Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chuyện vô lý nhất mà Tổ phụ ta từng làm trong đời, không phải là sáu mươi tuổi tập cưỡi ngựa rồi ngã xuống hào thành.
Mà là vì không nỡ để ta nhập cung, bèn hạ lệnh cho người đi khắp nơi rêu rao.
"Tôn nữ nhỏ của ta đối với Cửu Vương gia tình sâu như biển."
Hoàng thượng nghe vậy rất vui, vung bút một cái miễn cho ta việc tuyển tú.
Ta cảm kích đến mức muốn rơi lệ, nào ngờ trên đường về nhà lại bị Cửu Vương gia chặn lại.
Hắn tiến lại gần, nhìn chằm chằm ta: "Sống không cùng chăn, thì nguyện ch ết chung một huyệt?"
Ta gượng cười: "Chỉ là lời đồn nhảm thôi, người ta nói bậy cả đấy."
Hắn đột nhiên áp sát: "Nói bậy? Bản vương tin rồi, Hoàng huynh cũng tin. Chuẩn bị ban hôn."
Xong đời rồi, Tổ phụ ơi, người gây đại họa rồi!
01.
Chuyện vô lý nhất mà Tổ phụ ta từng làm trong đời, không phải là sáu mươi tuổi tập cưỡi ngựa rồi ngã xuống hào thành.
Mà là đi rêu rao khắp kinh thành rằng ta đối với Cửu Vương gia tình sâu như biển.
"Tiểu thư, Lão gia sai người tới trà quán kể chuyện rồi ạ."
Nha hoàn Thanh Hạnh chạy vào, mặt cắt không còn giọt m áu.
"Kể chuyện gì?"
"Kể rằng người... ngay cả nằm mơ cũng gọi tên Cửu Vương gia."
Chén trà trong tay ta suýt chút nữa đã rơi xuống đất.
"Người đi ên rồi sao?"
"Lão gia bảo, chỉ cần Hoàng thượng tin thì người sẽ không phải vào cung tuyển tú nữa."
Tuyển tú.
Chuyện này phải kể từ đầu.
Phụ thân ta đã mất, mẫu thân cải giá, Hầu phủ chỉ còn ta và Tổ phụ chống đỡ môn diện.
Danh sách tuyển tú năm nay lại có tên ta.
Tổ phụ sốt ruột.
Người nói cung đình là nơi ăn thịt người, người chỉ có một tôn nữ là ta, ch ết cũng không để ta bước chân vào đó.
Ta bảo người dâng sớ xin miễn là được.
Người nói đã dâng rồi, nhưng Lễ bộ bác lại.
Ta bảo thế thì đành nhận mệnh thôi.
Người mắng: "Nhận cái đầu con!"
Thế rồi người liền làm ra chuyện hoang đường này.
Logic là thế này – Cửu Vương gia là đệ đệ cùng mẹ với Hoàng thượng, Hoàng thượng thương hắn nhất.
Nếu chuyện ta "si mê" Cửu Vương gia truyền đi, Hoàng thượng vì tránh hiềm nghi sẽ không chọn ta nhập cung.
Khi ấy ta thấy kế hoạch này tuy đi ên rồ, nhưng cũng có đôi phần đạo lý.
Ai ngờ ba ngày sau, Hoàng thượng thực sự vung bút gạch tên ta khỏi danh sách.
Tổ phụ vui mừng đến mức uống liền ba vò rượu trong sân.
Ta cũng vui.
Nhưng niềm vui chỉ kéo dài đúng một nén nhang.
Bởi vì xe ngựa vừa đi qua Trường An nhai đã bị người chặn lại.
"Dừng lại."
Rèm xe bị người vén lên từ bên ngoài.
Ta nhìn thấy một gương mặt.
Chân mày kiếm, môi mỏng, đuôi mắt hơi nhếch, vẻ mặt vô cảm nhìn ta.
Người trong mộng của tất cả nữ tử kinh thành.
Cửu Vương gia, Tiêu Diễn.
Phản ứng đầu tiên của ta là – kéo rèm xe xuống.
Không kéo nổi.
Tay hắn đè trên rèm, đốt ngón tay rõ ràng, sức lực lớn đến kinh người.
"Nàng chính là tôn nữ của Ninh Viễn Hầu?"
"...... Là ta."
"Đối với bản vương tình sâu như biển?"
"......"
"Sống không cùng chăn, thì nhất định phải ch ết chung một huyệt?"
Hắn nói thêm một chữ, mặt ta lại tái đi một phần.
"Vương gia, đó chỉ là lời đồn."
Ta gượng cười: "Tổ phụ ta tuổi cao, đầu óc không còn minh mẫn-"
"Đầu óc không minh mẫn mà nghĩ ra được kế sách này sao?"
Hắn buông rèm xe, lùi lại một bước.
Ta cứ ngỡ chàng sắp rời đi.
Kết quả chàng buông một câu, khiến ta ch ết lặng tại chỗ.
"Bản vương đã vào cung giải thích với Hoàng huynh rồi."
"Hoàng huynh nói, đã là tình sâu như biển thì không cần tuyển tú nữa."
"Trực tiếp ban hôn."
Đầu óc ta ong lên một tiếng.
"Ban... ban cái gì?"
"Thánh chỉ ngày mai sẽ tới phủ nàng."
Hắn nói xong liền xoay người rời đi.
Bên ngoài xe ngựa nổi gió, rèm xe đập vào nhau cành cạch.
Thanh Hạnh bên cạnh run như cầy sấy.
Ta ngồi đó, nụ cười trên mặt còn chưa kịp thu lại.
Xong đời rồi.
Tổ phụ ơi, người đã gây họa lớn rồi.
Khi ta về tới nhà, Tổ phụ đang đứng trong sân tỉa hoa.
Nhìn sắc mặt ta, chiếc kéo trên tay người khựng lại.
"Có chuyện gì vậy?"
"Cửu Vương gia muốn lấy con."
"Cái gì?"
"Hoàng thượng ban hôn, thánh chỉ ngày mai tới."
Chiếc kéo rơi xuống đất.
Tổ phụ ngẩn người hồi lâu, rồi thốt ra một câu mà cả đời này ta không thể nào quên.
"Vậy... cũng không phải là không được?"
"Người nói gì cơ?"
"Cửu Vương gia trẻ tuổi tài cao, tướng mạo lại còn-"
"Tổ phụ!"
Ta hít sâu một hơi.
"Người tung tin đồn nhảm là để con không phải nhập cung, giờ thì hay rồi, con trực tiếp vào Vương phủ luôn."
"Từ hố lửa nhảy vào chảo dầu, người vừa lòng chưa?"
Tổ phụ đưa tay xoa mũi, không nói lời nào.
Đêm đó ta chẳng tài nào chợp mắt.
Trằn trọc suốt cả đêm, ta nghĩ ra được ba con đường.
Thứ nhất, bỏ trốn.
Không được, chống lại thánh chỉ là tội ch ém đầu.
Thứ hai, đi tìm Cửu Vương gia cầu tình.
Không được, thân phận nữ nhi mà chủ động tìm hắn, truyền ra ngoài thì càng chẳng biết giải thích thế nào.
Thứ ba, để tổ phụ đi tìm Cửu Vương gia giải thích.
Chính là con đường này đây.
Trời vừa hửng sáng, ta đã đi gõ cửa phòng tổ phụ.
Cửa mở.
Tổ phụ đã ăn mặc chỉnh tề, trong tay cầm theo một cái hộp nhỏ.
"Ta đi tìm Cửu Vương gia nói cho rõ ràng."
"Người đi sao?"
"Nói nhảm, chuyện của cháu gái ta mà ta không lo thì ai lo."
Ta cảm động được ba giây.
Sau đó nhìn thấy cái hộp trong tay ông.
"Đó là thứ gì?"
"Lễ vật ra mắt. Đưa cho Cửu Vương gia đấy."
"......Tổ phụ, rốt cuộc người là đi từ hôn hay đi nhận thân vậy?"
Ông lườm ta một cái rồi bỏ ra ngoài.
Ta ở nhà chờ một canh giờ.
Hai canh giờ.
Ba canh giờ.
Tổ phụ vẫn chưa về.
Ngược lại, có một đội người kéo đến.
Là người của Vương phủ.
Vị quản gia dẫn đầu hành lễ.
"Cô nương, Vương gia có lời, Lão Hầu gia đang uống trà trong phủ, chốc lát nữa mới về được."
"Người bảo cô nương thu dọn đồ đạc, chuyển đến đó ở trước."
Ta: "......"
Thanh Hạnh: "Tiểu thư, thánh chỉ còn chưa ban xuống, thế này liệu có hợp quy củ không?"
Quản gia mỉm cười.
"Vương gia nói, nếu cô nương không đến, thì đành để Lão Hầu gia ở lại phủ thêm vài ngày nữa."
Được lắm.
Đây rõ ràng là b ắt c óc con tin.
Được, đi thì đi, bổn tiểu thư xem ngươi muốn giở trò gì?
02.
Khi ta tới trước cổng Vương phủ, đại môn đang mở rộng.
Hai hàng hạ nhân đứng thẳng tắp, thấy xe ngựa của ta dừng lại, tất cả đồng loạt hành lễ.
"Cung nghênh cô nương."
Phô trương đến mức chân ta bủn rủn.
Thanh Hạnh đỡ ta xuống xe, nói khẽ: "Tiểu thư, nô tỳ thấy chúng ta như vào hang cọp vậy."
"C âm miệng."
Quản gia dẫn đường phía trước, đi qua tiền viện, nhị môn, hoa viên, rồi dẫn thẳng đến một tòa tiểu viện độc lập ở hậu viện.
"Đây là viện tử Vương gia chuẩn bị cho cô nương, gọi là Đường Lê Viện."
Ta quét mắt nhìn một vòng.
Viện tử không lớn, nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ.
Bên cửa sổ trồng một cây hải đường, dưới hành lang treo hai chiếc đèn lồng sa mỏng.
"Tổ phụ của ta đâu?"
"Lão Hầu gia đang ở tiền sảnh đánh cờ cùng Vương gia."
"Đánh cờ?"
"Vâng, đã đánh được hai ván rồi ạ."
Trong lòng ta thầm nghĩ, tổ phụ đúng là trầm tĩnh thật đấy.
"Ta có thể tới tiền sảnh không?"
"Vương gia dặn, cô nương cứ an ổn nghỉ ngơi rồi hãy tới."
Câu này dịch ra chính là – ổn định người trước đã, đừng hòng chạy thoát.
.......