cơn say của Diêm Thận tan biến, anh bưng chén trà đã nguội ngắt trước mặt lên uống cạn, như thể đã hạ quyết tâm, anh gằn từng chữ: “Đúng rồi, còn một chuyện nữa con vẫn luôn chưa nói với bố, trước đây cũng là vì không có cơ hội để nói.”
Diêm Dư Tân ngẩng đầu nhìn anh: “Chuyện gì?”
“Con thích Lương Tư Ý, từ trước cả khi bố và dì Hà đăng ký kết hôn kia.” Diêm Thận nói xong, cũng chẳng màng đến phản ứng của bố mình, đứng dậy bước ra khỏi thư phòng.
Cửa vừa mở.
Lương Tư Ý đang bưng đĩa hoa quả đứng khựng lại ở đầu cầu thang, nhìn Diêm Thận với cảm xúc rõ ràng là đang rất kích động, cô ngẩn ra hai giây rồi mới nói: “Mẹ bảo tôi mang ít hoa quả lên cho hai người.”
Diêm Thận nhìn cô, chậm rãi bình ổn lại tâm trạng, vừa định mở lời thì điện thoại lại reo lên không đúng lúc.
Thấy là cuộc gọi của Chu Dật Phi, anh gạt tay tắt đi ngay lập tức, vừa mới định nói một chữ thì điện thoại lại reo, vẫn là Chu Dật Phi.
Lương Tư Ý bước lên hai bậc thang cuối cùng, bảo: “Anh cứ nghe điện thoại trước đi, để tôi mang hoa quả vào cho chú Diêm.”
Diêm Thận bắt máy rồi đi về phía cuối hành lang.
Chu Dật Phi ở đầu dây bên kia hét lớn: “Cậu làm sao thế hả? Trương Đào vừa bảo với tôi là muốn xin nghỉ việc, có phải cậu bắt nạt người ta không?”
“Tôi bắt nạt một cậu trợ lý tạm thời làm gì?” Đầu óc Diêm Thận lúc này đang rối bời, Chu Dật Phi nói gì trong điện thoại anh chẳng nghe lọt chữ nào.
Thấy Lương Tư Ý từ trong thư phòng đi ra, Diêm Thận bèn gỡ rối mớ bòng bong trong lòng, dần dần bình tĩnh lại.
Anh quay người đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắt lời lải nhải của Chu Dật Phi: “Cậu nói với Trương Đào là tôi sẽ tăng lương cho cậu ta, bảo cậu ta ở lại làm thêm một thời gian nữa.”
“Tăng bao nhiêu?” Lương thù lao Chu Dật Phi trả cho Trương Đào vốn đã chẳng thấp, cậu ta thở dài bảo, “Hay là để tôi tìm người mới cho cậu nhé, tên này nói không chừng là muốn đòi tăng lương nên mới dọa nghỉ việc đấy, vốn dĩ cũng chỉ là người làm tạm thời thôi mà.”
“Không cần đâu, cậu cứ xem mà tăng, bao nhiêu tôi cũng trả. Ngoài ra cậu giúp tôi một việc nữa.” Diêm Thận vân vê mảng xi măng lồi ra bên bậu cửa sổ, chậm rãi nói, “Hỏi giúp tôi xem Lương Tư Ý có muốn đến làm trợ lý cho tôi không.”
“…” Đầu dây bên kia im lặng vài giây, Chu Dật Phi bỏ điện thoại xuống nhìn lại màn hình để xác nhận xem mình có gọi nhầm số không, rồi mới hỏi lại, “Cậu uống quá chén rồi, hay là chưa ngủ dậy đấy?”
Diêm Thận chẳng bận tâm đến thái độ kinh ngạc của Chu Dật Phi, chỉ buông một câu “cứ vậy đi” rồi cúp máy.
Anh đứng trước cửa sổ hóng gió lạnh một hồi, đợi đến khi hoàn toàn tỉnh táo mới xoay người xuống lầu.
Dưới phòng ăn, Hà Văn Lan đang chuẩn bị gói sủi cảo, Lương Tư Ý thì đang giúp mẹ thái rau.
Nghe thấy tiếng động dưới lầu, cả hai đều ngẩng lên nhìn.
Ánh mắt Diêm Thận dừng lại trên người Lương Tư Ý vài giây, rồi anh chậm rãi đi tới cạnh bàn ăn: “Dì Hà, sao muộn thế này dì còn bận rộn vậy ạ?”
Hà Văn Lan mỉm cười nói: “Chẳng phải sáng mai con lại đi luôn sao, dì nghĩ con cũng lâu rồi không được ăn cơm nhà nên muốn gói ít sủi cảo cho con.”
Diêm Thận ôn tồn bảo: “Thật sự không cần phiền phức vậy đâu ạ, sau này có thời gian cháu sẽ thường xuyên về nhà mà.”
“Không phiền đâu, vỏ bánh đều có sẵn cả rồi.” Hà Văn Lan nói, “Con không ở nhà, sủi cảo dì gói chẳng ai thiết ăn cả, bố con thì lại không thích mấy món làm từ bột mì.”
Diêm Thận khẽ cười, nhìn chăm chú đôi bàn tay đang làm việc không ngừng của Hà Văn Lan, giống như đang thuận miệng than thở: “Đó là do bố cháu không có phúc phần, cũng không biết trân trọng thôi ạ.”
Động tác trên tay Hà Văn Lan khựng lại, Lương Tư Ý cũng ngẩng đầu lên theo, dường như cả hai đều cảm thấy lời anh nói đầy ẩn ý.
Diêm Thận im lặng xắn tay áo, tháo đồng hồ đặt lên cạnh bàn rồi bảo: “Để cháu vào giúp một tay nhé.”
“Được chứ.” Hà Văn Lan tiếp tục thái rau, “Sau này lúc nào muốn ăn thì cứ gọi điện cho dì, trước đây thế nào thì sau này vẫn vậy, đừng coi dì là người ngoài mà ngại nhé.”
“Cháu không ngại đâu ạ.” Diêm Thận liếc nhìn Lương Tư Ý một cái, rồi lại nhìn Hà Văn Lan, trên mặt thoáng hiện một nụ cười nhàn nhạt, “Sau này chúng ta vẫn là người một nhà.”
Anh nói rất chân thành, nghe không giống như lời xã giao khách sáo.
Trái tim Lương Tư Ý cũng bị câu nói này làm cho rối loạn, nó đập loạn xạ không kiểm soát nổi, để lại trong cô một nỗi hoang mang và căng thẳng chẳng rõ lý do.
【Lời tác giả】
Diêm Thận càng lớn càng biết nhẫn nhịn, mà càng nhẫn nhịn thì càng b**n th** [Đầu chó] (đùa tí thôi)
Nếu không gặp nhau thì còn đỡ, chứ cứ gặp mặt là anh ấy lại không nhịn được. Cho dù chú Diêm và dì Hà không ly hôn, thì cứ vờn qua vờn lại thêm vài lần nữa, anh ấy cũng sẽ không nhịn được mà tung chiêu thôi.
Bây giờ chẳng qua là đẩy mọi thứ lên sớm hơn một chút [Đầu chó]