Tôi Vậy Mà Lại Là Pháo Hôi Sao

Chương 10

Trước Tiếp


 
Bùi Nguyên: "..."

Cậu có chút ngượng ngùng mở lời: "Hình như NPC không vào được đây. Xin lỗi nhé, tôi không cố ý đâu."

"Không sao." Giang Dư Bạch tiếp tục mò mẫm trên tường.

Lòng bàn tay Bùi Nguyên sắp đổ mồ hôi vì căng thẳng. Cậu thầm nghĩ đáng lẽ lúc nãy nên chọn đi cùng Thẩm Ý Đường hoặc Hứa Văn Tri. Nếu rơi vào hoàn cảnh hiện tại với hai người đó, có lẽ cậu đã biến thành con bạch tuộc, bám chặt lấy họ không rời rồi.

Nhưng thôi, cứ coi như chưa nghĩ gì đi.

Đầu óc rối bời, cả người nhẹ bẫng, khiến Bùi Nguyên cảm nhận rõ mồn một nhiệt độ từ cánh tay Giang Dư Bạch truyền qua lòng bàn tay mình. Rõ ràng không nóng, nhưng lại khiến cậu sực tỉnh khi nghe thấy tiếng vật gì đó bị dịch chuyển.

"Cậu nhấn trúng cơ quan rồi à?"

"Nhấn trúng rồi, ở góc tường." Giang Dư Bạch nắm tay Bùi Nguyên dẫn về phía phát ra âm thanh.

Bùi Nguyên thở phào, ra khỏi phòng này là có đèn pin rồi.

Xung quanh vẫn tối đen như mực, bức tường mở ra hai bên, lộ ra một lối đi dài hun hút và tĩnh lặng. Phía trước thấp thoáng có ánh sáng lóe lên.

Bùi Nguyên không khỏi lo lắng: "Chắc là sắp có NPC lao ra dọa người rồi, chúng ta cẩn thận một chút."

Cậu siết chặt cánh tay Giang Dư Bạch hơn, thận trọng từng bước tiến về phía trước. May mà lối đi chỉ nhìn có vẻ dài, thực tế đi chưa đầy một phút đã tới nơi, cũng chẳng có NPC nào xông ra kéo người cả.

Hai người thuận lợi đi đến trước cánh cửa ở cuối đường. Ánh sáng le lói hắt ra giúp họ nhìn rõ cánh cửa gỗ có phần nặng nề trước mặt.

Sức của Bùi Nguyên quá yếu, lần đầu không đẩy nổi, phải gồng mình dùng lực mạnh, cánh cửa mới "két" một tiếng mở ra. Ngay lập tức, cậu chú ý đến chiếc đèn pin đặt trên mặt đất, vội vàng lao tới cầm lấy, thở phào nhẹ nhõm: "May quá, có cái này rồi."

Có ánh sáng là hết sợ ngay.

Bùi Nguyên bắt đầu quan sát xung quanh: Căn phòng không lớn, tầm mười mét vuông. Bên trái là một chiếc giường tầng, bên phải là bàn học, trông giống như một phòng ký túc xá trong trường học. Tường nhà bẩn thỉu, ẩm mốc, sàn nhà đầy những vết bẩn không xác định, góc tường chằng chịt mạng nhện, không khí phảng phất mùi khó ngửi.

Bối cảnh được làm khá chân thực.

Không thấy cửa ra, Bùi Nguyên theo bản năng nhìn về phía Giang Dư Bạch, chợt nhận ra tay trái hắn đang cầm một chiếc que rất mảnh. Cậu thoáng ngơ ngác: "Cậu lấy cái này ở đâu thế?"

"Phòng lúc nãy." Giang Dư Bạch đáp, mắt vẫn đang tìm kiếm manh mối trong phòng.

Bùi Nguyên sực nhớ lại câu nói ban nãy. Lúc đó Giang Dư Bạch bảo cậu "nắm lấy cái này", chắc chắn là bảo cậu nắm cái que, vậy mà cậu lại nắm thẳng lấy cánh tay người ta...

Bùi Nguyên thấy không tự nhiên chút nào, vội dời tầm mắt khỏi chiếc que, tiến lại gần giường tầng quan sát.

"Không có cửa, chắc phải tìm thấy manh mối thì cửa mới xuất hiện."

Trên giường chỉ có một chiếc chăn đơn, Bùi Nguyên không cam tâm giũ ra tìm kiếm. Đúng lúc đang tìm, cậu đột nhiên nghe thấy tiếng động lạ dưới gầm giường.

"Sột soạt, sột soạt."

Tiếng động rất nhỏ, dễ bị ngó lơ, Bùi Nguyên phải lắng tai nghe kỹ hai giây mới chắc chắn mình không nghe nhầm. Vừa định nói với Giang Dư Bạch thì cổ chân chợt lạnh toát.

Một bàn tay siết chặt lấy cổ chân cậu lôi mạnh về phía sau. Vì lực quá mạnh, cậu cảm nhận rõ phần thịt bị bóp lún xuống.

Bùi Nguyên thậm chí không nhớ nổi mình đã thét lên thế nào để thoát khỏi sự kìm kẹp đó. Đến khi kịp phản ứng, cả người cậu đã nhảy phắt lên lưng Giang Dư Bạch, hai chân kẹp chặt thắt lưng hắn, hai tay vòng qua cổ hắn thúc giục chạy trốn.

"Có ma, chạy mau!" Căn phòng vang vọng tiếng gào thét của cậu, chỉ sau vài tiếng, giọng đã khàn đặc.

Giang Dư Bạch đứng sững tại chỗ, một lát sau mới cõng Bùi Nguyên tiến lại gần giường: "Đừng sợ, chắc là đạo cụ thôi."

Da đầu vẫn còn tê dại, Bùi Nguyên cứ nhìn cái giường là sợ, càng ôm chặt hơn. Mãi đến khi Giang Dư Bạch hơi khom lưng, cậu mới nhận ra tư thế hiện tại của mình tệ đến mức nào, vội vàng buông tay nhảy xuống.

"Xin lỗi nhé, làm cậu sợ rồi." Bùi Nguyên chỉnh lại quần áo cho bớt ngượng ngượng. Ngẩng đầu lên, thấy trên cổ Giang Dư Bạch toàn là vết đỏ do mình gây ra, cậu lại một lần nữa chìm trong xấu hổ.

Cậu đưa tay lên theo bản năng định xoa giúp, nhưng lại thấy không ổn, bàn tay khựng lại giữa không trung. Đến khi chạm phải ánh mắt của Giang Dư Bạch, cậu mới sực tỉnh, giấu tay ra sau lưng.

Tất cả là tại cái đạo cụ dưới gầm giường.

Trong cơn tức giận, nỗi sợ cũng bay biến hết, Bùi Nguyên quỳ một gối xuống sàn nhìn vào gầm giường. Bên trong đúng là có một cánh tay giả, lúc này đang từ từ rụt lại để chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo.

Vì với không tới nên Bùi Nguyên đành bỏ cuộc, cậu đứng dậy phủi phủi đầu gối: "Đúng là đạo cụ thật."

Không ai lên tiếng, căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng thở. Bùi Nguyên đang khom lưng phủi gối bỗng đứng thẳng người, nghi hoặc ngẩng đầu, vừa vặn đâm sầm vào đôi mắt đen sâu thẳm của Giang Dư Bạch.

Bàn tay vốn đang buông thõng bỗng chốc không biết đặt vào đâu cho phải. Sống lưng Bùi Nguyên hơi cứng lại, rồi trong một phút "não cá vàng", cậu thốt ra một câu nói mà sau này mỗi lần nhớ lại đều thấy hối hận khôn nguôi:

"Cổ cậu có đau không? Để tôi xoa cho nhé."

Đại não chưa kịp phản ứng thì cơ thể đã làm theo bản năng. Cậu vươn tay ra, thậm chí vì không đủ chiều cao nên còn nhón chân lên để chạm tới cổ hắn.

Ngay khi sắp chạm vào, thiếu niên vốn đang im lặng bỗng nắm lấy cổ chân tay cậu, hàng mi dài khẽ rung động đồng thời đẩy tay cậu ra.

Từ đầu đến cuối, sắc mặt Giang Dư Bạch không có nhiều thay đổi, hoàn toàn không thể nhìn thấu tâm can, lại càng không đoán được hắn đang nghĩ gì.

Cảm giác ấm áp không thuộc về mình vẫn còn vương trên cổ tay, Bùi Nguyên sực tỉnh, trong lòng không ngừng gào thét, chỉ muốn chặt phăng cái bàn tay hư hỏng này đi cho xong.

"Tôi không có ý đó đâu." Chuyện xảy ra hai ngày trước ùa về trong tâm trí, Bùi Nguyên yếu ớt nói: "Cậu ngàn vạn lần đừng coi tôi là tên b**n th** nhé."

Thiếu niên dáng người cao ráo rũ mắt, nhìn chằm chằm vào cậu và nói: "Sẽ không đâu."

Thế thì tốt quá. Nhưng Bùi Nguyên lại càng muốn khóc hơn. Kể từ khi có thêm ký ức, đầu óc cậu như hỏng hóc vậy, làm bao nhiêu chuyện ngu ngốc. Cái gì mà pháo hôi độc ác chứ, nhìn hiện tại thì giống pháo hôi ngốc nghếch hơn.

Tiếng bước chân vang lên, Giang Dư Bạch tiếp tục đi quanh phòng tìm manh mối. Bùi Nguyên chấn chỉnh lại cảm xúc, cầm đèn pin soi xung quanh. Nhìn bóng lưng Giang Dư Bạch, cậu bỗng thốt ra một câu hỏi kỳ quặc: "Giang Dư Bạch, cậu có thấy chúng ta đang sống trong một thế giới tiểu thuyết không?"

Giang Dư Bạch lần lượt kéo các ngăn kéo bàn học ra, tìm thấy một mảnh giấy ở ngăn cuối cùng. Hắn cầm lấy, quay người hỏi Bùi Nguyên: "Tại sao?"

"Không có gì đâu." Bùi Nguyên mím môi, "Tôi hỏi bừa thôi."

Cậu cố ý chuyển chủ đề, tiến lại sát bên Giang Dư Bạch, cúi đầu chăm chú đọc nội dung tờ giấy. Đó là một bức di thư vấy máu được làm rất chân thực, nội dung cực kỳ lộn xộn, Bùi Nguyên đọc hồi lâu mới hiểu đại ý. Đại khái là áp lực học tập quá lớn, cha mẹ thường xuyên đi xa không ai quan tâm, người viết nhật ký không muốn sống nữa nên đã tự sát trong căn phòng này.

Bùi Nguyên vừa thấy tiếc nuối vừa thấy xót xa, đồng thời cảm thấy căn phòng bỗng trở nên âm u, hơi lạnh tỏa ra khắp nơi. Cậu cảm giác như từ phía sau lưng mình, bất cứ hướng nào cũng có thể có vật gì đó nhảy ra.

Trí tưởng tượng phong phú khiến Bùi Nguyên nuốt nước bọt, không thể nán lại thêm giây nào nữa: "Chúng ta mau tìm cửa ra đi."

Vừa dứt lời, đèn pin lóe lên vài cái rồi tối dần.

"Vừa mới mở mà," Bùi Nguyên vỗ vỗ cái đèn pin, không nhịn được lẩm bẩm: "Không lẽ hết điện nhanh vậy chứ?"

Ánh đèn nhấp nháy thêm hai cái rồi tắt hẳn. Không gian lại chìm vào bóng tối, các giác quan trong phút chốc bị phóng đại lên gấp bội, suy nghĩ như con ngựa đứt cương, càng bảo không được nghĩ thì lại càng nghĩ linh tinh. Chỉ trong vài giây, trong đầu Bùi Nguyên đã lướt qua cả chục cảnh phim kinh dị.

Cậu nhích về phía Giang Dư Bạch, nhỏ giọng thương lượng: "Giang Dư Bạch, cho tôi nắm cái que kia với, tôi sợ bị lạc mất cậu."

Giọng nói trong trẻo dịu dàng dù cách một khoảng nhỏ nhưng cứ như rót thẳng vào tai, khiến người ta không khỏi xao động.

Giang Dư Bạch kìm nén bàn tay suýt chút nữa đã đưa ra theo bản năng, tùy tay ném chiếc que đi.

"Cái que rơi mất rồi, cậu cứ như lúc nãy, nắm lấy tay tôi đi."

Trong bóng tối thính giác cực kỳ nhạy bén, có lẽ vì vậy mà Bùi Nguyên thấy giọng Giang Dư Bạch rất hay. Cậu thử đưa tay ra, khoảnh khắc chạm vào làn da ấm áp liền nắm chặt lấy ngay. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay lan tỏa thẳng vào tim, Bùi Nguyên nảy sinh một cảm xúc rất kỳ lạ, dường như là ngượng ngùng.

Chưa kịp nghĩ kỹ, loa giám sát vang lên tiếng nói: "Đèn pin chắc là hết điện rồi, hai bạn có muốn đổi cái mới không?"

Bùi Nguyên bấy giờ mới nhớ ra ở đây có camera, biểu cảm trên mặt bắt đầu trở nên khó coi. Lúc cậu nắm tay Giang Dư Bạch, lúc cậu thét chói tai rồi nhảy lên lưng hắn ôm cổ... chắc chắn trong phòng giám sát có người đã thấy hết rồi.

Nhà ma giải đố cái gì chứ, đây rõ ràng là hành trình bôi tro trát trấu vào mặt mình thì có.

Bùi Nguyên đứng trong bóng tối, tê tái hỏi: "Phía sau vẫn còn tối lắm ạ?"

"Không, ra khỏi phòng này là có đèn rồi."

"Không cần đâu ạ." Giang Dư Bạch nói, "Chúng tôi tìm thấy cửa rồi."

Bùi Nguyên hoàn toàn không thấy cửa ở đâu cả, vừa định hỏi thì Giang Dư Bạch đã dẫn cậu đi tới phía trước. Sợ lại làm hỏng chuyện gì, Bùi Nguyên thận trọng suốt quãng đường cho đến khi bắp chân chạm vào một vật lạnh lẽo.

Bằng sắt, là giường tầng. Cậu theo phản năng lùi lại một bước nhỏ, lo lắng đạo cụ tay giả dưới gầm giường lại thò ra dọa người.

"Cửa ở đây à?"

"Phải." Giang Dư Bạch rút tay mình ra, "Ở sau giường, cậu đợi ở đây một chút."

Lời dặn dò ôn tồn khiến Bùi Nguyên có chút ngẩn ngơ. Nghĩ đến dáng vẻ thường ngày của Giang Dư Bạch, trong lòng cậu không khỏi kinh ngạc khi thấy hắn có một mặt như thế này.

Tiếng "ken két" vang lên không dứt, Bùi Nguyên định giúp một tay: "Dịch giường à? Tôi làm với."

"Không cần đâu, xong rồi." Giang Dư Bạch nói.

Bùi Nguyên nghe thấy tiếng vật gì đó kéo sang hai bên. Giây tiếp theo, ánh sáng ùa tới, cậu chưa thích nghi kịp nên vội giơ tay che mắt, quay đầu né tránh. Sau khi đã quen dần, Bùi Nguyên bỏ tay xuống nhìn lại.

Bức tường là hai tấm gỗ dày, Giang Dư Bạch chắc là đã nhấn công tắc để tường dịch chuyển sang hai bên. Phía trước là một không gian rộng lớn, bên cạnh đặt một chiếc quan tài, trên trần treo đèn trắng, chiếu rọi mọi thứ trông thật lạnh lẽo và tang tóc.

Bùi Nguyên bị chiếc quan tài đen kia làm cho nổi hết da gà, vừa xoa cánh tay vừa quan sát xung quanh. Nơi rộng lớn thế này chỉ có quan tài và đèn, xem ra manh mối chỉ có thể nằm trong quan tài.

Bùi Nguyên bước về phía chiếc quan tài, dọc đường không kìm được liếc nhìn Giang Dư Bạch. Ánh đèn quá sáng khiến vết đỏ trên cổ hắn hiện rõ mồn một, ai không biết chắc lại tưởng bị ai bóp cổ.

Ánh mắt Bùi Nguyên dao động, cảm thấy vô cùng áy náy, thậm chí còn muốn đưa cổ mình ra cho Giang Dư Bạch bóp lại cho huề. Có lẽ vì cậu nhìn quá lâu nên Giang Dư Bạch nhận ra, hắn đưa tay lên sờ cổ, nhàn nhạt nói: "Tôi không sao."

Bàn tay đặt trên cổ thon dài trắng trẻo, theo từng cử động nhẹ nhàng khiến người ta khó lòng rời mắt. Bùi Nguyên đưa tay mình ra, cúi đầu rồi lại ngẩng đầu, so sánh ngón tay của hai người.

Vài giây sau, cậu xìu xuống nói: "Sao ngón tay cậu dài thế?"

Giang Dư Bạch nhìn tay mình, không cho là vậy: "Cũng không dài lắm."

Bùi Nguyên bước tới vài bước, nắm lấy tay hắn giơ lên, dùng bàn tay còn lại áp sát vào lòng bàn tay hắn, ngón tay đối ngón tay. So sánh thế này lại càng thấy rõ, Bùi Nguyên tự lẩm bẩm: "Hình như ngón nào cũng dài hơn của tôi một centimet."

Cậu hoàn toàn không nhận ra rằng, thiếu niên đứng bên cạnh đã cứng đờ người kể từ khi cậu áp sát lòng bàn tay, thậm chí vành tai còn nhuốm một lớp đỏ hồng khó nhận ra.

Trước Tiếp