Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lee Soo-jin cúi đầu, gương mặt nhợt nhạt. Có vẻ như cô ta đã kiệt sức vì ảnh hưởng của việc kiểm soát cảm xúc quá mức.
Kwon Jeong-han, người đã che lại mắt Lee Soo-jin bằng chiếc khăn bịt, khẽ thở dài, trông cũng khá mệt mỏi.
“Tình trạng của tôi không được tốt lắm, nên có lẽ tôi phải nghỉ ngơi khoảng một ngày trước khi sử dụng năng lực thêm lần nữa.”
“Không sao. Tôi nghĩ chúng ta đã khai thác được tất cả những gì có thể.”
Kwon Jeong-han, sau khi kết thúc việc sử dụng năng lực, không còn thái độ bám sát tôi như trước. Chúng tôi để lại Lee Soo-jin và rời khỏi phòng huấn luyện.
“Han Yi-gyeol, cậu định gặp ngay người mà chúng ta đã giải cứu à?”
“Phải. Có vẻ như tình trạng của cô ấy tốt hơn.”
Khi tôi trả lời câu hỏi của Ha Tae-heon, Woo Seo-hyuk lập tức giải thích.
“Người đó hiện đang ở một phòng bệnh riêng. Vì Han Yi-gyeol-ssi cũng đã tỉnh lại mà không có vấn đề gì, nên tôi đoán là cô ấy cũng đã tỉnh rồi.”
“Tốt lắm. Làm phiền anh dẫn đường.”
“Vâng. Mời đi theo tôi.”
Chúng tôi nhanh chóng đi lên tầng bốn, nơi có phòng bệnh, và tiến về phía cuối hành lang.
“Chỉ để chắc chắn, tôi đã yêu cầu một người đáng tin cậy trong đội của tôi trông chừng, nhưng… đôi cánh trên lưng cô ấy quá lớn, rất khó để che giấu hoàn toàn. Tôi vẫn có chút lo lắng.”
“Chúng ta không còn cách nào khác.”
Đôi cánh ấy lớn đến mức không thể che đậy hoàn toàn ngay từ đầu. Ngay cả khi tin tức không lan ra lần này, nếu cô ấy cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn chuyện về đôi cánh sẽ bị đồn thổi khắp nơi.
“Chúng ta vào thôi.”
Sau khi gõ nhẹ lên cửa phòng bệnh, tôi từ từ mở cửa. Phòng bệnh của Requiem vốn đã quá quen thuộc với tôi vì tôi từng được chăm sóc tại đây nhiều lần.
“Ah…”
Vừa bước vào, tôi đã nhìn thấy chiếc giường ngay trước mặt. Người phụ nữ đang ngồi trên giường quay đầu lại nhìn tôi.
Mái tóc đen dài ngang lưng và đôi cánh trắng lớn trên lưng cô gợi lên hình ảnh của một thiên thần.
Không giống như Lee Soo-jin, tôi không cố tìm hiểu thông tin cá nhân của cô ấy vì cô ấy chỉ là một nạn nhân vô tình bị cuốn vào và không liên quan đến Giáo đoàn Praus. Tôi không biết tên cô ấy, nên thay vì chào hỏi, tôi hỏi thăm.
“Cô thấy thế nào rồi?”
“Ngài là…”
Nghe thấy câu hỏi của tôi, cô ấy ngạc nhiên, mở to mắt, rồi loạng choạng đứng dậy. Gương mặt vẫn còn tái nhợt khiến tôi do dự, không biết có nên dùng gió để đỡ lấy cơ thể gầy gò của cô ấy không. Nhưng trước khi tôi kịp làm gì, cô ấy đã lấy lại thăng bằng và lao đến phía tôi.
“Cảm ơn…!”
“Ừm?”
Người phụ nữ bật khóc, tay nắm chặt lấy tay tôi.
“Ngài là người đã cứu tôi, đúng không? Lúc đó… tôi đã nghe thấy. Dù chỉ là giọng nói, nhưng chắc chắn là ngài.”
“Đúng vậy, nhưng…”
Tôi có chút lúng túng. Tôi đâu phải người duy nhất đi cứu cô ấy. Hơn nữa, tôi không giỏi đối phó với những người có thiện cảm đặc biệt với mình.
‘Ước gì có ai đó giúp mình lúc này.’
Nếu được, tôi hy vọng đó là Cheon Sa-yeon hoặc Park Geon-ho – những người có tài ăn nói… Nhưng khi vô thức quay lại nhìn, tôi giật mình trước ánh mắt lạnh lùng của Cheon Sa-yeon.
Tại sao anh ta lại có vẻ khó chịu như vậy? Park Geon-ho… thái độ đó là sao chứ? Woo Seo-hyuk không có ý định bước lên phía trước, còn Kim Woo-jin và Kwon Jeong-han thì rõ ràng không phải lựa chọn tốt.
Cuối cùng, chỉ còn Min Ah-rin. Khi tôi nhìn cô ấy với ánh mắt cầu cứu, Min Ah-rin mỉm cười nhẹ nhàng.
“Tôi hiểu cô rất vui mừng, nhưng làm ơn bình tĩnh lại một chút nhé.”
Min Ah-rin bước đến gần người phụ nữ, dịu dàng an ủi và dìu cô trở lại giường.
“Cô vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Chúng ta có nhiều thời gian, cứ từ từ nói chuyện.”
“À, cảm ơn.”
“Tôi tên là Min Ah-rin, là một trị liệu sư của Hội Requiem. Còn cô?”
“Tôi… tôi tên là Choi Ga-young.”
Choi Ga-young, sau khi ngập ngừng liếc nhìn xung quanh, nhẹ nhàng hỏi tôi:
“Tôi nghe trị liệu sư mang đồ ăn nói đây là tòa nhà của Hội Requiem. Vậy, tất cả những người khác cũng là thành viên của Requiem sao?”
“Không phải tất cả, nhưng đa số là vậy.”
Tôi không cần tiết lộ rằng Ha Tae-heon đến từ Roheon, nên tôi trả lời ngắn gọn. Vì đã biết tên cô ấy, tôi cũng nên giới thiệu bản thân.
“Choi Ga-young-ssi, tôi là Han Yi-gyeol. Tôi không thuộc hội nào cả, nhưng vì một số lý do, tôi đang hợp tác với Hội Requiem.”
Nghe vậy, Choi Ga-young hơi mở to mắt, gật đầu liên tục.
“Có thể hơi khó nhớ lại, nhưng cô có thể kể cho tôi biết cô bị bắt như thế nào và bị ép thực hiện thí nghiệm ra sao không?”
“Thí nghiệm…”
Gương mặt Choi Ga-young méo mó vì đau đớn. Đôi cánh của cô, vốn im lìm, run rẩy và vỗ nhẹ một chút.
“…nhà tôi ở Daejeon.”
Sau một hồi ngập ngừng, Choi Ga-young bắt đầu kể câu chuyện của mình một cách chậm rãi.
Choi Ga-young, sống ở Daejeon, vừa tốt nghiệp đại học và đang tìm việc làm.
Dù đã thức tỉnh khả năng, cô chỉ là hạng C và khả năng là ‘tự chữa lành’, nên mục tiêu của cô là làm việc tại một công ty bình thường chứ không phải trong hội.
Ngày của cô không có gì đặc biệt. Choi Ga-young, người học để lấy chứng chỉ đến khuya, chỉ rời thư viện khi màn đêm đã buông xuống.
“Con đường đó tuy bình thường không có nhiều người. Nhưng hôm đó… không có ai cả, thật kỳ lạ.”
Cảm thấy có điều gì đó bất thường, nhưng cô đã gần đến cuối con đường. Chỉ còn ba phút nữa là về đến nhà. Ở đó, cô bị Giáo đoàn Praus bắt cóc.
‘Họ sử dụng năng lực để ngăn người khác tiếp cận, sau đó bắt cóc.’
Tôi nhớ đến lời Doctor đã nói.
“Dù chỉ là hạng C, cô ta có khả năng tự chữa lành và vẫn còn sống.”
Có vẻ như hắn đã biết năng lực của Choi Ga-young từ trước và bắt cóc cô để thực hiện thí nghiệm.
“Sau đó… tôi liên tục chịu đau đớn.”
Nhớ lại những gì đã trải qua, Choi Ga-young ôm lấy đôi vai run rẩy của mình. Tôi thở dài và hỏi một câu khác.
“Cô có biết gì về người đàn ông tên Doctor không?”
“…hắn ta lúc nào cũng làm gì đó hoặc thực hiện thí nghiệm.”
Với gương mặt nhợt nhạt, Choi Ga-young cố gắng tiếp tục lời kể.
“Năng lượng của hắn rất mạnh. Ít nhất là hạng S… và tôi nghe nói hắn là một ‘nhà chế tạo Tổng hợp*’.”
(kiểu kết hợp được các nguyên liệu để tạo ra một vật phẩm mới)
“nhà chế tạo Tổng hợp? Cô chắc chứ?”
“Tôi không biết ai đã nói vì tôi bị bịt mắt, nhưng chắc chắn đó là giọng của một phụ nữ rất trẻ…”
Giọng phụ nữ trẻ… nếu vậy.
‘Có lẽ là Abel.’
Doctor. Người này chắc chắn là một thành viên của Giáo đoàn Praus. Mối quan hệ của hắn cũng rất sâu, giống như Samael hay Abel.
(Kali /nữ/ trùm - Samael /nam/ thanh niên đeo mặt nạ giống đội trưởng- Abel /nữ/ quyến rũ - Doctor /nam/ to lớn kiểu đồ tể mạng mặt nạ khí - con rối / nữ/ )
‘Cheon Sa-yeon có biết về Doctor không?’
Có quá nhiều người xung quanh, và tôi chưa có cơ hội nói chuyện riêng với anh ta vì vừa gặp Lee Soo-jin và Choi Ga-young lần lượt. Tôi sẽ đợi cơ hội sau để gặp Cheon Sa-yeon.
“Cô còn biết gì khác không?”
“Umm, ngoài tôi, còn có những nạn nhân khác bị bắt cóc. Tôi không biết con số chính xác. Thực lòng, tôi. cũng không biết họ còn sống hay không… Hầu hết dường như đã chết vì không chịu nổi thí nghiệm…”
“……”
“Và hắn nói sắp tới sẽ đi Mỹ. Nếu không được cứu… chắc tôi cũng đã bị đưa sang đó.”
Đó cũng là câu trả lời mà Lee Soo-jin đã đưa ra. Giờ thì rõ ràng Doctor đã chạy trốn sang Mỹ.
Yêu cầu của Luzel và Luke cũng vậy. Hơn nữa, số lượng người mất tích nhiều như vậy khiến tôi không thể. ngừng bận tâm.
“Khi nghĩ lại lúc đó, tôi vẫn thấy sợ. Ha, Han Yi-gyeol-ssi. Anh là ân nhân của tôi.”
Xem ra tôi phải tự mình đi Mỹ. Ở Mỹ có Chloe, phó hội trưởng của Athena, người tôi từng gặp trước đây, nên tôi sẽ cố liên lạc với cô ấy trước.
“Xin lỗi… anh có đang nghe không?”
“À, vâng. Tôi đang nghĩ một chút. Cảm ơn vì cô đã trả lời thật lòng.”
“Không có gì.”
“Nếu nhớ ra được điều gì mới về Doctor, dù là chi tiết nhỏ, cô có thể cho tôi biết được không?”
“Tôi sẽ làm vậy.”
Tôi nhìn Choi Ga-young, người gật đầu hứa sẽ hợp tác, sau đó dời ánh mắt sang đôi cánh khổng lồ trên. lưng cô.
“Giờ nhìn lại… chúng ta nên làm gì với đôi cánh này đây?”
Nó được gắn bởi Doctor, một nhà chế tạo từ hạng S trở lên, nên tôi không nghĩ có thể dễ dàng tháo bỏ… Tôi cần hỏi thêm khi Luzel và Luke đến. Nếu có thể gỡ bỏ đôi cánh quái vật mà cô ấy không mong muốn này, chúng tôi phải làm điều đó.
Tôi hy vọng có thể giúp cô ấy trong khả năng của mình. Dù sao, nếu định chế tạo thuốc giải hoặc chất trung hòa cho loại thuốc này…
“Han Yi-gyeol.”
“Vâng?”
Khi đang sắp xếp những việc cần làm sau khi gặp Luzel và Luke, tôi quay lại trước tiếng gọi của Ha Tae-heon. Anh ẤY cầm điện thoại trên tay, có vẻ vừa nghe cuộc gọi trong lúc nghe câu chuyện của Choi Ga-young.
“Nhà chế tạo Luzel nói họ vừa đến Requiem.”
“Thật sao?”
Sau khi suy nghĩ một chút, tôi hỏi Cheon Sa-yeon:
“Tôi có thể gọi cô ấy đến đây được không?”
“Không vấn đề gì, cứ làm sao cậu thấy tiện.”
Woo Seo-hyuk, người đứng sau Cheon Sa-yeon từ nãy và lắng nghe cuộc trò chuyện, liền lên tiếng:
“Tôi sẽ chờ trước thang máy và dẫn họ tới đây ngay khi họ tới.”
“Vâng. Nhờ anh.”
Sau khi thấy Woo Seo-hyuk rời khỏi phòng bệnh, tôi quay sang Choi Ga-young, người đang nhìn chúng tôi với ánh mắt lo lắng.
“Choi Ga-young-ssi, nhà chế tạo sẽ đến ngay bây giờ. Chúng ta sẽ xem liệu có thể tháo đôi cánh này không.”
“Nếu, nếu tháo được…”
“Đúng vậy. Cô không thể cứ giữ chúng mãi được, đúng không? Trông chúng có vẻ phiền toái và nặng nề. Còn chưa kể ánh mắt từ người xung quanh.”
“À…”
“Tôi không thể chắc chắn về khả năng của nhà chế tạo, nhưng nếu có thể gỡ bỏ, tôi sẽ giúp.”
Tôi không muốn gây thêm rắc rối không cần thiết, dù cũng vì cảm thấy có lỗi với Choi Ga-young. Việc để lộ ra rằng một phần cơ thể quái vật đã được gắn vào một con người là điều không thể chấp nhận được.
Những người khác, bao gồm cả Cheon Sa-yeon và Ha Tae-heon, chắc hẳn cũng nghĩ giống tôi. Với tình hình đã phức tạp bởi Giáo đoàn Praus, những yếu tố gây rối khác cần phải được loại bỏ nhanh chóng.
“Xin chào~!”
Woo Seo-hyuk, người đã rời đi đón khách, quay lại ngay lập tức. Luzel, người bước vào phòng bệnh sau Woo Seo-hyuk, cất tiếng chào rộn ràng và mỉm cười rạng rỡ. Đi cùng cô ấy là Luke.
“xin chào.”
“Dạo này thế nào? Năng lực giả Han Yi-gyeol, vụ ở câu lạc bộ ổn cả chứ?”
“Tất nhiên rồi.”
Không khí có phần ngượng ngùng trong phòng bệnh trở nên sôi động hơn với sự xuất hiện của Luzel. Sau khi bắt tay với Luzel, tôi giới thiệu cô ấy với Choi Ga-young.
“Đây là Choi Ga-young-ssi, nạn nhân trong vụ án m* t** này.”
Ánh mắt của Luzel và Luke đồng thời dời sang đôi cánh trên lưng Choi Ga-young. Trong đôi mắt họ ánh lên một sự quan tâm khó diễn tả.