Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà

Chương 79: Từ biệt tại đây, không mong gặp lại

Trước Tiếp

Sự xuất hiện của Sở Tinh Lan như một làn nước mát giữa biển máu, khiến Minh Tích Nguyệt vô thức muốn đến gần cậu, nhưng lại nhanh chóng tỉnh táo trở lại.

 

"Tinh Lan, sao ngươi lại đến đây? Ngươi đến đây làm gì, mau đi! Mau đi ra!"

 

Minh Tích Nguyệt vừa nhìn thấy Sở Tinh Lan đã hoảng loạn kêu cậu rời khỏi đây, không cho cậu ở trong thần thức của mình, đẩy người đi ra bên ngoài.

 

"Ngươi mau đi ra, ở đây không an toàn, ngươi rời khỏi đây nhanh đi."

 

Viên bảo thạch màu đỏ núp trong thần thức của y rất kỳ lạ, tên đeo mặt có sát ý rất lớn với Sở Tinh Lan, y lo lắng chuyện này sẽ gây bất lợi với cậu.

 

Y không muốn thấy cậu phải chịu bất cứ thương tổn nào.

 

"Ghẻ lạnh ta thế à? Cứ như ta vào đây làm chuyện gì phi lễ ấy, thiếu chủ Hợp Hoan Tông." Sở Tinh Lan cậu đến cũng đã đến rồi, chuyện chưa giải quyết xong, đâu thể cứ thể mà rời đi, "Chỗ ta muốn đi ngươi có cản được lần nào đâu, bây giờ cũng thế."

 

Cậu cắm rễ ở đây không đi đâu.

 

Minh Tích Nguyệt hoang mang: "Ta đã cản ngươi bao giờ đâu, mới có lần này."

 

Sở Tinh Lan nhìn Minh Tích Nguyệt đang trầm tư, ánh mắt sáng rực: "Quên rồi à? Chuyện vừa mới qua có hai ba năm thôi."

 

Minh Tích Nguyệt nghĩ lại, thế mà có chuyện đó thật.

 

Đó là chuyện của hơn ba năm trước.

 

Minh Tích Nguyệt đứng khoanh tay chắn trước mặt Sở Tinh Lan, nếu gặp được Ngưng Hương Tiên Tử thì y triển khai kế hoạch dụ dỗ đào góc tường, không gặp được người thì cứ như thường lệ tìm Sở Tinh Lan gây rối, đây đã trở thành thói quen của y rồi.

 

Mưa bão cũng không ngăn cản được y nhiệt tình kiếm chuyện.

 

"Sở Tinh Lan, gần đây ta không gặp được Ngưng Hương Tiên Tử, ngươi có thể nói với ta nàng đang ở đâu không?"

 

"Lại không nói? Không nói thì chúng ta đánh một trận, đánh đến khi ngươi và Ngưng Hương Tiên Tử hòa ly thì dừng."

 

Đạo đức của Minh Tích Nguyệt vẫn cứ nhảy qua nhảy lại giữa ranh giới cao thượng và suy đồi.

 

Ngày trước Sở Tinh Lan có thời gian thì còn đánh vài trận luyện tay với Minh Tích Nguyệt, hôm nay cậu không có thời gian để ý đến y, cậu có việc quan trọng cần phải làm.

 

Có một bí cảnh đang mở, lần đầu tiên Trang Hạ nói sẽ dẫn cậu đi bí cảnh trải nghiệm, nghe có vẻ sư đồ tình thâm, nhưng thực chất là nguy hiểm chồng chất.

 

Sở Tinh Lan vừa nhận được tin thì đã biết Trang Hạ chuẩn bị ra tay với kim đan của mình rồi.

 

Hệ thống đang thúc giục ép cậu đi qua đó, còn nói chỉ cần làm xong, nhiệm vụ của bọn họ sẽ hoàn thành, rồi hứa hẹn viển vông, sau chuyện này tất cả sẽ trở nên tốt đẹp.

 

Nhưng sao Sở Tinh Lan có thể tin tưởng một tội phạm bắt cóc chứ? Cậu phải hành hạ chết nó mới đúng.

 

Đây là cơ hội để cậu thoát hỏi tay hệ thống, mạo hiểm cả tính mạng, cậu phải tự mình thử một lần.

 

Sở Tinh Lan nhìn thiếu niên xích y đang cản đường, lạnh giọng nói: "Minh Tích Nguyệt. Tránh ra, đừng cản đường của ta."

 

Cậu cũng không biết kế hoạch lần này có thành công hay không, dù thành hay bại, cậu cũng không muốn dây dưa với Minh Tích Nguyệt thêm nữa, bọn họ không chung lối.

 

Minh Tích Nguyệt chả bao giờ cản đường Sở Tinh Lan, nhưng lần này Sở Tinh Lan buông lời lạnh nhạt, y không vui, cứ thích đối đầu với cậu, ngứa miệng chọc giận cậu, không cho cậu đi.

 

"Ngươi đi đâu? Chẳng lẽ ngươi sợ rồi? Cái đồ không đánh mà chạy, chẳng qua chỉ có thế."

 

Đây cũng là lần đầu tiên Minh Tích Nguyệt thấy biểu cảm này xuất hiện trên gương mặt Sở Tinh Lan, ánh mắt kiên nghị mà thản nhiên, như đã biết rõ phía trước là núi đao biển lửa vẫn đi tìm chết.

 

Minh Tích Nguyệt vô thức mở miệng khiêu khích tình địch, không muốn cho cậu đi.

 

Trong lòng lại thầm mắng bản thân.

 

Tình địch chết rồi chẳng phải rất tốt sao? Ngươi cản hắn làm gì?

 

Trong lòng nói thế, nhưng miệng thì chẳng chịu tha cho người ta.

 

"Có đôi lúc ngươi thật sự rất thiếu đánh, không đánh với ngươi ngươi còn không vui."

 

Huyệt thái dương của Sở Tinh Lan đau âm ỉ, cảm thấy Minh Tích Nguyệt đúng là thiếu đòn, hôm nay không đánh y một trận, y sẽ nhất quyết đứng đây làm hòn đá cản đường cho bằng được.

 

"Kiếm đến đây! Minh Tích Nguyệt, hôm nay ta phải đánh ngươi một trận ra trò! Cho ngươi biết làm đá cản đường không dễ vậy đâu!."

 

Linh kiếm giấu trong đan điền của Sở Tinh Lan bất ngờ xuất chiêu, trong chớp mắt đã lao thẳng về phía Minh Tích Nguyệt nhằm lấy mạng.

 

"Thế có phải nhanh không, nào nào đến đây!"

 

Minh Tích Nguyệt thấy thế cũng lấy lại tinh thần, cảm thấy cứ gặp tình địch là phải đánh nhau mới đúng.

 

Hai người đánh một trận sảng khoái, đến khi trên người phủ đầy vết thương mới chịu dừng lại.

 

"Ngươi rốt cuộc tính đi đâu? Hôm nay đấu pháp với ta cũng vội hơn bình thường."

 

Sở Tinh Lan: "Ta phải đi bí cảnh Tứ Quý, có lẽ sẽ không về được trong vài năm tới, ngươi thôi tìm ta gây phiền phức đi, rất có thể sau này ngươi sẽ không tìm ta nữa."

 

Vào bí cảnh chẳng khác gì mất liên lạc, không ra được cũng như người đã chết.

 

Minh Tích Nguyệt cau mày: "Chỗ đó khá nguy hiểm, tên sư tôn đó không ngó ngàng gì đến ngươi, giờ lại chủ động dẫn ngươi đi bí cảnh ư? Chắc ngươi không phải không biết chuyện này có vấn đề đấy chứ?"

 

Bí cảnh này trong tu chân giới cũng nổi tiếng là nơi chôn thây tu sĩ, có thể ra vào tùy lúc, luôn có lượng lớn tu sĩ chết một cách kỳ lạ ở trong đó, không thấy mặt trời.

 

Cũng có tin đồn đa số những tu sĩ chết trong đó là do bị mưu sát hoặc bị đâm sau lưng.

 

Sở Tinh Lan mà Minh Tích Nguyệt biết không phải là loại người sẽ không nhìn ra vấn đề.

 

Lẽ nào thực sự là não yêu đương? Bị tình yêu làm mờ hai mắt rồi?

 

Không! Tử địch của y không thể là loại người này được!

 

Minh Tích Nguyệt nghe nói đủ các tin đồn tình sử của Sở Tinh lan, trong lòng cũng trải chuốt ra được mấu chốt trong đó.

 

"Sao? Thiếu tông chủ Hợp Hoan Tông còn quan tâm sống chết của tình địch à? Chuyện này vượt ngoài dự liệu của ta đấy."

 

Sở Tinh Lan buông lời trào phúng.

 

"Ta chết rồi chẳng phải đúng ý ngươi à? Vừa hay theo đuổi Ngưng Hương Tiên Tử mà ngươi thầm mến."

 

Ngươi không tìm thấy người cũng đúng thôi.

 

Có điều bọn họ vốn đã không phải người cùng một thế giới, nếu không phải xuyên việt, bọn họ cũng sẽ không ngoài ý muốn quen biết nhau, có lẽ từ biệt tại đây mới là điều thích hợp nhất với cả hai.

 

Minh Tích Nguyệt nhìn theo bóng lưng khuất dần của Sở Tinh Lan, ánh mắt xa xăm, thở dài nói khẽ, cái miệng vẫn thiếu đánh như mọi khi.

 

"Cũng không thể nói vậy, tại hạ tâm thiện, có thể giúp ngươi nhặt xác."

 

Sở Tinh Lan cũng coi như là một đối thủ mà y kính trọng, nhặt xác giúp cậu cũng không phải không thể.

 

Cái miệng của Minh Tích Nguyệt không nhả ra được tiếng người, Sở Tinh Lan chẳng biết nói sao: "Ngươi là người đầu tiên nói sẽ nhặt xác giúp ta, ta mà chết chắc ngươi không tính ra trước mộ ta khóc đấy chứ?"

 

Người xung quanh cậu ai ai cũng muốn cậu chết luôn ở bên ngoài, hận không thể vạch rõ quan hệ, không dính dáng gì tới cậu chứ đừng nói tới nhặt xác.

 

Chỉ có duy nhất một người nói sẽ nhặt xác cho cậu, mà còn là tình địch lúc nào cũng ngóng cậu chết để nhân cơ hội theo đuổi thân phận khác của cậu, đúng là một người thú vị.

 

Minh Tích Nguyệt: "Cũng không phải không thể."

 

Ánh mắt Sở Tinh Lan nhìn Minh Tích Nguyệt trở nên phức tạp, vòng qua y rời đi không ngoảnh đầu lại.

 

"Từ biệt tại đây, không mong gặp lại, Minh Tích Nguyệt."

 

Sau đó hai năm liền không thấy Minh Tích Nguyệt xuất hiện, có đôi khi Sở Tinh Lan đã nghĩ rằng y bỏ cuộc rồi.

 

Loanh quanh mãi, cuối cùng Minh Tích Nguyệt vào trong bí cảnh thật, xuất hiện bên cạnh cậu lúc hấp hối, còn diễn trò trước mặt cậu, suýt nữa bị y làm tức ói máu.

 

Sở Tinh Lan cố tình cho Minh Tích Nguyệt một vố cuối cùng.

 

Minh Tích Nguyệt nhặt xác cho tình địch không thành công, tình địch đã biến thành người trong lòng rồi.

 

Hai người vốn đã có mối nghiệt duyên rối tung rối mù đến giờ vẫn chưa đứt, càng quấn vào nhau càng chặt, cuối cùng hóa thành sợi tơ duyên trói chặt họ lại với nhau.

Trước Tiếp