Tôi Làm Tài Xế Vô Hạn Trong Thế Giới Luân Hồi

Chương 275

Trước Tiếp

◎ Bạn sẽ không chết đâu ◎

Sự bao dung và thấu hiểu của Đại Thụ đã khiến Bạch Đoàn Đoàn – vốn dĩ đang u uất – một lần nữa tràn đầy sức sống, khôi phục lại vẻ hoạt bát năng nổ ban đầu.

Nó bay lượn tung tăng, chạy nhảy vòng quanh Đại Thụ một cách vui sướng.

"Đại Thụ, Đại Thụ, bạn có tên không? Tôi cứ gọi bạn là Đại Thụ mãi, chắc đây không phải tên của bạn đâu nhỉ." Bạch Đoàn Đoàn lanh chanh quanh gốc cây.

Mỗi khi Bạch Đoàn Đoàn giao tiếp, lá và cành của Đại Thụ lại phát ra những tiếng xào xạc rì rào. Hoàn toàn không khống chế nổi. Kiểu giao tiếp bằng linh hồn này khiến linh hồn Đại Thụ như được gột rửa qua mỗi lần trò chuyện.

“Tên sao?”

Cái này thực sự là không có. Trước đây Đại Thụ cũng chưa từng nghĩ đến vấn đề này.

"Ừm, đó là một danh từ đặc biệt dùng để đại diện cho bạn. Để giữa vô vàn cái cây, chỉ cần tôi gọi tên bạn, tôi sẽ biết đó chính là bạn." Bạch Đoàn Đoàn giải thích cách hiểu của mình cho Đại Thụ nghe.

Đại Thụ vẫn chưa hiểu lắm: “Đại diện cho tôi?”

"Đúng vậy, giả sử có rất nhiều cây, tôi chỉ cần gọi tên bạn, thì cái tên đó chỉ đại diện cho riêng bạn thôi. Giữa muôn vàn sinh linh, đó là cái tên độc nhất vô nhị của riêng bạn." Bạch Đoàn Đoàn giống như một người thầy, tận tình dạy cho Đại Thụ tất cả những gì mình biết.

Đại Thụ là một học trò rất nghiêm túc và sáng dạ.

“Vậy tôi nên gọi là gì nhỉ?”

Câu hỏi này khiến Bạch Đoàn Đoàn khá đau đầu.

“Ờ... để tôi nghĩ xem. Thế này đi, nhìn bạn cành lá sum suê, che rợp cả bầu trời, tôi gọi bạn là Chi Chi nhé. 'Chi' trong cành cây, cái tên này dành riêng cho bạn, duy nhất trên thế gian này.”

Đại Thụ cũng chẳng phân biệt được tên hay hay dở, quan trọng là nó chưa từng nghe lời nói của sinh vật nào khác. Nó chỉ cảm thấy lời Bạch Đoàn Đoàn nói đều đúng, đều tốt, nên vui vẻ nhận lấy cái tên này.

“Được thôi, vậy tôi gọi là Chi Chi. Cảm ơn bạn nhé, Tiểu Bạch.”

Tiểu Bạch được khích lệ, tinh thần càng thêm phấn chấn. Sau khi đặt tên cho Đại Thụ, nó bắt đầu mày mò sang những thứ khác.

“Chi Chi, thế giới của bạn trống trải quá, tôi thấy nơi này có thể nuôi thêm một số sinh vật khác nữa.”

Đối với những điều này, Đại Thụ hoàn toàn mịt mù, chỉ biết thuận theo lời Bạch Đoàn Đoàn mà hỏi: “Vậy tôi phải làm thế nào? Tiểu Bạch dạy tôi đi, tôi chẳng biết gì cả.”

Thế là Bạch Đoàn Đoàn bắt đầu dạy bảo một cách nghiêm túc. Cực kỳ hăng hái và tràn đầy năng lượng.

“Ừm, chúng ta có thể nuôi một ít con người. Chẳng hạn như những chiếc lá bạn rụng xuống đất mỗi ngày, chúng có thể biến thành người. Như thế, thế giới của bạn sẽ có rất nhiều sinh linh.”

Đại Thụ nghĩ mãi không ra làm sao một chiếc lá có thể biến thành người được.

“Con người là gì?”

Bạch Đoàn Đoàn bắt đầu khoa tay múa chân giải thích.

"Con người ấy mà, là sinh vật có hai tay, hai chân, có ngũ quan, có thất tình lục dục. Họ biết nói chuyện, biết nuôi nấng hậu duệ, cũng có tình cảm và tư tưởng riêng." “Bạn là cái cây duy nhất trong thế giới này, bạn chính là vua, là thần của tất cả mọi người. Sau khi bạn ban sự sống cho mỗi chiếc lá, chúng sẽ biến thành người.”

Đại Thụ thử hết lần này đến lần khác dưới sự hướng dẫn của Bạch Đoàn Đoàn. Chỗ nào chưa đúng, Đại Thụ kịp thời sửa chữa. Cho đến khi Bạch Đoàn Đoàn cảm thấy hài lòng, đúng với dáng vẻ con người mà nó kỳ vọng, thì nhân loại ở thế giới này chính thức ra đời.

Chỉ cần một ý niệm, khắp thế giới, những chiếc lá rụng trên mặt đất đã biến thành vô số nam thanh nữ tú.

Ban đầu những người này không biết nói, cũng không có ngôn ngữ riêng, Bạch Đoàn Đoàn dạy họ nói chuyện. Họ không có quần áo mặc, Bạch Đoàn Đoàn dạy họ cách làm quần áo. Họ không có gì ăn, Bạch Đoàn Đoàn dạy họ cách gieo trồng.

Mọi thứ dần đi vào quỹ đạo, tiểu thế giới này bừng sáng sức sống.

Đại Thụ cũng vui vẻ nhìn ngắm tất cả, nhìn Bạch Đoàn Đoàn bận rộn trong tiểu thế giới của mình như một chú ong nhỏ cần mẫn. Tiểu thế giới trở nên náo nhiệt lạ thường.

Tuy nhiên, có một lần, trong tiểu thế giới xảy ra sự kiện có người qua đời. Mọi người cảm thấy hoảng sợ và đau khổ vì điều này, họ quỳ trước Đại Thụ, cầu xin Đại Thụ bảo vệ họ được trường sinh bất tử.

Đại Thụ không mảy may lay chuyển. Những con người bên dưới đều do lá rụng của nó biến thành, cho dù có thành người thì cũng phải trải qua sinh lão bệnh tử, đó là lẽ thường tình. Bạch Đoàn Đoàn cũng từng nói như vậy.

"Thần ơi, xin hãy giúp chúng con." “Sinh mạng của chúng con thật ngắn ngủi. Nếu ngài đã tạo ra chúng con, xin hãy để chúng con sống lâu thêm một chút.”

Những con người do lá biến thành này đem người chết chôn dưới gốc cây, biến họ thành phân bón cho Đại Thụ. Đại Thụ cảm nhận được lòng thành của họ, bèn đem chuyện này kể cho Bạch Đoàn Đoàn.

Bạch Đoàn Đoàn đã sớm thấy cảnh này, nhưng nó cũng không biết nên xử lý ra sao.

"Sinh mạng của họ đúng là ngắn ngủi thật, chỉ một mùa thu đông là họ phải chết." Bạch Đoàn Đoàn đi nhiều biết rộng, so sánh với các tiểu thế giới khác, con người ở đây đúng là đoản thọ đến đáng thương.

“Vậy thế này đi, tôi sẽ dạy họ cách để trường thọ. Tất nhiên là sống theo một kiểu khác.”

Bạch Đoàn Đoàn dạy những con người này cách làm Người Giấy. Đây là một phương thức tồn tại mà Bạch Đoàn Đoàn nghĩ ra, dùng cách chuyển đổi linh hồn để kéo dài tuổi thọ.

"Cần giấy, nhưng ở đây không có giấy, chỉ có khi ai đó chết đi, thi thể mới có thể dùng làm giấy. Sau đó vẽ ngũ quan của họ lên, khi họ sắp qua đời, người giấy này sẽ phát huy tác dụng." “Còn một cách khác là cầu xin vị Thần của các bạn rụng xuống một ít lá thần, dùng những chiếc lá này để làm người giấy.”

Đại Thụ không còn huyễn hóa ra con người nữa, mà hằng ngày rụng lá theo định kỳ. Số lượng lá đủ nhiều để làm người giấy khiến con người ở tiểu thế giới này không còn phải lo lắng về vấn đề tuổi thọ nữa.

“Thế giới này có họ sẽ dần hình thành một chuỗi sinh học, sau này sẽ có thêm nhiều thực vật hoặc động vật xuất hiện để đáp ứng nhu cầu của con người.”

Đại Thụ lặng lẽ nhìn vô số con người sinh sống bên dưới. Họ đúng như lời Bạch Đoàn Đoàn nói, có thất tình lục dục, mỗi người một vẻ. Tuy mỗi ngày trôi qua có vẻ giống nhau nhưng họ lại làm những công việc khác nhau. Tất cả đều là những cá thể độc lập.

Thấy con người như vậy, Đại Thụ tò mò hỏi Bạch Đoàn Đoàn: “Còn tôi thì sao? Tôi có chết không?”

Trước đây, Đại Thụ chưa bao giờ nghĩ đến điều này. Chính vì đã có sự bận tâm, có thứ để quan tâm nên Đại Thụ bắt đầu hay suy nghĩ và dễ lo âu hơn.

Bạch Đoàn Đoàn khẳng định: “Bạn chắc chắn không chết được đâu! Bạn là Thần Thụ của thế giới này mà. Bạn xem, chỉ cần một ý niệm là có vô số con người ra đời, bạn là Thần Thụ ban phát sự sống, bạn sẽ không chết.”

Đại Thụ bán tín bán nghi: “Tiểu Bạch, đây là bạn nói đấy nhé.”

Bạch Đoàn Đoàn vô cùng nghiêm túc, cả cái khối tròn trĩnh của nó gật đầu lia lịa.

"Đúng vậy, là tôi nói đấy." "Chi Chi, tôi thấy con người ở thế giới này, bao gồm cả bạn nữa, đều trường sinh bất tử, mãi mãi không bao giờ chết đi. Ngay cả khi cả thế giới biến mất, các bạn cũng sẽ không chết." "Bởi vì bạn là một cái cây, một cái cây biết nói chuyện, biết giao tiếp với tôi mà." "Tôi đã đi qua bao nhiêu thế giới, thấy bao nhiêu cái cây, duy chỉ có bạn là khác biệt. Trong thế giới này chỉ có duy nhất một mình bạn là cây. Bạn biết không? Khi tôi tìm thấy nơi này và nhận ra cả thế giới chỉ có mỗi mình bạn, tôi đã bị bạn làm cho chấn động." "Một thế giới trống rỗng không có gì, không nước, không không khí, không ánh sáng, không đất đai, vậy mà bạn vẫn sống tốt và độc chiếm cả thế giới này." "Giống như tôi lúc ban đầu vậy." “Một thế giới chỉ có duy nhất một sinh thể, thật sự quá chấn động. Chi Chi, cảm giác đầu tiên của bạn mang lại cho tôi chính là: Cuối cùng tôi cũng tìm thấy đồng loại của mình rồi.”

Đại Thụ chăm chú lắng nghe hết lời Bạch Đoàn Đoàn, lần này nó không bị linh hồn k*ch th*ch nữa, mà tự mình rung rinh cành lá, tạo ra những tiếng xào xạc khắp trời đất. Giống như một sự tán đồng và công nhận thầm lặng.

“Tiểu Bạch, tôi rất vui vì được làm đồng loại của bạn.”

"Vì vậy Chi Chi à, bạn chắc chắn không chết đâu. Còn tiểu thế giới này, tôi nghĩ nó nên có tên riêng rồi, cứ gọi là Trường Sinh Giới đi." “Và bạn là vị Thần duy nhất của Trường Sinh Giới.”

Đại Thụ hân hoan đón nhận danh hiệu này: “Được, tôi là vị Thần duy nhất của Trường Sinh Giới.”

"Vậy tôi cũng làm cho bạn một người giấy nhé, như thế thì dù một ngày nào đó thế giới bị hủy diệt, bạn cũng vĩnh viễn không chết được." Bạch Đoàn Đoàn chợt nghĩ ra điều gì đó, nó vốn là kiểu người nói là làm ngay.

Đại Thụ rất ngạc nhiên: “Làm người giấy cho cả tôi sao?”

Bạch Đoàn Đoàn đầy vẻ tiếc nuối: “Đúng vậy, làm cho bạn một cái để phòng hờ. Đúng rồi, chính bạn cũng phải học đấy, sau này có thể dùng để giữ mạng.”

Đại Thụ không từ chối, nó cảm thấy Bạch Đoàn Đoàn thực sự suy nghĩ quá chu toàn cho mình. “Tôi biết Tiểu Bạch muốn tốt cho tôi, tôi sẽ học.”

Làm được một lúc, Bạch Đoàn Đoàn có vẻ hơi nản: “Tiếc quá, bạn chẳng biết người giấy trông như thế nào cả. Nhưng không sao, tôi sẽ làm theo thẩm mỹ của loài người, làm người giấy của bạn trông sống động như người thật, hoàn hảo đến mức bảo đảm người khác không nhìn ra được.”

Đại Thụ nhỏ giọng nói: “Tiểu Bạch, thực ra tôi có thể nhìn thấy mà. Mọi sinh linh trong Trường Sinh Giới tôi đều thấy rõ, bao gồm cả cái người giấy bạn đang làm nữa.”

Tiểu Bạch mừng rỡ khôn xiết: “Vậy còn tôi? Tôi trông như thế nào?”

Lần này đến lượt Đại Thụ áy náy. “Xin lỗi nhé Tiểu Bạch, tôi không nhìn thấy bạn. Trong mắt tôi, bạn chỉ là một vùng hư không, giống như trong suốt vậy. Nếu không phải vì có thứ gì đó đang chuyển động và có giọng nói giao tiếp trong thâm tâm, tôi còn không biết đến sự tồn tại của bạn. Nhưng Tiểu Bạch à, không sao đâu, tôi biết đó là bạn. Vì mỗi lần giao tiếp, linh hồn tôi lại được gột rửa, phương thức này là độc nhất vô nhị, nó đại diện cho sự hiện diện của bạn.”

Bạch Đoàn Đoàn nhỏ giọng đáp một tiếng: “Ồ, ra vậy.”

Bạch Đoàn Đoàn trông vẫn như mọi khi, Đại Thụ cũng không phát hiện ra điều gì bất thường. Ngày hôm đó, Bạch Đoàn Đoàn đã làm xong người giấy cho Đại Thụ và dặn nó cất kỹ, đó là pháp bảo giữ mạng của nó sau này.

"Được rồi, tôi đã cất kỹ rồi." Đại Thụ giấu người giấy vào nơi sâu nhất của mình – một vũng nước dưới gốc cây. Vũng nước đó sâu không thấy đáy, xanh thẳm và tĩnh lặng. Một hình nhân giấy mang vóc dáng người đàn ông khỏe mạnh chìm xuống đáy nước.

“Tôi cũng học được cách làm rồi.”

Bạch Đoàn Đoàn lại trở nên vui vẻ: “Vậy thì tốt quá.”

Bạch Đoàn Đoàn thực sự mong Đại Thụ có thể sống mãi. Nó ở bên Đại Thụ hết năm này qua năm khác, chứng kiến vô số mùa xuân thu của Trường Sinh Giới, nhìn ngắm tất cả con người ở đây, cho đến khi Trường Sinh Giới không còn nơi nào để nó quan sát nữa.

Bạch Đoàn Đoàn cảm thấy Trường Sinh Giới không còn cần đến nó nữa. Thế giới này thực sự rất tốt. Đại Thụ rất tốt, thấu hiểu lòng người, sẵn sàng lắng nghe, học hỏi điều mới và tôn trọng nó. Con người ở đây cũng rất thân thiện, an cư lạc nghiệp, cuộc sống viên mãn.

Chỉ là, Bạch Đoàn Đoàn ở Trường Sinh Giới quá lâu rồi. Thời gian trôi qua quá dài khiến nó có cảm giác mình lại bị giam hãm một lần nữa. Nó muốn đi ra khỏi Trường Sinh Giới.

Nó thực sự rất thích Đại Thụ, rất muốn mang Đại Thụ cùng rời đi đến các thế giới khác, nhưng nó biết nếu bứng Đại Thụ đi, Đại Thụ sẽ chết. Vì vấn đề này, Bạch Đoàn Đoàn cố gắng ở lại, nó tự nhủ: Đợi thêm chút nữa đi, thêm một thời gian nữa rồi hãy rời khỏi đây.

Đợi mãi đợi mãi, thời gian càng dài, Bạch Đoàn Đoàn càng cảm thấy đau khổ. Nó không muốn Đại Thụ chết, nhưng cũng không muốn bị giam chân ở một chỗ mãi. Nó bắt đầu trở nên khó chịu, ít nói hẳn đi. Đại Thụ nhanh chóng nhận ra sự khác thường của nó.

"Tiểu Bạch, bạn sao vậy? Có chuyện gì không vui sao?" Đại Thụ hỏi. Bạch Đoàn Đoàn nhỏ giọng: “Đại Thụ, tôi muốn rời khỏi đây.”

Bạch Đoàn Đoàn cứ ngỡ mình sẽ bị trách móc, hay nghe những lời phàn nàn, gào thét giận dữ.

"Ồ, chuyện này hả. Tiểu Bạch muốn ra ngoài chơi thì cứ đi đi." Giọng Đại Thụ vẫn dịu dàng như lúc ban đầu, ấm áp như gió xuân, khiến Bạch Đoàn Đoàn vốn đang hơi áy náy cảm thấy thụ sủng nhược kinh.

"Thật sao? Bạn không giận à?" “Sao lại giận chứ? Muốn ra ngoài chẳng phải rất bình thường sao? Từ ngày đầu tiên bạn đến Trường Sinh Giới, tôi đã biết Tiểu Bạch sẽ có ngày rời đi. Chỉ là không ngờ bạn có thể ở bên tôi lâu đến vậy. Mỗi ngày tôi đều sống rất vui vẻ, được bạn ở bên lâu như thế này tôi đã mãn nguyện lắm rồi.”

Đại Thụ chân thành nói tiếp: “Không thể chỉ vì niềm vui của riêng tôi mà phớt lờ bạn được. Niềm vui của Tiểu Bạch cũng quan trọng lắm chứ. Bạn thấy không thoải mái thì chắc chắn là không vui rồi, nơi này đã không còn phù hợp với bạn nữa, muốn đổi nơi khác là chuyện hết sức bình thường.”

“Tiểu Bạch đừng bận tâm gì cả, vốn dĩ bạn là người tự do tự tại. Tôi là một cái cây, không thể cử động, không thể vì tôi mà giam hãm bạn mãi được, như thế là không công bằng với bạn. Nếu một ngày nào đó tôi nhớ bạn quá, tôi sẽ đi tìm bạn.”

“Bạn đã dạy tôi cách làm người giấy rồi, tôi đã học được. Nếu nhớ bạn, tôi sẽ làm thêm một người giấy nữa. Đợi khi tôi tích góp đủ nhiều, tôi sẽ đi tìm bạn.”

Lần này Bạch Đoàn Đoàn hoàn toàn trút bỏ được gánh nặng tâm lý. Nó không còn chút áp lực nào, chỉ cảm thấy thân tâm sảng khoái, muốn chạy loạn khắp thế gian để bày tỏ niềm vui sướng của mình.

"Bạn đến tìm tôi?" Chuyện này Bạch Đoàn Đoàn chưa từng dám nghĩ tới. Chi Chi là một cái cây mà.

"Đúng vậy, chúng ta là bạn mà. Bạn có thể tìm thấy tôi thì chứng tỏ tôi cũng có thể tìm thấy bạn, chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn thôi." "Chính Tiểu Bạch đã nói bạn bè là phải có sự tương tác qua lại. Nếu một ngày tôi nhớ bạn quá, tôi sẽ đi tìm bạn. Mang theo người giấy bạn dạy, tôi sẽ mãi mãi không chết, đúng như lời bạn nói." "Đi đi Tiểu Bạch, cứ yên tâm ra ngoài chơi đi, nhớ phải luôn vui vẻ nhé." “À còn nữa, nếu nhớ tôi thì bạn cũng có thể quay về đây chơi với tôi mà.”

Lần này Bạch Đoàn Đoàn hoàn toàn thanh thản. Hắc Đoàn Đoàn khiến Bạch Đoàn Đoàn tự bế, để lại sự day dứt và tự trách sâu thẳm trong tim; còn Đại Thụ lại mang đến cho nó sự bao dung, không gian phát triển vô hạn và một trái tim có thể sưởi ấm mọi thứ trên đời.

Nó cảm thấy lần này mình thực sự đã trở lại thành chính mình của lúc ban đầu. Nó vui lắm. Có thể rong ruổi khắp thế gian, chẳng phải đó chính là bản thể sơ khai của nó sao.

“Được thôi, khi nào nhớ bạn, tôi sẽ về tìm bạn.”

Bạch Đoàn Đoàn rời khỏi Trường Sinh Giới, nó lại bắt đầu lang thang khắp nơi như một linh hồn cô độc, trôi dạt trong thế giới sương trắng.

Hắc Đoàn Đoàn – kẻ vẫn luôn âm thầm theo dõi – cũng học theo Bạch Đoàn Đoàn cách làm người giấy, chỉ có điều thứ nó làm ra lại không giống ở Trường Sinh Giới.

“... Các ngươi chắc cũng tính là người nhỉ, giống như lời Bạch Đoàn Đoàn nói, có hai tay, hai chân, có ngũ quan và biết nói chuyện. Ta làm nhiều như thế này, nếu Tiểu Bạch nhìn thấy chắc chắn sẽ thích lắm nhỉ.”

Hắc Đoàn Đoàn âm thầm nặn ra từng sinh vật hình người vô cảm, không có cảm xúc hay tư tưởng. Nó đang mong chờ ngày Bạch Đoàn Đoàn phát hiện ra.

Đây là món quà nó muốn dành tặng cho Bạch Đoàn Đoàn. Không chết, lại còn rất nghe lời.

Trước Tiếp