Tôi Thích Kiểu Yêu Đương Cưỡng Ép

Chương 14: – Phiên ngoại 1

Trước Tiếp

1

Hạ Thành Cẩn từ nhỏ đã biết mẹ anh có một người bạn rất thân.

Sau khi mỗi người lấy chồng, vì khoảng cách xa xôi lại đều bận rộn nên họ không thường xuyên liên lạc.

Mẹ anh tất bật trong các vòng tròn phu nhân để tích lũy nhân mạch, lo chuyện xã giao cho việc kinh doanh của gia đình.

Bà còn phải bận rộn chăm sóc con cái.

Nhưng ai cũng nói bố anh là một người chồng tốt, năng lực xuất sắc, sự nghiệp thành công, dẫn dắt Hạ gia bước lên một tầng lớp mới.

Ông không rượu chè bài bạc, không có bất kỳ thói hư tật xấu nào, đời tư sạch sẽ, cũng không bao nuôi tình nhân, một lòng dồn hết vào công việc.

Tiền bạc kiếm được đều giao hết cho phu nhân quản lý.

Khi còn nhỏ, Hạ Thành Cẩn cũng từng cho rằng bố rất yêu mẹ.

Cho đến khi anh nghe thấy mẹ gọi điện thoại cằn nhằn với dì Trần:

“Tốt cái nỗi gì chứ? Ngày nào cũng công việc, chẳng mấy khi đoái hoài đến gia đình, có khi mấy ngày liền không về nhà.”

“Lần trước Tiểu Cẩn sốt cao mãi không lui, tôi sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, ở bệnh viện chăm nó mấy ngày trời, kết quả vừa mới về đến nhà ông ấy đã bắt tôi hộ tống đi dự tiệc, còn dặn tôi nhất định phải tạo quan hệ tốt với phu nhân của Lý tổng.”

“Tôi đón sinh nhật, ông ấy tùy tiện mua một món quà cho xong chuyện, ba năm liên tiếp ông ấy tặng tôi ba món đồ y hệt nhau, tôi còn chẳng buồn nhắc tới.”

“Bố mẹ chồng còn thúc giục tôi sinh con thứ hai, phiền chết đi được!”

Sau đó, anh nghe thấy dì ở đầu dây bên kia mắng bố anh một trận lôi đình, không lặp lại câu nào.

Cuối cùng kết thúc bằng câu: “Cùng lắm thì ly hôn đi.”

Mẹ anh thở dài: “Sống tạm bợ qua ngày thôi, thực sự ly hôn thì người ngoài lại bảo tôi không biết điều.”

Từ cuộc trò chuyện của họ, Hạ Thành Cẩn dường như đã hiểu ra.

Bố anh không được tính là một người chồng tốt.

Những điểm mà ông được khen ngợi chẳng qua chỉ là mức “đạt chuẩn” mà thôi.

Mẹ anh cũng không có thói hư tật xấu.

Mẹ anh cũng chung thủy với hôn nhân.

Mẹ anh cũng rất giàu có.

Thậm chí mẹ anh còn làm tốt hơn nhiều.

Bà sẽ quan tâm đến sự ấm lạnh của bố, quan tâm xem ông đã ăn cơm chưa.

Trong những lúc ông xã giao không về, bà thức đêm chờ đợi, chuẩn bị sẵn canh giải rượu cho ông.

Mẹ vẫn luôn là một người mẹ tốt.

Nhưng bố thì rất hung dữ, chỉ quan tâm đến thành tích của anh có tốt hay không.

Dì Trần cũng rất bận, bận đi du lịch, bận thám hiểm.

Bận học tập, học vẽ tranh minh họa, học làm gốm, học nhạc cụ.

Bận rộn trải nghiệm đủ loại sự vật mới mẻ.

Mẹ anh nhìn những tấm bưu thiếp và món quà dì Trần gửi tới, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.

2

Trong khoảng thời gian này, mẹ rất trầm mặc.

Bà không thích nói chuyện, cũng chẳng thiết tha cười đùa.

Có lẽ bố đã nhận ra, nhưng ông cảm thấy điều đó không quan trọng.

Đều là chuyện nhỏ thôi, qua một thời gian tự nhiên sẽ ổn.

Thật ra chuyện này rất dễ giải quyết.

Chỉ cần bố chuẩn bị một món quà, xin lỗi mẹ vì đã quên ngày kỷ niệm ngày cưới.

Hoặc là xin nghỉ một ngày đưa mẹ đi chơi đâu đó.

Hay đơn giản là tan làm sớm một chút, đưa mẹ ra ngoài ăn một bữa tối.

Bố kiếm được rất nhiều tiền, nhưng lại không muốn bỏ công mua một món quà hay đặt một nhà hàng.

Sau này khi mẹ nhắc tới, bố lại tỏ ra rất thiếu kiên nhẫn:

“Em muốn cái gì thì cứ đi mua là được, tôi có cấm em mua đâu.”

Mẹ ngày càng trầm mặc, và cũng không bao giờ cãi nhau với bố nữa.

Hạ Thành Cẩn nghĩ, sau này anh nhất định sẽ không trở thành người như vậy.

Đến khi anh có người mình yêu, nhất định ngày nào cũng sẽ tặng hoa cho cô ấy.

3

Mùa hè năm anh hai mươi tuổi.

Anh hiếm khi từ nước ngoài trở về.

Anh lái xe đưa mẹ đi thăm người bạn tốt.

Đó mới là lần đầu tiên anh và Lam Hi gặp mặt.Nhưng Lam Hi đã quên rồi.

Anh đứng ở ven đường chờ đợi, đưa tay kéo kéo mấy nhánh cây trên đỉnh đầu.

Lam Hi trượt ván lướt qua người anh.

Vì phải nhìn đường nên cô không hề chú ý đến anh.

Cô gái buộc tóc củ tỏi, gương mặt trắng nõn, trông có vẻ ngoan ngoãn mềm mại.

Nhưng đôi mắt lại như đang phát sáng.

Chân cô dẫm lên ván trượt, lướt xuống bậc thang một cách dứt khoát và điệu nghệ.

Cảm giác tương phản này thật sự rất ngầu.

Mẹ đưa anh vào nhà bạn.

Anh gặp được người bạn tốt luôn được mẹ nhắc đến, dì Trần.

Và cũng gặp lại…… cô gái trượt ván lúc nãy.

Bà Lâm (mẹ của Hạ Thành Cẩn) rất ngạc nhiên, bà thốt lên:

“Sao chị lại tới đây?”

“Cho chị một bất ngờ đấy.”

Anh chào một tiếng: “Cháu chào dì ạ.”

Bà Trần vội vàng gọi cô gái ra:

“Hi Hi mau lại đây, đây là bạn tốt nhất của mẹ, dì Lâm của con đấy, còn đây là con trai dì, gọi là anh Thành Cẩn.”

Lam Hi một tay cầm hộp sữa chua, một tay xách túi, dáng vẻ vội vàng.

“Cháu chào dì Lâm, chào anh Thành Cẩn.”

Bà Trần hỏi: “Con định đi ra ngoài à?”

“Bà ngoại nói rồi, muốn cháu qua đó ăn thịt kho tàu, cháu còn phải đi tìm Linh Linh chơi nữa.”

“Xì, em họ con đang phải bổ sung bài tập hè đấy, con đến đó làm loạn cái gì?”

Lam Hi nhíu mày: “Ai da, mẹ không hiểu đâu, con vất vả lắm mới thoát khổ được, con phải đến chơi điện thoại trước mặt nó cho nó thèm.”

“Được rồi, chú ý an toàn đấy.”

Hạ Thành Cẩn rất muốn cười.

Chẳng lẽ bài tập hè của các cô đều đợi đến ngày cuối cùng mới viết sao?

Gặp nhau vội vàng như thế.

Họ lại một lần nữa lướt qua nhau.

Bà Trần cảm thán: “Con gái tôi đúng là hư hỏng quá đi.”

Bà Lâm không chút hình tượng mà trợn trắng mắt: “Mẹ nào thì con nấy thôi.”

Bà Trần cười lớn: “Cũng đúng nhỉ.”

Ký ức ngày hôm đó đối với Hạ Thành Cẩn cũng khá mờ nhạt.

Phần lớn thời gian anh tự mình đi dạo quanh, hoặc vào phòng chơi game của nhà họ Lam.

Anh cứ ngỡ phòng chơi game đó là của Lam Hi, sau này mới biết đó là của bà Trần.

Nhưng ngày hôm đó, mẹ anh rất vui vẻ.

Người mẹ vốn luôn đoan trang ưu nhã của anh lúc này lại nằm bò trên sofa không chút kiêng dè.

Họ vừa chê bai phim truyền hình, vừa lật xem những bức ảnh cũ.

Bà Trần nói: “Đợi Hi Hi khai giảng, tôi tính đi Provence một chuyến, chị đi cùng tôi cho khuây khỏa đi.”

Bà Lâm gật đầu, nhưng không dám hứa chắc: “Đến lúc đó xem tình hình đã nhé.”

“Nếu Hạ Đông Viễn không đồng ý, tôi sẽ mắng ông ta giúp chị.”

“Ông ta đúng là biết kiếm tiền thật, nhưng chị đâu có dựa vào ông ta mà sống, thật sự coi mình là đại công thần chắc?”

Bà Lâm bất đắc dĩ: “Nhưng Nặc Nặc còn nhỏ quá, bố nó thì chẳng biết chăm con, tôi không yên tâm, lần này vì bà ngoại đón con bé đi nên tôi mới rảnh để tới tìm chị.”

Bà Trần nói: “Vậy thì mang cả Nặc Nặc đi cùng luôn.”

“Con bé còn phải đi học nữa.”

“Hại, xin nghỉ mấy ngày là được mà, hồi Hi Hi học lớp 12 áp lực quá, tôi còn đưa nó đi Tam Á chơi hai ngày đấy thôi.”

Vốn dĩ mẹ anh định ở lại thành phố Hải chơi thêm mấy ngày, nhưng bố anh lại gọi điện thúc giục.

Nói là có chuyện gấp.

Họ vội vàng đến, rồi lại vội vàng trở về.

Lam Hi ở nhà bà ngoại chơi rất vui vẻ, trêu cho em họ Linh Linh khóc nhè.

Bất đắc dĩ cô phải giúp con bé viết mười trang bài tập hè mới dỗ dành được.

Cuối cùng vì chơi quá muộn nên cô ngủ lại đó luôn.

Trước Tiếp