Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà

Chương 70: Nguyện cùng người tâm duyệt đồng quy

Trước Tiếp


Minh Tích Nguyệt vừa nhận được định vị từ Sở Tinh Lan là lập tức bay liền mấy ngày mấy đêm xông qua đây.

 

Y tự cảm thấy bản thân thật dính người, chỉ cần có cơ hội là lại muốn quấn lấy Sở Tinh Lan không rời.

 

Xích y thiếu niên dậy lên h*m m**n chiếm hữu, y không vui khi thấy Sở Tinh Lan đang thất thần nghĩ về người khác, y muốn trong mắt cậu mãi mãi chỉ phản chiếu hình bóng của mình.

 

"Nhìn ai mà nhìn đến ngẩn người thế? Lúc ta không có ở đây, có kẻ nào lén đào góc tường của ta sao?"

 

Trong lòng Minh Tích Nguyệt bỗng thấy chua lè, ngoài mặt thì ra vẻ u sầu tổn thương, nhưng trong bụng thì thầm: Trong bí cảnh này còn mấy kẻ dám cả gan đào góc tường của ta?

 

Nếu y biết thì sẽ lặng lẽ giết rồi chôn luôn trong bí cảnh.

 

Bí cảnh hung hiểm trùng trùng, người chết trong bí cảnh Thanh Liên này đếm không xuể, gặp y coi như gặp kiếp nạn.

 

Lặng lẽ dọn dẹp tình địch.

 

"Đừng ghen nữa. Chỉ có kẻ ta muốn giết và kẻ đã chết, không có tình địch nào hết. Trong bí cảnh ai ai cũng mải lo đi tìm cơ duyên, đâu ra nhiều tình địch thế, ngươi nghĩ nhiều rồi."

 

Sở Tinh Lan thấy Minh Tích Nguyệt dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới nơi, lúc nhìn thấy gương mặt quen thuộc ấy, cơ thể luôn trong trạng thái căng thẳng của cậu rốt cuộc mới thả lỏng xuống.

 

"Ngươi tới rồi. Tới đúng lúc lắm, dọn hiện trường giao cho ngươi đó."

 

Không biết từ khi nào, Sở Tinh Lan ngạc nhiên phát hiện ra bản thân dần dần bắt đầu tin tưởng Minh Tích Nguyệt, mỗi khi nhìn thấy y, mọi bất an và nghi ngờ đều tan biến.

 

Cậu cuối cùng đã tìm được một nơi dừng chân trong gió mưa dập vùi, có một bến bờ bình yên để tránh gió.

 

Sở Tinh Lan đã quen làm một lãng tử độc hành, đột nhiên phát hiện ra mình lại có suy nghĩ như vậy khiến cậu cũng thấy hoảng.

 

Cậu nghi Minh Tích Nguyệt đang khiến cậu quen dần với việc có y kề bên, từng chút từng chút chen vào cuộc sống của cậu.

 

Minh Tích Nguyệt nhìn ra sau lưng Sở Tinh Lan, mới thấy Thường Vũ Thư đã nằm cứng đờ trên mặt đất, lạnh ngắt.

 

"Đây chẳng phải là Thường Vũ Thư sao? Không ngờ hắn lại chết ở đây, vết thương này không giống ngươi ra tay."

 

Sở Tinh Lan đại khái kể lại chuyện mình đã gặp phải.

 

Minh Tích Nguyệt trầm mặc một giây: "Vậy thì là do hắn đắc tội quá nhiều người, bị trừng phạt rồi, chẳng ai trách được ngươi."

 

Thường Vũ Thư có bao nhiêu kẻ ái mộ, Minh Tích Nguyệt cũng từng nghe qua, y chẳng muốn để đám người đó đến làm phiền Sở Tinh Lan.

 

"Muộn rồi, đã bị ghi thù rồi."

 

"Làm sao ngươi biết?"

 

"Trên linh võng, đám người ái mộ hắn mắng ta tới tấp, trong bí cảnh cũng có không ít."

 

Dù Thường Vũ Thư đã thế này, khả năng mê hoặc lòng người của hắn vẫn không suy giảm, không ít kẻ si mê hắn vẫn tin đây là bịa đặt, cứ khăng khăng muốn gây sự với cậu.

 

Từng lời đe dọa giết người cứ thế đổ vào hộp thư cá nhân của Sở Tinh Lan trên linh võng, chỉ thiếu điều lôi tổ tông mười tám đời nhà cậu ra mắng nữa thôi.

 

Sở Tinh Lan cảm thấy Thường Vũ Thư đã đi sai đường rồi, hắn nên mở lớp, dạy ba câu khiến một đám nam nhân một lòng một dạ với mình, nói không chừng lại hợp với nghề này.

 

Linh võng đã bao phủ khắp tu chân giới, có thể bị cư dân mạng ngàn dặm xa xôi mắng đến máu chó đầy đầu.

 

Cãi lại sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của bản thân.

 

Sở Tinh Lan vô cùng vui vẻ mở quyền quản trị linh võng của mình, cho đám người ăn nói không biết chọn lọc kia cấm ngôn hết một lượt.

 

Chà ~ thích nhìn mấy người không ưa ta mà lại chẳng làm gì được ta ghê.

 

Thật sảng khoái.

 

Minh Tích Nguyệt lập tức nhắn riêng chửi lại, miệng độc đến mức phát huy hết công suất: "Với năng lực của hai ta, gặp bọn họ thì cứ gặp một đánh một. Bí cảnh to thế, làm gì mà gặp được bao nhiêu người."

 

"Có lý."

 

Chẳng lẽ lại liên tục gặp người tìm tới báo thù?

 

Hai người một tỳ hưu, lại vui vẻ tiếp tục hành trình nhặt bảo bối.

 

Giống như đang cảnh cáo, Sở Tinh Lan cảm thấy vận khí mình khá đen đủi, bí cảnh to lớn không mấy ai, mà lại liên tục gặp phải mấy kẻ ái mộ Thường Vũ Thư.

 

Bọn họ vừa thấy Sở Tinh Lan là lập tức đỏ mắt, la lối đòi báo thù rửa hận cho Thường Vũ Thư chết oan.

 

Giải thích thì "ta không nghe ta không nghe", Thường Vũ Thư chắc chắn vô tội, Sở Tinh Lan ngươi đang ngụy biện!

 

Đối với mấy kẻ nghe không hiểu tiếng người, hai người chẳng nói nhiều, ra tay luôn cho bọn họ khỏi lải nhải.

 

Gặp ta coi như đá trúng sắt.

 

Liên tục gặp hơn mười người, Sở Tinh Lan cảm thấy chuyện này làm ảnh hưởng đến việc nhặt bảo bối của cậu.

 

Sở Tinh Lan nghi ngờ là bí cảnh đang cố tình gây sự với cậu, cố tình kéo thù hận tới.

 

Cứ như là không cho cậu được vui vậy.

 

"Cứ nhằm ta mà gây chuyện, làm ta chẳng tìm được cơ duyên. Dù có đánh thắng, thì đánh xong bảo bối cũng bị người khác cướp mất, xem ra chỉ còn cách dùng chiêu đó thôi."

 

Sau một hồi suy nghĩ cặn kẽ, Sở Tinh Lan đưa ra một quyết định to gan, lục lọi túi trữ vật, lấy ra một bộ y phục mà Minh Tích Nguyệt thấy cực kỳ quen mắt.

 

"Đã đến lúc phát huy sở trường hóa trang rồi."

 

Đổi lần nào vui lần đấy, đổi mãi thì vui mãi.

 

Ánh trăng triền miên.

 

Mỹ nhân dưới trăng càng thêm động lòng.

 

Bên cạnh đống lửa, Sở Tinh Lan trút bỏ y phục, để lộ thân thể trắng trẻo với vài vết thương cũ, xương quai xanh tinh xảo mang theo chút mồ hôi.

 

Những giọt nước men theo xương quai xanh chảy xuống làn da mang cơ bắp mảnh khảnh, khiến ánh mắt người nhìn cũng bị hút theo.

 

Ngay cả hai đóa hoa đỏ thắm nở rộ trên nền giấy trắng kia cũng lộ rõ dưới ánh lửa, làm người bên cạnh đầu óc ong ong.

 

Trong tiếng củi cháy tí tách, tiếng soàn soạt thay y phục cùng với hơi thở dần trở nên gấp gáp nặng nề của Minh Tích Nguyệt vang lên trong đêm tối, không khí ám muội và tiếng động như thể khiến người ta tự động tưởng tượng thêm vài phần.

 

Minh Tích Nguyệt nhìn Sở Tinh Lan như vậy, mặt lập tức đỏ bừng như bị thiêu đốt, cứ như người cởi y phục là mình vậy, nhất thời không biết mắt nên nhìn đi đâu.

 

"Đang ở trước mặt ta mà thay đồ, ngươi không sợ ta ăn ngươi à? Bốn bề không người, đến lúc đó ngươi có kêu trời trời chẳng thấu, kêu đất đất chẳng nghe, kêu rách cả họng cũng chẳng ai tới cứu đâu."

 

Y nhìn đống lửa trước mặt, ánh mắt dần trở nên tối tăm khó đoán.

 

Minh Tích Nguyệt ngày thường miệng toàn lời trêu chọc.

 

Nhưng cũng chỉ là trêu bằng miệng thôi.

 

"Ngươi đâu phải lần đầu thấy, ta có cái gì ngươi chẳng có, sợ cái gì?" Sở Tinh Lan liếc nhìn tên thiếu niên thuần khiết như hồ ly kia, bật cười, đưa tay nâng cằm y lên, nhìn vào đôi mắt hồ ly đầy lửa dục kia, "Lúc trước đè ta ra bôi thuốc là ai? Hôn ta thì dám, sao giờ lại nhát?"

 

Chỉ dám hôn thôi thì đừng có giả vờ nữa.

 

Còn không bằng mấy lời trong nhóm trò chuyện của Hợp Hoan Tông.

 

Minh Tích Nguyệt khẽ đẩy tay Sở Tinh Lan đang trêu chọc mình ra.

 

"Đừng đùa nữa, mặc nhanh đi. Đêm lạnh, thân thể ngươi vừa mới bình phục lại chưa được bao lâu, lỡ lại bệnh thì sao."

 

Sở Tinh Lan đến giờ vẫn chưa nói rõ cảm giác của cậu với nụ hôn kia, là thích hay chán ghét, điều đó khiến y không dám nghĩ nhiều.

 

Càng thích càng sợ lòng mình trao nhầm.

 

Bao giờ mới có thể cùng người tâm duyệt đồng quy?

 

Minh Tích Nguyệt cảm thấy Sở Tinh Lan đang lưỡng lự điều gì đó, có vẻ khiến cậu rất phiền lòng.

 

Y dứt khoát giúp Sở Tinh Lan dò xem quanh đây có nguy hiểm nào tiềm tàng không.

 

Không bao lâu sau, Sở Tinh Lan đã thay đồ xong, nhìn hình ảnh 'cô nương' xinh đẹp dưới mặt hồ, gật gù khen ngợi mắt thẩm mỹ của mình.

 

"Ta thật đẹp, đẹp không chịu nổi."

 

Chả trách toàn vướng phải đào thối!

 

Đám mê sắc đẹp!

 

Sở Tinh Lan càng ngày càng thành thạo giả trang nữ tu.

 

Minh Tích Nguyệt đã lâu không thấy dáng vẻ giả gái che mắt thiên hạ của Sở Tinh Lan.

 

"Ngưng Hương Tiên Tử" tái xuất giang hồ.

 

Y đột nhiên ngây ra.

Trước Tiếp