Tinh Tinh Giăng Đầy Trời - Tam Nguyệt Xuân Ngư

Chương 55

Trước Tiếp

Chương 55

Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan

CẢNH BÁO 18+ | CLICK ĐỂ ĐỌC

“Ưm… cậu đừng ấn, ngứa lắm…” Trương Diệp hoàn toàn tỉnh táo lại.

 

Cậu quờ tay ra sau định bắt lấy bàn tay đang làm loạn kia, nhưng ngược lại còn bị khống chế mất tự do.

 

Kế tiếp là cảm giác ẩm nóng nơi đốt sống cổ và những nụ hôn m*t gây nhói nhẹ. Chung Viễn Hàng dùng gáy cậu để nghiến răng, thi thoảng lại cắn nhẹ một cái, những âm thanh vụn vặt vang lên rõ mồn một trong căn phòng đêm yên tĩnh.

 

“Không được…” Trương Diệp vừa đắm chìm vừa sợ hãi, lời thốt ra đã mang theo tiếng th* d*c, “Tiểu Bồ Đào còn đang ở phòng ngủ cho khách…”

 

“Diệp Tử…” Giọng Chung Viễn Hàng từ phía sau vòng lên, tiếng gọi vừa nhớp nháp vừa chậm rãi, lọt vào tai Trương Diệp như muốn dùng âm sắc để xâm chiếm lấy cậu, “Cho nên, em phải nhỏ tiếng một chút.”

 

“Cái gì? tôi… ưm…” Trương Diệp cắn răng nhẫn nhịn tiếng r*n r* chực chờ thốt ra.

 

Một tay Chung Viễn Hàng siết chặt cổ tay Trương Diệp, tay kia vẫn đặt nơi xương cùng, từ ấn mạnh dần chuyển thành những cái v**t v* m*n tr*n dày đặc. Giữa da thịt như có sức cản, mỗi cú ma sát đều xuyên qua lớp biểu bì đã đỏ ửng mà ngứa vào tận kẽ xương.

 

Chung Viễn Hàng không hề vội vã, anh giống như đang v**t v* món đồ chơi gắn bó từ thuở nhỏ. Trương Diệp cảm thấy vùng da thắt lưng gần như bị mài rách ra, chạm thẳng vào tận xương máu sâu thẳm.

 

Khi cổ tay Trương Diệp bắt đầu vùng vẫy nhẹ, tay Chung Viễn Hàng cuối cùng cũng dời vị trí, anh lần theo mạn sườn vuốt ra phía trước, lướt qua cơ răng trước, chạm tới cơ bụng, rồi dùng ngón trỏ khẽ điểm lên đường trắng giữa các múi bụng, cứ thế đi lên, chạm đến trước ngực.

 

n*m v* Trương Diệp rất nhỏ, ẩn dưới q**ng v* màu nâu. Chung Viễn Hàng gần như có thể hình dung ra dáng vẻ của chúng, đang âm thầm ẩn náu trên khối cơ ngực săn chắc. Nhưng anh nhất quyết không để chúng yên thân, anh dùng lòng bàn tay đầy vết chai do thường xuyên cầm dao phẫu thuật để chà xát, dùng đầu ngón tay đã cắt ngắn móng để gẩy nhẹ, khiêu khích chúng đến mức sung huyết sưng đau, run rẩy dựng đứng lên.

 

Trương Diệp phát ra những tiếng thở khò khè như tiếng nức nở, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp tay lúc chạm lúc rời của Chung Viễn Hàng. Khi khao khát thể xác được châm ngòi, lý trí luôn tan biến cực nhanh. Lúc ưỡn ngực để chạm tới lòng bàn tay đối phương, hông Trương Diệp cũng vô thức đưa về phía sau, cọ vào d**ng v*t đã cứng từ lâu của Chung Viễn Hàng.

 

Ngăn cách qua lớp quần, luồng d*c v*ng nóng rực, cứng rắn và ẩm ướt ấy đâm thẳng vào tim gan Trương Diệp.

 

Ngứa, không phải cái ngứa khi xoa thắt lưng lúc nãy, mà là cái ngứa không thể kìm nén từ tận đáy lòng, như muốn trướng lên rồi nổ tung.

 

Cổ tay Trương Diệp run rẩy dưới bàn tay Chung Viễn Hàng.

 

“Viễn Hàng… cậu buông tay tôi ra…” Trương Diệp run giọng nói.

 

“Buông ra rồi, em muốn làm gì?” Chung Viễn Hàng hơi chống nửa thân trên dậy, đủ để nhìn thấy góc nghiêng lấm tấm mồ hôi, đôi mày hơi nhíu lại và ánh mắt đỏ rực đến thất thần của Trương Diệp.

 

“Tôi bịt miệng!” Giọng Trương Diệp cao lên một chút, nhưng chẳng có chút uy lực nào.

 

Chung Viễn Hàng buông cổ tay cậu ra, biết Trương Diệp đã tự bịt miệng mình, anh càng thêm không kiêng nể gì nữa.

 

Bàn tay anh lại lần theo đường trắng đi xuống, ngón tay vẽ một vòng quanh rốn như để dự báo, rồi theo đường lằn cơ bụng tiếp tục đi xuống, điệu nghệ khều mở mép nội y, nhưng khi ngón tay sắp chạm đến nơi nguy hiểm ấy, Chung Viễn Hàng lại dừng lại.

 

“Diệp Tử, có được không?” Chung Viễn Hàng hỏi.

 

“Cái gì… có được không?” Trương Diệp cảm thấy khó hiểu, trong lòng nôn nóng không chịu nổi.

 

“Tôi muốn chạm vào… của em, có được không?”

 

Tai Trương Diệp như nổ tung, giống như bị chập điện vậy. Cái từ mà Chung Viễn Hàng nói ở giữa cậu căn bản không dám nghe, trực tiếp dùng não bộ để mã hóa nó đi. Từ ngữ đó quá trực diện, quá thô lỗ, tiết lộ sự kìm nén đầy uất ức và cơn nóng nảy sắp sửa bùng nổ.

 

Trương Diệp như bị treo lơ lửng giữa không trung, không chạm tới sao trời, cũng chẳng đạp được đất mẹ, cậu hít hà thật sâu nhưng dường như vẫn luôn thiếu oxy, ngôn từ không thể kết nối thành nghĩa, thế là cậu dứt khoát nắm lấy tay Chung Viễn Hàng, kéo mạnh xuống dưới, đặt thẳng lên luồng d*c v*ng đang bừng phát mà không được vỗ về của mình.

 

k*ch th*ch, những k*ch th*ch mạnh mẽ hơn cứ chồng chất lên nhau, như từng đợt sóng triều dâng cao mãi, gột rửa đi mọi lý trí.

 

Còn hỏi có được không làm gì nữa chứ, rõ ràng chuyện này từ đầu đến cuối vốn chẳng do lý trí của Trương Diệp quyết định. Chung Viễn Hàng dẫn dụ, Trương Diệp sa ngã, đây chính là phương thức thuộc về riêng họ, cả hai bên đều cam tâm tình nguyện.

 

Đôi mắt thất thần của Trương Diệp nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng đóng chặt. Trong phòng chỉ còn những hơi thở gấp gáp quấn lấy nhau và tiếng nước d*m m* khi đôi bàn tay tuốt lấy da thịt.

 

Tay Chung Viễn Hàng sục vuốt cho d**ng v*t của Trương Diệp, còn chính anh thì chen vào g*** h** ch*n cậu, cọ sát từ cửa huyệt dọc theo đường hội âm đến tận đáy túi tinh mềm mại nơi gốc d**ng v*t.

 

Thắt lưng Trương Diệp càng lúc càng căng, càng lúc càng ưỡn lên, sâu trong cổ họng nén lại những tiếng gầm gừ. Hai đùi ướt đẫm mồ hôi và dịch tiết ra cũng kẹp ngày một chặt hơn. Cảm nhận được cậu sắp chạm đến điểm tới hạn, Chung Viễn Hàng đột ngột dừng tay.

 

“Diệp Tử…” Chung Viễn Hàng rút d**ng v*t của mình ra khỏi khe đùi Trương Diệp, phần đỉnh cứng rắn và ướt át tì lên cửa huyệt đang nóng rực. Nơi đó đã bị cọ cho mềm đi đôi chút, đang khép mở nhẹ nhàng, m*t lấy phần đầu gậy sắp tiến vào, “Tôi muốn đâm vào trong, tôi muốn làm em, có được không?”

 

“Cậu…” Thần trí Trương Diệp đã bị thiêu rụi hoàn toàn, đã đến nước này rồi, còn hỏi cái gì nữa?

 

Thế nhưng không có câu trả lời rõ ràng của Trương Diệp, Chung Viễn Hàng thật sự không tiến thêm bước nào. Anh nắm lấy d**ng v*t của mình, dùng phần đỉnh xoay vòng quanh cửa huyệt lúc chạm lúc không, lại lướt qua cửa huyệt đâm vào vùng hội âm. Có mấy lần suýt chút nữa đã đâm vào rồi, anh cứ treo lơ lửng sự thèm khát của cậu, trêu đùa một cách ác ý.

 

“Đừng đùa nữa…” Trương Diệp không chịu nổi, nghiến răng nghiến lợi nói, “Cậu mau vào đi!”

 

“Vào đâu cơ?” Chung Viễn Hàng xấu xa dẫn dụ.

 

Trương Diệp không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, cậu đột ngột đưa tay ra sau vịn lấy gốc đùi đang phát lực của Chung Viễn Hàng, xoay người ngồi thụp ra sau. Cậu tự mình cử động, nuốt trọn một phần cái thứ to lớn của đối phương vào trong.

 

“Ưm… a…” Lúc đầu vẫn cảm thấy đau, mặc dù gần đây họ mới làm chuyện này xong, nhưng nơi đó dù sao cũng không phải là lối vào dành cho một thứ to lớn đến vậy.

 

“Gấp gáp thế sao?” Chung Viễn Hàng biết Trương Diệp không chịu nổi nên cũng không làm càn, anh đợi cậu thích nghi và thả lỏng một chút rồi mới chậm rãi len vào từng chút một, “Diệp Tử, đây là em chủ động đấy nhé, đúng không?”

 

“Ưm…” Trương Diệp trả lời một cách mơ hồ.

 

Đêm nay Chung Viễn Hàng rất lạ, anh cứ hỏi đi hỏi lại “Có được không”. Trương Diệp lúc đầu tưởng đó chỉ là một kiểu dẫn dắt hay lạt mềm buộc chặt để kiểm soát, nhưng sau một hai lần cậu không đáp, Chung Viễn Hàng thật sự sẽ dừng lại. Đối mặt với sự nhường quyền đột ngột này, Trương Diệp vừa thấy hổ thẹn lại vừa thấy lúng túng.

 

Họ không dám gây ra tiếng động quá lớn, vì thế mọi thứ đều trở nên rất chậm chạp. Chung Viễn Hàng chậm rãi rút ra đẩy vào, Trương Diệp bịt chặt miệng, cố nhịn những tiếng r*n r* nhớp nháp.

 

Các giác quan trong sự chậm rãi này được kéo dài và phóng đại, giống như một cuộc cực hình vừa hạnh phúc vừa bất tận.

 

Tiếng th* d*c kìm nén của Chung Viễn Hàng ngay bên tai Trương Diệp, hơi thở nóng rực phả vào hõm cổ, đó là sự rung động thầm lặng không thốt nên lời. Điều này hơi khác so với những lần phát tiết thô lỗ trước đây, Trương Diệp cũng không nói rõ được là khác ở đâu, nhưng cậu cảm nhận được một sự quyến rũ đầy trưởng thành đang thay đổi ở Chung Viễn Hàng. Nó quá mới mẻ, giống như một chất xúc tác khiến Trương Diệp chỉ muốn cứ mãi nghe tiếp, mãi làm tiếp như vậy.

 

Mạn đùi bị ga giường cọ đến đau rát, nhưng Trương Diệp chẳng còn màng đến gì nữa. Cậu căn bản không muốn dừng lại, kh*** c*m hết đợt này đến đợt khác, từ nơi g*** h*p theo đường dây dẫn là cột sống và dây thần kinh, nổ lách tách dọc đường cho tới tận trung khu thần kinh. Tay cậu nắm chặt lấy bắp đùi đang gồng lên của Chung Viễn Hàng, đầu ngón tay gần như bấm sâu vào thịt.

 

Nỗi đau của họ cũng phải ngang sức ngang tài mới được.

 

Điểm tới hạn cuối cùng đến rất muộn, một sự dài đằng đẵng không báo trước. Thân gậy của Chung Viễn Hàng trở nên rất cứng, cứng như sắt nung, nghiền mạnh qua điểm nhạy cảm trong người Trương Diệp. Bàn tay nắm d**ng v*t của cậu cũng chẳng còn chừng mực, bóp quá chặt, tuốt từ trên xuống dưới một cách dồn dập, chẳng chút giữ kẽ hay kỹ thuật nào.

 

Trương Diệp không nhịn được, một tiếng ngâm dài khản đặc tràn ra qua kẽ tay.

 

Ngay khi họ sắp lên cao trào, trước khi muôn vàn vì sao bùng nổ, Chung Viễn Hàng lại mở miệng hỏi.

 

“Tôi muốn bắn vào trong, Diệp Tử, có được không?”

 

Trương Diệp nôn nóng đến phát điên, gầm khẽ đầy suy sụp: “Tôi cầu xin cậu đừng hỏi nữa! Tùy cậu đấy! Dù sao cậu cũng là bên A mà… còn hỏi tôi làm cái gì!”

 

Khi lời nói thốt ra, Trương Diệp không nghĩ ngợi nhiều, lúc đang làm chuyện này thì làm gì có tâm trí mà cân đo lời nặng nhẹ? Thế nhưng Chung Viễn Hàng cứ thế đờ người ra ngay phía sau cậu. Theo quán tính, anh chậm rãi đưa đẩy thêm hai ba cái rồi hoàn toàn rút ra.

 

t*nh d*ch nóng ấm bắn lên lưng, xương cụt và khe mông Trương Diệp, dính dớp rồi nhanh chóng nguội lạnh.

 

Bầu không khí nóng bỏng bỗng chốc nguội ngắt trong nháy mắt. Trương Diệp căn bản không kịp định thần, cậu đưa tay ra sau sờ lên lưng, nơi đó vẫn còn dư nhiệt của sự cọ xát vừa rồi, nhưng Chung Viễn Hàng đã trở mình xuống giường.

“Viễn Hàng?” Trương Diệp ngơ ngác gọi anh.

“Ừm,” Chung Viễn Hàng dường như đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, nhưng giọng nói khàn đục vẫn phản bội anh, “Tôi ra ngoài tắm, em tắm ở nhà vệ sinh trong phòng đi.”

“Viễn Hàng, tôi không phải…”

Không phải cái gì? Trương Diệp không biết phải nói thế nào. “Tôi không có ý đó, cậu làm gì với tôi cũng được, tôi nguyện ý…”

Trương Diệp cảm thấy nói gì cũng không diễn tả hết ý mình.

“Không sao đâu,” Chung Viễn Hàng kéo cửa phòng ngủ chính ra, “Tôi không bắn vào trong, em tự tắm rửa chắc là được chứ.”

Trương Diệp nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng vừa được khép lại nhẹ nhàng, ngồi thẫn thờ trên giường rất lâu.

Chung Viễn Hàng đứng dưới vòi sen xối nước lên đầu, trong não toàn là câu nói “Tùy cậu” đầy suy sụp của Trương Diệp.

Giống như kẻ khờ dẫm hụt chân nơi vách đá, từ đỉnh cao vô thượng rơi xuống trong tích tắc.

Phải chăng ngay từ lúc mới bắt đầu, họ cũng bắt nguồn từ tâm thế “tùy cậu” này của Trương Diệp?

Chung Viễn Hàng cố tình vây hãm Trương Diệp, ban đầu chỉ vì tò mò về cậu. Huyện lỵ nơi họ lớn lên khá nhỏ, nằm bên rìa thành phố tỉnh lỵ, nói phát triển thì không hẳn, mà lạc hậu thì cũng không tới mức. Khi đó ông nội của Chung Viễn Hàng được điều xuống huyện để rèn luyện, cha mẹ anh tất nhiên cũng chuyển theo đến đây ở. Trong miệng Chung Lệ Hoa, cái huyện này vừa rách nát, vừa bế tắc, không có đẳng cấp, thậm chí đôi khi tắc đường bà ta cũng có thể mắng vài câu rằng đường xá ở huyện quá hẹp, không rộng rãi như khu phố cũ họ từng ở.

Nhưng hồi nhỏ Chung Viễn Hàng từng theo cha mẹ vào thành phố, ở đó tắc đường còn kinh khủng hơn cái huyện nhỏ này nhiều. Từ lúc đó, Chung Viễn Hàng đã biết điều mà Chung Lệ Hoa ghét bỏ thực chất chính là bản thân bà ta, người không thể thay đổi được cuộc sống của chính mình.

Sau khi đi học, điều kiện của những đứa trẻ trong huyện nhìn chung đều bình thường, điều này khiến Chung Viễn Hàng trở nên cực kỳ lạc lõng. Trớ trêu thay, Chung Lệ Hoa chỉ thích mua cho con trai những thứ đắt tiền, quần áo, phương tiện đi lại, ăn uống, cái gì bà ta cũng sắp xếp loại đắt nhất. Dường như chỉ có việc hạc giữa bầy gà trong môi trường tầm thường xung quanh mới có thể bù đắp phần nào cho cuộc đời thất ý của bà ta.

Còn Chung Minh Quang, không biết là vì hổ thẹn hay vì khinh thường mà luôn dung túng cho những hành vi xa xỉ của con gái mình.

Trong hoàn cảnh như vậy, việc Chung Viễn Hàng bị cô lập gần như là chuyện đương nhiên. Ngặt nỗi tính cách của anh lại lạnh lùng và nhạy cảm, từ nhỏ đã có thể nhìn thấy sự đố kỵ và bất bình trong ánh mắt của những đứa trẻ xung quanh, vì vậy anh chưa bao giờ có bạn bè.

Trong biết bao lớp học cứ lập rồi lại tan đó, chỉ có Trương Diệp là khác biệt.

Trương Diệp là một tiểu bá vương, xung quanh cậu luôn có năm bảy người vây quanh. Đi học thể dục cậu cũng chẳng bao giờ bị lẻ loi như Chung Viễn Hàng. Lúc đó cậu đã rất hay cười, đến mức bao nhiêu năm qua vẫn luôn cười như vậy, tạo thành những nếp nhăn nơi khóe mắt.

Chung Viễn Hàng chưa bao giờ thấy sự thù địch đối với mình trong mắt Trương Diệp. Thực tế là, có lẽ Trương Diệp chưa từng chú ý đến một Chung Viễn Hàng luôn lủi thủi một mình. Cuộc sống của cậu quá nhộn nhịp, không có thời gian để để tâm đến một người tàng hình duy nhất trong lớp.

Cho đến ngày anh bị đám học sinh trường nghề bên cạnh trường tiểu học cướp tiền. Gia cảnh nhà Chung Viễn Hàng giàu có là một bí mật công khai, trẻ con chẳng bao giờ nói thẳng ra, nhưng tin tức cứ thế mà bay xa. Sự ưu ái về vật chất của anh lặng lẽ lan truyền khắp trường, cuối cùng đến tai mấy tên học sinh côn đồ trường nghề bên cạnh.

Chiều hôm đó, ông nội đi họp ở thành phố, tài xế đương nhiên đi theo lãnh đạo, còn Chung Lệ Hoa chưa bao giờ tiêu tốn thời gian rảnh quý báu của mình để nghĩ đến việc đưa đón con trai. Chung Viễn Hàng đang đi bộ trên đường thì bị mấy gã học sinh trung học cao hơn hắn khá nhiều lôi vào con hẻm. Chúng cũng không dám làm gì quá đáng với “tiểu thiếu gia” nhà giàu, chỉ đe dọa bằng lời nói, bắt anh móc hết tiền tiêu vặt ra.

Chung Viễn Hàng nhìn chằm chằm vào bộ đồng phục trường nghề bẩn thỉu trên người chúng, trong lòng tràn ngập sự khinh miệt kiêu ngạo. Anh liều mạng mỉa mai chúng: “Cướp tiền của trẻ con, các người chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh thôi à?”

Dù sao cũng là tuổi trẻ khí thịnh, mấy tên học sinh bắt đầu ra tay xô đẩy Chung Viễn Hàng. Chung Viễn Hàng vẫn thấy chưa bõ bèn gì. Anh đã sống quá lâu trong sự bạo lực ôn hòa của việc không được chấp nhận, không được đoái hoài, thậm chí hắn còn âm thầm tò mò xem cảm giác của sự bạo lực thực sự bằng tay chân sẽ như thế nào? Nếu mình thật sự bị đánh, Chung Lệ Hoa sẽ phản ứng ra sao? Chung Minh Quang sẽ phản ứng thế nào?

Đang mải suy nghĩ, bụng Chung Viễn Hàng đã bị đá một cái. Ngay khoảnh khắc anh bị văng vào tường, thông qua khe hở giữa hai tên côn đồ, anh nhìn thấy Trương Diệp đi ngang qua.

Thực ra bụng cũng không đau đến thế, lưng va vào tường cũng chẳng mấy xót xa, nhưng ngay lúc này, Chung Viễn Hàng đột nhiên quyết định hét lên một tiếng như ma xui quỷ khiến.

Trương Diệp quả nhiên bị tiếng động của anh thu hút sự chú ý. Cậu quay đầu nhìn vào trong hẻm, thông qua chính khe hở đó, ánh mắt hai người chạm nhau.

Chung Viễn Hàng không chắc Trương Diệp có nhận ra mình hay không. Ánh mắt cậu trông thật do dự, bước chân cứ nấn ná tại chỗ, bộ dạng như muốn đi mà lại không nỡ.

Đám côn đồ bị tiếng động của Chung Viễn Hàng làm cho giật mình, vội vàng bịt miệng anh lại. Chúng cũng nhìn thấy Trương Diệp, quát tháo bảo cậu đừng lo chuyện bao đồng.

Nhưng Trương Diệp cứ thế bước tới, cậu đã làm đúng ý Chung Viễn Hàng, xen vào chuyện của anh, một cuộc can thiệp theo kiểu đánh địch mười phần, tự tổn tám phần.

Lúc đó Chung Viễn Hàng mới biết Trương Diệp đánh nhau rất hung dữ. Mấy đòn Trương Diệp phải hứng chịu Chung Viễn Hàng đều nhìn thấy rất rõ, chắc chắn là rất đau, đau đến mức Trương Diệp suýt nữa đứng không vững. Nhưng cậu cứ thế chịu đựng, không hé răng một lời, cũng không nhìn vết thương trên người mình. Cậu chỉ mải mê tấn công như phát điên, cái vẻ liều mạng đó cuối cùng cũng khiến mấy tên côn đồ sợ hãi mà thu tay.

Quần áo Trương Diệp lấm lem bụi bẩn vì cọ xát dưới đất và tường của con hẻm dơ dáy, lông mày cũng bị đánh rách một đường, khuỷu tay và đầu gối đều trầy xước hết cả. Còn Chung Viễn Hàng thì không phải chịu thêm một đòn nào nữa, anh tỉnh táo từ đầu đến cuối, nhưng sau khi đã an toàn, nhìn khuôn mặt rách rưới của Trương Diệp, anh lại không kìm được mà òa khóc nức nở.

Hết chương 55

Trước Tiếp