Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
11
Đêm xuống, lúc đang ngủ.
Trong cơn mơ màng, tôi cứ cảm thấy có ai đó đang nhéo mặt mình.
Lại còn chọc chọc nữa.
Môi cũng thấy ngứa ngáy.
Tôi há miệng cắn một cái.
Giấc ngủ không ngon làm tôi bực bội mở mắt ra.
Vừa vặn bắt gặp đôi mắt tỉnh táo của Hạ Thành Cẩn.
Tay anh vẫn còn đang đặt trên mặt tôi.
Anh chớp chớp mắt.
Vẻ mặt bình tĩnh, không một chút hoảng loạn.
Răng hàm khẽ nghiến lại một cái, đây là hành động nhỏ mỗi khi anh thấy khẩn trương.
“Anh làm gì thế?”
Anh bình thản rút tay về, mặt không đỏ tim không đập.
“Lớp trang điểm của cô hình như chưa tẩy sạch kìa.”
Tôi mỉm cười: “Nhìn thẳng vào mắt tôi này.”
Trong chốc lát, cả hai chẳng ai nói gì thêm.
Cuối cùng Hạ Thành Cẩn không chịu nổi nữa, ngượng ngùng dời mắt đi chỗ khác.
Không nỡ nhìn anh quá khó xử, tôi thở dài rồi ngồi dậy đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Sau khi trở ra, tôi cố ý ghé sát mặt lại gần anh.
“Sạch chưa?”
“Cũng hòm hòm rồi.”
Cái tính cáu kỉnh khi vừa ngủ dậy lại trỗi dậy.
Trong lòng vẫn còn vương chút bực bội vì bị đánh thức.
“Còn phá giấc ngủ của tôi nữa là tôi sẽ……”
Sẽ hôn anh đấy.
Đêm tân hôn tôi cũng từng nói câu tương tự.
Bây giờ thì chẳng dám nói nữa.
Tôi sợ anh lại thật sự để tôi hôn mất.
Thấy hơi ngại ngại.
Ngày hôm sau, Hạ Thành Cẩn hiếm khi ngủ nướng.
Tôi chuẩn bị dậy rồi mà anh vẫn chưa nhúc nhích.
Đột nhiên, tay anh đặt lên eo tôi.
“Hôm nay tôi không đi làm được không?”
Tôi: “?”
Câu nói này làm tôi liên tưởng đến kiểu “Con không đi học được không” của mấy đứa nhóc.
Muốn cười ghê.
Dù chúng tôi vẫn luôn ngủ chung một giường nhưng cả hai đều rất giữ kẽ.
Lần đầu tiên khoảng cách lại gần gũi đến thế.
Áo ngủ cũng chẳng được che chắn kín kẽ cho lắm.
Tôi nghi ngờ anh đang quyến rũ mình.
“Mấy ngày đi công tác tôi chẳng ngủ được bao nhiêu, nghỉ một ngày chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ?” Anh vẫn còn đang lăn tăn chuyện đó.
Tôi bất lực đáp: “Không muốn đi thì thôi.”
Đột nhiên, anh như sực nhớ ra điều gì đó.
“Cô có thể đừng nói cho bố tôi biết được không?”
“……”
Thấy tôi im lặng, anh tưởng tôi không đồng ý.
“Cầu xin cô đấy.”
Tôi: “……”
Đủ rồi đấy nhé.
12
Lần đầu tiên tôi và Hạ Thành Cẩn có tiến triển thực sự là vào buổi tối hôm đó.
Anh có hẹn với bạn bè.
Tôi hỏi anh: “Khi nào anh về?”“Chưa biết nữa, cô không cần đợi tôi đâu.”
“Anh đã là người đàn ông có gia đình rồi, không được phép đi đêm không về đâu đấy.”
“Trước 12 giờ nhất định tôi sẽ về nhà.”
“Không được uống quá nhiều đấy.”
Anh lạnh lùng liếc tôi một cái.
Ồ, xem ra tôi không quản nổi anh ta rồi?
Chỉ nghe anh bất lực đáp: “Biết rồi.”
Thế rồi lúc về anh uống say thật.
Giỏi lắm.
Một anh chàng tóc xoăn đưa anh về tận nhà.
“Chào chị dâu ạ.” Anh chàng tóc xoăn nở nụ cười tươi rói.
Anh ta vội vàng vứt người xuống ghế sofa rồi vội vã chuồn thẳng.
Chẳng biết anh ta bận việc gì mà gấp gáp thế không biết.
Tôi kéo một cánh tay của Hạ Thành Cẩn, định bụng lôi anh dậy.
Kết quả là không đủ sức, anh lại ngã xuống.
Tôi cũng trực tiếp ngã nhào lên người anh.
Một tiếng rên khẽ phát ra từ phía dưới.
“Hạ Thành Cẩn, còn sống không đấy?” Tôi lo lắng hỏi.
Anh đột ngột mở mắt ra.
Trời đất!
“Anh muốn hù chết tôi đấy à, làm tôi giật cả mình!”
Tôi vừa định ngồi dậy thì phát hiện anh đã đưa tay ôm chặt lấy eo tôi.
Giọng anh khàn đặc.
“Ừ, muốn chết đây.”
Khoảng cách quá gần.
Tư thế này đúng là có chút ám muội.
Khi cảm nhận được hơi ấm mềm mại trên môi, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
Một chút mùi cồn thoang thoảng làm tê liệt dây thần kinh.
Tôi cũng muốn chết mất thôi.
“Anh uống say rồi.”
“Cũng chưa đến mức mất hết lý trí đâu.”
Vậy là không phải kiểu mượn rượu làm càn rồi.
Tôi chợt nhận ra mùi rượu trên người anh không nồng lắm, rõ ràng là anh không uống quá nhiều.
“Vậy là anh đang tỉnh táo để thừa cơ với tôi đấy à?”
“Hay là…… tôi cho cô sờ lại nhé?”
Tôi: “……”
Trước đây khi Hạ Thành Cẩn còn giữ kẽ, tôi có thể vô tư mà mặt dày.
Nhưng bây giờ, anh ta còn mặt dày hơn cả tôi nữa.
Tôi thấy hơi ngại rồi đấy.
“Hạ Thành Cẩn, anh làm vậy là ý gì hả?”
Anh không nói gì.
“Anh không yêu tôi mà còn hôn tôi, không yêu tôi mà còn chiếm tiện nghi của tôi, không yêu tôi mà còn quyến rũ tôi, anh làm thế là giở trò lưu manh, là đê tiện vô sỉ, là đạo đức suy đồi đấy nhé.”
Tôi đứng trên đỉnh cao đạo đức để không ngừng phê phán, chỉ trích và chất vấn anh.
Anh lập tức tỏ vẻ hối lỗi khôn nguôi, hổ thẹn không thốt nên lời, xấu hổ đến mức muốn độn thổ ngay lập tức.
Sau đó anh đưa tay lên.
Nhẹ nhàng đẩy tôi ra.
“Tôi xin lỗi.”
Tôi: “?”
Cái quái gì thế này?
Cái tôi muốn nghe là lời xin lỗi đấy à?
Tôi đứng bật dậy, vớ lấy cái gối tựa bên cạnh rồi đập thẳng vào đầu anh ta.
“Biến đi.”
Đêm đó Hạ Thành Cẩn phải ngủ ở ghế sofa.