Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bùi Nguyên đang nằm dài chán chường trên giường thì nhìn thấy tin nhắn, cậu giật mình ngồi bật dậy. Sợ mình nhìn nhầm, cậu dụi mắt, trên màn hình thực sự là hai dòng tin nhắn khẳng định chắc nịch kia.
Thực sự là Giang Dư Bạch! Trên đời này sao lại có chuyện trùng hợp đến thế cơ chứ?
Bùi Nguyên gõ chữ: "Vậy cậu không nhận ra tớ sao?"
"Tớ cứ ngỡ là trùng tên trùng họ thôi, sau khi cậu mở mic tớ mới đoán có lẽ là cậu, nhưng không dám chắc chắn." Giang Dư Bạch giải thích.
Lý do này khá hợp lý, dù sao trước đây Bùi Nguyên cũng chưa từng tiếp xúc với anh, tên tuổi thì đúng là dễ trùng lặp. Hơn nữa chính cậu còn chẳng tin nổi sự đời lại có thể tình cờ như vậy, Giang Dư Bạch chắc cũng nghĩ thế thôi.
Nghĩ đến đây, Bùi Nguyên gửi một sticker: "Hóa ra là vậy. Thế sao dạo này cậu không online?"
Giang Dư Bạch mất một lúc lâu mới trả lời: "Lần trước cậu nói chơi cùng bạn, tớ cứ ngỡ cậu sẽ luôn chơi cùng họ."
Bùi Nguyên: "! Tớ chơi với bạn thì vẫn có thể chơi với cậu mà, cậu cũng là bạn tớ."
Trong căn phòng tối mờ, Giang Dư Bạch nhìn chằm chằm vào hai chữ "bạn tớ", ánh mắt dán chặt như thể quên cả chớp mắt.
Bùi Nguyên bỗng nhớ lại những lời phiền muộn mình đã nói khi chưa biết danh tính của Giang Dư Bạch: "Trước đây tớ chẳng bao giờ để tâm đến người khác, giờ thì lại cứ hở ra là để tâm."
Cậu bỗng thấy ngượng ngùng khó tả, không dám nhìn điện thoại nữa, quẳng nó sang một bên rồi đổ người xuống giường. Giang Dư Bạch chắc sẽ không nghĩ ngợi lung tung đâu nhỉ? Cậu nói cũng đâu có rõ ràng lắm.
Bùi Nguyên thở dài, ép mình phải làm trống não bộ. Trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu sực nhớ đến cái tên trong game của Giang Dư Bạch. Cậu cầm điện thoại lên, lưỡng lự hồi lâu rồi gửi đi một tin nhắn: "Giang Dư Bạch, tên game của cậu là 'Thầm thích', vậy là cậu đang thầm thích ai đó à?"
Gửi xong, Bùi Nguyên chẳng đợi Giang Dư Bạch trả lời đã nhắm mắt đi ngủ. Kết quả là não bộ hoạt động quá mức công suất, cậu chẳng thấy chút buồn ngủ nào. Những ký ức mờ ảo khiến cậu bất an, cậu không biết sau khi khai giảng chuyện gì sẽ xảy ra, liệu mọi thứ có diễn biến đúng như trong trí nhớ của mình hay không.
Đọc tiểu thuyết quá nhiều, Bùi Nguyên sợ nhất là bỗng dưng lòi ra cái "hệ thống" nào đó bắt ép cậu phải diễn vai pháo hôi độc ác, làm công cụ thúc đẩy cốt truyện cho nhân vật chính. Nghĩ đến đây càng không ngủ được, cậu xoay người trợn mắt nhìn vào bóng tối, lòng dạ nóng như lửa đốt.
Và thế là... não bộ của Bùi Nguyên cứ quay cuồng không nghỉ suốt cả đêm. Đến khi trời hửng sáng, chịu không nổi nữa, cậu bò dậy mở máy tính tóm tắt lại những tình tiết mình còn nhớ được. Hiện giờ cậu nhớ không nhiều, chỉ tóm lược được vài trăm chữ.
Bùi Nguyên nhìn vào màn hình máy tính, ánh sáng hắt lên mặt làm lộ rõ hai quầng thâm mắt to đùng. Đọc xong bản tóm tắt, cuối cùng cậu cũng thông suốt: Pháo hôi độc ác thì pháo hôi độc ác thôi. Kể cả có bị ép theo cốt truyện thì cũng chẳng sao, dù sao cậu cũng đã thức tỉnh rồi, đến lúc đó sẽ tìm cách ngăn chặn những hành vi xấu xa.
Trời bên ngoài đã sáng hẳn, Bùi Nguyên bắt đầu thấy buồn ngủ, đầu óc mơ màng. Cậu mở điện thoại lên, Giang Dư Bạch vẫn chưa trả lời, cậu bỗng hối hận vì đã gửi tin nhắn hóng hớt kia. Người ta có thầm thích ai hay không thì liên quan gì đến mình chứ? Bùi Nguyên và Giang Dư Bạch hiện tại cùng lắm cũng chỉ là bạn bè, hỏi chuyện thầm kín như vậy là quá riêng tư rồi.
Nghĩ vậy, cậu gửi một sticker: "Xin lỗi nhé, tớ không nên hỏi câu đó, cậu không cần trả lời tớ đâu."
Bùi Nguyên nheo mắt đi tắm một cái cho tỉnh táo hơn, rồi mặc đồng phục xuống lầu ăn sáng. Vừa xuống, cậu đã thấy Hứa Văn Tri đang ngồi trên sofa như thể đang ở nhà mình, dáng ngồi từ đầu đến chân đều toát lên vẻ cao quý kiêu ngạo. Bùi Nguyên bật cười, bước tới khẽ kéo cái cổ áo đang dựng đứng của hắn.
"Đến sớm thế làm gì? Áo quần mặc kiểu gì đây? Chẳng giống cậu chút nào."
Hứa Văn Tri quay đầu cười: "Đến để cùng cậu đi học." Hắn chạm vào cái cổ áo vừa được Bùi Nguyên kéo, lúc này mới phát hiện mình chưa chỉnh tề, bèn tùy ý vuốt lại.
"Đi học cùng nhau thì có gì hay chứ." Bùi Nguyên lầm bầm rồi ngồi vào bàn ăn, "Ăn sáng chưa?"
"Ăn rồi, nhưng tớ vẫn có thể ăn tiếp." Hứa Văn Tri cũng ngồi xuống theo, không quên nịnh dì giúp việc: "Dì nấu ăn ngon thế này cơ mà." Câu nói khiến dì cười hỉ hả.
"Sao quầng thâm mắt của cậu lại nặng thế này?" Hứa Văn Tri chú ý đến đôi mắt gấu trúc chưa từng thấy ở Bùi Nguyên, đột ngột áp sát dùng tay chạm thử để xem có phải đồ giả không.
"Ngủ không ngon thôi." Bùi Nguyên uể oải nói, "Dì ơi, cho con một ly cà phê với, con cần tỉnh táo lại."
"Vì hôm nay khai giảng nên mất ngủ à?" Hứa Văn Tri càng kinh ngạc hơn, "Trước đây cậu có ồn ào đến mấy vẫn ngủ ngon lành mà."
Bùi Nguyên cúi đầu ăn sáng, lầm bầm: "Cũng không hẳn là mất ngủ, chỉ là ngủ không sâu thôi."
Vừa dứt lời, Thẩm Ý Đường cũng đến.
"Sớm." Hắn chào một tiếng rồi ngồi xuống sofa. Dù Hứa Văn Tri không đáp lại nhưng hai người cũng không còn gay gắt với nhau như trước. Bùi Nguyên lén quan sát, thấy cả biểu cảm lẫn phản ứng của hai người đều rất bình thản, đã khôi phục lại trạng thái ban đầu.
"Viên Viên ăn nhiều vào." Hứa Văn Tri cười híp mắt.
"Cậu cũng thế." Bùi Nguyên nói, "Thẩm Ý Đường ăn cơm chưa?"
"Tớ ăn rồi." Thẩm Ý Đường cầm điện thoại, cong mắt nói: "Cứ thong thả ăn đi, không vội, vẫn còn sớm."
Bầu không khí hòa thuận này trái lại làm Bùi Nguyên không tự nhiên, cứ có cảm giác hai người này đang kìm nén tính khí của mình, không biết khi nào sẽ bùng nổ. Cậu dùng mũi chân khẽ chạm vào Hứa Văn Tri: "Hai người làm hòa rồi à?"
"Coi là vậy đi." Hứa Văn Tri gật đầu, "Cứ hở ra là cãi nhau đúng là quá trẻ con, cậu yên tâm, sau này sẽ không thế nữa. Mà này, tối qua tớ nhắn bao nhiêu tin như thế, sao cậu không trả lời tớ?" Hắn định choàng vai cậu, nhưng sực nhớ cậu không thích hành động này nên vội thu tay lại.
"Tin nhắn nhiều quá, tớ biết ý cậu là được rồi." Bùi Nguyên đáp.
"Cậu có trả lời Thẩm Ý Đường không?" Hứa Văn Tri hỏi với vẻ bí hiểm.
"Không." Bùi Nguyên mỉm cười, đoán ngay là hắn sẽ hỏi câu này. Nghe thấy cậu cũng không trả lời Thẩm Ý Đường, Hứa Văn Tri mới hài lòng. Hai người này cứ như cặp sinh đôi chuyện gì cũng phải giống hệt nhau, không được sai lệch phân ly nào. Bùi Nguyên bị chính ý nghĩ này của mình làm cho bật cười.
"Cậu cười cái gì?" Hứa Văn Tri tò mò nhìn cậu.
"Không có gì." Bùi Nguyên ăn uống xong xuôi, uống nốt nửa ly cà phê, lau miệng đứng dậy: "Chỉ thấy hai người thế này rất tốt, cứ tiếp tục phát huy nhé."
Thẩm Ý Đường hôm nay đặc biệt ít nói, so với một Hứa Văn Tri luyên thuyên thì trái ngược hẳn. Lúc ba người lên xe, Hứa Văn Tri càng nói không ngừng nghỉ. Hai người họ ngồi ghế sau, Bùi Nguyên ngồi ghế phụ, không ít lần quay đầu lại nhìn, dùng ánh mắt cảnh cáo họ không được cãi nhau.
"Quầng thâm mắt của cậu là sao thế?" Lúc này Thẩm Ý Đường mới chú ý đến vẻ tiều tụy trên mặt cậu, vùng da dưới mắt hằn lên sắc xanh đen.
"Rõ lắm à?" Bùi Nguyên mở gương ra soi. Có lẽ vì da quá trắng nên quầng thâm trông thực sự rất rõ, cứ như thể ba ngày ba đêm chưa ngủ vậy.
"Ngủ không ngon." Cậu thở dài, đưa ra câu trả lời cũ, "Tối nay phải ngủ bù thật tốt mới được."
Vừa dứt lời, cơn buồn ngủ lập tức xâm chiếm não bộ, mí mắt Bùi Nguyên hơi run rồi từ từ khép lại, cậu bắt đầu ngủ gật. Cơ thể thiếu niên ngả ra sau, đầu hơi nghiêng, vì ngủ say nên càng lúc càng nghiêng đi, cho đến khi xe rẽ cua, đầu cậu hoàn toàn rời khỏi ghế.
Thẩm Ý Đường nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy đầu cậu, ánh mắt dịu dàng nhìn chăm chằm vào cổ cậu. Lòng bàn tay ấm nóng áp vào một nửa gò má, Bùi Nguyên giật mình tỉnh giấc, lờ đờ chớp mắt: "Đến nơi rồi à?"
"Chưa." Hứa Văn Tri nói, "Cậu mới ngủ được chưa đầy hai phút đâu." Hắn giơ tay nắm lấy cánh tay Thẩm Ý Đường, không cho giải thích mà kéo ngược về.
Đúng lúc đó Bùi Nguyên dụi mắt ngồi thẳng dậy, lầm bầm: "Lúc nãy buồn ngủ quá, giờ thì đỡ rồi." Cậu quay đầu lại, hai người phía sau đang ngồi ngay ngắn, bắt gặp ánh mắt của cậu đều mỉm cười.
Vốn dĩ còn lo hai người họ sẽ lén lút động chân động tay khi mình không nhìn thấy, thấy cảnh này, Bùi Nguyên hoàn toàn yên tâm. Mười phút sau, xe dừng lại. Chỉ mới hơn một tháng không đến trường mà Bùi Nguyên đã thấy vô cùng xa lạ, cậu giơ tay lên trán che nắng. Nhìn thấy ngôi trường, cậu lại nhớ đến những ký ức dư thừa kia. Có lẽ vì sắp khai giảng nên chạm tới một vài tình tiết, những ký ức mờ nhạt đó đang dần trở nên rõ nét.
Cậu biết khi nào Tạ Vị Thầm sẽ xuất hiện – chính là lúc khai giảng chuyển vào lớp của họ. Vì tính cách tốt, ngoại hình đẹp, lại là học sinh chuyển trường vào năm lớp 12 nên sẽ gây ra không ít bàn tán. Bùi Nguyên còn nhớ ra những cái "nhãn" dài dằng dặc mà người khác dán cho mình trong sách – đồ không biết xấu hổ, không có được thanh mai trúc mã nên muốn hủy hoại thanh mai trúc mã, pháo hôi độc ác đã hủy hoại Tạ Vị Thầm.
Có được thanh mai trúc mã? Hủy hoại thanh mai trúc mã? Những từ ngữ này quá đỗi xa lạ. Bùi Nguyên mở to mắt, đứng chôn chân dưới nắng, khó lòng nhích bước. Cậu không thích Thẩm Ý Đường, lẽ nào sau này lại vì ghen tị với Tạ Vị Thầm mà ra tay với Thẩm Ý Đường sao? Cốt truyện này đúng là điên rồ mà.
"Nghĩ gì thế?" Hứa Văn Tri vỗ vai cậu, cầm lấy ba lô của cậu, dùng lực nhẹ nhàng dắt cậu đi vào trong trường. Bùi Nguyên đi theo sau hắn, nhìn bóng lưng cao lớn của hắn, thật khó tưởng tượng ra cảnh hắn ở bên Tạ Vị Thầm. Hai người đó chẳng phải ngày nào cũng đánh nhau sao, có lẽ khó mà vừa gặp đã yêu, ngọt ngào mỗi ngày như trong trí nhớ của cậu được.
Bùi Nguyên lại nghĩ đến thiết lập nhân vật của mình, cảm thấy trên đầu như treo hai chữ "độc ác", cậu thở dài một tiếng rồi lại không nhịn được mà bật cười.
Trở lại lớp học quen thuộc, bên trong đã có khá nhiều bạn học ngồi sẵn. Thấy Bùi Nguyên, họ cười chào hỏi: "Nghỉ hè một cái mà sao Bùi Nguyên lại trắng ra thế này? Chẳng phải nên đi chơi cho đen đi sao?"
Bùi Nguyên cười nói với họ vài câu. Mắt cậu khô khốc vì buồn ngủ, vừa ngồi vào chỗ đã định gục xuống bàn ngủ luôn. Chỗ ngồi của Thẩm Ý Đường và Hứa Văn Tri đều ở khá xa cậu, vừa đặt đồ xuống đã muốn sán lại gần để nói chuyện. Bùi Nguyên thấy vậy vội giơ tay ngăn cản: "Đừng lại đây, tớ phải chợp mắt một lát."
Hứa Văn Tri thất vọng gật đầu, Thẩm Ý Đường thì bình tĩnh hơn, ôn tồn nói: "Được, ngủ đi, khi nào vào lớp tớ gọi."
Bùi Nguyên đáp lại một tiếng, vừa mới nằm xuống thì thấy Giang Dư Bạch bước vào từ cửa lớp. Cậu nhớ tới tin nhắn chưa nhận được hồi âm, theo bản năng ngồi thẳng dậy từ tư thế hơi cong người, định nói gì đó.
"Điện thoại hỏng rồi." Không ngờ câu đầu tiên Giang Dư Bạch nói sau khi ngồi xuống lại là dành cho cậu, "Những tin nhắn sau đó cậu gửi tớ không nhìn thấy."
Anh lấy chiếc điện thoại mới ra, cho cậu xem lịch sử tin nhắn đã bị trống trơn, thấp giọng hỏi Bùi Nguyên: "Hôm qua tin nhắn cuối cùng cậu gửi cho tớ là gì thế?"
Hóa ra là không nhìn thấy tin nhắn đó, cậu cứ ngỡ là anh không muốn trả lời mình. Bùi Nguyên vốn đã hối hận, lúc này càng thấy may mắn vì điện thoại anh hỏng, không định hỏi nữa. Nhưng khoảnh khắc ngẩng đầu lên, cậu lại chạm phải ánh mắt của Giang Dư Bạch. Đôi mắt ấy sâu thẳm và tối tăm, như vùng biển sâu nhất không chút ánh sáng, chỉ nhìn một cái thôi cũng khiến người ta lạc lối, không thể thoát ra.
Bùi Nguyên đang buồn ngủ đến mức IQ giảm sút, lại buột miệng hỏi lại lần nữa: "Hôm qua tớ hỏi cậu có phải đang thầm thích ai không."
Cậu đột ngột sực tỉnh, dời mắt đi nói: "Hỏi bừa thôi, cậu đừng trả lời, tớ chỉ thấy cái tên của cậu nên hơi tò mò thôi."
"Có." Giọng nói trả lời cậu không chút do dự, "Tớ thực sự có người mình thầm thích."
Bùi Nguyên sững sờ. Tuy không quay đầu lại nhưng cậu có thể cảm nhận được ánh nhìn của anh vẫn luôn đặt trên mặt mình. Cái nhìn chăm chú ấy khiến cơ thể cậu hơi cứng đờ, không biết nên ngồi tư thế nào cho phải.
Đầu óc trống rỗng đến mức không còn một chữ nào, khiến Bùi Nguyên cứ thế đờ đẫn mất một lúc lâu, mới nhỏ giọng "ồ" một tiếng: "Chả trách cậu đặt cái tên đó, hóa ra là vậy."
Cậu không diễn tả nổi cảm xúc lúc này là tò mò hay căn bản là không hứng thú. Cơn buồn ngủ chiếm trọn não bộ, ý thức hỗn loạn đến mức cậu không phân định rõ được, mí mắt càng lúc càng khô khốc, mỗi lần chớp mắt lại thấy mỏi đến mức chỉ muốn nhắm nghiền lại.
Cho đến khi bên tai vang lên một giọng nói khiến cả người cậu bừng tỉnh:
"Cậu không tò mò người tớ thầm thích là ai sao?"
Khoảnh khắc đó, bộ não hỗn loạn của Bùi Nguyên kỳ tích thay lại trở nên bình tĩnh lạ thường. Không chỉ vậy, trong đầu cậu còn hiện ra vô số cảnh tượng tỏ tình trong tiểu thuyết ngôn tình. Trong tiểu thuyết, kiểu người được hỏi câu này đa phần chính là đối tượng thầm thích.
Trái tim không thể ức chế được mà bắt đầu đập loạn nhịp, đôi mắt Bùi Nguyên dần mở to, môi khô khốc không phát ra được tiếng động. Trong lớp rõ ràng đang bật điều hòa, hơi lạnh bao trùm khắp nơi, thế mà cậu lại cảm thấy một sự rạo rực khó tả. Thậm chí cậu còn thấy tim mình ngứa ngáy, như thể dưới lớp đất màu mỡ có thứ gì đó đang từng chút một nảy mầm, khiến cậu bồn chồn không yên.