Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 78
Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan
Cả đêm Trương Diệp ngủ chẳng ngon giấc, cứ hễ nhắm mắt lại là cảnh tượng con dao đâm vào đùi lại hiện ra trước mắt. Có đôi lần ngủ thiếp đi được một lúc nhưng toàn mơ thấy những cảnh máu me bê bết.
Cứ thế bị giật mình tỉnh giấc mấy lần, Trương Diệp cũng chẳng thèm ngủ nữa, cậu ngồi dậy trên giường, rón rén bước đi trên sàn nhà lạnh lẽo lúc rạng sáng, trước tiên qua tém lại chăn cho Trương Viễn, sau đó lục lọi từng chiếc túi áo khoác trong tủ quần áo, tìm ra một bao thuốc lá chẳng biết mua từ bao giờ, là loại thuốc Hongtashan giá 7 tệ một bao.
Trương Diệp không còn bật lửa nữa, lần cuối cùng cậu tìm thấy bật lửa trên người mình chính là cái ngày gặp Chung Viễn Hàng.
Hôm đó, đứng ngoài sảnh bệnh viện, cái ngày mà bật lửa quẹt mãi không cháy, dầu trong cái vỏ nhựa rẻ tiền đã cạn sạch, cũng giống như vận số của Trương Diệp lúc bấy giờ.
Chính Chung Viễn Hàng đã vứt cái bật lửa đó đi thay Trương Diệp.
Trương Diệp mê tín nghĩ thầm: Có phải Chung Viễn Hàng đã gánh hết cái hạn cho mình nên hôm nay mới gặp phải chuyện hung hiểm thế này không?
Châm thuốc trên bếp ga, Trương Diệp mở cửa sổ phòng khách, đối diện với đường phố vắng lặng và ẩm ướt trong không khí lạnh lẽo, cậu phả ra một làn khói thuốc đã hơi ẩm mốc, đổi vị.
Lúc trời sắp hửng sáng, Chung Viễn Hàng về tới nơi.
Trương Diệp vừa mở cửa đã biết ngay Chung Viễn Hàng cũng thức trắng đêm không chợp mắt. Quầng thâm hiện rõ mồn một trên làn da trắng lạnh của anh, dưới cằm và nhân trung lún phún râu xanh, trên người vẫn đang mặc chiếc áo blouse trắng xám xịt.
Cửa vừa mở ra, Chung Viễn Hàng đã đổ ập cả người vào ôm lấy Trương Diệp, giống như một đống đồ cũ nát.
“Đói không? Ăn chút gì nhé?” Trương Diệp dỗ dành như dỗ trẻ con, vỗ vỗ lên chiếc áo blouse đã hơi dính bết vì mồ hôi của Chung Viễn Hàng.
“Anh không muốn ăn.” Chung Viễn Hàng cọ cọ tai Trương Diệp, lắc đầu nũng nịu.
“Thế anh đi tắm nhé? Em đi lấy quần áo và xả nước tắm cho anh,” Trương Diệp liếc nhìn chiếc đồng hồ báo giờ trên bàn, “Hôm nay anh vẫn đi làm chứ?”
“Nghỉ rồi, cả tuần tới cũng nghỉ luôn. Phóng viên đến rồi, bên cảnh sát phải lấy lời khai, đơn vị phải thanh tra, còn phải bắt toàn bộ y bác sĩ có mặt ở hiện trường đi tư vấn tâm lý nữa.” Chung Viễn Hàng buông Trương Diệp ra, “Phiền chết đi được.”
“Sao họ lại thanh tra cả anh nữa?” Trương Diệp cau mày, vẻ không tin nổi.
“Quy trình thế rồi, xem trong quá trình xử lý mối quan hệ bác sĩ – bệnh nhân có hành vi nào không đúng mực hay không, có thông báo tình trạng bệnh rõ ràng hay không, có chủ quan hay vô ý kích động cảm xúc của bệnh nhân và người nhà hay không,” Chung Viễn Hàng cười bất cần, “Em đừng thấy Triển Vũ giờ vẫn đang nằm trên giường bệnh, anh ta là bác sĩ điều trị chính nên việc thanh tra còn khắt khe hơn anh nhiều.”
“Đúng là vô lý hết sức,” Trương Diệp nghe mà đau đầu, “Thôi đừng nghĩ nữa, không đi làm thì tắm rửa rồi đi ngủ!”
Trương Diệp vào tủ lấy cho Chung Viễn Hàng bộ đồ ngủ thoải mái, điều chỉnh nhiệt độ bình nóng lạnh.
Đến lúc quay ra gọi người, Trương Diệp đi vòng quanh nhà một lượt mới thấy Chung Viễn Hàng đang ở trong phòng ngủ, ngồi xổm bên giường Trương Viễn, bám tay vào thành giường nhìn chằm chằm mặt cậu bé.
“Làm gì thế?” Trương Diệp nói khẽ như tiếng gió, gọi Chung Viễn Hàng.
“Không gọi thằng bé dậy đi học à?” Chung Viễn Hàng vẫn ngồi xổm đó, ngơ ngác hỏi Trương Diệp.
“Tổ tông của em ơi, hôm nay là thứ Bảy!” Trương Diệp kéo Chung Viễn Hàng ra ngoài, “Cứ để nó ngủ đi, đêm qua chắc nó cũng chẳng ngủ ngon.”
“Chậc, bảo về cho nó nhìn thấy anh mà, không phải em nói thế à?” Chung Viễn Hàng cười cười, giơ tay bóp cằm Trương Diệp, nâng mặt cậu lên nhìn trái ngó phải một hồi, rồi bâng quơ nói: “Giờ anh mới để ý, sao cảm giác Tiểu Bồ Đào chẳng giống em tí nào nhỉ?”
Trương Diệp khựng lại, nhất thời chẳng biết nói gì, mí mắt cụp xuống rồi lại ngước lên, ấp úng: “À, đúng là nó không giống em cho lắm…”
“Anh lại thấy nó giống anh hơn đấy?” Chung Viễn Hàng buông mặt Trương Diệp ra, dụi dụi mắt, đón lấy bộ đồ ngủ và khăn tắm từ đôi tay vẫn đang sững sờ giữa không trung của Trương Diệp, vẫn cái giọng bâng quơ như đang đùa khiến Trương Diệp chẳng biết là thật hay giả: “Em đen quá, anh với Tiểu Bồ Đào thì trắng hơn.”
Trương Diệp mỉm cười nhàn nhạt, nhìn đứa trẻ vẫn đang ngủ say: “Giống ai cũng chẳng quan trọng, nó là con trai em, em phải nuôi nó.”
Chung Viễn Hàng khẽ hừ lạnh một tiếng, cũng không nói thêm gì nữa, quay người đi tắm.
Tiếng nước chảy ào ào vang lên, Trương Diệp vừa nghe tiếng nước vừa ăn vội vài miếng đồ ăn đêm chưa kịp đưa cho Chung Viễn Hàng, rồi bắt tay vào làm sandwich đơn giản cho anh và Trương Viễn.
Chung Viễn Hàng tắm không lâu, lúc bước ra trong bộ đồ ngủ, Trương Diệp vẫn đang cắt sandwich.
Chung Viễn Hàng chẳng thèm cài cúc cho tử tế, khắp người mang theo hơi nước chưa lau khô hẳn, cứ thế dán chặt vào lưng Trương Diệp, phần tóc mai và râu lún phún cứ thế cọ vào xương gò má của cậu.
“Ăn chút gì đi.” Trương Diệp thái xong sandwich, đưa tay ra sau định đút vào miệng Chung Viễn Hàng.
“Em không sợ đút nhầm vào lỗ mũi anh à?” Chung Viễn Hàng vẫn dính chặt sau lưng Trương Diệp, tiếng nhai và sự chuyển động cơ bắp cứ như thể đang diễn ra trên chính cơ thể Trương Diệp vậy, anh còn lầm bầm: “Anh không muốn ăn.”
Sự sa sút và mệt mỏi của Chung Viễn Hàng cũng như đang thấm vào chính cơ thể Trương Diệp.
“Ăn đi, ăn xong còn ngủ thêm được một lúc.” Trương Diệp cắt sandwich thật nhỏ, vẫn kiên trì đút từng miếng một.
“Em ngủ cùng anh đi.”
Lớp kính cửa bếp xám xịt đầy những vết dầu mỡ lau mãi chẳng sạch, lấm lem loang lổ. Trương Diệp mơ hồ nhìn thấy được bóng Chung Viễn Hàng đang nhắm mắt nhai đồ ăn phản chiếu trên đó.
“Thế không được đâu, hai ngày tới em đều phải đi làm, để dành hết phép Tết Dương lịch ra để đón sinh nhật với anh đấy,” Trương Diệp khựng lại, “Đón sinh nhật xong em còn phải về huyện một chuyến nữa.”
Đôi mắt không vui của Chung Viễn Hàng mở choàng ra, cằm cũng nhấc khỏi vai Trương Diệp, anh không nhịn được, và có lẽ chính anh cũng chẳng nhận ra là giọng mình lại thoáng chút mỉa mai: “Về làm gì? Lại về đón Tết Dương lịch với mẹ em à?”
Trương Diệp thở dài: “Ba em, hôm Tết Dương lịch là ngày giỗ.”
Chung Viễn Hàng lặng đi một lúc, tách phần ngực mình ra khỏi lưng Trương Diệp, khẽ “ừm” một tiếng.
“Anh không phải… anh không có ý đó,” Chung Viễn Hàng lùi lại nửa bước, tựa vào bàn ăn phát ra tiếng “két” như thể nó không chịu nổi sức nặng, anh cúi đầu nhìn đầu ngón tay trắng bệch vì ngâm nước của mình, “Ông ấy… sao lại đi vào đúng ngày đó nhỉ?”
“Thì trúng cái dạo đó thôi,” Trương Diệp xếp sandwich vào đĩa, đúng vậy, năm đó, chỉ có cái chết của ba là điều rủi ro duy nhất trong cuộc đời Trương Diệp mà cậu đã có sự chuẩn bị tâm lý. Coi như cậu đã chai sạn, nhát dao cuối cùng đâm vào tim thật ra cũng chẳng còn đau đến thế nữa.
“Ông ấy đi rồi cũng tốt, mấy ngày cuối cùng, mỗi ngày phải dán bốn miếng giảm đau Fentanyl, em nhìn cũng thấy xót xa, huống hồ… Diêm Vương đã gọi tên thì còn quản gì là ngày nào nữa chứ?”
Trương Diệp sát lại gần Chung Viễn Hàng, mỉm cười nhẹ nhõm, tay đặt lên gáy anh, trán chạm vào trán anh: “Viễn Hàng, đừng đau lòng thay em.”
Chung Viễn Hàng muốn gật đầu, nhưng anh chẳng thể làm nổi cái hành động ấy.
Trước khi Trương Diệp ra khỏi nhà, Chung Viễn Hàng cuối cùng cũng nằm xuống ngủ được một giấc, Trương Viễn cũng đã thức dậy.
Trương Viễn vốn định theo Trương Diệp đến tiệm chơi với các anh chị nhân viên, nhưng vừa nghe nói Chung Viễn Hàng đã về thì cậu bé lại lưỡng lự.
“Hay là con ở nhà chơi nhé?” Trương Diệp liếc nhìn căn phòng Chung Viễn Hàng đang ngủ, “Giúp ba ba trông chừng chú Chung được không?”
“Vâng ạ!” Trương Viễn như nhận được một nhiệm vụ trọng đại, giơ tay lên chào theo kiểu quân đội méo mó xẹo: “Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”
Trương Diệp cười nhéo má cậu bé: “Ba ba làm bữa sáng rồi đấy, không được để thừa cà chua và xà lách đâu. Nếu chú Chung thấy không khỏe hoặc chú tỉnh dậy thì gọi điện cho ba ba ngay nhé.”
“Chú bị ốm ạ? Chú Chung đâu có bị thương, chú bị dọa sợ ạ?” Trương Viễn nhỏ giọng hỏi thăm.
“Đúng thế, chú bị dọa sợ rồi. Ba ba còn thấy sợ nữa là chú Chung, chắc chắn chú cũng sợ lắm,” Trương Diệp nói xong lại thấy không yên tâm, “Nếu chú Chung tỉnh dậy hỏi con cái gì… thôi bỏ đi, đằng nào con cũng chẳng biết gì.”
“Gì cơ ạ?” Trương Viễn ấm ức không phục, “Con cái gì cũng biết hết!”
“Được rồi,” Trương Diệp gật đầu, “Tiểu Bồ Đào cái gì cũng biết, hôm nay ba ba giao chú Chung cho con đấy.”
Từ lúc Chung Viễn Hàng dọn sang đây, Trương Diệp đã lâu không đi xe máy, giờ đi lại thấy không quen tay, chẳng dám phóng nhanh, xe máy chạy còn chậm hơn cả mấy bà cụ đạp xe đạp bên cạnh.
Chạy chậm, Trương Diệp lại không thôi nghĩ về chuyện của Trương Viễn.
Phức tạp quá, phức tạp đến đau cả đầu.
Lúc đầu Trương Diệp thấy chẳng cần thiết phải nói với Chung Viễn Hàng, làm như cậu đang muốn thanh minh gì đó cho mình vậy. Càng về sau cậu lại càng khó mở lời, cậu đã ngây thơ muốn dành cho Chung Viễn Hàng một tình cảm thuần khiết nhất ở cái độ tuổi đầy rẫy sự phức tạp này.
Đứa trẻ Trương Viễn này, nếu không được đi theo người ba là cậu đây thì còn biết làm thế nào nữa chứ? Trương Diệp bất lực ngẩng đầu nhìn đèn đỏ, rồi tiện thể nhìn lên ông trời, cái ông trời đầy những bí ẩn này.
Lúc nghỉ trưa, Trương Diệp tranh thủ ở tiệm gọi điện vào đồng hồ định vị của Trương Viễn.
“Alo? Ba ba!” Trương Viễn bắt máy rất nhanh.
“Ừm, ở nhà tình hình thế nào rồi?”
“Chú Chung vẫn chưa tỉnh ạ, vẫn đang ngủ. Ba ba, có cần gọi chú dậy ăn trưa không ạ?” Trương Viễn nói nhỏ, chắc là đang thập thò nhìn vào phòng ngủ của Chung Viễn Hàng.
“Không cần gọi đâu, cứ để chú ngủ đi,” Trương Diệp cắn cắn móng tay, cắn rồi mới nhận ra sau khi tốt nghiệp cấp ba cậu đã lâu lắm rồi không có cái thói quen cắn móng tay này, “Bữa trưa của con ba ba làm xong rồi, ở trong tủ lạnh ấy, con lấy ra cho vào lò vi sóng quay nóng lên là ăn được.”
“Vâng ạ!” Trương Viễn ngoan ngoãn cúp máy.
Lò vi sóng là món đồ điện gia dụng cao cấp và an toàn nhất trong cả cái nhà này của Trương Diệp, ngoài ấm đun nước ra thì đây là đồ điện duy nhất cậu cho phép Trương Viễn thao tác.
Trương Diệp đã chuẩn bị sẵn cho Trương Viễn món cơm thịt gà phô mai bỏ lò, đúng khẩu vị trẻ con. Cậu luôn âm thầm băm nhỏ cà rốt mà cậu bé ghét nhất rồi trộn vào trong đó mà chẳng bao giờ nói cho nó biết.
Lò vi sóng kêu “ting” một tiếng báo bữa trưa đã xong, Trương Viễn lót khăn, cẩn thận bưng bát sứ ra ngoài.
Có lẽ vì mùi phô mai tan chảy quá thơm nên Trương Viễn còn chưa ăn được mấy miếng thì Chung Viễn Hàng đã đẩy cửa phòng ngủ bước ra, khuôn mặt vẫn còn ngái ngủ, mơ mơ màng màng.
“Chào buổi sáng, Tiểu Bồ Đào.” Chung Viễn Hàng vừa ngáp vừa chào Trương Viễn.
“Không còn sớm đâu ạ! Trưa rồi đó chú Chúng!” Hai cái chân của Trương Viễn không chạm đất, xỏ đôi dép lê cứ thế đung đưa giữa không trung, “Chú Chung có đói không? Để cháu quay cơm trưa cho chú nhé!”
“Cháu cứ ăn đi, để chú tự làm.” Chung Viễn Hàng cười xoa đầu Trương Viễn, quen đường thuộc lối đi tìm đồ ăn dự trữ của Trương Diệp trong tủ lạnh.
Quả nhiên, dù không biết trưa nay Chung Viễn Hàng có ăn hay không nhưng Trương Diệp vẫn chuẩn bị sẵn một phần cho anh, đựng trong cái bát sứ vuông màu vàng nhạt, trông cũng ra dáng nhà hàng lắm rồi.
Lúc quay cơm, Chung Viễn Hàng hiếm khi có thời gian ngắm nghía đống bát đĩa Trương Diệp sắm sửa trong bếp.
Căn nhà này rất cũ kỹ, giống hệt cái nhà cũ của Trương Diệp ở huyện, nhưng Trương Diệp mua bát đĩa thì lại chẳng hề qua loa đại khái chút nào.
Chén bát đĩa tách đều rất đẹp, không có những hoa văn sến súa, tuy trông giá cả không đắt lắm nhưng cơ bản là chẳng cái nào giống cái nào, cứ như thể được góp nhặt dần dần theo năm tháng vậy, không giống như trong nhà của Chung Viễn Hàng, mọi thứ đều quy chuẩn và công nghiệp.
“Bát đĩa nhà cháu đẹp thật đấy.” Chung Viễn Hàng tiện miệng khen với Trương Viễn.
“Đương nhiên rồi ạ!” Trương Viễn vừa ăn vừa nói, giọng không rõ chữ, “Ba ba không thích mấy cái bát đĩa nhựa với tráng men ở quê đâu, nên lần nào cũng phải mua loại không được làm vỡ ấy. Bà nội toàn bảo ba ba lãng phí tiền bạc thôi, ba ba còn đặc biệt thích mua mấy cái cốc đôi nữa, ở trong cái tủ cao kia kìa, tích được bao nhiêu là cốc luôn.”
Chung Viễn Hàng vô cùng tự nhiên mở cái tủ “cao” ngay trước mặt ra, quả nhiên thấy rất nhiều cốc, mấy cái đặt ở ngoài chắc là loại thường dùng, bên trong còn có mấy cái thậm chí còn chưa bóc lớp giấy gói, vẫn còn nguyên bao bì.
“Chú Chung nhìn thôi nhé, đừng làm hỏng của ba ba cháu nhé!” Trương Viễn nhắc nhở anh, “Ba ba quý đống cốc đó lắm. Lần trước bạn của bà nội đến mà ba ba cũng chẳng cho dùng, bà nội còn bảo ba ba bủn xỉn nữa.”
“Cháu còn bủn xỉn hơn,” Chung Viễn Hàng đóng cửa tủ lại, lấy phần cơm trưa của mình ra khỏi lò vi sóng, “Ba cháu không cho dùng, còn cháu thì đến nhìn nhiều một chút cũng không cho.”
“Hì hì~ cháu giống ba ba cháu mà.” Trương Viễn ngại ngùng cười, tiếp tục ăn cơm.
Chung Viễn Hàng ngồi đối diện Trương Viễn, không hỏi thêm gì nữa, cùng cậu bé ăn cơm.
Hết chương 78