Tôi Ghét Anh, Đồ Phiên Bản Già Nua

Chương 3

Trước Tiếp

11.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Lương Thời Tự đã quần áo chỉnh tề.

Tôi ngơ ngác nhìn anh ấy.

Lương Thời Tự mỉm cười ôn hòa:

“Anh phải đi công tác, khoảng một tuần.”

Công tác?

Một tuần?

Dù trước đây Lương Thời Tự cũng thường xuyên đi công tác đột xuất, nhưng lần này chẳng phải là quá đường đột rồi sao?

Huống hồ, không phải anh ấy vừa mới bận rộn xong một dự án hợp tác đa quốc gia ?

Trong lòng tôi dâng lên một dự cảm không lành.

Nhưng khi nhìn góc nghiêng xuất sắc của Lương Thời Tự, tôi cũng chẳng biết nói gì thêm, chỉ khẽ dặn dò:

“Anh chú ý nghỉ ngơi, đừng làm việc quá sức.”

Vừa cất tiếng, tôi mới nhận ra cổ họng mình khàn đến mức nào.

Tôi: “...”

Lương Thời Tự thắt xong cà vạt rồi tiến về phía tôi, ẩn ý đưa tay xoa nhẹ xương quai xanh của tôi

“Biết rồi. Em nghỉ ngơi cho tốt.”

Lương Thời Tự rời đi.

Tôi lại nằm xuống giường, ngẩn người nhìn trần nhà.

Một lúc sau, tôi lấy điện thoại xem tin nhắn.

Điều nằm ngoài dự tính là Tiểu Lương sau khi gửi tin tối qua xong thì im bặt, đến tận bây giờ vẫn không nhắn thêm gì nữa.

Tôi nghĩ một chút, rồi gõ trả lời:

【Tối qua tôi ngủ sớm, không thấy tin nhắn.】

Vừa gửi xong thì chuông cửa đột ngột vang lên.

Mở cửa ra, Lương Thời Tự mặc vest đứng đó.

Tôi hơi ngạc nhiên:

“Sao anh quay lại rồi? Quên đồ à?”

Lương Thời Tự đứng bên ngoài cửa, ánh mắt âm u nặng nề nhìn tôi chằm chằm.

Ánh mắt của anh ấy dời từ khuôn mặt tôi xuống dần vùng cổ và xương quai xanh.

Tôi khó hiểu nhìn Lương Thời Tự.

Đường quai hàm của Lương Thời Tự căng ch ặ t, môi mím thành một đường.

Anh ấy đột nhiên đưa tay ra, lần theo cổ áo tìm đến hõm cổ tôi, sau đó nhẹ nhàng ấn lên vết hôn còn in trên đấy.

Giọng nói trầm thấp đáng sợ:

"Mạnh Miên, đây chính là kiểu 'ly hôn' mà chị nói với tôi đấy à?"

12.

Dứt lời. Tôi bàng hoàng nhận ra người đứng trước mặt không phải là Đại Lương.

Nhưng tại sao... cậu ấy lại mặc tây trang!?

Có lẽ nhận ra kinh ngạc trong mắt tôi, Lương Thời Tự chậm rãi rút tay về.

“Ồ, tiện tay mua thôi.”

Tôi không khỏi cảm thán, đúng là cùng một người có khác, ngay cả gu chọn đồ cũng y hệt nhau!

Lương Thời Tự chộp ngay lấy sơ hở trong lời nói của tôi, hờ hững hỏi:
"Anh ta đi rồi à?"

Tôi nghiêng người để cậu ấy vào nhà, khẽ “ừ” một tiếng.

Vừa mới đóng cửa lại.

Lương Thời Tự đột nhiên kéo tôi vào lòng.

Bàn tay siết mạnh sau eo, ẩn ý x** n*n.

Giọng cậu ấy trầm xuống:
"Không nỡ ly hôn thế sao? Rốt cuộc chị thấy anh ta có gì tốt? Hả?"

Còn chưa kịp nghĩ ra cách nào để lấp l**m qua chuyện, Lương Thời Tự đã phát huy công suất tối đa cái miệng độc của mình:

“Chị thích anh ta cái gì? Thích anh ta già? Thích anh ta tuổi cao sức yếu tay chân lóng ngóng? Thích vài năm nữa sinh nhật phải ăn đào tiên thay bánh kem? Hay thích nói nhiều vài câu liền sùi cả bọt mép?”

Tôi: “...”

Đúng là cay nghiệt thật.

Có ai lại tự rủa chính mình thế không!

Thấy tôi im lặng, lớp mặt nạ giả vờ điềm tĩnh của Lương Thời Tự cuối cùng cũng rách.

“Chị thích anh ta đến vậy?!”

Thích sao?

Tôi không khỏi rơi vào trầm tư.

Ngay từ đầu, hôn nhân của hai chúng tôi vốn đã không bắt đầu bằng tình yêu.

Nhưng suốt năm năm qua, Lương Thời Tự đã cho tôi đủ mọi vinh quang của một Lương phu nhân nên có.

Tôi giẫm lên vai anh ấy từng bước leo lên cao, đạt được tất cả những gì mình muốn.

Nhưng đúng như người ta vẫn nói.

Hôn nhân chính là nấm mồ của tình yêu, là khởi đầu của việc cảm thấy mất đi sự tươi mới.

Dù giữa chúng tôi không có tình yêu, tôi cũng đã bắt đầu thấy chán ngán cuộc sống bình đạm, lặp đi lặp lại ngày qua ngày này rồi.

Lương Thời Tự đột nhiên cắn tôi một cái, đau đến mức khiến tôi sực tỉnh.

Cậu ấy nghiến răng nghiến lợi:

“Mạnh Miên, chị có biết hoa đậu Hà Lan có ý nghĩa gì không?”

Tôi xoa xoa má đau nhức, thuận miệng hỏi lại:
"Là gì?"

Cậu ấy gằn từng chữ:

“Đồ cũ thì bỏ đi.”

Mãi đến khi nụ hôn nồng nhiệt, l* m*ng của người trước mặt rơi xuống, tôi mới nhận ra Lương Thời Tự rốt cuộc muốn làm gì.

À.

Cậu ấy đang tự "đập chậu cướp hoa" ở chính ngôi nhà của mình.

Tôi nhìn chằm chằm gương mặt trẻ trung khôi ngô ngay trước mắt, có chút hoảng hốt.

Đây chính là sự ngông cuồng và ch iếm h ữu của Lương Thời Tự thời trẻ sao?

Đầu óc tôi quay cuồng.

Bỗng nhiên tôi nhớ lại những tin đồn thất thiệt trước khi kết hôn.

Phong lưu, đa tình, ngông cuồng.

Nhưng Lương Thời Tự trước mắt này lại ngây ngô, hay ghen và cũng rất nhỏ mọn.

Sự tương phản này khiến tôi có chút hưng phấn.

Tôi vô thức đưa tay xoa mái tóc bù xù của cậu ấy, khích lệ bằng cách nhéo nhẹ vành tai.

Thú thật, tôi không có hội chứng "cuồng trai tân".

Nhưng nếu có thể, ai mà chẳng thích một tờ giấy trắng cơ chứ.

Huống hồ, đây vốn dĩ vẫn là Lương Thời Tự, chẳng qua là ở một không gian thời gian khác mà thôi.

Về bản chất, họ vẫn là cùng một người.

Tôi nghĩ, đến lúc mình cần phải thêm chút gia vị mới mẻ vào cuộc sống tẻ nhạt này rồi.

Trước Tiếp