Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này

Chương 240

Trước Tiếp

Khi tôi mở mắt ra, khung cửa sổ khách sạn ngập trong cơn mưa đập vào tầm nhìn.

rầm rầm, tiếng sấm và mưa đan xen, vang vọng khắp bầu trời.

Đã hơn một tuần kể từ khi tôi bước vào không gian này, và trời đã mưa liên tục ba ngày qua. Mùa mưa đã thực sự bắt đầu.

Piiik, piik! Pik!

Fox l**m má tôi, k** r*n và khóc lóc đầy lo lắng. Tôi khó khăn lấy lại ý thức, vặn vẹo thân người, nhấc phần thân trên dậy và nhìn đồng hồ.

May mắn là vẫn chưa quá muộn, nhưng trễ hơn hôm qua rất nhiều. Sao không ai đánh thức tôi dậy nhỉ?

Khi ngồi xuống giường, một cơn đau nặng nề chạy dọc phía sau đầu tôi. Tôi lập tức nhận ra rằng không chỉ cơn đau đầu mà cả cơ thể tôi cũng uể oải, và tình trạng không được tốt cho lắm.

“Han Yi-gyeol, dậy rồi à?”

Tôi vẫn chưa thể đứng lên khỏi chỗ ngồi, chỉ thở dài, thì Kim Woo-jin bước vào phòng. Cậu ấy đi thẳng đến chỗ tôi, nhìn quanh với ánh mắt lo lắng rồi lên tiếng.

“Trông anh mệt mỏi lắm… có muốn ngủ thêm không?”

“Không, tôi ngủ đủ rồi. Những người khác đâu?”

“Đang tập trung trong phòng đối diện. Tôi tới để đánh thức anh…”

“Tôi đi rửa mặt rồi qua đó.”

Kim Woo-jin tặc lưỡi không hài lòng khi tôi đứng dậy, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

“Anh đã làm việc liên tục bốn ngày không nghỉ. Chúng tôi làm cách ngày, nhưng anh không được nghỉ ngơi chút nào.”

“Không sao đâu, ngày kia tôi được nghỉ. Chỉ cần cố thêm một chút nữa thôi.”

Mỗi thứ Ba là ngày nghỉ của Dies. Chúng tôi bắt đầu làm việc vào thứ Tư, nên thứ Ba tuần này là ngày nghỉ đầu tiên của chúng tôi.

Để lại Kim Woo-jin phía sau, tôi bước vào phòng tắm và tắm nước lạnh. Khi cơ thể được làm dịu lại, tôi cảm thấy khá hơn một chút. Dáng vẻ trong gương trông không khác gì thường ngày.

Khi thay đồ xong, tôi cùng Kim Woo-jin bế Fox sang phòng đối diện. Edward đón tôi với khuôn mặt đỏ bừng.

“Tôi cuối cùng cũng tìm ra manh mối rồi!”

“Thật vậy sao?”

Đây là tin tốt đầu tiên tôi nhận được trong suốt một tuần qua. Khi tôi ngồi xuống ghế sofa để lắng nghe lời giải thích, Woo Seo-hyuk đặt phần cơm hộp của tôi trước mặt. Vì tôi dậy muộn một mình nên dường như mọi người khác đã ăn xong và dọn dẹp hết rồi.

“Không gian này được cấu tạo bởi rất nhiều đường. Tôi có thể nhìn thấy những đường đó nhờ năng lực của tôi.”

“Đường dây ư?”

“Đúng vậy. Giống như không gian được tạo ra này hoặc năng lực liên quan đến tinh thần… khi nói đến việc tương tác với người khác, thì có thể nhìn thấy đường dây kết nối.”

Edward lấy ra một tờ giấy và một cây bút, bắt đầu vẽ một bức tranh đơn giản. Edward vẽ hai người bằng bút đen, sau đó dùng bút đỏ vẽ một đường kết nối giữa hai người.

“Nếu lấy năng lực tinh thần làm ví dụ, nó sẽ như thế này. Nếu Người A sử dụng năng lực tinh thần của mình lên Người B, thì một đường như thế này sẽ được kết nối. Thực ra, đó là một dòng chảy năng lượng… cách biểu đạt giống nhất là dùng từ đường dây.”

“Ý cậu là không gian này đầy những thứ giống như những đường dây đó?”

“Đúng vậy. Và chúng ta và không gian này đang tương tác. Ngay cả chiếc ghế mà Han Yi-gyeol-ssi đang ngồi, dưới góc nhìn của tôi bằng năng lực, cũng được tạo thành từ đường dây. Vô số đường màu đen.”

Điều này rất thú vị vì đây là lần đầu tiên tôi nghe nói về nó. Biểu cảm trên khuôn mặt của những người khác cũng tương tự tôi.

“Vậy chúng ta chỉ cần xóa những đường đó đi là được chứ?”

“Không. Anh phải tìm ra một đường có màu khác.”

Edward lắc đầu trước câu hỏi của Kwon Jeong-han và tiếp tục.

“Đó là đường dây mà tôi đã tìm kiếm suốt một tuần. Và sáng nay, cuối cùng tôi đã tìm thấy một đường màu xám nhạt hơi mờ. Có quá nhiều đường đen nên tôi mới nhận ra muộn như vậy.”

Gương mặt cười của Edward trông thoải mái hơn nhiều so với ngày hôm qua. Thật may mắn khi gánh nặng mà cậu ấy tích lũy trong suốt một tuần dường như đã giảm bớt phần nào.

“Nếu theo dõi đường màu xám đó, chúng ta sẽ tìm ra nguồn gốc của không gian này. Nếu phá hủy nó, chúng ta cũng có thể thoát ra khỏi không gian này.”

“Mất bao lâu vậy?”

“Tôi phải kiểm tra từng chỗ trong khách sạn… ít nhất cũng cần mười ngày hoặc hơn. Thành thật mà nói, đây là lần đầu tôi gặp tình huống như thế này, nên khó nói chính xác.”

“Chỉ cần vậy là đủ rồi.”

Tôi chân thành nói. Bây giờ khi tôi đã chắc chắn rằng chúng tôi có thể thoát ra, mọi thứ đã tốt hơn nhiều so với trước đây.

“Có lẽ tuần sau, khách sạn sẽ được kiểm tra xong… tôi có thể sẽ phải ra ngoài dọc theo đường dây màu xám. Nhưng điều đó có được không?”

Edward hỏi một cách thận trọng, và Cheon Sa-yeon, người đang khoanh tay lắng nghe, trả lời.

“Nếu vậy thì tất nhiên là được. Sẽ rất nguy hiểm nếu đi ra ngoài một mình, nên nhất định phải đi cùng với ai đó có khả năng chiến đấu.”

“Okie.”

Tôi không có cảm giác thèm ăn, nên chỉ gắp vài món ăn kèm trong hộp cơm và đóng nắp lại. Dù sao thì giờ cũng đến lúc phải đi làm.

Bên ngoài vẫn đang mưa, nhưng tôi cảm thấy tốt hơn nhiều so với hôm qua. Chúng tôi có thể thoát khỏi không gian này. Đó là hy vọng duy nhất của tôi.

***

Khi đêm muộn, mưa càng lớn hơn. Số lượng khách giảm đáng kể so với trước, vì cơn mưa nặng hạt khiến tầm nhìn phía trước trở nên khó khăn.

“Khụ.”

Khi gần hết giờ làm, tôi ho nhẹ vài tiếng và lặng lẽ đi lên sân thượng, mang theo một lon bia. Khi tôi mở cánh cửa sắt đóng chặt, gió và mưa tạt vào mặt, để lộ khung cảnh đêm.

“Khụ, khụ.”

Tôi dùng năng lực gió để chặn mưa và mở lon bia. Ánh sáng từ tòa nhà trắng lấp lánh trong tầm mắt tôi, phía xa bên ngoài cơn mưa che khuất tầm nhìn.

Nhìn nó, tôi uống cạn một lon bia rồi quay trở lại tầng một. Cơ thể tôi hơi ướt vì luồng gió nhẹ không thể hoàn toàn chắn mưa.

Ngay khi tôi ném lon bia rỗng vào thùng thu gom, Kim Woo-jin phát hiện ra tôi và bắt chuyện. Suýt chút nữa tôi bị bắt quả tang.

“Anh vừa ở ngoài à? Tóc hơi ướt kìa.”

“Ừm. Tôi vừa giúp chuyển mấy thùng bia ở ngoài vào.”

“Sao anh không gọi tôi?”

“Cậu phải làm cocktail mà.”

Kim Woo-jin, người đã tiến bộ vượt bậc trong việc pha chế cocktail suốt tuần qua, giờ đây đã trở thành một phần không thể thiếu của đội bartender. Cậu ấy pha chế giỏi và có gương mặt ưa nhìn, ai mà không thích chứ.

“Hôm nay cậu học pha chế món gì?”

“Blue Sapphire.”

“Pha cho tôi một ly được không?”

Kim Woo-jin, người ngượng ngùng mỉm cười trước lời khen, gật đầu.

“Ừm. Tôi pha ngay bây giờ nhé?”

“Được đấy.”

Tôi theo Kim Woo-jin, người lập tức đi đến quầy. Kim Woo-jin bắt đầu pha chế cocktail từ các nguyên liệu còn lại ở bên kia quầy, nhanh chóng hoàn thành ly Blue Sapphire và đặt nó trước mặt tôi. Ly cocktail xanh lấp lánh dưới ánh đèn đầy màu sắc treo trên quầy bar.

Tôi đảm bảo không có ai xung quanh rồi hạ thấp giọng.

“Wow, cậu trông như chuyên gia thực thụ rồi. Sau này về Hàn Quốc, sao không thử thi chứng chỉ?”

“Dù không có bằng, tôi vẫn có thể pha chế cho anh bất cứ khi nào anh muốn.”

Cũng đúng. Nếu nghĩ thực tế, chỉ cần chuẩn bị nguyên liệu và dụng cụ là đủ.

Tôi nhấp một ngụm cocktail, hương vị chanh tươi mát cùng với gas lan tỏa trong miệng. Hương vị hài lòng của ly cocktail khiến tôi mỉm cười.

“Ngon lắm.”

“Thật, thật sao?”

Kim Woo-jin, người đang nhìn tôi với vẻ mặt căng thẳng, cười tươi khi nghe lời đó. Khi tôi đang uống cocktail trong bầu không khí thân thiện, Go Dong-ju từ tầng hai bước xuống và tìm thấy chúng tôi.

“Cái gì đây, tên nhóc này. Lại uống nữa à?”

Go Dong-ju, người gọi tôi là “tên nhóc” thay vì tên Han Yi-gyeol, hơi nhíu mày.

“Mấy ngày nay tôi còn chưa được uống một ngụm nào. Hôm qua cậu còn trộm bia uống nữa… mà trông ngon đấy"

“Chỉ là một ly cocktail thôi.”

“Cocktail chẳng phải cũng là đồ uống có cồn sao? Với lại, đây là Blue Sapphire. Ở chỗ chúng ta, nồng độ cồn còn cao hơn bình thường… uống vừa phải thôi, nghe chưa?”

Làm việc cùng nhau vài ngày, có vẻ như Go Dong-ju đã quen với điều này nên chỉ lắc đầu.

“Nhìn cậu giống như thấy Hyung-nim của chúng tôi hồi trước vậy.”

Tôi thở dài nhìn Go Dong-ju đang bước đi với vẻ mặt khó hiểu, và bất chợt ly cocktail trong tay tôi biến mất.

“Kim Woo-jin?”

Kim Woo-jin, người vừa lấy đi ly cocktail, khuôn mặt cứng đờ, chậm rãi chớp mắt.

“Mấy ngày nay anh đều thế này à? Han Yi-gyeol, anh hôm qua cũng uống nữa à?”

“Cái đó…”

Đúng là tôi có uống. Một ly cocktail do Woo Seo-hyuk pha. Thấy tôi do dự không trả lời ngay, biểu cảm của Kim Woo-jin càng méo mó hơn. Đây là lần đầu tiên cậu ấy tỏ thái độ như vậy kể từ khi chúng tôi trở nên thân thiết.

“Hai ngày trước anh uống cocktail tôi pha. Nhưng hôm qua anh cũng uống? Lại còn cả bia nữa?”

“Không, cái đó…”

Không ngờ cậu ấy lại phản ứng gay gắt như vậy khi bị bắt quả tang, tôi thật sự lúng túng. Nghe như thể tôi uống mỗi ngày. Nhưng thật ra chỉ là một ly cocktail và một lon bia thôi mà.

“Hôm nay dừng lại đi. Và từ giờ tôi sẽ không pha chế cho anh nữa.”

“Khoan đã, Kim Woo-jin. Không cần phải nghiêm trọng vậy đâu. Thường thì mọi người cũng chỉ uống một chút bia sau giờ làm mà…”

“Anh uống mỗi ngày.”

Kim Woo-jin lạnh lùng ngắt lời tôi.

“Và tôi đoán anh đã uống liên tục ba ngày rồi.”

“Ờ thì…”

“Han Yi-gyeol…”

Khi tôi không trả lời được lời trách cứ nặng nề và tránh ánh mắt của cậu ấy, Kim Woo-jin hạ giọng, hỏi với vẻ mềm mỏng hơn.

“Không phải là anh đang cố gắng chịu đựng bằng cách uống rượu đó chứ… anh có thể thành thật với tôi không?”

“Tôi không hiểu ý cậu.”

“Làm ơn, hãy nói với tôi nếu anh cảm thấy khó khăn.”

Một nụ cười gượng gạo thoáng qua môi tôi trước lời đề nghị bất ngờ đó. Tôi hạ bàn tay trống rỗng xuống dưới bàn để Kim Woo-jin không thấy, rồi siết chặt nó lại.

“Tôi không có khó khăn gì cả, Kim Woo-jin.”

Tôi không nói dối, thật sự không khó khăn. Giờ đây, ngay cả khi đứng cạnh Kwon Se-hyun, tôi cũng không còn cảm thấy những cảm xúc đặc biệt nào nữa. Cheon Sa-yeon vẫn tỏ ra quan tâm đặc biệt đến Kwon Se-hyun, nhưng… điều đó chẳng quan trọng với tôi, miễn là cái tên kia không bị lộ ra.

Tôi nhún vai, trả lời nhẹ nhàng, nhưng biểu cảm của Kim Woo-jin vẫn không hề dịu đi. Ôi trời, cậu ấy thật sự không có nhiều niềm tin với tôi. Buồn ghê.

“Được rồi. Như cậu nói, tôi sẽ ngừng uống từ bây giờ. Vậy nên đừng lo lắng nữa… khụ!”

Lời nói định xoa dịu Kim Woo-jin bất ngờ bị cắt ngang bởi cơn ho đột ngột. Khụ, khụ! Tôi cúi người xuống, chống tay lên quầy bar trong khi ho không dứt.

“Han Yi-gyeol!”

Cơn ho liên tục khiến tôi không kịp lấy hơi, ngực đau nhói. Lúc này tôi mới nhận ra cảm giác lạnh giá đang len lỏi khắp cơ thể, trước đó bị cơn say che lấp.

“Khụ… ừ…”

“Ha, Han Yi-gyeol. Anh ổn không? Có đau nhiều không?”

Ngay khi cơn ho ngừng lại, cảm giác chóng mặt ập đến. Kim Woo-jin, thấy tôi không thể ngồi thẳng lưng lên, vội

vàng chạy lại gần.

‘Lạnh quá…’

Lòng bàn tay Kim Woo-jin chạm vào trán tôi lạnh đến kỳ lạ. Không, có phải tôi đang nóng lên không?

Một cơn đau đầu dữ dội ập đến, khiến tôi nhắm mắt lại.

Trước Tiếp