Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 90
Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan
“Sao lại đi tay không thế hả?” Một chân Triển Vũ bị băng bó như xác ướp, tựa vào giường dưới của một chiếc giường tầng, đưa tay về phía Trương Diệp và Chung Viễn Hàng, “Quà thăm hỏi của tôi đâu? Quà Tết của tôi đâu? Mau đưa ra đây.”
“Yên lặng chút đi,” Triệu Bình khoanh tay đứng một bên, lườm Triển Vũ một cái, “Bây giờ anh ăn được hay chơi được? Đòi cái rắm gì?”
Chung Viễn Hàng đi tới bên giường tầng, liếc nhìn cái chân được băng bó kỹ càng của Triển Vũ: “Vết thương này của anh… cần gì phải quấn thành thế này?”
“Lạnh mà!” Triển Vũ hề hề cười rộ lên, “Nên tôi nhờ mấy chị em y tá quấn hết lại cho tôi, coi như mặc quần len rồi.”
“…” Chung Viễn Hàng nhìn Triển Vũ một hồi lâu, giơ ngón tay cái với anh ta, “Trâu bò thật đấy, thế anh thay thuốc kiểu gì? Mỗi lần thay lại thay luôn một cái ‘quần len’ mới à?”
“Thế thì phí lắm, đây này, tôi mở một cái cửa sổ nhỏ,” Triển Vũ chỉ chỉ vị trí vết thương, chỗ đó có một miếng gạc che lên một khoảng hình vuông, “Mỗi lần thay thuốc chỉ cần lật cái cửa sổ nhỏ này lên là được.”
Triệu Bình lùi sang một bên, cười bất lực, lắc đầu, xách cái túi giữ nhiệt trên chiếc ghế duy nhất trong phòng lên, gật đầu với Trương Diệp.
“Hai người tới rồi, vậy tôi cũng chuẩn bị về đây.”
“Ừm, thầy Triệu đi thong thả.” Chung Viễn Hàng quay đầu chào anh ấy một cách lịch sự.
“Ơ, đợi đã, em đi ra cùng anh,” Trương Diệp nhanh chóng nháy mắt với Chung Viễn Hàng, nói với Triệu Bình, “Em ra ngoài hút điếu thuốc.”
“… Được,” Triệu Bình cười cười, trước khi ra cửa dừng bước, vẫn quay đầu lại, không biểu cảm gì nói với Triển Vũ, “Đồ ăn thì tranh thủ mà ăn đi.”
Trương Diệp coi như không nghe thấy, ra khỏi phòng trước chờ Triệu Bình.
Suốt quãng đường đi ra, Trương Diệp không hỏi gì cả, dường như cũng chẳng quan tâm tại sao Triệu Bình lại xuất hiện trong phòng bệnh của Triển Vũ.
Đi đến gốc cây lớn dưới lầu khu nội trú, Triệu Bình dừng lại, Trương Diệp cũng dừng lại theo.
“Hút không?” Triệu Bình nhìn Trương Diệp.
“À, đúng rồi, hút thuốc,” Trương Diệp sờ vào hai túi quần, ngoài một chùm chìa khóa và một cái điện thoại ra thì chẳng sờ thấy gì cả.
“Anh Bình, anh có thuốc không?” Trương Diệp cười hỏi Triệu Bình.
Triệu Bình thở dài, móc thuốc từ trong túi mình ra đưa cho Trương Diệp, xong rồi mình cũng lấy một điếu.
“Phù…” Triệu Bình nhả ra một ngụm khói, nhìn Trương Diệp cười rộ lên: “Hỏi đi, cậu đi theo tôi ra chẳng phải muốn hỏi chuyện à?”
“Vâng, là muốn hỏi chút chuyện, cũng muốn nói chút chuyện,” Trương Diệp không vội, trước tiên đưa tay về phía Triệu Bình, “Anh Bình, mượn cái lửa đã.”
“Không thuốc không lửa, cậu định ăn chực đấy à?” Triệu Bình ném cái bật lửa cho Trương Diệp, “Thật ra cậu đã cai rồi đúng không?”
“Chẳng có chuyện cai hay không cai,” Trương Diệp cười châm thuốc, “Chỉ là không có chuyện gì phiền lòng cần phải hút thuốc nữa thôi.”
“Đúng là làm người ta ghen tị mà,” Triệu Bình kẹp điếu thuốc rít một hơi, khói bốc lên hơi nồng, anh cau mày nheo mắt, “Với bác sĩ Chung ổn rồi chứ?”
“Ổn rồi,” Trương Diệp cười gật đầu, “Đã bàn bạc với anh ấy rồi, em vẫn dự định tiếp tục theo anh học làm bánh.”
“Tôi đoán cậu cũng sẽ quyết định như vậy.” Triệu Bình không mấy ngạc nhiên.
“Ừm, cứ đánh đông dẹp tây thế này em không cảm thấy yên tâm,” Trương Diệp nói, “Em vẫn muốn học tử tế một cái gì đó.”
“Được, hạ quyết tâm là được,” Triệu Bình nói, “Vậy cậu chuẩn bị đi, sau Tết theo tôi đi tu nghiệp một chuyến.”
“Đi tu nghiệp?” Trương Diệp sững người một chút, “Em có làm được không?”
“Cậu tưởng bảo cậu sang đó gánh vác trọng trách gì chắc?” Triệu Bình cười nói, “Có một trường dạy làm bánh Tây mời chuyên gia trong ngành tới dạy, mời tôi sang dạy hai tháng. Vốn dĩ chỉ định dắt theo Tiểu Lưu thôi, cửa tiệm còn phải để người ở lại trông nom kinh doanh, giờ cậu cũng đi cùng tôi luôn, sang đó cùng với học sinh người ta học căn bản một cách hệ thống.”
“Cảm ơn anh Bình,” Trương Diệp có chút xúc động, cuộc đời cậu từ năm mười tám tuổi đã liên tục phải rút cạn bản thân mình ra ngoài, lặp đi lặp lại việc dậm chân tại chỗ. Đã lâu lắm rồi cậu không có cảm giác yên tâm khi thấy mình đang đi lên, đang tích lũy như thế này.
Nhưng vấn đề thực tế vẫn cần phải cân nhắc, Trương Diệp xoay xoay cái đầu lọc màu vàng trên tay, nhón nhón gót chân: “Vậy… có cần đóng học phí không anh?”
“Vẫn còn lo cái này à?” Triệu Bình lắc đầu, “Không cần cậu đóng, cửa tiệm cử người đi tu nghiệp thì học phí cửa tiệm lo. Điều khoản này là một trong những điều kiện mà Julie hứa với tôi lúc tìm tôi đấy. Chỗ ở cậu có thể ở cùng Tiểu Lưu, nhưng tiền ăn chắc cậu phải tự túc, không vấn đề gì chứ?”
“Không vấn đề gì,” Trương Diệp gật đầu, “Cảm ơn anh Bình.”
“Không cần khách sáo với tôi,” Triệu Bình xua tay, “Cậu đi là phải bỏ công sức ra đấy, chuẩn bị tâm lý cho kỹ vào là được.”
“Bỏ công sức thì em có kinh nghiệm mà.” Trương Diệp cười vẻ không sao cả.
Thời gian một điếu thuốc qua rất nhanh, Triệu Bình vê chút sợi thuốc cuối cùng ra khỏi ống giấy, những sợi thuốc mang theo tàn lửa rơi vòng quanh trên lớp đất dưới gốc cây, nhanh chóng tắt lịm.
“Cậu đi theo tôi ra chỉ để nói chuyện này thôi à?” Triệu Bình nhìn tàn lửa đã tắt, hỏi Trương Diệp.
“Chủ yếu là nói chuyện này thôi,” Trương Diệp nói, “Những chuyện khác, tùy xem anh có muốn nói hay không.”
Triệu Bình ngước nhìn Trương Diệp một cái, dường như có chút kinh ngạc, lại có chút đấu tranh, nhưng cảm xúc cũng không nhiều. Anh mím mím đôi môi hơi mỏng, thở dài một tiếng.
“Thật ra cũng chẳng có gì hay để nói,” Triệu Bình đưa tay gãi gãi lông mày, “Tôi… Triển Vũ thực sự rất phiền phức, tôi không giỏi đối phó với hạng người phiền phức như vậy.”
“Mấy ngày nay đều là anh đưa cơm cho bác sĩ Triển sao?” Trương Diệp hỏi.
“… Ừ,” Triệu Bình gật đầu, “Tôi nhất thời nghĩ không thông, đi thăm bệnh một cái là anh ta bắt đầu bám lấy rồi.”
“Bám?”
“Ăn vạ,” Triệu Bình cười ngắn một tiếng, “Chưa từng thấy, tôi thực sự chưa từng thấy ai biết ăn vạ như vậy.”
“À, cái này cũng… khá là Triển Vũ đấy nhỉ,” Trương Diệp gần như có thể tưởng tượng Triển Vũ vì miếng ăn mà có thể ăn vạ đến mức nào, “Nếu anh không muốn đưa nữa thì em và Viễn Hàng có thể thay.”
Triệu Bình lại lắc đầu: “Thôi đi, tôi thấy thỉnh thoảng cậu còn phải đưa cơm cho bác sĩ Chung, ở nhà còn có trẻ con, đừng lo nữa, tôi tự biết chừng mực.”
Trương Diệp nhìn nghiêng khuôn mặt Triệu Bình với vẻ hoài nghi.
“Thật đấy, nếu tôi thực sự bận không dứt ra được thì mới nhờ cậu chạy việc.” Triệu Bình cười rộ lên, vỗ vỗ vai Trương Diệp, “Lên đi, ra lâu thế chắc bác sĩ Chung tìm cậu rồi.”
Trương Diệp nhìn Triệu Bình đi ra bãi đỗ xe khá xa rồi mới quay lại phòng bệnh của Triển Vũ. Chung Viễn Hàng đang ngồi bên cạnh gọt một quả trái cây không biết ai tặng, Tiểu Bồ Đào đã ngồi trên giường bệnh của Triển Vũ chơi vật tay với anh ta rồi.
“Tiểu Bồ Đào, sao lại ngồi lên giường bệnh của chú thế,” Trương Diệp có chút lo lắng, “Lỡ chạm vào chân chú thì sao, xuống chơi đi con.”
“Ơ kìa! Đừng mà,” Triển Vũ cười trừng mắt, “Mấy ngày nay tôi sắp bị coi như động vật quý hiếm cần bảo vệ rồi, chỉ có Tiểu Bồ Đào nhà chúng ta là còn coi tôi như người bình thường thôi!”
“Cứ để họ chơi đi,” Chung Viễn Hàng nhét nguyên quả trái cây đã gọt xong vào miệng Triển Vũ cho anh ta ngậm, “Bác sĩ Triển sắp rảnh đến mức mọc lông ra rồi.”
Trong phòng trực này không có nhà vệ sinh, dưới giường Triển Vũ chỉ có cái bô dùng cho bệnh nhân, Trương Diệp muốn đi vệ sinh chỉ có thể ra ngoài đi đến nhà vệ sinh ở cuối hành lang.
Chung Viễn Hàng đi cùng cậu ra khỏi phòng bệnh, vừa vào nhà vệ sinh, Chung Viễn Hàng đã kéo Trương Diệp vào trong một buồng vệ sinh.
Lúc cửa “cạch” một tiếng chốt lại, Trương Diệp vẫn chưa kịp phản ứng.
“Anh làm gì thế?” Trương Diệp trợn mắt, hạ thấp giọng.
Chung Viễn Hàng cúi đầu hôn tới, đầu lưỡi xoay nhanh một vòng trong khoang miệng Trương Diệp.
“Em không hút thuốc à?” Chung Viễn Hàng mím môi, “Trong miệng chẳng có mùi thuốc gì cả.”
“Anh đi theo em chỉ để làm trò này thôi hả?”
“Ờm, chỉ để làm trò này thôi,” Chung Viễn Hàng nói, “Em với anh Bình kia ra ngoài nói gì thế?”
“Thì nói chuyện em tiếp tục học làm bánh thôi…”
Lời mới nói được một nửa, có tiếng bước chân đi vào, Trương Diệp lập tức ngậm miệng lại.
Người đó vừa ngâm nga hát vừa đi đến vị trí ngay bên ngoài buồng vệ sinh, sau đó là tiếng kéo khóa và tiếng nước chảy.
Trương Diệp nghe mà thấy có chút khó chịu, cậu nghiêng đầu nhắm mắt lại.
Chung Viễn Hàng khẽ cười một tiếng bên tai Trương Diệp, vùi đầu l**m một cái lên vành tai cậu.
Trương Diệp lập tức run lên một cái, môi trường bên ngoài cửa có người đang “làm việc” và buồng vệ sinh lén lút làm lông tơ toàn thân cậu dựng đứng cả lên, suýt nữa thì thốt ra một tiếng kêu. Trương Diệp vội vàng úp mặt vào vai Chung Viễn Hàng.
Thời gian trở nên chơi vơi, mọi dây thần kinh của Trương Diệp đều tập trung vào đôi tai. Mãi cho đến khi người đó thong thả rửa tay, lại ngâm nga hát đi ra ngoài, cậu mới dám thở phào nhẹ nhõm.
“Anh điên rồi à?” Trương Diệp ngước nhìn trừng mắt với Chung Viễn Hàng một cái, “Ra ngoài, ra ngoài rồi nói, còn ra thể thống gì chứ?”
“Gan nhỏ bằng hạt cát thế này thôi à?” Chung Viễn Hàng xoa xoa chóp mũi Trương Diệp, mở cửa buồng vệ sinh, đứng bên ngoài cười với Trương Diệp, “Hai đứa mình vừa nãy mà gây ra chút tiếng động, chắc người kia sợ đến mức chẳng buồn đi tiểu nữa mà chạy thẳng ra ngoài luôn mất.”
“Thâm thật đấy.” Trương Diệp nghĩ đến cảnh tượng đó cũng bật cười theo.
Chung Viễn Hàng không có ý kiến gì về việc Trương Diệp vừa ăn Tết xong là phải đi học hai tháng, tại chỗ chuyển ngay cho Trương Diệp 20.000 tệ.
“Anh chuyển tiền cho em làm gì?” Trương Diệp nhìn khoản chuyển khoản mà cau mày, “Chẳng phải em đã bảo chỉ cần tốn tiền ăn thôi sao, em tự lo được mà.”
“Đưa tiền cho em là để em phòng thân, đi học mà tiết kiệm hay tiêu tiền là hai cách học khác nhau đấy,” Chung Viễn Hàng nghiêm túc nói, “Mua nguyên liệu, giao thiệp nhân tình, muốn giữ quan hệ tốt với người khác đều phải tốn ít tiền lẻ. Còn cả thỉnh thoảng mời anh Bình của các em hay các thầy giáo khác ăn bữa cơm, đều cần đến tiền cả. Đã đi rồi thì hãy làm quen thêm nhiều người, đừng lo những chuyện khác.”
Trương Diệp vẫn chưa quen với việc này, cậu không chỉ phải gác chuyện kiếm tiền sang một bên để đi tiêu tiền học hành, mà còn có người đưa tiền cho mình, lo lắng cho thể diện và các mối quan hệ của mình, cậu có chút không nói nên lời.
“Còn nữa,” Chung Viễn Hàng nghiêm mặt lại, “Mời ăn cơm thì được, nhưng không được mời anh ta ăn ngon quá. Nếu có thể thì hãy tìm một phòng đơn mà ở, cho thoải mái.”
“Thoải mái?” Trương Diệp có chút không hiểu.
Việc ở phòng đơn riêng biệt dường như có chút mâu thuẫn với việc giữ quan hệ tốt với người khác mà.
“Không lẽ anh…” Trương Diệp nhìn chằm chằm mặt Chung Viễn Hàng hồi lâu, “Đang ghen đấy à?”
Chung Viễn Hàng nhìn cậu không nói lời nào.
“Anh ghen cái chuyện này làm gì chứ?” Trương Diệp đảo mắt nhìn xung quanh hành lang, vừa hay không có ai, cậu nhón chân một cái, nhanh như chớp hôn nhẹ một cái lên khóe miệng Chung Viễn Hàng, “Ghen đi ghen đi, anh ghen trông cũng vui phết đấy, đừng ghen thật là được.”
Chung Viễn Hàng l**m l**m khóe miệng: “Ừm, cứ ghen đại một miếng đi.”
Buổi tối Chung Viễn Hàng làm kiểm tra giấc ngủ, Trương Diệp đưa Trương Viễn về nhà thu xếp cho cậu bé ngủ xong rồi lại quay lại bệnh viện bầu bạn với Chung Viễn Hàng.
“Phiền cậu rồi,” bác sĩ làm kiểm tra sắp xếp một chiếc giường nhỏ cho Trương Diệp bên cạnh giường bệnh của Chung Viễn Hàng, “Bác sĩ Chung không có tình trạng ngưng thở khi ngủ, cậu không cần phải thức suốt đâu. Bác sĩ Lương bảo có cậu ở đây thì tình trạng giấc ngủ của bác sĩ Chung sẽ thực tế hơn, cậu cứ ngủ một lát cũng không sao.”
“Được, cảm ơn bác sĩ.” Trương Diệp nhìn y tá đeo các thiết bị kiểm tra cho Chung Viễn Hàng, trên màn hình máy móc bên cạnh xuất hiện các chỉ số đại diện cho sự sống của Chung Viễn Hàng.
Đèn phòng bệnh được điều chỉnh thành ánh sáng mờ ảo mang lại cảm giác an toàn. Giường của Trương Diệp là một chiếc giường dành cho người nhà, ngay sát cạnh giường bệnh của Chung Viễn Hàng, thấp hơn một đoạn ngắn.
Chung Viễn Hàng đeo thiết bị, nằm ngửa, nhịp thở phập phồng đều đặn trong căn phòng yên tĩnh.
“Diệp Tử,” giọng Chung Viễn Hàng vọng xuống từ phía trên, “Em ngủ chưa?”
“Chưa mà,” Trương Diệp chống tay ngồi dậy, “Không ngủ được hả anh? Bác sĩ bảo hạn chế nói chuyện để anh có thể đi vào giấc ngủ nhanh hơn.”
“Không nói chuyện,” tay Chung Viễn Hàng thò ra từ mép giường bệnh, trên ngón tay kẹp một cái kẹp lớn, “Anh muốn chạm vào em, được không?”
“À, được chứ.” Trương Diệp nằm xuống lại, giơ tay nắm lấy bàn tay đang thò ra của Chung Viễn Hàng, nắm lấy ngón tay anh và cả cái kẹp lớn.
Bàn tay hơi lạnh của Chung Viễn Hàng khẽ xoa nhẹ ngón tay ấm áp của Trương Diệp, như đang m*n tr*n một miếng ngọc thạch.
“Chúc ngủ ngon, thầy Trương.” Chung Viễn Hàng ngáp một cái.
“Chúc ngủ ngon, bác sĩ Chung.” Trương Diệp nhắm mắt cười rộ lên.
Hết chương 90