Tinh Tinh Giăng Đầy Trời - Tam Nguyệt Xuân Ngư

Chương 17

Trước Tiếp

Chương 17

Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan

Con đường về nhà dẫn từ khu phố cổ hướng về khu đô thị mới, trái ngược với sự đông đúc của làn đường đối diện, đường về thênh thang không một bóng xe cản trở.

Kể từ khi Tiểu Bằng xuống xe, hai người trong xe không hề trò chuyện thêm câu nào. Trương Diệp đưa mắt nhìn những bụi cây xám xịt lướt qua bên ngoài cửa sổ, chẳng rõ Chung Viễn Hàng bên cạnh đang suy tính điều gì.

“Sáng nay cậu làm phẫu thuật à?” Trong không gian yên tĩnh, Trương Diệp đột ngột lên tiếng, câu nói đó giống một lời khẳng định hơn là một câu hỏi.

“Ừm,” Chung Viễn Hàng dán mắt vào con đường nhựa phía trước, đầu không hề ngoảnh lại, “Sáng nay cậu đã nghe thấy điện thoại rồi mà?”

“Trưa nay tôi có mang cơm đến, cậu đã ăn chưa?” Trương Diệp hỏi.

“Buổi trưa? Tôi không có ở đó, làm sao cậu vào được phòng khám?” Chung Viễn Hàng hỏi ngược lại.

“À, có một cô y tá đưa tôi vào,” Trương Diệp hờ hững đáp, “Chắc là đồng nghiệp của cậu nhỉ? Nghe giọng có vẻ rất thân với cậu.”

Họ chẳng thèm nhìn nhau, cuộc đối thoại diễn ra trong không gian kín của xe khiến người ta có cảm giác không thể trốn chạy.

“Đồng nghiệp mà, đương nhiên là thân rồi.” Chung Viễn Hàng khẽ nhướng mày, vẻ mặt không chút gợn sóng.

“Ừm.” Trương Diệp đáp gọn lỏn, cả người lún sâu xuống ghế phụ hơn, dường như muốn chợp mắt một lát.

Lại một lúc sau, Chung Viễn Hàng lên tiếng: “Cơm trưa cậu mang đến tôi ăn rồi, lúc ăn vẫn còn nóng. Biết đâu tôi về sớm hơn chút nữa là đã gặp được cậu, cậu nói xem, có phải hai chúng ta cũng chẳng có duyên gì không?”

“… Chắc vậy.” Đầu Trương Diệp tựa vào gối kê cổ, Chung Viễn Hàng nhìn qua gương chiếu hậu không thấy rõ ngũ quan của cậu, giọng của cậu trầm thấp như thể sắp chìm vào giấc ngủ.

Chung Viễn Hàng không nói thêm gì nữa.

Trong sự im lặng của Chung Viễn Hàng, suốt quãng đường còn lại, Trương Diệp đã tự thuyết phục bản thân đừng bao giờ vượt quá giới hạn nữa.

Trương Diệp vốn tưởng rằng hôm nay Chung Viễn Hàng tan làm sớm, mình có thể thong thả nấu một bữa cơm, rồi coi như không có chuyện gì mà cùng anh ăn một bữa tử tế, nhưng vừa mới về đến nhà, Trương Diệp đã bị Chung Viễn Hàng bóp gáy, đẩy thẳng vào phòng ngủ dành cho khách.

Thậm chí cậu còn chưa kịp thay giày.

Chiếc túi hành lý Trương Diệp mang theo bị Chung Viễn Hàng giật phăng ra khi cả hai đi qua phòng khách, sau đó anh thô bạo quăng nó lên sofa. Chiếc túi lăn xuống thảm, Trương Diệp chỉ kịp liếc nhìn chiếc túi bò bạc màu lăn lóc dưới đất thì đã bị đẩy vào cửa phòng khách.

“Cậu chờ chút… làm cái gì thế?” Lời nói của Trương Diệp bị bàn tay đang bóp sau gáy chặn lại, đứt quãng, cậu cảm thấy mình giống như một con chó bị người ta xách cổ lên.

Chưa kịp phản ứng lại, bàn tay kia đã buông ra, ngay sau đó là một cú đẩy mạnh, Trương Diệp bị đẩy ngã sấp xuống giường.

CẢNH BÁO 18+ | CLICK ĐỂ ĐỌC

“Ưm…” Cậu va vào ván giường, phát ra một tiếng rên nghẹn lại.

 

Chung Viễn Hàng không trả lời câu hỏi của cậu mà trực tiếp đè người lên, Trương Diệp cảm thấy không khí trong lồng ngực bị ép ra ngoài thành một tiếng thở dài.

 

Nhiệt độ cơ thể của Chung Viễn Hàng rất cao, khi đè lên người Trương Diệp, hơi thở nóng hổi phả vào sau tai cậu. Rất nhanh sau đó, Trương Diệp cảm thấy vành tai đau nhói, Chung Viễn Hàng đã cắn cậu.

 

Cơn đau ở nơi nhạy cảm cùng sự l**m láp ướt át của Chung Viễn Hàng ập đến cùng một lúc, thiêu cháy cơ thể Trương Diệp. Nhịp thở của cậu đột nhiên trở nên dồn dập, cảm giác thiếu oxy khiến cậu phải há miệng để thở.

 

“Cậu… phát điên cái gì thế…” Giọng Trương Diệp nghẹn trong chăn, mang theo sự tức giận lẫn hơi thở hỗn loạn.

 

Cậu tự nhủ mình đã đủ nhẫn nhịn, nhưng sự thô lỗ đột ngột của Chung Viễn Hàng khiến cậu cảm thấy thật khó hiểu. Trương Diệp cọ trán vào mặt giường, Chung Viễn Hàng đè quá chặt, dù cậu có co rụt thế nào cũng không cứu nổi vành tai mình.

 

“Đừng mà… tôi không thở được…” Trương Diệp nhanh chóng từ bỏ việc suy nghĩ tại sao hôm nay Chung Viễn Hàng lại nôn nóng như vậy. Sự giận dữ của cậu là vô dụng, chỉ còn lại lời cầu xin.

 

Chung Viễn Hàng nắm vai Trương Diệp lật người cậu lại, chỉ nới lỏng trong chớp mắt rồi lại đè lên ngay lập tức. Anh đè rất sát, phần th*n d*** của hai người dính chặt lấy nhau qua lớp quần jean.

 

Chung Viễn Hàng thô bạo và hạ lưu chen vào g*** h** ch*n cậu mà th*c m*nh. Rất nhanh, anh cảm nhận được Trương Diệp cũng có phản ứng, v*t n*m t*nh sung huyết nóng hổi bị quần jean siết chặt, hằn lên hình dáng rõ rệt.

 

“Bị ép buộc mà cậu cũng có thể cương nhanh thế này cơ à?” Chung Viễn Hàng cắn vành tai cậu, cười nhạo đầy mỉa mai, “d*m đ*ng thế?”

 

Trương Diệp bị Chung Viễn Hàng thúc đến mức muốn bật ra tiếng r*n r*, nhưng nghe câu nói đó, cậu cắn chặt môi dưới, cảm giác hổ thẹn khiến cậu không muốn phát ra tiếng động. Dường như chỉ cần không lên tiếng, cậu có thể che giấu sự thật rằng mình cũng có h*m m**n, để bản thân trông bớt thảm hại hơn.

 

Chung Viễn Hàng không hài lòng, anh giơ tay tát một cái chát vào mặt Trương Diệp, rồi tiện tay bóp chặt cằm cậu. Không biết anh bóp vào điểm nào mà Trương Diệp không thể cắn môi được nữa, cũng không khép nổi miệng.

 

“Nói đi? Trả lời tôi.” Chung Viễn Hàng tạm dừng động tác, bàn tay kia luồn qua lớp quần bóp lấy d**ng v*t đã c**ng c*ng của Trương Diệp.

 

“Trả lời cái gì?” Trương Diệp không khép được miệng, câu trả lời mơ hồ không rõ tiếng, kèm theo sự khàn đặc của việc kìm nén d*c v*ng.

 

Đôi lông mày thanh tú của Trương Diệp lúc này nhíu chặt lại, đôi mắt ươn ướt đỏ hoe, khép hờ. Môi Trương Diệp không mỏng, dáng môi rõ ràng, nhân trung sâu, lúc này không thể khép lại khiến Chung Viễn Hàng nhìn thấy hàm răng trắng đều đặn cùng lớp thịt mềm màu hồng nhạt bên trong khoang miệng, và cả một nốt trắng mờ, là vết loét miệng.

 

“Tại sao lại d*m đ*ng thế?” Gò má mà Chung Viễn Hàng vừa đánh đã hơi ửng đỏ, anh cố tình chọn đúng chỗ đó để vỗ thêm một cái nữa.

 

Chung Viễn Hàng đánh không nặng đến mức như tát nảy lửa, nhưng cũng không hề nhẹ. Trương Diệp cảm thấy chỗ bị tát bắt đầu nóng ran và ngứa ngáy, phía dưới càng cứng thêm, dịch đầu d**ng v*t rỉ ra làm ướt lớp vải q**n l*t, cọ xát vào q** đ** khiến Trương Diệp không nhịn được mà khẽ th* d*c một tiếng.

 

“Viễn Hàng… cậu… cậu tỉnh táo lại đi…” Trương Diệp bị Chung Viễn Hàng dày vò đến mức không chịu nổi, chiếc áo hoodie đã bị anh đẩy lên cao.

 

Tay Chung Viễn Hàng lạnh và cứng rắn, y như con người anh vậy. Bàn tay đó xoa qua bụng Trương Diệp, tiếng da thịt ma sát nghe rõ mồn một khiến người ta đỏ mặt tía tai, rồi bàn tay ấy nhanh chóng chạm đến lồng ngực cậu.

 

“Tỉnh táo?” Chung Viễn Hàng cười khẽ, tiếng cười như mật ngọt bọc lưỡi dao, “Diệp Tử, lúc l*m t*nh thì chẳng ai bình tĩnh nổi đâu.”

 

Nhìn thế trận này, Trương Diệp hiểu rất rõ: Chung Viễn Hàng muốn làm mình, chính là hôm nay, chính là lúc này.

 

Chung Viễn Hàng đã khác hẳn hồi cấp ba rồi. Khi đó anh ngây ngô vô cùng, khi làm thì cả người đều run rẩy, còn cần Trương Diệp nằm dưới an ủi mới có thể tiếp tục được.

 

Hồi đó Trương Diệp không quá để tâm đến việc mình nằm trên hay nằm dưới, điều mà bây giờ nghĩ lại chính cậu cũng cảm thấy lạ. Với tính cách như lửa cháy của mình ngày ấy, lúc mới quen Chung Viễn Hàng, cậu đã mặc định mình sẽ là người nắm thế chủ động phía trên.

 

Nhưng sau khi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe cùng ánh nhìn đầy khao khát đến cực độ của Chung Viễn Hàng, cậu gần như lung lay ngay lập tức.

 

Viễn Hàng không có bạn bè, chắc hẳn anh chỉ có mình thôi. Nghĩ vậy, Trương Diệp mang theo sự nhượng bộ đầy thương cảm mà để Chung Viễn Hàng đè mình xuống dưới.

 

Cậu cũng từng nghĩ lần đầu nhường nhịn một tí thôi, sau này có cơ hội sẽ gỡ vốn lại sau. Nhưng mỗi lần sau đó, cậu đều tự tìm đủ mọi lý do để rồi lại bị Chung Viễn Hàng đè xuống.

 

Đến tận bây giờ, Trương Diệp không còn những suy nghĩ viển vông đó nữa. Sự khao khát kiểm soát bị che giấu cố ý trong thời thanh xuân của Chung Viễn Hàng giờ đây đã lộ rõ mười mươi. Anh dẫn dắt một Trương Diệp phục tùng, nắm bắt và thao túng cậu, từ tâm lý cho đến hành động.

 

Lúc này Trương Diệp mới muộn màng nhận ra sự thật. Cho dù là khi Trương Diệp tự cho rằng mình có thể dẫn dắt Chung Viễn Hàng, thì cũng chưa từng có lần nào cậu thực sự thoát khỏi sự chi phối của anh. Chỉ là trước kia anh làm một cách vòng vo khéo léo, còn giờ đây thì không cho phép cậu chối từ.

 

Khóa thắt lưng của Trương Diệp bị Chung Viễn Hàng tháo ra, tiếng kim loại va chạm leng keng, cái lạnh của kim loại áp vào làn da nóng hổi nơi bụng khiến cậu nổi hết da gà, Chung Viễn Hàng rút cả sợi thắt lưng ra nhưng không vứt đi ngay mà cứ đung đưa nó.

 

Trương Diệp ngước mắt nhìn nhưng không nhìn rõ động tác tay của anh, sợi thắt lưng đã biến thành hai vòng da nhỏ. Cậu linh cảm được một điềm báo nguy hiểm, chưa kịp rụt tay lại đã bị Chung Viễn Hàng tóm gọn.

 

“Viễn Hàng! Cậu đừng làm như thế!” Trương Diệp hoảng loạn, việc bị tước đi sự tự do của đôi tay khiến eo cậu vô thức nảy lên, rồi lại bị Chung Viễn Hàng đang ngồi cưỡi trên người ép xuống.

 

Tay cậu vẫn bị tóm chặt, khóa thắt lưng không biết được móc vào đâu nhưng đã cố định chắc chắn, cậu càng giãy giụa thì dây da càng siết chặt, không thể động đậy được.

 

“Diệp Tử, ngoan ngoãn chút đi, cái khóa này càng giãy càng chặt đấy, không muốn hỏng tay thì thả lỏng ra,” Chung Viễn Hàng rũ mắt xuống nhìn Trương Diệp, làn da hơi ngăm của cậu cũng ánh lên sắc đỏ đầy quyến rũ, “Nghĩ mà xem, làm xong là có tiền mang về, chẳng phải sẽ dễ chấp nhận hơn à? Hửm?”

 

Trương Diệp quay đầu đi, vùi mặt vào bắp tay đang gồng chặt của mình, không giãy giụa nữa. Chắc là cậu muốn khóc, nhưng một người đàn ông trưởng thành thì khóc lóc cái gì? Cậu theo thói quen mà nén lại, nén đến mức đau thắt lồng ngực, rồi tiếp đó là một nỗi bi ai to lớn.

 

Chung Viễn Hàng không l*t s*ch quần áo của Trương Diệp mà tay sờ đến đâu thì cởi đến đó. Trương Diệp cảm thấy đây cũng là một sự sỉ nhục mà anh dành cho mình; Trong mối quan hệ của bọn họ, không cần sự thành thật đối diện, chỉ cần lấy thứ mình cần là đủ.

 

Đến mức khi đỉnh d**ng v*t nóng hổi, cứng nhắc và ướt át của Chung Viễn Hàng chạm vào rãnh mông Trương Diệp, quần của cậu vẫn còn vướng nửa vời trên chân, giống hệt như một cuộc cưỡng hiệp thực thụ. d**ng v*t của Chung Viễn Hàng nóng đến mức không giống anh ngày thường, nó nôn nóng, theo từng nhịp thúc mà đâm vào cửa xông vào.

 

Trương Diệp bắt đầu cảm thấy đau, Chung Viễn Hàng dường như thực sự muốn cưỡng h**p cậu, không dùng bao cao su, cũng chẳng hề có bước nới lỏng.

 

Trương Diệp không thể trốn tránh được nữa, cậu quay mặt lại, tầm nhìn nhòe đi vì bị chèn ép nãy giờ, cậu nhìn vào gương mặt mờ ảo của Chung Viễn Hàng mà van xin.

 

“Viễn Hàng, không được đâu, không được… cậu… cậu dùng tay trước đi, vào như thế này sẽ bị thương mất, tôi cầu xin cậu đấy…”

 

“Ừm.” Chung Viễn Hàng phát ra một tiếng đồng ý, cảm giác chèn ép đau đớn nơi hậu huyệt tạm thời biến mất, thay vào đó là hai ngón tay đưa đến bên miệng Trương Diệp.

 

“l**m đi.” Chung Viễn Hàng ra lệnh, “l**m cho ướt, nếu không người chịu khổ là chính cậu đấy.”

 

Trương Diệp nhắm mắt lại, từ từ ngậm lấy ngón tay ấy vào miệng. Cậu không biết l**m láp, chỉ ngậm lấy rồi dùng mặt lưỡi bao bọc lấy nó, cho dù vụng về như vậy, vẫn phát ra những tiếng m*t mát đầy xấu hổ.

 

Chẳng bao lâu sau, Chung Viễn Hàng rút ngón tay ướt đẫm ra, không một chút chần chừ mà ấn thẳng vào trong cơ thể Trương Diệp, eo Trương Diệp nảy mạnh lên, cơ đùi cũng co quắp vì căng thẳng.

 

Quá đau.

 

Chung Viễn Hàng không hề tiến vào từ từ mà đâm mạnh một cái lút tận gốc ngón tay.

 

“Đm…” Gân xanh trên thái dương Trương Diệp nổi lên, mồ hôi lạnh rịn ra, cậu không còn thiết gì nữa, gào lên với người phía trên: “Chung Viễn Hàng!”

 

“Diệp Tử, cậu chửi cái gì? Nhìn lại tình hình đi, bây giờ cậu là người bị ch*ch đấy.” Chung Viễn Hàng hơi cúi người xuống, bàn tay còn lại lau đi những giọt mồ hôi trên trán cậu, “Chặt thế này cơ à? Xem ra đúng là lâu lắm rồi không làm nhỉ?”

 

Giọng anh ôn tồn, nhưng bàn tay bên trong cơ thể lại không hề rút ra, ngược lại còn bắt đầu khuấy động như đang tìm kiếm vị trí nào đó. Rất nhanh, anh đã tìm thấy tuyến tiền liệt hơi gồ lên như hạt dẻ.

 

Gương mặt Chung Viễn Hàng hiện lên nụ cười nhạt, anh dừng lại một chút rồi bắt đầu xoa bóp, nhấn mạnh vào điểm đó, và đúng như dự đoán, anh thấy sự thay đổi rõ rệt của Trương Diệp.

 

Trương Diệp gồng chặt cơ bụng, vùng quanh rốn bắt đầu co giật nhẹ, d**ng v*t vừa mới xìu xuống vì đau đớn giờ lại run rẩy ngóc đầu lên, đỉnh đầu cọ xát vào lớp cơ bụng mờ ảo, dần dần rỉ nước. Tiếng th* d*c của cậu cũng thay đổi, không còn là tiếng rên vì đau mà trở nên dính dấp, rồi bị cậu cắn môi nuốt ngược vào trong.

 

“Đừng nhịn, rên lên đi,” Chung Viễn Hàng tiếp tục nhấn mạnh, “Diệp Tử, phiền phức thế này, ít nhất cậu cũng phải cho tôi nghe thấy tiếng động chứ?”

 

Trương Diệp nắm chặt sợi thắt lưng đang trói mình, nghiến răng lườm Chung Viễn Hàng. Nhưng rất nhanh, cậu không thể lườm nổi nữa, từng đợt kh*** c*m ập đến khiến cậu hoa mắt chóng mặt.

 

“… Đừng… cậu đừng ấn nữa, tôi ổn rồi, thực sự ổn rồi, cậu vào đi, vào đi…” Trương Diệp không biết có phải Chung Viễn Hàng muốn nhìn thấy vẻ thảm hại của mình hay không. Cậu không thể chịu đựng được kh*** c*m đi kèm với sự sỉ nhục này, cậu thà đau đến ngất đi còn hơn bị hành hạ kiểu dao cùn cứa thịt thế này.

 

May thay, Chung Viễn Hàng đã chiều theo ý cậu.

 

Anh rút tay ra, thay vào đó là d**ng v*t của chính mình.

 

Nó to hơn ngón tay rất nhiều, cho dù Trương Diệp đã cố hết sức để thả lỏng, cậu vẫn bị cú đâm xé toạc đó làm cho hoa mắt. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ thái dương, hòa cùng nước mắt thấm vào tóc mai. Trương Diệp nghiến chặt răng, sâu trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ “hộc hộc”.

 

Chung Viễn Hàng cũng bị siết đến khó chịu, nhưng anh đã vào được cửa thì không có ý định rút ra. Lúc này anh có thể chắc chắn, Trương Diệp thực sự đã rất lâu rồi không làm chuyện ấy, ít nhất là phía sau chắc chắn lâu rồi không có ai động vào.

 

Chung Viễn Hàng nhìn chằm chằm vào nơi giao thoa giữa hai cơ thể một cách đầy b*nh h**n, nhìn những tia máu rỉ ra theo mồ hôi và dịch đầu d**ng v*t như những dòng sông nhỏ vắt ngang qua người mình.

 

Như một kẻ tự ngược đãi, anh hỏi Trương Diệp lúc này đã sắp mất đi ý thức vì đau: “Diệp Tử, nói thật đi, đã có ai khác động vào chỗ này chưa? Hửm?”

 

Trương Diệp đã bắt đầu bị ù tai, giọng nói của Chung Viễn Hàng như vọng lại từ một nơi rất xa xôi, mơ hồ mông lung.

 

“Viễn Hàng… Viễn Hàng…” Trương Diệp gọi tên anh một cách đau đớn, ánh mắt cậu mất tiêu cự, nhìn đăm đăm lên chiếc đèn trên trần nhà mà cậu chưa kịp bật.

 

Đến khi cơn đau của Trương Diệp đã trở nên tê dại, Chung Viễn Hàng cuối cùng cũng tiến vào hoàn toàn cơ thể cậu.

 

“Trương Diệp.” Chung Viễn Hàng cúi người gọi tên cậu.

 

Đôi mắt mông lung của Trương Diệp quay lại nhìn, nhưng có vẻ như Chung Viễn Hàng chỉ muốn gọi tên cậu vậy thôi chứ chẳng nói gì thêm. Trong lúc bốn mắt nhìn nhau, Trương Diệp cứ ngỡ anh định hôn mình, cậu hổn hển khẽ rướn cổ lên định đón nhận một nụ hôn an ủi, nhưng Chung Viễn Hàng khẽ nghiêng mặt né tránh.

 

Cũng phải thôi, bọn họ là chủ nợ và kẻ khốn cùng, là hai đầu của sự trả thù và phản bội, bọn họ không nên hôn nhau.

 

Chung Viễn Hàng không đợi lâu mà bắt đầu những cú th*c m*nh bạo, anh thực sự không hôn Trương Diệp mà bắt đầu gặm nhấm cậu, từ gò má đến mang tai, rồi xuống cổ, vai, ngực, cánh tay, cuối cùng dừng lại ở đôi chân đang bị gập lại của Trương Diệp.

 

So với cơn đau nơi cửa huyệt, sự gặm nhấm của Chung Viễn Hàng chẳng thấm tháp vào đâu, Trương Diệp nhanh chóng không nhịn được tiếng r*n r*, theo từng cú va chạm mà khản giọng hét lên.

 

Bầu trời bên ngoài dần dần tối hẳn, Chung Viễn Hàng không còn nhìn rõ mặt Trương Diệp nữa, tiếng hét của cậu cũng yếu dần đi, hai chân buông lỏng đầy tuyệt vọng, để mặc Chung Viễn Hàng ra vào giữa đôi chân nhớp nháp. Một tia sáng yếu ớt lọt qua khe rèm cửa chiếu vào chân Trương Diệp, làm nổi bật lớp mồ hôi như sóng nước lấp lánh.

 

Những cú thúc của Chung Viễn Hàng bất chợt trở nên mạnh và nhanh hơn. Anh gần như không còn động tác rút ra nữa mà cứ liên tục đâm mạnh vào sâu bên trong. Mông Trương Diệp bị va chạm phát ra tiếng “bạch bạch”, vật bên trong cứng như một khúc gỗ, đâm vào nơi rất sâu.

 

Trương Diệp muốn sờ lên bụng mình, Chung Viễn Hàng đâm sâu đến mức cậu cảm thấy như cổ họng cũng bị chèn ép đến nghẹn lại. Cậu muốn kiểm tra xem anh có đâm thủng bụng mình hay không, nhưng phát hiện tay vẫn còn bị trói trên đầu, cổ tay đã tê rần đến mức chẳng còn cảm giác gì ở ngón tay.

 

Hỏng rồi, chết mất thôi, Trương Diệp thầm nghĩ, liệu hôm nay mình có chết trên giường của Chung Viễn Hàng không? Bị anh ch*ch chết tươi.

 

Ngay lúc cậu đang suy nghĩ lung tung, Chung Viễn Hàng th*c m*nh một cái cuối cùng rồi áp người xuống. Hai khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi lần đầu tiên dán chặt vào nhau không một khoảng cách. Trong bóng tối mịt mù, bên tai họ chỉ còn lại tiếng th* d*c của đối phương.

 

Hồi lâu sau, Trương Diệp cuối cùng cũng tìm lại được chút lý trí. Cậu chưa chết, nhưng những vết thương nhỏ khắp người và cơn đau như đeo chì từ thắt lưng trở xuống bắt đầu hiện rõ. Cậu khẽ cử động chân, yếu ớt huých vào hông Chung Viễn Hàng.

 

“Tránh ra…” Trương Diệp bắt đầu nổi giận một cách muộn màng, giọng cậu khản đặc đến mức chính cậu cũng không nhận ra, “Tôi muốn đi tắm…”

 

Chung Viễn Hàng sau khi b*n t*nh có vẻ tâm trạng khá tốt. Trước giọng điệu gay gắt của Trương Diệp, anh coi như không nghe thấy, giọng trầm khàn đầy thỏa mãn vang lên bên tai cậu, gần như là làm nũng: “Không tránh, nằm thêm lát nữa.”

 

Trương Diệp cảm thấy mình thật vô dụng. Cơn giận đùng đùng của cậu bị một câu nhõng nhẽo trầm đục của Chung Viễn Hàng dập tắt gần hết. Cậu thở dài một hơi dài.

 

“Ít nhất thì cậu cũng phải cởi trói cho tôi đã chứ, tôi không còn cảm giác ở ngón tay nữa rồi,” Trương Diệp giữ chừng mực, chỉ dùng gò má cọ nhẹ vào vành tai anh, “Cậu là bác sĩ cơ mà? Trói lâu máu không lưu thông được, vả lại vết thương trong lòng bàn tay tôi còn chưa lành, cậu định chơi chết tôi luôn trong một lần đấy à?”

 

Chung Viễn Hàng dường như đã ngủ thiếp đi, nhịp thở dần bình ổn. Trương Diệp đành phải tự mình xoay xở, lôi cả cơ thể đang đè bên trên của anh xích về phía đầu giường để tự c** th*t l*ng.

 

Vừa cử động, d**ng v*t đã mềm xuống của Chung Viễn Hàng tuột ra khỏi hậu huyệt, kéo theo vết thương bị xé rách khiến Trương Diệp lại đau thêm một trận nữa.

 

“… Đm…” Trương Diệp đau đến mức chửi thề.

“Đừng cử động,” Tay Chung Viễn Hàng đặt lên eo cậu, khẽ bóp một cái, “Gấp cái gì? Tôi cởi cho.”

Chung Viễn Hàng lười biếng, chậm chạp ngồi dậy khỏi người Trương Diệp, vài ba động tác đã tháo được tay cho cậu. Sợi thắt lưng siết quá chặt, lòng bàn tay Trương Diệp đã hơi tím tái vì máu không lưu thông, cổ tay bị siết đến rướm máu và sưng đỏ.

Hôm nay đúng là hơi quá đáng thật.

Chung Viễn Hàng cảm thấy một chút hối hận sau sự buông thả vô độ ấy.

Hết chương 17

Trước Tiếp