Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 49
Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan
Mẹ Trương Diệp là kiểu phụ nữ thị trấn điển hình nhất, chưa đầy hai mươi tuổi đã cùng ba Trương Diệp tổ chức tiệc cưới ở một tiệm cơm nhỏ. Lúc bày tiệc, trong bụng bà đã có Trương Diệp, hễ chậm thêm một tháng nữa là bụng lùm lùm rõ mồn một rồi. Lúc đó thậm chí bà còn chưa đủ tuổi để lấy giấy đăng ký kết hôn.
Vì vậy, mẹ Trương Diệp cả đời này, trước khi lấy chồng thì dựa vào cha mẹ, lấy chồng rồi thì dựa vào chồng, chưa bao giờ cần tự mình đưa ra chủ kiến hay quyết định điều gì.
Trương Diệp trước đây không hiểu tình yêu là gì. Có lẽ là lời thề non hẹn biển trong tivi, có lẽ là những bức ảnh ngọt ngào váy trắng áo đen trong tủ kính tiệm áo cưới, có lẽ là những cảm xúc sống chết không rời hay biến ảo khôn lường trong danh tác, nhưng chắc chắn không phải là tình cảm giữa cha và mẹ cậu.
Chủ đề chung sống của họ là tranh cãi. Vì ba lén mua bao thuốc đắt hơn vài đồng, vì mẹ dưới bàn mạt chược “vô tình” chạm vào chân ông chú hàng xóm, vì học phí và tiền sách vở năm nào Trương Diệp cũng phải nộp, thậm chí vì một bát cơm quá nóng trên bàn ăn… Trương Diệp đôi khi cảm thấy, sự chán ghét dành cho nhau trong mắt cha mẹ không hề che giấu được, mọi vụn vặt cuộc sống đều có thể trở thành ngòi nổ để họ công kích lẫn nhau.
Tuy nhiên, họ cứ thế mà nhìn nhau chán ghét sống qua gần hai mươi năm, sống đến tận cuối đời của cha.
Khoảng thời gian cuối cùng họ ở bên nhau trong bệnh viện có lẽ là quãng thời gian bình lặng nhất cả đời này. Thời gian cha ho nhiều hơn nói, thời gian mẹ khóc nhiều hơn kiếm chuyện.
Có những lúc đến lượt Trương Diệp túc trực bên giường bệnh, cha sẽ trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê mà không ngừng hỏi cậu.
“Mẹ con đâu?”
Trương Diệp trả lời ông là mẹ đang nghỉ ngơi, đang nấu cơm, đang sửa áo da ở tiệm, cha sẽ im lặng một lúc, rồi vài phút sau lại hỏi.
“Mẹ con đâu? Sao bà ấy vẫn chưa qua đây?”
Lặp đi lặp lại, không dứt.
Trương Diệp nghĩ, chắc hẳn cha cái gì cũng biết. Trong những ngày tháng trì hoãn không ngừng nghỉ, ông đã sớm dự cảm được cái chết của mình. Mẹ là sự chắc chắn duy nhất mà ông sở hữu, nhưng giờ đây ông không còn làm chủ được người phụ nữ này nữa, cảm giác đến cả sự chắc chắn duy nhất cũng không nắm giữ được khiến ông dù trong cơn bạo bệnh cũng không thể yên lòng, lo sợ không thôi.
Mà mẹ cậu lúc này lại bộc phát sự cố chấp hoàn toàn không phù hợp với tính cách của bà. Bất kể bác sĩ nói gì, bà đều chỉ một câu: “Cầu xin bác sĩ hãy cứu ông ấy, cứu người đàn ông của tôi, mất ông ấy nhà tôi sẽ sụp đổ mất.”
Mỗi khi Trương Diệp nhìn thấy dáng vẻ bà quỳ trước mặt bác sĩ khóc lóc thảm thiết, cậu đều liên tưởng một cách rất không hợp thời và rất thiếu đạo đức tới những người khóc thuê chuyên nghiệp mà cậu thấy trong các đám tang.
Mẹ thật sự không nỡ xa ba đến thế, hay là nhận thức xã hội trong tiềm thức đang dẫn dắt bà, rằng chỉ khi thể hiện trạng thái như thế này trong hoàn cảnh và tình tiết này mới phù hợp với mong đợi về một người vợ đủ tư cách?
Trương Diệp vừa nghĩ như vậy, vừa cảm thấy mình có ý nghĩ này có lẽ sau này sẽ phải xuống địa ngục.
Chung Minh Quang đã tìm đến mẹ Trương Diệp ngay lúc này.
Chung Minh Quang thể hiện vẻ rất đau lòng, hoàn toàn là một người ông đau đáu vì bị cháu trai làm tổn thương trái tim, chẳng có một chút vẻ độc đoán ngang ngược nào như khi đối mặt với Trương Diệp. Đầu tiên ông uyển chuyển nhắc đến mối quan hệ giữa Trương Diệp và Chung Viễn Hàng với mẹ Trương Diệp, ngôn từ ẩn ý, diễn tả sự trái đạo đức và không thể lộ ra ánh sáng của đoạn tình cảm này một cách sống động như thật, khiến mẹ Trương Diệp tức đến mức lập tức muốn đi lột da con trai mình ngay lập tức.
Thấy thời cơ đã chín muồi, Chu Văn Việt đứng bên cạnh kịp thời đưa ra một tờ thỏa thuận và một thẻ ngân hàng có sẵn 100.000 tệ, khuyên nhủ người phụ nữ đang túng quẫn này một cách văn minh rằng trẻ con chỉ là không hiểu chuyện, lãnh đạo của chúng tôi cũng là nhân vật có máu mặt, luôn thấu tình đạt lý.
“Thưa bà, chỉ cần phía bà có thể khuyên bảo cháu học hành cho tốt, cắt đứt đoạn… tình bạn có phần quá thân mật này, lãnh đạo của chúng tôi sẵn sàng dốc toàn lực giúp đỡ gia đình bà, bất kể là tiền bạc hay bác sĩ phẫu thuật, chúng tôi đều có thể nghĩ cách sắp xếp.” Chu Văn Việt chính là môi lưỡi của Chung Minh Quang, những lời Chung Minh Quang không thể mở miệng nói thì để Chu Văn Việt nói.
Dù họ biết rõ ba Trương Diệp đã không còn cách nào cứu chữa được nữa.
Mà mẹ Trương Diệp chỉ nhìn thấy cành ô liu mà đối phương đưa tới, lại không nhìn thấy trên bàn tay đang cầm cành ô liu đó đồng thời cũng đang nắm một con dao găm.
Trên tờ thỏa thuận mà bà thậm chí còn chẳng nhìn kỹ đã ký tên đó, viết không phải là tặng cho, mà là vay nợ. Điều kiện vay nợ là Trương Diệp không được cùng thi chuyển cấp với Chung Viễn Hàng trong năm đó, bất kể cậu học lại hay đi làm, cậu không được vượt qua kỳ thi đại học trong năm này, không được liên lạc với Chung Viễn Hàng nữa, nếu không mẹ Trương Diệp sẽ ngay lập tức trở thành người nợ tiền không trả thất tín và phải đối mặt với án tù vì số nợ khổng lồ.
Mà chủ nợ cũng không phải là Chung Minh Quang, mà là Chu Văn Việt. Chuyện này từ đầu đến cuối, trên văn bản, đều không nảy sinh bất kỳ quan hệ nào với Chung Minh Quang. Ông ta sạch sẽ, lá rụng không chạm thân.
“Sau đó Trương Diệp biết chuyện, cậu ấy… cậu ấy có làm gì không?” Môi Chung Viễn Hàng run rẩy khi hút thuốc, khói thuốc không qua phổi, đọng lại trên lưỡi toàn vị đắng. Anh hận Chung Minh Quang đã chà đạp lên lòng tự trọng và vận mệnh của Trương Diệp một cách nhẹ tênh như vậy, anh cũng trách Chu Văn Việt đã làm con dao cho Chung Minh Quang, nhưng anh không thể trút giận lên Chu Văn Việt.
“Tất nhiên là làm loạn rồi. Cậu ta đã gọi rất nhiều cuộc điện thoại, không biết số của Bí thư Chung thì cứ theo số trên thỏa thuận mà gọi cho chú, chặn số này cậu ta lại đổi số khác gọi tiếp… Bí thư Chung lúc đầu đều tránh mặt không gặp, cho đến khi thằng nhóc đó không biết nghe ngóng thế nào mà xông thẳng vào tận văn phòng của Bí thư, Bí thư mới không thể không nói chuyện với cậu ta. Nói thật, lúc đó chú chẳng biết thằng nhóc này còn dư địa gì mà làm loạn nữa, nhưng cậu ta vậy mà lại thuyết phục được Bí thư.” Chu Văn Việt cảm thán.
“Lúc đó cậu ta nói rằng không thể làm ảnh hưởng đến kỳ thi đại học của cháu, cũng không muốn làm ảnh hưởng đến quan hệ giữa cháu và gia đình vào lúc then chốt này, vì vậy sẽ không lập tức chia tay cháu ngay, ít nhất phải đợi đến sau khi thi đại học xong mới tính. Haizz… đứa trẻ đó đúng là thông minh, nói năng cũng rất có kỹ xảo, câu nào nghe qua cũng là đứng ở góc độ của cháu, vì tốt cho cháu, thái độ lại tỏ ra chân thành khiêm nhường, khiến Bí thư Chung không thể không động lòng.”
Chu Văn Việt bất lực thở dài: “Thực ra bản hợp đồng đó, hiệu lực pháp lý… rất đáng để bàn cãi. Ngoại trừ khoản tiền thực tế, nghĩa vụ của bên vay mà pháp luật quy định không thể hạn chế sự phát triển tự do của các mối quan hệ nhân thân, cũng không cho phép hạn chế tự do tham gia các kỳ thi quốc gia và tiếp nhận giáo dục bậc cao. Nhưng lúc đó nhà họ làm sao hiểu được những thứ này?”
Giờ đây sự việc đã qua lâu rồi, mọi thứ đều đã bụi trần định đoạt, Chu Văn Việt mới có thể bùi ngùi nói ra những lời tựa như sám hối này. Mà sự “không hiểu” của cả nhà Trương Diệp đã trở thành cái thóp để kẻ bề trên nắm thóp đe dọa họ, trở thành con bướm vỗ cánh vĩnh viễn thay đổi vận mệnh của Trương Diệp.
“Đứa trẻ đó cái gì cũng đồng ý, đồng ý sau khi thi đại học sẽ chủ động chia tay với cháu, đồng ý năm đó không thi chuyển cấp. Cậu ta hứa sẽ trả sạch toàn bộ tiền cả vốn lẫn lãi, dù chết cũng không đồng ý vĩnh viễn không gặp lại cháu nữa. Lúc đó… có lẽ Bí thư Chung cũng cảm thấy dù cậu ta có đồng ý hay không cũng chẳng quan trọng nữa, cuộc đời một khi đã lạc mất nhau rồi thì dù có gặp lại cũng là vật đổi sao dời,” Chu Văn Việt khựng lại một chút, không khỏi cảm thán, “Vì vậy cháu nói bây giờ cậu ta có con rồi… chú vẫn khá bùi ngùi, dù sao lúc đó cậu ta… trông bướng bỉnh như thế, kiên trì như thế. Nhưng cuộc sống là như vậy, dù lúc đó có kiên trì đến đâu thì hiện thực luôn dạy con người ta cách thỏa hiệp… Nhưng Tiểu Hàng à, cháu cũng đừng oán hận cậu ta, ít nhất khi đó, đứa trẻ đó đối với cháu là thật lòng thật dạ.”
Tay Chung Viễn Hàng gác ngoài cửa sổ xe một thời gian dài, gió lạnh mang theo hơi tuyết thổi cho bàn tay và nửa khuôn mặt tê buốt, vì vậy khi anh bóp chặt đầu thuốc lá vẫn đang cháy rực vào lòng bàn tay, thuốc tắt lịm rất nhanh, không đủ để gây ra cảm giác đau đớn gì.
Thật lòng thật dạ.
Họ giống như đang vờn một con kiến mà vờn cuộc sống của Trương Diệp, cuối cùng còn tỏ vẻ thương xót bảo cậu thật lòng thật dạ, họ có tư cách gì để đánh giá sự “thật lòng thật dạ” của Trương Diệp?
“Mọi người thật đúng là có thủ đoạn, có tâm kế,” Chung Viễn Hàng nghiến răng nghiến lợi, “Vậy nên, Trương Diệp bảo trả tiền, Chung Minh Quang thật sự có mặt mũi đòi cậu ấy trả? Ồ, không đúng, theo hợp đồng mọi người ký thì tiền này cậu ấy nên trả cho chú Chu mới phải.”
“Tiểu… Tiểu Hàng, cháu đừng như thế, chú… chưa bao giờ nhận khoản tiền trả nợ nào của Trương Diệp cả, vả lại chưa được hai năm chú đã không còn làm việc cho ông nội cháu nữa rồi,” Chu Văn Việt đến tuổi này rồi mà bị một đứa hậu bối hỏi đến mức ấp a ấp úng, nói cho cùng vẫn là trong lòng có thẹn, “Sau này chú cứ bị chuyện này dày vò mãi, nói thật, năm đó nếu không có chuyện này… chú cũng không hạ quyết tâm rời khỏi Bí thư Chung để ở lại huyện làm việc đâu…”
“Cháu hiểu rồi,” Chung Viễn Hàng thở một hơi cũng không thông, cứ như vấp phải tâm tư đang phập phồng mà trồi sụt, đứt quãng, “Cháu cảm ơn mọi người đã làm tất cả những điều này để ‘bảo vệ’ cháu.”
“Tiểu Hàng…”
Chu Văn Việt còn định giải thích gì đó nhưng bị Chung Viễn Hàng thô bạo ngắt lời.
“Không cần nói thêm nữa đâu chú. Cháu biết năm đó chú cũng là phụng mệnh hành sự, dù Trương Diệp cả đời này có sa chân vào vũng bùn thì có trách cũng không trách đến đầu chú được,” Chung Viễn Hàng mỉa mai, “Cháu cảm ơn hai vị đã ‘hộ tống’ cho năm lớp 12 của cháu, nhưng không biết mọi người có từng nghĩ qua chưa?”
“Nghĩ qua… cái gì?” Chu Văn Việt không hiểu ẩn ý của Chung Viễn Hàng.
“Trương Diệp năm đó cũng học lớp 12, đối với cậu ấy…” Chung Viễn Hàng hít sâu mấy lần, chỉ cần nghĩ đến tâm trạng của Trương Diệp năm đó, anh cảm thấy trái tim như bị một bàn tay bóp nghẹt, âm ỉ đau đớn, nhịp tim cũng không thuận, lúc mở miệng lại, giọng khàn như giấy nhám mài qua, “Đối với một người như cậu ấy, kỳ thi đại học có lẽ là cơ hội duy nhất để thay đổi cuộc đời.”
Không muốn nghe lời biện bạch của Chu Văn Việt thêm nữa, Chung Viễn Hàng trực tiếp cúp máy.
Tuyết đã ngừng rơi, trăng và sao cũng đã lộ ra.
Hết chương 49