Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 80
Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan
Chung Viễn Hàng ôm Trương Diệp, nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, cuối cùng vung tay ném mạnh chiếc điện thoại vào góc phòng.
Một tiếng choang giòn tan vang lên, Trương Diệp khẽ rùng mình, đoán chừng màn hình chắc không giữ nổi nữa rồi.
Chung Viễn Hàng đang run rẩy, hơi thở nóng rực phả vào hõm cổ Trương Diệp, giống như một con dã thú đang khốn đốn và giận dữ.
Trương Diệp giơ tay tắt đèn trong phòng ngủ, phóng thích con thú bị vây hãm vào bóng đêm.
CẢNH BÁO 18+ | CLICK ĐỂ ĐỌCTrong cái ôm ẩm ướt và mờ tối, Trương Diệp lần tìm đôi mắt và gò má của Chung Viễn Hàng, chậm rãi hôn lên môi anh. Nụ hôn của cậu rất mềm mại, không chút d*c v*ng, đầu lưỡi khẽ phác họa nơi khóe môi và nhân trung, chỉ thuần túy là sự an ủi ôn nhu.
“Còn ngủ được không?” Trương Diệp dán sát khóe môi Chung Viễn Hàng, khẽ hỏi.
Tiếng thở của Chung Viễn Hàng rất nặng nề, giống như đang tức giận, lại giống như thất vọng và đau lòng. Lòng bàn tay anh nặng nề x** n*n trên lưng Trương Diệp, bóp mạnh như để trút giận, rồi lại cắn một phát lên vai cậu. Trương Diệp hừ nhẹ một tiếng, cam chịu nhẫn nhịn, cậu nghiêng cổ để lộ bả vai, để những dấu răng và nỗi buồn của Chung Viễn Hàng in từng dấu một lên cổ mình.
“Phù…” Chung Viễn Hàng cuối cùng cũng cắn xong, thở ra một luồng khí nóng hổi, đầu lưỡi l**m láp dấu răng mình vừa để lại, mang theo một chút vị gỉ sắt của máu. “Em ngủ đi, anh nằm cùng em, ban ngày anh ngủ nhiều quá rồi, chắc giờ không ngủ được nữa.”
“Vậy… muốn làm không?” Trương Diệp v**t v* mái tóc cứng hơi đâm tay của Chung Viễn Hàng, dỗ dành hỏi.
Chung Viễn Hàng im lặng vài giây, trong vài giây đó, Trương Diệp nghe thấy nhịp thở của anh phập phồng rõ rệt hơn.
“Làm, thì làm với thân phận gì? Với thân phận em yêu anh, hay là thân phận trả nợ?” Chung Viễn Hàng cười một cách gian nan, “Chẳng có ai cần anh cả, trên thế giới này không một ai cần anh cả.”
“Anh…” Trương Diệp khàn giọng, trong bóng tối mặc sức đỏ mặt, đè nén cảm xúc đang chực trào dâng, “Anh cứ nhất định phải nói cho ra lẽ vào lúc này sao?”
“Em nói em yêu anh, nhưng lại không cho anh một lời khẳng định, thật vô lý,” lời chất vấn của Chung Viễn Hàng giống như một sự dụ dỗ bọc đường, “Em không thấy như vậy là bất công với anh sao?”
“… Đúng là bất công thật.” Trương Diệp thở dài, cậu nghĩ chắc cả hai lại định giương cung mà không bắn như lần trước.
“Được, em biết thế là tốt rồi,” Chung Viễn Hàng lại không nói thêm gì, anh như thủy triều ập đến bao vây lấy Trương Diệp, giữ chặt vai cậu rồi đẩy ngã ra phía sau, cả hai cùng ngã xuống giường.
Chiếc giường gỗ phát ra tiếng cót két vì không chịu nổi sức nặng của hai người đàn ông.
Chung Viễn Hàng tiện tay vớ lấy một chiếc áo không biết là áo gì để trên giường, bịt mắt Trương Diệp lại. Chút ánh sáng yếu ớt lọt qua cửa sổ ngay lập tức bị tước đoạt, nhịp thở của Trương Diệp trở nên thảng thốt và dồn dập.
Trương Diệp cảm nhận được môi Chung Viễn Hàng chạm nhẹ lên môi mình, ch**c l*** *m **t thô bạo quấy đảo trong khoang miệng một cái rồi rời đi, sau đó lại rơi xuống cằm, yết hầu, cứ thế lướt nhẹ như chuồn chuồn đạp nước đi xuống dưới.
Áo của Trương Diệp bị đẩy lên cao, luồng khí lạnh đột ngột khiến lồng ngực cậu nổi một tầng da gà. Ngay lúc nhạy cảm nhất, Trương Diệp cảm thấy môi và lưỡi của Chung Viễn Hàng đã chạm đến hai hạt đậu nhỏ trên ngực.
“Đệch…” Trương Diệp nghiến răng bật ra tiếng th* d*c.
Sau đó cậu nghe thấy tiếng cười khẽ mơ hồ của Chung Viễn Hàng.
Tay của Chung Viễn Hàng m*n tr*n lên xuống bên hông Trương Diệp, trong không gian yên tĩnh, còn có thể nghe thấy tiếng ma sát trầm đục khi da thịt chạm nhau.
Ngay khi Trương Diệp cảm thấy sắp sụp đổ, cậu thấy đ** ng*c lành lạnh, môi Chung Viễn Hàng đã rời đi, rồi thuận theo đường rãnh giữa bụng và rốn tiếp tục đi xuống. Môi anh cứ lúc chạm lúc không vào da thịt, cố ý phả hơi thở một cách tinh quái lên da Trương Diệp, mang lại cảm giác lúc lạnh lúc nóng khó mà nắm bắt.
Trương Diệp không nhịn được muốn rướn người lên để tìm lấy hơi thở từ mũi và môi của Chung Viễn Hàng, nhưng lại bị anh trêu chọc né tránh.
Cả người Chung Viễn Hàng ngồi thụp xuống.
“Anh… anh muốn làm gì?” Trương Diệp th* d*c như vừa chạy xong một nghìn mét trên sân vận động dưới trời nắng gắt.
“Chẳng phải em nói là bất công với anh à? Vậy thì đừng động đậy, anh làm gì, em cũng không được động đậy.” Chung Viễn Hàng ra lệnh.
“Cái gì?” Trương Diệp thấy thật khó hiểu, nhưng lại hồ đồ đáp, “Được…”
Cổ tay Trương Diệp không bị giữ chặt, nhưng cậu không đưa tay lấy mảnh áo đang che mắt ra. Khi không nhìn thấy, các giác quan khác thuận theo bản năng mà phóng đại lên, trở nên nhạy bén như thú hoang.
Trong bóng tối, có tiếng răng kéo dây buộc quần ngủ của Trương Diệp. Những chiếc răng không thành thục, thỉnh thoảng lại chạm vào vùng bụng dưới nhạy cảm của cậu. Phần chun quần cũng thấm chút hơi ẩm, dán vào bụng, nhanh chóng chuyển từ ấm nóng sang lạnh lẽo dính dấp, rồi theo đầu gối, chiếc quần bị kéo tuột xuống.
Hơi thở, cái hơi thở chết người đó, luồng khí nóng cố ý thổi ra, đều phun lên d**ng v*t đã c**ng c*ng trong lớp q**n l*t.
Trương Diệp nhanh chóng hiểu ra Chung Viễn Hàng muốn làm gì, máu xông thẳng lên đại não. Cậu lại không thể nghe lời Chung Viễn Hàng, đưa tay định đẩy vai anh ra.
“Viễn Hàng, anh đừng, em xin anh đừng làm bậy… Đừng chạm vào, đừng chạm vào, bẩn lắm…” Tay Trương Diệp bị vướng nên không dùng được sức, hoàn toàn không đẩy nổi vai Chung Viễn Hàng, nhanh chóng lại bị anh tóm chặt cổ tay, không thể động đậy.
“Anh đã nói là đừng động đậy mà.” Chung Viễn Hàng không vui nói, rồi như để trừng phạt, anh ngậm lấy phần thân đang cứng ngắc của Trương Diệp qua lớp vải mỏng của q**n l*t, l**m lên những đường gân nổi lên trên đó.
Vải q**n l*t bằng cotton thấm nước, Trương Diệp nhanh chóng cảm thấy ướt đẫm, lớp vải bao bọc lấy đỉnh đầu nhạy cảm yếu ớt, là sự sung sướng mãnh liệt hay là cơn đau âm ỉ, Trương Diệp không còn phân biệt rõ nữa.
Cậu thở hồng hộc, sau đó mép q**n l*t bị Chung Viễn Hàng cắn lấy, từ từ kéo xuống khỏi xương hông và gốc đùi.
Luồng khí nóng trực tiếp thổi vào bộ phận đang phơi bày trong không khí, Trương Diệp r*n r* trong sự xấu hổ và sợ hãi.
“Diệp Tử,” giọng Chung Viễn Hàng kéo dài và khàn đục, đầu lưỡi khẽ l**m lên lỗ sáo ở đỉnh d**ng v*t của Trương Diệp, “Chuyện này em cũng từng làm cho anh rồi, em có thấy bẩn không?”
“Hơ… ưm…” Trương Diệp cảm thấy một giọt nước mắt bị ép ra chảy xuống từ khóe mắt, ngưa ngứa, “Không… không thấy…”
“Cho nên,” đầu lưỡi Chung Viễn Hàng xoay một vòng quanh rãnh ở đỉnh đầu, “Anh cũng không thấy bẩn.”
Tay Trương Diệp bị Chung Viễn Hàng ấn chặt lên ga giường, nắm chặt thành nắm đấm.
Hơi nóng trong khoang miệng nhanh chóng bao trùm lấy toàn bộ d**ng v*t của Trương Diệp. Chung Viễn Hàng không hề biết đến chuyện trình tự từ từ, anh vừa ngậm lấy đã m*t rất mạnh và gấp gáp. Một sự xâm chiếm dã man, không hề dè dặt. Người được khẩu giao là Trương Diệp, nhưng người nắm quyền chủ động lại là Chung Viễn Hàng.
Trương Diệp nhanh chóng không nói được lời nào, đầu cậu ngửa mạnh ra phía sau, để lộ chiếc cổ yếu ớt, trong miệng phát ra những tiếng r*n r* đấu tranh. Cậu không còn đường lui cũng chẳng có lối tiến, từng lớp sóng cuộn trào, lớp sau dữ dội hơn lớp trước, như muốn đánh nát cậu trên ghềnh đá.
Trương Diệp buông nắm đấm ra, rồi lập tức túm lấy tấm chăn dưới lòng bàn tay.
Có lẽ cảm thấy Trương Diệp không còn sức để kháng cự mình nữa, Chung Viễn Hàng buông cổ tay cậu ra, đưa tay nắm lấy đầu gối Trương Diệp, tách rộng hai chân cậu, dốc sức nuốt sâu d**ng v*t vào hơn nữa. Anh dùng cổ họng đang co thắt cực độ để kẹp lấy q** đ** của Trương Diệp, nước miếng chảy dọc theo thân d**ng v*t, dính bết lên toàn bộ bộ phận sinh dục, trượt xuống hai túi t*nh h**n mềm mại, rồi thấm vào chăn, dính dấp khắp nơi.
d**ng v*t của Trương Diệp trở nên rất cứng, Chung Viễn Hàng cảm nhận được nó nảy lên mấy cái trong miệng, là dấu hiệu sắp xuất tinh. Anh không giữ đầu gối Trương Diệp nữa, tay lần theo đùi trong sờ tới, ôm trọn lấy túi t*nh h**n ướt đẫm, vừa nuốt mạnh vừa x** n*n vùng nhạy cảm đang nóng bừng căng đỏ.
“Anh điên rồi…” Trương Diệp cảm thán, trong sự giằng co tuyệt vọng, cậu không kìm được mà rướn hông lên, đâm sâu vào cổ họng Chung Viễn Hàng, rồi run rẩy đầu hàng.
Chung Viễn Hàng bị sặc ho vài tiếng, nhả thứ trong miệng ra, d**ng v*t không còn được bao bọc nằm gác lên bụng Trương Diệp, vẫn còn đang b*n t*nh, văng lên bụng và nhanh chóng trở nên lạnh lẽo.
Mảnh vải che mắt Trương Diệp đã bị cậu giãy giụa làm rơi từ lâu, nhưng cậu vẫn nhắm nghiền mắt, khắp mặt là những hạt mồ hôi li ti, ngay cả lông mi cũng ướt đẫm, che trên mi mắt đang run rẩy.
Chung Viễn Hàng hôn từ lông mi xuống chóp mũi, rồi đến môi.
“Nếm thử đi, xem đồ của em có vị gì.” Đầu lưỡi Chung Viễn Hàng quấn lấy vị giác và khoang miệng Trương Diệp.
“Anh điên rồi…” Trương Diệp vẫn lầm bầm, đưa tay túm tóc Chung Viễn Hàng đẩy ra, đôi mắt ướt át nhìn anh trong bóng tối, đuôi mắt đỏ hoe, “Anh điên thật rồi.”
“Tốt mà,” Chung Viễn Hàng cười trầm thấp, nằm đè lên cơ thể hỗn độn của Trương Diệp, “Điên đi, chúng ta cùng điên đi.”
“Tránh ra!” Trương Diệp đưa tay mềm nhũn vỗ vào lưng Chung Viễn Hàng, “Có bẩn không hả? Anh nằm đè lên luôn thế à?”
“Đồ của chính mình mà em còn ghét bỏ à?” Chung Viễn Hàng chống tay ngồi dậy, bật đèn sáng choang.
Ánh sáng đột ngột khiến Trương Diệp chói mắt không mở ra nổi, Chung Viễn Hàng rút giấy giúp Trương Diệp lau chùi.
“Đừng lau nữa, đi tắm luôn đi,” Trương Diệp cầm áo xem xét, “Không biết có dính lên áo hay không…”
Đang nhìn, Trương Diệp bỗng liếc thấy thứ vừa rơi xuống từ mắt mình, càng nhìn càng sốc: “Anh dùng cái quái gì để che mắt em thế này?”
Trương Diệp chộp lấy thứ đó, giũ ra cho Chung Viễn Hàng xem: “Đệt! Chung Viễn Hàng, anh dùng q**n l*t che mắt em à?”
Chung Viễn Hàng ném tờ giấy đã dùng vào thùng rác, đón lấy chiếc q**n l*t mà Trương Diệp suýt nữa quăng vào mặt mình: “Đồ sạch mà, lúc em dọn hành lý bị sót lại, anh tiện tay vớ lấy thôi.”
“Anh…” Trương Diệp nghẹn lời không nói được gì, đến thành trì cũng mất rồi, giờ quan tâm gì đến một con cá dưới ao có sạch hay không nữa. Cậu thở dài, nằm vật trở lại gường: “Bỏ đi, bỏ đi… nó là cái gì cũng được…”
Chung Viễn Hàng bật cười, kéo góc chăn che lại phần bụng và chân đang lộ ra ngoài của Trương Diệp: “Nằm đó đi, anh đi súc miệng tắm rửa đã.”
“Ồ, đi đi, anh đi trước đi…” Trương Diệp khoanh tay che khuất đôi mắt đỏ hoe, cảm giác xấu hổ không hề tan biến, ngược lại theo ánh đèn sáng choang mà càng lúc càng dâng trào.
Chung Viễn Hàng tắm rất nhanh, nước trong bình còn chưa kịp nóng hẳn, anh chỉ dội qua nước ấm rồi ra ngay, chưa đầy mười phút. Lúc anh quay lại phòng ngủ, Trương Diệp đã ngủ thiếp đi rồi.
Chắc là cậu quá mệt, cánh tay vẫn che mắt, tư thế vẫn y hệt lúc Chung Viễn Hàng vừa ra ngoài, không xê dịch một chút nào.
Chung Viễn Hàng dùng khăn nóng lau bụng và bộ phận đã mềm xuống của Trương Diệp, đặt cậu nằm ngay ngắn trên giường, tắt đèn, bật đèn pin điện thoại rồi thu dọn từng món quần áo vứt trên giường và dưới đất.
“Cạch” một tiếng thanh thúy, một chiếc thẻ từ túi quần Trương Diệp rơi xuống sàn gạch.
Chung Viễn Hàng cúi người nhặt lên, nhìn dưới ánh đèn pin trắng đến lóa mắt.
Đó là một chiếc thẻ ngân hàng kiểu cũ.
Chung Viễn Hàng thấy có chút quen mắt, có lẽ hồi nhỏ anh cũng từng dùng loại thẻ tương tự.
Anh cất chiếc thẻ về chỗ cũ, gấp gọn quần áo, rồi tỉnh táo nằm xuống bên cạnh Trương Diệp, ngửi mùi hương nơi hõm vai cậu. Những lúc không ngủ được, anh có thể cảm nhận chân thực rằng Trương Diệp đang ở ngay bên cạnh mình, chỉ cần vươn tay là có thể ôm lấy vai cậu, ít nhất điều đó khiến Chung Viễn Hàng thấy an lòng.
Sáng hôm sau Trương Diệp dậy khá sớm, mở mắt ra thấy trời bên ngoài mới lờ mờ sáng. Cậu với lấy điện thoại xem giờ, nhìn lại ngày tháng mới nhớ ra hôm nay được nghỉ, không phải đi làm.
Sợi dây thần kinh đang căng cứng của Trương Diệp giãn ra, cậu thở phào một hơi rồi nằm xuống lại.
Sau gáy gối lên một v*t c*ng như sắt bọc da mềm, Trương Diệp quay đầu nhìn, đó là cánh tay của Chung Viễn Hàng. Ngay sát gần là Chung Viễn Hàng đang khép hờ mắt.
Trương Diệp đưa tay quơ quơ trước mắt anh, con ngươi của Chung Viễn Hàng nhìn vào Trương Diệp, khiến cậu không phân biệt được anh đang thức hay đang ngủ, cậu nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay chạm vào lông mi anh.
Ngón tay bị tóm lấy, Chung Viễn Hàng kéo tay Trương Diệp xuống, đặt lên răng cắn nhẹ một cái.
“Em làm gì đấy?” Chung Viễn Hàng hỏi với giọng hơi khàn.
“Cả đêm không ngủ được à?” Trương Diệp cong ngón tay, khẽ khều những sợi râu lún phún bên môi Chung Viễn Hàng.
“Ừ, chẳng phải anh đang mở mắt đây à,” Chung Viễn Hàng cười trầm thấp, tiếng cười khiến tai Trương Diệp tê dại lan tận lồng ngực, “Sao thế?”
“Có một lần,” Trương Diệp xoa ngược chiều râu mọc, hơi đâm tay, “Chính là một ngày sau khi em mới đến nhà anh, anh ngủ rồi mà không nhắm mắt.”
“Mở mắt ngủ à?” Chung Viễn Hàng ngẩn người, “Thế trông có giống kẻ ngốc không?”
Trương Diệp cười lắc đầu: “Giống như đang nhìn chằm chằm giám sát em vậy, làm em hú hồn hú vía.”
“Ừm,” Chung Viễn Hàng gật đầu, “Anh đoán, chắc là trong tiềm thức sợ rằng hễ nhắm mắt lại thì em sẽ biến mất chăng.”
Trương Diệp ngẩn người, luồn tay xuống dưới cánh tay Chung Viễn Hàng rồi ôm chầm lấy anh: “Chắc là không đâu, em đâu có biết thuật độn thổ.”
Chung Viễn Hàng khẽ cười một tiếng, môi m*n tr*n bên tóc mai Trương Diệp: “Dậy thôi, không dậy là chúng ta làm một trận rồi mới xuất phát đấy.”
“Hả?” Trương Diệp lập tức nhớ lại chuyện tối qua. Cảm giác ngượng ngùng theo những ký ức sống động nhanh chóng ùa về, những xúc giác rõ rệt, những cảm nhận nhạy bén khi bị tước đi thị giác, Trương Diệp nóng bừng cả người: “Ài, tùy anh.”
Chung Viễn Hàng cười hừ một tiếng, n*n b*p gáy Trương Diệp rồi mới buông ra: “Bỏ đi, lát nữa còn phải ngồi xe, không hành hạ em nữa. Dậy thôi, lát nữa Tiểu Bồ Đào sẽ tỉnh đấy.”
Chung Viễn Hàng trở mình xuống giường, Trương Diệp nằm trên giường nhìn anh mặc quần áo đi ra ngoài như không có chuyện gì xảy ra, hồi lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.
Mãi một lúc sau, Trương Diệp như kẻ trộm lén lút kéo lại chiếc quần đang thắt chặt gây khó chịu trong chăn, nghiến răng thở hắt ra một hơi.
Trương Diệp luôn cảm thấy Chung Viễn Hàng chính là cố ý.
Trên đường lái xe đi, Trương Diệp bảo Chung Viễn Hàng rẽ qua tiệm bánh Lily, cậu xuống xe vào tiệm lấy một chiếc bánh kem.
“Đây, hôm qua tôi đã bảo tiểu Trịnh cho vào tủ đông trước cho cậu rồi.” Triệu Bình đang ở trong bếp, tự tay xách chiếc bánh đã đóng gói cẩn thận đưa cho Trương Diệp.
“Cảm ơn anh Bình!” Trương Diệp nâng niu như báu vật, ôm ngay ngắn hộp bánh trên tay.
“Bác sĩ Chung đón sinh nhật à?” Triệu Bình cười trêu cậu, nhưng ánh mắt lại lộ vẻ mệt mỏi.
“Vâng,” Trương Diệp gật đầu, quan tâm hỏi một câu, “Anh Bình, anh không ngủ ngon à?”
“Trong nhà có chút việc,” Triệu Bình cười gật đầu, thấy xung quanh không có ai mới hỏi Trương Diệp: “Chuyện đó để sau đi, tôi nghe Jukia nói muốn để cậu sang cửa tiệm mới làm quản lý?”
“Đúng vậy, ý của chị Julia là để em tự cân nhắc,” Trương Diệp suy nghĩ một chút, “Em muốn tiếp tục làm thợ làm bánh, nhưng mà…”
Trương Diệp mím môi, vẫn thành thật nói: “Nhưng lương ở bếp so với quản lý… em không quyết định được, còn một năm nữa Tiểu Bồ Đào vào tiểu học rồi.”
Triệu Bình thở dài, gật đầu: “Cậu có thiên phú làm bánh, nhưng quyền quyết định vẫn ở cậu thôi.”
Trương Diệp vâng dạ đáp lại.
“Tôi chỉ có một góp ý, cậu hãy hỏi bác sĩ Chung của cậu thử xem,” Triệu Bình nghiêm túc nói, “Nếu cậu muốn đi tiếp cùng cậu ấy, những quyết định như thế này nên để cậu ấy tham gia cùng.”
Trương Diệp quay lại xe, đặt bánh lên ghế sau, để Trương Viễn giữ hộ.
“Em làm à?” Chung Viễn Hàng liếc nhìn chiếc bánh qua lớp giấy gói trong suốt, trông không giống loại hay bán ở tiệm.
“Ừm, đúng rồi,” Trương Diệp có ý khoe khoang, “Từ cốt bánh, nhân bánh, đến bắt bông kem và trái cây bên ngoài, đều là tự tay em làm hết. Vị phô mai muối biển, ăn cùng trái cây sẽ không bị ngấy.”
“Ba ba giỏi quá đi!” Trương Viễn nghe một tràng tên gọi hoa mỹ thì không ngừng nuốt nước miếng.
“Giỏi thật đấy.” Chung Viễn Hàng cười phụ họa.
Lái đến đường vành đai hai thì bắt đầu kẹt xe cùng dòng người cao điểm sáng, Trương Viễn ôm lấy cái bánh, đầu bắt đầu gật gù như cá cắn câu rồi ngủ thiếp đi.
“Hôm nay em định thế nào?” Chung Viễn Hàng liếc nhìn Trương Viễn đã ngủ trong gương chiếu hậu, nhỏ giọng hỏi Trương Diệp, “Đã nói với mẹ là hôm nay về chưa?”
“Em chưa nói,” Trương Diệp lắc đầu, “Cứ đón sinh nhật cho anh trước đã, chuyện khác tính sau, em không muốn bà ấy nghĩ rằng vì bà ấy quậy phá mà em mới về sớm.”
Trương Diệp quay đầu nhìn dòng xe cộ nhích từng chút một ngoài cửa sổ, cậu thật lòng không muốn gọi điện cho mẹ chút nào.
Hết chương 80