Tinh Tinh Giăng Đầy Trời - Tam Nguyệt Xuân Ngư

Chương 46

Trước Tiếp

Chương 46

Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan

Trương Diệp dán mắt nhìn khung cảnh tuyết trắng xóa bên ngoài cửa sổ quá lâu, đôi mắt vốn đã khó mở lên được bắt đầu cảm thấy đau nhức, cậu cứ nhìn một lúc rồi lại nhắm mắt lại, vài lần như thế, cậu lại chuẩn bị ngủ thiếp đi.

Ngay lúc cậu sắp ngủ thật thì cửa phòng trực đột nhiên vang lên tiếng gõ.

Trương Diệp nhất thời không biết có nên lên tiếng hay không, đây là phòng trực của Chung Viễn Hàng, theo lý mà nói hôm nay anh không có ca trực ở bệnh viện, nếu người khác gõ cửa đi vào mà thấy một người lạ như mình, Trương Diệp sợ Chung Viễn Hàng quay lại sẽ khó lòng giải thích.

Suy cho cùng, nếu không phải đã quen biết từ sớm, Trương Diệp cảm thấy một người như mình và Chung Viễn Hàng không thể nào có điểm giao nhau. Một kẻ lưu manh học xong cấp ba đã vội vã lăn lộn ngoài xã hội làm đủ mọi nghề chân tay, và một người bác sĩ có học vị tiến sĩ, công việc vẻ vang, nhìn thế nào cũng chẳng thể đứng chung một chỗ, Trương Diệp sợ mình làm mất mặt Chung Viễn Hàng.

Cậu ngồi thẳng lưng trên ghế sofa, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang có tiếng gõ, không dám phát ra tiếng động nào, thầm cầu nguyện người bên ngoài nghĩ bên trong không có ai mà sớm rời đi.

Nhưng sự đời thường chẳng chiều lòng người, người ngoài cửa vừa nói: “Hàng của tôi ơi, tôi tự vào đấy nhé!”, vừa quen tay vặn tay nắm cửa đẩy vào phòng trực.

Cả người bên trong lẫn bên ngoài đều sững sờ khi nhìn thấy nhau.

Người bước vào cũng là một bác sĩ nam trẻ tuổi, khoác áo blouse trắng, nhưng ống quần lại xỏ trong một chiếc quần bông cũ kỹ họa tiết da báo có phần lôi thôi, chân xỏ đôi dép lê dệt kim màu đỏ tím. Ngoại trừ gương mặt sáng sủa thì bộ đồ này đúng là không nỡ nhìn.

“Ùi uôi, có khách à?” Bác sĩ nam nhướn mày đầy hứng thú hỏi, “Sao Chung Viễn Hàng lại để cậu ở đây truyền dịch một mình thế? Cậu ta đâu rồi?”

“À, xin chào,” Nếu người đã vào rồi thì thôi, giờ đã mặt đối mặt, Trương Diệp cũng không rụt rè, cậu mỉm cười chào hỏi tự nhiên, “Tôi là bạn của Viễn Hàng, bị sốt nên cậu ấy xuống lầu… đi xem tuyết rồi. Nếu anh tìm thì chắc lát nữa cậu ấy sẽ quay lại thôi.”

“Xem tuyết?” bác sĩ nam mặt đầy vẻ khó hiểu, “Tuyết có gì mà xem, lúc đi học năm nào chẳng thấy?”

“Là con trai tôi muốn xem,” Trương Diệp lặng lẽ lùi người tựa vào lưng ghế sofa, liếc nhìn mình trong chiếc gương đứng sau cửa. Trông cậu có chút phờ phạc, nhưng quần áo trên người là của Chung Viễn Hàng, gương mặt cũng coi là ưa nhìn.

Trương Diệp thu hồi ánh mắt khi bác sĩ nam đó ngồi xuống chiếc ghế bên bàn chẩn đoán, lịch sự nhưng không quá khúm núm nói: “Tôi còn đang truyền dịch nên đành nhờ Viễn Hàng đưa đứa nhỏ xuống xem tuyết, có làm lỡ việc của anh không? Xin lỗi nhé.”

“Không sao không sao, tôi cũng đang nghỉ giữa ca nên qua tìm cậu ta tán gẫu thôi, cậu ta không có đây thì tôi tán gẫu với cậu cũng vậy,” Nam bác sĩ nhìn Trương Diệp, không phải kiểu soi mói mà giống như thật sự buồn chán cần người nói chuyện, “Tôi là đàn anh kiêm đồng nghiệp của Chung Viễn Hàng, tôi tên Triển Vũ.”

“Chào anh, tôi là Trương Diệp.”

“Trương Diệp?” Triển Vũ ngước nhìn trần nhà hồi tưởng, “Xin lỗi nhé, chưa nghe Chung Viễn Hàng nhắc qua bao giờ. Cái thằng này sống khép kín quá, bao nhiêu năm rồi tôi còn chưa thấy cậu ta có người bạn nào, cậu làm nghề gì?”

Triển Vũ ngồi trên ghế tựa một cách cà lơ phất phơ, không có dáng vẻ gì là nghiêm túc, cộng thêm bộ đồ chẳng giống ai, nói khó nghe một chút thì nhìn chẳng giống người đàng hoàng, cách nói chuyện của anh ta cũng hời hợt, lại khiến Trương Diệp vô tình thấy thoải mái hơn.

“Tôi làm việc ở cửa tiệm bánh ngọt, chuyên bán bánh Tây và các thứ tương tự,” Trương Diệp trả lời, “Tôi và Viễn Hàng là bạn học cấp ba, cậu ấy… không nhắc tới tôi cũng bình thường, gần đây chúng tôi mới liên lạc lại với nhau.”

“Gần đây à? Vậy thì đúng là có duyên thật đấy, tôi với bạn cấp ba chẳng còn ai liên lạc cả,” Triển Vũ không truy hỏi sâu, cứ thuận theo câu chuyện của Trương Diệp mà tán gẫu, “Này, cửa tiệm nhà cậu có làm bánh pretzel với bánh mì Pháp không? Cửa hàng tiện lợi ở bệnh viện tôi toàn là bánh mì công nghiệp, cắn một miếng là toàn thấy mùi chất phụ gia.”

“Có, tiệm tôi làm là bánh thủ công, hạn sử dụng ngắn. Nếu anh cần thì có thể ghé qua xem thử, gần đây có vị bánh pretzel mới, tôi ăn thử thấy khá ngon.” Trương Diệp không chắc Triển Vũ nói chơi hay muốn mua thật, nhưng theo phản xạ nghề nghiệp cậu vẫn giới thiệu sản phẩm mới.

“Thật à? Vậy tôi xin phương thức liên lạc của cậu nhé? Cậu gửi cho tôi định vị cửa tiệm đi.” Triển Vũ vừa nói vừa mở điện thoại, đưa mã QR ra bảo Trương Diệp quét.

Hai người đang kết bạn thì Chung Viễn Hàng dắt Trương Viễn quay lại. Thấy Triển Vũ đang túm tụm kết bạn với Trương Diệp, Chung Viễn Hàng nheo mắt lại, trước tiên đi tìm một chiếc khay y tế trống, đặt “ông già tuyết” nhỏ cao bằng lòng bàn tay mà Trương Viễn vừa nặn xong vào đó.

Triển Vũ kết bạn xong liền không nán lại phòng trực nữa, kéo Chung Viễn Hàng ra ngoài cửa, nói là có chuyện công việc cần bàn.

Chung Viễn Hàng hơi thiếu kiên nhẫn, anh thay túi truyền cho Trương Diệp rồi mới đi theo Triển Vũ ra hành lang.

“Nói đi, có chuyện gì? Muốn đổi ca với tôi à?” Chung Viễn Hàng hỏi Triển Vũ.

“Vãi đạn, cái đó là cái cớ để tôi gọi cậu ra thôi được không?” Triển Vũ trợn tròn mắt, hất cằm về phía phòng trực, “Người bên trong là thế nào đấy? Bảo là bạn cấp ba, mà bao năm nay chưa nghe cậu nhắc bao giờ. Vừa nãy nghe mấy cô y tá xì xào cậu dắt một người vào phòng trực truyền dịch, tôi còn tưởng có biến gì cơ đấy, đi vội đôi dép bông cũ của chủ nhiệm sang đây hỏi thăm đây này. Nhìn xem, tôi mặc cái quái gì thế này?”

Chung Viễn Hàng nhìn Triển Vũ từ đầu đến chân một lượt, “Thì cũng giống cách phối đồ bình thường của anh thôi mà?”

“Tôi thề là…” Triển Vũ định giơ chân giẫm lên đôi giày thể thao trắng của Chung Viễn Hàng nhưng bị anh lùi lại một bước né được, “Đó có phải trọng điểm không? Tôi còn tưởng cậu dắt bạn gái đến cơ đấy! Hí hửng chạy tới, hế, một chàng đẹp trai, lại còn là trai đẹp có kèm theo cả nhóc con.”

“Anh chỉ chạy qua để hóng hớt thôi à?” Chung Viễn Hàng quá hiểu tính nết cái người đàn anh này, họp hành chưa chắc đã đủ mặt nhưng hóng hớt thì không bao giờ thiếu.

“Cái gì mà chỉ hóng hớt thôi? Nhìn cái mặt cậu kìa, tôi là đang quan tâm đến vấn đề cá nhân của đàn em nhà mình được chưa?” Triển Vũ mặt đầy thất vọng, “Cậu nên để tâm một chút đi. Theo kinh nghiệm của tôi, bạn cấp ba bỗng dưng tìm đến cửa, không phải mượn tiền thì cũng là kết hôn đòi tiền mừng, không thì cũng là muốn nhập viện nhờ vả cửa sau. Cậu còn sắp xếp cho người ta truyền dịch ở phòng trực của mình, nhỡ có vấn đề gì xảy ra, cậu gánh sao nổi?”

“Cậu ấy truyền dịch có vấn đề gì tôi sẽ chịu trách nhiệm,” Chung Viễn Hàng bị Triển Vũ làm phiền đến mức phát bực, dứt khoát phóng lao phải theo lao, “Cậu ấy là bạn trai cũ thời cấp ba của tôi, hiện tại… coi như gặp lại nhau.”

“Dù là cấp ba…” Triển Vũ đang thuận miệng định tiếp lời, nói được nửa câu mới phản ứng kịp, “Cấp ba cái gì? Cậu nói lại lần nữa xem? Đậu xanh rau má? Thật luôn đấy hả?”

Triển Vũ liếc nhìn cửa phòng trực, vội vàng bịt miệng mình lại, kéo Chung Viễn Hàng ra xa hơn nữa.

“Cậu mẹ nó là cong à?” Triển Vũ mặt đầy vẻ sụp đổ niềm tin, nhưng lập tức bắt đầu cấu trúc lại niềm tin mới, “À… tôi bảo sao bao năm qua cậu không yêu đương gì, vãi thật, hóa ra không phải thẳng à? Giấu kỹ gớm nhỉ? Quen nhau bao năm mà tôi nhìn không ra đấy? Lại còn là kẻ chung tình nữa chứ, người ta có con rồi mà cậu vẫn muốn chịu trách nhiệm cơ à?”

“Hiện tại cậu ấy độc thân,” Chung Viễn Hàng mặt không cảm xúc nói, “Hơn nữa bây giờ tôi và cậu ấy vẫn chưa xác định lại quan hệ.”

“Haizz…” Triển Vũ thở dài, rút điếu thuốc lá trong túi ra ngậm trên môi, “k*ch th*ch thật đấy, đúng là Tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi.”

“Trong bệnh viện không được hút thuốc.” Chung Viễn Hàng nhìn điếu thuốc giữa đôi môi lún phún râu của Triển Vũ mà nhắc nhở.

“Kệ mọe tôi, tôi lấy ra ngậm chơi thôi được không, quản được chắc?” Triển Vũ lại trợn tròn mắt, “Dù sao cậu cũng là đứa cực kỳ có chủ kiến, tự xem mà làm đi. Phía người ta nhìn qua thì nam hay nữ đều được cả, cậu đừng có ngã hai lần ở cùng một cái hố đấy.”

“Không đến mức đó.” Chung Viễn Hàng gật đầu, một lát sau mới bồi thêm cho Triển Vũ một câu, “Cảm ơn.”

Triển Vũ cau mày bực bội vẫy tay: “Thôi đi, tôi thèm vào mà quản cậu.”

Tiễn Triển Vũ đi xong, Chung Viễn Hàng đứng ở sảnh khoa một lúc mới quay về phòng.

Triển Vũ nói cũng đúng, bất kể năm đó Trương Diệp vì lý do gì mà chia tay với anh, nhưng trong mười năm qua cậu đã bước ra bước đó, đã cố gắng sống cuộc đời của một người “bình thường”, đó là sự thật không thể chối cãi, và Trương Viễn chính là bằng chứng để lại của sự cố gắng ấy.

Nói cho cùng, trong tiềm thức của Trương Diệp vẫn từng muốn thoát khỏi thân phận đồng tính luyến ái và đã thực hành điều đó. Vậy tương lai cậu có thể lại đào ngũ giữa chừng một lần nữa không? Một người đã có “tiền án” thì việc tái phạm sẽ dễ dàng hơn nhiều so với lần đầu tiên bước ra bước đó.

Chung Viễn Hàng bóp bao thuốc trong túi, muốn hút lại thôi. Anh tự cười mình tính toán chi li, không đủ phóng khoáng. Hiện tại mối quan hệ với Trương Diệp rất vi diệu, Chung Viễn Hàng giống như đang đứng trên vách đá, lùi lại là con đường cũ nhạt nhẽo, tiến lên là Trương Diệp đang dang rộng vòng tay dưới vực sâu, anh không biết mình liệu còn cơ hội quay đầu lại hay không.

Có lẽ những kẻ chết đuối đều là những kẻ nghĩ rằng mình có thể chế ngự được nước.

Thời gian còn lại của buổi chiều hôm đó, Trương Diệp truyền dịch, Trương Viễn đặt chiếc khay đựng ông già tuyết lên đùi xoay tới xoay lui nghịch ngợm, Chung Viễn Hàng ngồi sau bàn làm việc, tự viết bệnh án, đọc sách, một buổi chiều trôi qua trong yên bình.

Thuốc của Trương Diệp không nhiều, truyền đến gần tối là xong hết, cậu vốn định bắt taxi đưa Trương Viễn về nhà, nhưng Chung Viễn Hàng không cho.

Tuyết rơi cả ngày, đến tối càng rơi lớn hơn, trước cổng bệnh viện đầy những người đang chờ bắt xe về nhà. Trương Viễn lúc này cũng không còn muốn nghịch tuyết nữa, run cầm cập vì lạnh, được Trương Diệp bế trên tay, vòng tay ôm chặt lấy cổ cậu không buông.

“Tầm này mà bắt xe, em muốn bị lạnh rồi lại phát sốt lần nữa à?” Chung Viễn Hàng nhìn hai cha con, giọng trầm thấp ép sát tai Trương Diệp, “Bớt gây chuyện cho tôi đi.”

Gió lạnh thổi làm vành tai Trương Diệp tê dại, Chung Viễn Hàng phà một hơi nóng lên đó, kèm theo sự rung động của dây thanh quản bất ngờ đổ sập vào tai Trương Diệp.

Cậu đột nhiên nhớ lại buổi sáng trên chiếc sofa trong phòng ngủ, khi Chung Viễn Hàng áp tới từ phía sau, cũng đã áp sát tai cậu nói chuyện như thế này, sau đó là lồng ngực áp sát lưng, chân tay quấn quýt…

“Được…” Trương Diệp rụt cổ, một chữ “được” nói ra có chút ngượng nghịu run rẩy.

**

Chan: Triển Vũ bên Không Hẹn nhớ :v qua chơi với thằng nhỏ cho xôm :v

Hết chương 46

Trước Tiếp