Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đỗ Sanh đầy một bụng nghi ngờ. Vân Dật cũng vậy, thậm chí anh ta còn nghi ngờ ông ấy đang đùa giỡn bọn họ.
Phải rồi, còn hai tuần nữa là đến đêm Giao thừa rồi, ông cậu luôn chủ trương hòa thuận gia đình kia, chắc là đang nghĩ cách dùng gì đó thay thế cụ cố để tạo không khí đoàn viên.
Nghĩ vậy thì cũng hợp lý.
Tối hôm đó, Đỗ Sanh mơ một cơn ác mộng, cảm giác kinh hoàng trong mơ rất chân thực.
Anh mơ thấy bữa cơm tất niên đêm Giao thừa, ở vị trí chủ tọa của chiếc bàn dài gia đình lại có một bộ xương khô đang ngồi, trông vô cùng kinh dị.
Không khí trên bàn ăn đầy vẻ kỳ lạ, vậy mà bộ xương khô kia còn vẫy tay với anh: “Sanh Sanh, lại đây, để bà cố nhìn cháu một chút.”
Trong lòng Đỗ Sanh hoảng loạn vô cùng, nhưng vẫn phải bước tới dưới sự áp lực từ bố. Bộ xương đó dùng móng vuốt trắng bệch nắm lấy tay anh, v**t v*, v**t v*, đến mức khiến toàn thân anh nổi hết da gà. Đúng lúc anh định rút tay lại, bộ xương há cái miệng to như chậu máu, “ực” một tiếng nuốt chửng anh vào bụng.
Bị nuốt rồi, Đỗ Sanh thét lên thảm thiết, rõ ràng đã chết nhưng vẫn nghe được tiếng động bên ngoài.
Bà cố phiên bản Bạch Cốt Tinh lau miệng nói: “Cháu ngoan à, Sanh Sanh nhà ta ngon thật.”
Đỗ Nam nhoẻn miệng cười, nâng chén rượu đầy máu kính rượu Bạch Cốt Tinh:“Chúng cháu nuôi Sanh Sanh hai mươi mốt năm, cho ăn ngon mặc đẹp, máu thịt của nó thật sự là thượng hạng. Nuôi con ngàn ngày, dùng con một khắc mà.”
Trên bàn ăn, ai nấy đều nở nụ cười đáng sợ, khiến Đỗ Sanh sợ tới mức tỉnh dậy ngay.
Anh thức dậy, mồ hôi đầm đìa, lau trán th* d*c mấy hơi.
Cái câu "Nuôi con ngàn ngày, dùng con một khắc" quỷ quái đó, Đỗ Sanh luôn cảm thấy giấc mơ kỳ lạ này như thể đang báo hiệu điều gì đó. Nhưng ngay sau đó lại tự giễu mình nghĩ quá nhiều.
Chiều hôm sau, Đỗ Sanh và Vân Dật đi cùng chuyến bay về nước. Sau khi xuống máy bay, bên nhà họ Đỗ cử hai chiếc xe tới đón họ.
Lên xe rồi, Đỗ Sanh mới phát hiện quản gia ngồi ghế phụ có vẻ mặt quái dị, cứ như có điều muốn nói nhưng lại thôi, khiến anh cảm thấy khó hiểu.
Đỗ Sanh hỏi: “Lão Bạch, biểu cảm của ông là sao vậy? Trong nhà xảy ra chuyện gì à?”
Hôm nay, cả nhà họ Đỗ đều toát ra một bầu không khí kỳ lạ.
Buổi sáng ăn cơm, Khương Nghiên chủ động ngồi vào vị trí chủ tọa, vị trí mà chỉ người lớn tuổi nhất trong nhà mới được ngồi.
Quản gia thấy vậy thì bước tới nhắc nhở, nhưng Khương Nghiên chỉ thản nhiên nói: “Không sao, khi Tiểu Đỗ tới thì để nó ngồi đó là được.” Nói rồi chỉ tay về phía bên phải.
Quản gia suýt nữa phun máu tại chỗ.
Cô gái này còn biết lễ phép là gì không? Biết tôn ti trật tự không? Tất nhiên quản gia có nghe tin đồn của Khương Nghiên và Đỗ Sanh, nhưng dù có là vị hôn thê tương lai của cậu chủ, cũng không thể ngang ngược như thế chứ? Cô ta không sợ bị ông chủ đuổi đi à?
Khuyên không nổi, quản gia đành thôi, bỏ đi làm việc khác.
Lúc ông chủ và bà chủ xuống lầu, hai người bước đến bàn ăn, vậy mà lại cúi đầu chào cô gái ấy! Thậm chí còn chờ sau khi cô gật đầu cho phép “ngồi”, hai người mới dám ngồi xuống.
Quản gia choáng váng.
Tuy vẻ mặt bà Đỗ đầy mâu thuẫn và khó coi, nhưng thái độ cung kính, kính cẩn của ông chủ Đỗ là sao vậy?
Đến giờ quản gia vẫn chưa hoàn hồn, không biết nên giải thích với cậu chủ thế nào.
Chuyện xảy ra bất thường tất có điều kỳ lạ, ông chủ và bà chủ lại “kính cẩn” với cô bạn gái tin đồn của cậu chủ như vậy, e là đang chuẩn bị chiêu trò gì đó để chia rẽ đôi uyên ương chăng?
Nghĩ tới đây, quản gia càng không dám mở miệng, chỉ thở dài một tiếng rồi nói: “Cậu chủ, không phải tôi không muốn nói, mà thật sự là tôi không biết bắt đầu từ đâu.”
Đỗ Sanh lườm sau đầu ông ta một cái: “Ông bắt đầu giỏi khiến người ta hồi hộp đấy."
Quản gia cười khổ, không nói thêm gì.
50 phút sau, xe của Đỗ Sanh và Vân Dật tới nơi.
Đỗ Nam dặn Vân Dật phải mang roi đến để "chịu tội nhận lỗi". Vân Dật nghe lời, sai người chuẩn bị một cây roi cho mình.
Vừa xuống xe, trong tay vẫn cầm roi, anh ta cũng rất tò mò chuyện gì sắp xảy ra tiếp theo.
Vân Dật và Đỗ Sanh vừa bước đến cửa, một người giúp việc khác đã chặn đường Vân Dật, làm động tác mời: “Cậu Vân, ông chủ dặn cậu mang roi đến từ đường quỳ gối.”
Vân Dật không hiểu gì cả, nhìn vào trong hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì?”
Đỗ Sanh đi đến cửa, thấy Vân Dật bị chặn lại thì vẻ mặt đầy khoái chí, quay lại cười nói: “Tôi đã nhắc bao lần là đừng tự nhận họ hàng với nhà tôi mà anh không nghe. Giờ thì thế nào? Ông già nhà tôi không chỉ đánh tôi, còn đánh luôn cả anh. Tôi là con ruột của ông ấy, cắt đứt không dễ. Anh thì khác, chúng ta chẳng có quan hệ huyết thống gì. Anh hoàn toàn có thể quẳng cái roi xuống, đập luôn cái từ đường, rồi cắt đứt quan hệ với nhà họ Đỗ, chẳng cần qua lại nữa.”
Vân Dật nhíu mày nhìn Đỗ Sanh bước vào trong, không nói lời nào.
Lúc này anh ta mới cảm nhận được thế nào là "ăn nhờ ở đậu", "tứ cố vô thân".
Ông nội nhập viện, hai người thân của anh ta đều bị tống vào tù, giờ anh ta thật sự là kẻ cô độc không có ai để nương tựa. Nghĩ đến đây, cơn giận trong lòng Vân Dật càng dâng cao, nhưng lại chẳng thể làm gì.
Anh ta lặng lẽ theo người hầu vào từ đường, quỳ trước bài vị tổ tiên, yên lặng chờ đợi.
*
Cùng lúc đó ở bên kia.
Đỗ Sanh vào nhà thì thấy Khương Nghiên đang ngồi xếp bằng trên sofa nhà anh. Trên sống mũi cô đeo cặp kính gọng đen, vừa gặm táo vừa chăm chú xem TV, vẻ mặt rất nghiêm túc.
Đỗ Sanh không ngờ Khương Nghiên lại ở trong nhà mình.
Rất nhanh, anh phát hiện người đang ngồi bên cạnh Khương Nghiên là bố ruột của mình, ông còn đang gọt táo! Anh tận mắt nhìn thấy bố gọt táo xong thì cung kính đưa cho Khương Nghiên.
Cô nàng cũng không khách sáo, nhận lấy quả táo rồi chỉ vào TV nói: “Cái phim này là tên biên kịch não tàn nào viết vậy? Sao có thể tay không xé xác quân Nhật? Còn khinh công gì nữa chứ? Dù có là Thánh trộm Tôn Yến thì cũng không thể bay lên không được! Thật là mấy thứ tào lao nhảm nhí.”
Đỗ Nam cười ha hả, liên tục gật đầu: “Dạ, loại phim thần thoại chống Nhật này đúng là không đáng xem, hay là mình đổi kênh nhé?”
“Ừm.” Khương Nghiên gật đầu, đồng ý đổi kênh.
Màn hình chuyển sang bộ Hoàn Châu Cách Cách, đúng lúc Dung ma ma đang châm kim Tử Vy, chỉ một phân cảnh đó thôi mà Khương Nghiên đã bị cuốn vào, vỗ tay Đỗ Nam nói: “Xem cái này, cái này hay nè.”
Từ khi biến thành Đỗ Duyệt tới nay, Khương Nghiên gần như chưa từng xem TV. Khó lắm mới được ngồi xuống xem TV với cháu trai lớn, cảm giác ấm áp này khiến cô vô cùng quý trọng.
Đỗ Sanh đứng ở cửa khoảng tám phút, không nhúc nhích, chăm chú nhìn Khương Nghiên và bố ruột cùng xem Hoàn Châu Cách Cách trong bầu không khí hòa hợp.
Khóe miệng anh co giật, cảm thấy cảnh tượng này có gì đó rất sai nên lập tức chạy ngay vào bếp, tìm mẹ đang nấu ăn.
Đỗ Sanh đuổi mấy phụ bếp ra ngoài rồi đóng cửa bếp, chạy tới bên mẹ với vẻ mặt hoảng hốt: “Mẹ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao mối quan hệ giữa Nghiên Nghiên và bố đột nhiên tốt lên thế?”
“Haiz…” Nhắc đến chuyện này, Liễu Cầm ngẩng lên nhìn trần nhà, khóe mắt đã rưng rưng. Bà dùng muỗng khuấy nồi canh, cười khổ: “Bố con phát điên rồi.”
“Hả?”
Đỗ Sanh không hiểu ý mẹ là gì.
Liễu Cầm dừng tay, quay lại nhìn con trai, vỗ vỗ lên vai anh: “Con trai, con phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.”
“Hả?”
Liễu Cầm không nói thêm gì nữa, chỉ tiếp tục vỗ vỗ vai anh như thể mọi chuyện đều đã nằm ngoài lời nói.
Biết được Đỗ Sanh đã về nhà, Đỗ Nam bước vào bếp, mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm Đỗ Sanh nói: "Con, theo bố vào phòng làm việc."
Không hiểu vì sao, Đỗ Sanh bỗng nhớ đến giấc mơ đêm qua, cảm thấy như có luồng gió âm u lướt qua, rùng mình một cái.
Trong thư phòng, Khương Nghiên đang ngồi trên ghế làm việc, dùng chiếc máy tính bảng cao cấp được đặt riêng của Đỗ Nam để chơi Đấu địa chủ.
Đỗ Sanh vừa theo bố bước vào thư phòng thì nghe thấy tiếng game Đấu địa chủ.
"Nhanh lên một chút, tôi chờ tới mức hoa cũng tàn rồi đây."
Đỗ Sanh ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Khương Nghiên đang ngồi trong phòng làm việc chơi game. Đỗ Sanh hoảng hốt, lập tức chạy đến, dùng tay chọc chọc Khương Nghiên: "Nghiên Nghiên, em đang làm gì vậy? Mau đứng dậy đi!"
Khương Nghiên đang làm cái trò gì thế này! Cô dám cầm chiếc máy tính bảng công việc của bố anh để chơi Đấu địa chủ? Đỗ Sanh lập tức nhớ lại một ký ức vô cùng đau thương, chuyện hồi nhỏ anh chơi lén máy tính của bố rồi bị đánh vào lòng bàn tay.
Anh sợ bố mình sẽ lột da Khương Nghiên mất!
Quả nhiên, ông già nổi trận lôi đình, gầm lên một tiếng vang trời: "Con đang làm cái gì vậy!"
Đỗ Sanh lập tức đứng thẳng sống lưng, che chắn trước mặt Khương Nghiên theo phản xạ, cười gượng nhìn bố rồi giải thích: "Bố à, cô ấy còn nhỏ, không biết điều, chưa từng thấy đồ công nghệ hiện đại như thế này. Để con dạy cô ấy, bố khỏi cần lên tiếng! Bố…"
Anh còn chưa nói hết câu, Đỗ Nam đã bước tới, tát vào sau đầu anh một cái: "Thằng nhóc thối, con đang nói chuyện với bà cố con kiểu gì vậy hả?"
Bị vỗ một cái vào sau đầu, Đỗ Sanh ngớ người. Anh vừa xoa đầu, vừa liếc nhìn quanh phòng, xác định trong phòng chỉ có ba người, sau đó run run hỏi Đỗ Nam: "Bố, bà..."
Anh nhớ lại giấc mơ đêm qua, lập tức nổi da gà khắp người.
Lúc này, Khương Nghiên đang chơi bài “Đấu địa chủ” đến giai đoạn gay cấn, đang nghiên cứu nước đi tiếp theo nên chẳng rảnh mà quan tâm tới hai bố con họ. Hơn nữa, chuyện tiết lộ thân phận của mình cho thằng nhóc kia, nhất định phải để cháu đích tôn tự mình ra mặt. Nếu để cô nói ra, chắc chắn Đỗ Sanh sẽ thấy nực cười không chịu nổi.
Đỗ Sanh nuốt nước bọt, giọng nhỏ đi một chút: "Bố, bà cố ở đâu ạ?"
Đỗ Nam giơ tay chỉ về phía Khương Nghiên, trầm giọng nói: "Con trai, bố biết có thể con sẽ không chấp nhận nổi, nhưng bà cố của con xa tận chân trời, gần ngay trước mắt."
Đỗ Sanh nhìn theo hướng tay bố mình, nơi đó ngoài Khương Nghiên đang ôm máy tính bảng chơi bài ra thì chẳng còn ai khác.