
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Tiểu sư đệ, đệ phải chú ý đến thân thể của mình, Vượng Tài cứ giao cho ta, ta sẽ giúp đệ trông nó."
Đại sư huynh ôm Vượng Tài bỏ chạy như có lửa cháy dưới chân, người vừa đi, cả hai vẫn giữ nguyên tư thế ngượng ngùng lúc ban đầu.
Hai người như đang thân mật không kẽ hở, vì nô nhau nãy giờ mà quần áo xộc xệch không nhìn nổi, khiến người ta nghĩ đến cảnh nắng xuân chiếu khắp vườn.
Với khoảng các thế này, khó trách đại sư huynh vừa nhìn thấy đã chạy.
Đây rõ ràng là gặp phải xuân cung đồ sống mà.
Đại sư huynh, mau quay lại! Bọn ta chỉ đang nghiêm túc bôi thuốc thôi, những chuyện không đàng hoàng đã qua hết rồi!
Bóng lưng của đại sư huynh đã đi xa, hắn không thể nghe thấy tiếng gào thét phát ra từ nội tâm của Sở Tinh Lan.
Da mặt của Sở Tinh Lan trước giờ luôn mỏng hơn da mặt của Minh Tích Nguyệt, nhoáng cái đã đỏ mặt rồi, cậu nỗ lực đẩy tên khốn nạn đang sờ mó mình ra: "Mau tránh ra! Ban ngày ban mặt, chúng ta ở trong tông môn người khác làm bậy, bị người ta nhìn thấy thì không hay đâu."
Muốn chết!
Đây còn là địa bàn của người khác, tuy nghĩ lại cũng hơi k*ch th*ch, nhưng mà, bị người khác nhìn thấy thì xấu hổ chết mất.
Ít nhất cũng phải bế quan mấy chục năm mới đỡ.
"Thế thì đã sao? Trong mắt bọn họ, chúng ta vốn dĩ đã là đạo lữ, chúng ta ở cùng nhau chẳng phải hợp tình hợp lý à? Bọn họ còn có thể nói gì chứ, chẳng nhẽ nói chúng ta quá mức thân mật? Nghe có giống đang ghen ăn tức ở không chứ."
Minh Tích Nguyệt không những không chịu dậy, mà còn tiếp tục dán vào người Sở Tinh Lan, hoàn toàn không có ý muốn tách ra khỏi người cậu, mượn cớ bôi thuốc tiếp tục sàm sỡ Sở Tinh Lan, châm lửa trên người cậu.
"Giờ vẫn còn giận ta à? Nếu còn giận, vậy ta không dậy nữa, đến khi nào ngươi hết giận mới thôi."
Minh Tích Nguyệt lúc bình thường rất vô lại, đè người Sở Tinh Lan không cho dậy.
Sau chuyện tối qua, Minh Tích Nguyệt đã nắm rõ thân thể Sở Tinh Lan trong lòng bàn tay, đương nhiên cũng sẽ biết làm thế nào để khiến Sở Tinh Lan cảm thấy thoải mái.
Móng của tôm hùm đất lại không chịu yên phận.
"Hết giận rồi, hết giận rồi, mau thả ta ra." Sở Tinh Lan nhìn chiến trường vừa mới kết thúc cách đây không lâu nay lại bốc khói trở lại, vội vàng nói, "Bọn họ nghĩ chúng ta là đạo lữ, chuyện này từ lúc mới bắt đầu chính là chiêu trò của ngươi, lúc trước ngươi còn dám lừa ta ngươi là thẳng nam!"
Tu sĩ Hợp Hoan Tông có quá nhiều chiêu trò, một bước sa chân kêu không ra tiếng.
Lần này gì kịch giả thành thật rồi.
"Thẳng thắn yêu nam nhân, đây cũng gọi là thẳng nam! Tu sĩ Hợp Hoan Tông mà không có chút mánh khóe thì sao bắt được đạo lữ về nhà! Minh Tích Nguyệt hùng hồn, tiếp tục lấn tới, dỗ Sở Tinh Lan lại thảo luận công pháp cùng y, "Chúng ta thử lại lần nữa đi, mới nãy ta lại tìm được một bộ công pháp mới trong tàng thư các của Hợp Hoan Tông, ta bảo đảm lần này sẽ không làm ngươi bị thương nữa."
Minh Tích Nguyệt sâu sắc kiểm điểm lại bản thân mình.
Y cảm thấy do bản thân mình chưa đủ nỗ lực, Sở Tinh Lan không hài lòng nên mới không đồng ý thành hôn cùng y.
Một lần không thành thì nhiều lần.
"Nếu ta còn làm chuyện quá đáng nữa, thì ngươi muốn phạt thế nào ta cũng nhận."
Sở Tinh Lan nhìn thử, vẫn chưa có thông báo tiếp tục tổ chức đại hội, cậu hơi do dự một chút.
"Vậy còn đại sư huynh thì làm thế nào? Ta thấy hình như hắn có chuyện muốn nói với chúng ta, lỡ như có chuyện gì gấp thì sao?"
"Hắn còn có thời gian chơi với Vượng Tài, ta thấy chắc cũng chẳng có chuyện gì gấp. Vui sướng của chúng ta quan trọng hơn, mặc hệ bọn họ đi."
Minh Tích Nguyệt thấy Sở Tinh Lan đã do dự, cảm thấy có cơ hội, liền im lặng kéo người lên giường.
Sở Tinh Lan: "Vậy ngươi nhanh lên!"
Sở Tinh Lan tò mò không biết đại sư huynh có chuyện gấp gì mà mới sáng sớm đã tìm bọn họ, bèn thúc giục Minh Tích Nguyệt nhanh một chút.
"Không nhanh được."
Mặt Minh Tích Nguyệt hơi đen lại, sao mà y nhanh được, nhanh thế thì thì có khác gì phế đâu.
"Đại hội còn chưa bắt đầu lại, chúng ta vẫn còn nhiều thời gian nghiên cứu công pháp."
Hai người tiếp tục bày ra cấm chế, ban ngày tuyên dâm, lại tiếp tục làm bậy thêm một lúc.
Mặt trời nhô lên, chuyện hoang đường này cứ thế kéo dài suốt mấy ngày, cho đến khi Tiên Minh tuyên bố đại hội sẽ tiếp tục trong vài ngày nữa, lúc này hai người mới dừng lại.
Sở Tinh Lan như được vớt ra từ trong nước, tắm gội mặc y phục, để cho tấm thân mệt mọi này được thả lỏng một chút, từ chối sự nhiệt tình mời gọi của con tôm hùm đất nào đó đã biến thành màu vàng.
Còn để y làm loạn nữa thì đến khi đại hội kết thúc rồi bọn họ còn chưa ra được cửa phòng nghỉ.
"Không thể tin vào mấy lời ngon ngọt, nhất là lời từ cái miệng này của ngươi, nếu mà cho ngươi ăn no, thì ta chẳng khác gì cá nằm trên thớt, mặc người làm thịt."
Sở Tinh Lan cảm thấy mấy ngày nay mình giống như một chiếc bánh trong chảo bị lật qua lật lại, khói dầu bốc lên khiến hai dòng lệ chảy dài, Minh Tích Nguyệt ở bên cạnh ngửi mùi bánh thơm phưng phức, thèm đến nỗi suýt khóc thành tiếng.
Minh Tích Nguyệt vồ lấy chiếc bánh ăn lấy ăn để.
Y vui vẻ ăn chiếc bánh ngon lành, biết mùi biết vị là nghiện.
Sau khi Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt sửa soạn xong, lúc này hai người mới giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, sảng khoái bước ra khỏi phòng tìm đại sư huynh.
Nghe đồng môn nói, đại sư huynh đã dẫn Vượng Tài qua chỗ Tang Tịnh Viễn, mấy ngày rồi vẫn chưa về, thế là bọn họ đi thẳng đến chỗ Tang Tịnh Viễn luôn.
Trong phòng nghỉ của Tang sư huynh truyền ra tiếng động kỳ lạ.
Chẳng biết đại sư huynh và Tang Tịnh Viễn đang làm cái gì, Sở Tinh Lan vừa đẩy cửa liền nghe thấy bên trong truyền ra tiếng sột soạt của giấy bút, hai người hoảng loạn như đang ở trên chiến trường.
Đẩy cửa vào thì không thấy gì, bên trong sạch bong không một hạt bụi, đại sư huynh và Tang sư huynh đang ngồi ngay ngắn niệm bài kinh văn mà Vượng Tài không hiểu, vô cùng chột dạ nhìn về phía bọn họ.
Sở Tinh Lan vẫn luôn cảm thấy mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.
Hai vị sư huynh đang giấu bọn họ làm chuyện gì?
Đại sư huynh lén la lén lút, chắc chắn là đang âm thầm bày trò.
Sở Tinh Lan tò mò: "Đại sư huynh, Tang sư huynh, hai người đang làm gì vậy?"
Đại sư huynh mang một đống pháp bảo ra cho Vượng Tài ăn, rồi chải lông cho nó: "Ta và Tịnh Viễn đang cho Vượng Tài ăn! Tuyệt đối không phải đang làm chuyện gì kỳ lạ!"
Tang Tịnh Viễn gật đầu, lời lẽ đường hoàng, "Bọn ta chỉ đang thảo luận công pháp, chuẩn bị cho trận tỉ thí sắp tới."
Hai người cùng lúc nói ra hai lí do khác nhau.
Sở Tinh Lan: "....."
Hai người nói dối không thể trao đổi với nhau trước à? Người này còn giả hơn người kia.
Cái lí do rách nát như thảo luận công pháp này Sở Tinh Lan còn chẳng dám nói lung tung.
Mỗi người đều có bí mật nhỏ của riêng mình, người trầm ổn như hai người bọn họ hiếm khi có lúc tay chân lóng ngóng thế này, cậu không thẳng thắn vạch trần bọn họ nữa.
Dù sao cũng không ai biết Vượng Tài có thể nói tiếng người, cực kỳ thông minh, lát nữa cậu sẽ lén hỏi Vượng Tài xem bọn họ đang làm cái gì.
Sở Tinh Lan cảm thấy bầu không khí bỗng chốc trở nên ngượng ngùng, đành chuyển qua chủ đề khác: "Chẳng hay đại sưu huynh trước đó tìm bọn ta có chuyện gì? Trong Thanh Nguyên Tông có chuyện gấp sao?"
Bọn họ xông vào cấm địa gây ra một đống chuyện, lẽ nào là người của Thanh Nguyên Tông không thể chấp nhận nổi nên chuẩn bị tìm bọn họ nói chuyện?
Lúc này đại sư huynh mới nhớ đến mục đích tìm bọn họ hôm trước, "Cũng không phải chuyện gì gấp, chỉ là bọn ta thấy có người thập thò quanh phòng nghỉ của các ngươi, lo hắn gây chuyện nên mới tìm các ngươi báo một tiếng."
Có kẻ kỳ lạ?