
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhìn Sở Tinh Lan có vẻ hơi ngượng ngùng, cậu dẫn Minh Tích Nguyệt đến nhà nghỉ ở trấn Đăng Dương, thuê một căn phòng.
Tiểu nhị nhìn thấy hai nam nhân, tuy có kinh ngạc, nhưng vẫn đưa bọn họ lên phòng, còn không quên bắt chuyện với bọn họ.
"Hai vị tiên sư đến cũng đến vì hội đấu giá lần này sao? Gần đây có rất nhiều tiên sư vào trong thành, ai cũng nhắm đến Vân Châu, mấy ngày nay nhộn nhịp lắm, rất nhiều đại tông môn và người của những thế lực lớn đổ xô đến đây."
"Bọn ta ra ngoài lịch luyện, ngang qua nơi này nên ghé vào nghỉ ngơi thôi." Minh Tích Nguyệt không muốn lộ ra mục đích của bọn họ, nói chuyện với Sở Tinh Lan càng ngày càng ngọt, "Tinh Lan ca ca, ngươi nói phải không?"
Sở Tinh Lan đẩy Minh Tích Nguyệt vào trong phòng: "Có người, đừng làm nũng."
Cửa bị đóng lại.
Tiểu nhị nhìn phản ứng kỳ lạ của hai người thì chợt bừng tỉnh, thì ra là đôi tiểu tình lữ ra ngoài du lịch cùng nhau!
Hắn không nên lắm miệng hỏi nhiều.
Bọn họ vừa vào phòng nghỉ, Sở Tinh Lan đã đóng kín cửa, bày ra một trận pháp phòng ngừa người khác nghe lén.
Trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.
Minh Tích Nguyệt kinh ngạc.
Cô nam quả nam ở chung một phòng, lẽ nào bọn họ sắp làm chuyện gì đó không thể để người khác biết?
Cũng hơi mong chờ rồi đây.
Minh Tích Nguyệt trực tiếp lên giường nằm ngửa.
"Bây giờ ngươi muốn làm gì ta cũng được, ta cũng sẽ không phản kháng đâu. Tinh Lan, đến đi~"
Ý đồ câu dẫn Sở Tinh Lan.
"Đừng bậy bạ, ta đã nghĩ ra cách để lẻn vào trong rồi." Sở Tinh Lan đã nghĩ ra đối sách từ trước, lấy mười mấy bộ váy ra từ trong nhẫn trữ vật, đôi mắt trong veo ước lượng kích cỡ của Minh Tích Nguyệt: "Thích bộ nào thì chọn đi."
Minh Tích Nguyệt nhìn những chiếc váy xanh xanh hồng hồng ấy, đồng tử co rút lại: "Cái này cho ta? Không mặc không được sao?"
Y cũng cần hả?
Nếu bị người quen nhận ra thì xấu hổ lắm.
Một người chưa bao giờ biết xẩu hổ như Minh Tích Nguyệt dường như đã nhìn thấy giới hạn của mình.
"Không muốn? Vậy ngươi ngoan ngoãn về Hợp Hoan Tông đợi ta, ta lấy được Vân Châu sẽ về tìm ngươi." Sở Tinh Lan cũng không muốn Minh Tích Nguyệt theo cậu mạo hiểm, bèn dùng luôn lý do này để khuyên y, "Yên tâm, ta sẽ đi Hợp Hoan Tông mà, sẽ không để người làm hòn vọng phu đâu."
Minh Tích Nguyệt nói có một thứ đã chuẩn bị rất lâu để tặng cho cậu, tâm ý của y, Sở Tinh Lan không muốn nhìn thấy y thất vọng.
Cứ coi như đi Hợp Hoan Tông ngồi chơi một chuyến đi.
Minh Tích Nguyệt mặt dày, nào có đạo lý để Sở Tinh Lan đi một mình, thế là y cắn răng đồng ý.
"Tại hạ liều mạng bồi quân tử, mặt mũi cũng không cần nữa. Tinh Lan, ngươi không được bỏ rơi ta."
Hội đấu giá nhiều người, lỡ như có kẻ gây bất lợi với Sở Tinh Lan, y không ở cạnh trông trừng thì không yên tâm được.
Bị phát hiện thì đã sao? Nếu bị người ta phát hiện ra, thì y sẽ nhân lúc đêm tối gió mát giết người diệt khẩu, sẽ không có ai biết được lịch sử đen của y.
Sở Tinh Lan bất lực: "Tích Nguyệt, loại chuyện này mà ngươi cũng chịu làm, ngươi đúng thật là rất thích ta, chuyện gì cũng làm cùng ta."
Chạm mặt Minh Tích Nguyệt rồi thì đừng mong y sẽ biết ngại, mặt dày vô biên.
Minh Tích Nguyệt giả vờ qua cầm lấy y phục, thực chất là đang đánh lạc hướng: "Vì ngươi, chuyện gì ta cũng làm được, để ta giúp ngươi thay y phục trước."
Y đặt một nụ hôn lên mu bàn tay của Sở Tinh Lan, như đốm lửa bén rơm, lập tức lan khắp người cậu.
Sở Tinh Lan: "!"
Quả nhiên đang rình thời cơ!
Những kẻ mặt dày theo đuổi người khác cậu cũng gặp nhiều rồi, nhưng loại người như Minh Tích Nguyệt thì là lần đầu thấy.
Sau đó, Minh Tích Nguyệt nhân lúc cậu sững người, móc lấy thắt lưng của cậu kéo người vào lòng: "Lâu rồi chưa hôn, hôn một cái đi."
Minh Tích Nguyệt nhìn vào đôi môi của Sở Tinh Lan, đã lâu không được nếm vị, chuyện quá khứ như một giấc mộng, y muốn nếm lại lần nữa, thử xem có phải ngọt như trong giấc mơ không.
Màn giường rủ xuống che khuất thân hình của hai người bọn họ, âm thanh của Minh Tích Nguyệt dần trở nên trầm thấp, ánh mắt nhìn Sở Tinh Lan u ám khó dò.
Tay y vạch áo Sở Tinh Lan ra, sờ từ xương quai xanh trượt xuống phía dưới, khơi gợi d*c v*ng của cậu.
"Tinh Lan, có được không?"
Biết rõ rồi còn hỏi, khiến người ta sinh ra cảm giác khác lạ.
Trong phòng không thắp đèn, màn giường buông xuống vây quanh hai người, cấm chế cách li mọi âm thanh bên ngoài, chỉ còn tiếng hít thở và tiếng nói chuyện của hai người bọn họ.
Minh Tích Nguyệt cố tình trêu chọc, khiến Sở Tinh Lan như bị lửa thiêu đốt, muốn tiến thêm một bước gần hơn với người trước mặt.
Gần thêm một chút, lại gần thêm một chút nữa, để giữa hai người không còn khoảng cách, cùng nhau bị ngọn lửa này thiêu đốt.
"Lá gan của ngươi chỉ có thế thôi à? Chậm chạp lề mề, mau nhanh lên." Sở Tinh Lan nắm lấy cổ áo của Minh Tích Nguyệt, kéo người đến trước mặt, khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần, "Muốn làm cái gì thì cứ mạnh dạn mà làm."
Sở Tinh Lan hôn lên đôi môi của y, như phát ra tín hiệu gì đó, hai người ôm hôn mãnh liệt.
Minh Tích Nguyệt lại một lần nữa dẫn dắt Sở Tinh Lan đi theo tiết tấu của y.
Sở Tinh Lan có cảm giác như bị lôi vào một căn bếp nhỏ hẹp, Minh Tích Nguyệt chủ động xung phong trổ tài nấu nướng.
Củi khô trong lò vừa châm là cháy rực, cả căn bếp bỗng chốc trở nên nóng bừng khiến khiến hai người đổ mồ hôi nhễ nhại.
Hai người không chịu nổi, muốn làm mình mát mẻ một chút, để khi ở trong căn bếp nóng đến chết người này có thể dễ chịu hơn.
Minh Tích Nguyệt bắt đầu trổ tài nấu nướng.
Minh Tích Nguyệt đã bắt đầu rán.
Y mang miếng thịt mà mình thèm thuồng đã lâu ra rán tới rán lui, đến khi miếng thịt ấy được rán chín, y bắt đầu chầm rãi thưởng thức món ăn ngon miệng nhất trần đời này, sung sướng không chịu được.
Ăn được một miếng, Minh Tích Nguyệt tham ăn cảm thấy không đủ, y lại rán tiếp, tiếp tục chế biến món ăn mà y yêu thích, ăn một lần cho đã đời.
Sở Tinh Lan ở cạnh giúp Minh Tích Nguyệt.
Ở trong bếp cũng cần phải có sức lực, thể lực không đủ thì khó mà trụ nổi.
Sở Tinh Lan không đủ sức để theo kịp tiết tấu của Minh Tích Nguyệt, vùng vẫy muốn bò ra ngoài: "Tích Nguyệt..... sắp không kịp đến hội đấu giá rồi..... mau dừng lại..... "
Sở Tinh Lan hối hận đến rơi nước mắt.
Lần nào đến khúc này hai mắt Sở Tinh Lan cũng tối lại, tự hỏi vì sao mỗi khi bầu không khí vừa chớm mập mờ, cậu lại không biết sống chết đi trêu chọc một kẻ nhịn đói đã lâu như Minh Tích Nguyệt!
Lâu lắm rồi Minh Tích Nguyệt mới được ăn mặn, Sở Tinh Lan không chịu nổi.
Sao lại có người làm liên tục mấy ngày không dừng vậy chứ!
Thận của cậu không bị bắc Myanmar moi mất, mà đã nằm trong tay Minh Tích Nguyệt rồi.
Nên bắt Minh Tích Nguyệt đi theo trâu lớn cùng cày ruộng, y có cày mười mẫu ruộng cũng không cần nghỉ ngơi.
Minh Tích Nguyệt nắm lấy cổ tay của Sở Tinh Lan, lại một lần nữa kéo người trở lại giường.
"Vẫn còn thời gian, không gấp. Chúng ta còn có thể nghỉ ngơi thêm vài ngày, nghiên cứu công pháp một chút."
Hiếm lắm mới lại được ăn vào miệng, Minh Tích Nguyệt được ăn no thì còn lâu mới chịu thả Sở Tinh Lan ra.
Hai người lại ầm ĩ một trận, vừa kịp đến đấu giá hội đúng ngày đầu tiên tổ chức.