Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà

Chương 103: Dụ địch xâm nhập

Trước Tiếp

Dưới vách đá bốn phía không người, chỉ có hoa cỏ nhẹ nhàng đung đưa theo gió và linh điệp đặc trưng của bí cảnh.

Sở Tinh Lan vừa dứt lời, xung quanh trở nên yên tĩnh, chỉ nghe thấy hơi thở của đối phương.

Nhịp tim lúc này còn đập loạn nhịp hơn cả lúc hôn môi, giống như tiếng của một khúc nhạc tỳ bà vội vã đang vang lên trong lồng ngực của Sở Tinh Lan.

Nhịp tim nhanh quá.

Sở Tinh Lan cảm thấy trạng thái của mình không ổn, lí trí nói với cậu không thể vì thứ thuốc này mà ra tay với Minh Tích Nguyệt, để y giúp mình khắc chế nó. Nhưng d*c v*ng lại nói với cậu đừng bị kìm hãm bởi thế tục, hãy cứ để bản thân đắm chìm trong cuộc vui.

Nội tâm của Sở Tinh Lan đang tranh đấu kịch liệt.

Thoạt nhìn như đang nhún nhường rút lui, lại như đang dụ địch xâm nhập. Bao nhiêu suy nghĩ lộn xộn ập đến, tích tụ lại chờ bùng nổ, chỉ chờ người kiến lòng cậu rối loạn tự chui đầu vào lưới, thuận thế chiếm.

Mà người khiến lòng cậu rối bời chỉ có Minh Tích Nguyệt trước mắt.

Sở Tinh Lan cảm thấy trong cơ thể như có ngọn lửa đang thiêu đốt lý trí, bên ngoài lại như rơi vào biển sâu lạnh lẽo, khiến cậu chịu đựng sự giày vò giữa lửa và băng.

Mồ hôi mỏng ướt đẫm lưng áo, đôi mắt mờ sương khiến người ta khó lòng rời mắt.

Trong cơn mê man, cậu thấy thiếu niên áo đỏ Minh Tích Nguyệt tiến lại gần, như ngọn lửa rực rỡ khiến cậu không thể dời mắt, rồi ôm chặt lấy y, mong tìm chút ấm áp.

"Tích Nguyệt, giúp ta, chỉ một lần thôi."

Minh Tích Nguyệt không bao giờ từ chối sự thân cận của cậu.

Y bị Sở Tinh Lan ôm chặt, hương thơm thanh khiết lan tỏa, khiến y không nỡ buông tay.

Sở Tinh Lan: "Đừng chỉ ôm ta, ta khó chịu lắm."

Kẻ địch trong trận chiến đã mắc mưu, bắt đầu rơi vào cạm bẫy của cậu.

Minh Tích Nguyệt nhìn Sở Tinh Lan thế này là biết ngay cậu đã bị tên chó Tạ Linh Hoa âm hiểm đó bỏ thuốc.

Chuyện này rất quen thuộc với tu sĩ Hợp Hoan Tông.

Tu sĩ Hợp Hoan Tông ai cũng mang theo đủ loại thuốc kỳ lạ, từ xuân dược, hợp hoan tán, cực lạc tiêu dao hoàn, mê dược... chỉ có thứ ngươi không nghĩ đến, chứ không có thứ ngươi không nhìn thấy.

Hợp Hoan Tông bỏ thuốc chuyên nghiệp đến nỗi trở thành danh môn chính phái người người hô đánh.

Đó cũng là lý do khi đưa Sở Tinh Lan về Hợp Hoan Tông, Minh Tích Nguyệt đã dặn đi dặn lại cậu không được vì tò mò hay ngại từ chối mà ăn thức ăn hay uống trà của tu sĩ Hợp Hoan Tông.

Chỉ cần sơ suất một chút là trúng chiêu ngay.

Giờ đây, phòng được người trong nhà, lại bị người ngoài đánh úp.

"Ngươi trúng kế của Tạ Linh Hoa rồi, ngươi bình tĩnh trước đã, để ta tìm xem có thuốc giải không."

Minh Tích Nguyệt do dự một chút, lấy ra đủ loại thuốc giải do y luyện chế, cho cậu ăn hết cả bình, mong Sở Tinh Lan tỉnh táo hơn.

"Ăn thử xem, giờ thấy thế nào?"

Nếu có thể dùng thuốc giải để giải quyết thì không thành vấn đề, nếu một bình không đủ thì thêm vài bình nữa.

Sở Tinh Lan ăn như ăn kẹo, không nếm ra được vị gì, chỉ thấy mát lạnh trôi vào cổ họng, lan tỏa khắp kinh mạch và đan điền.

"Vị cũng không tệ, nhưng chẳng có tác dụng gì."

Chút giải dược này như nước suối đổ vào biển, nhanh chóng tan biến không để lại dấu vết, chỉ khơi dậy chút lý trí trong cậu.

Thứ thuốc này quả thật hiểm độc, đến thuốc giải của Hợp Hoan Tông cũng không giải được.

Linh lực vẫn bị phong tỏa, lý trí dần bị d*c v*ng ăn mòn.

Tạ Linh Hoa quả thật đã dốc toàn lực để đối phó cậu, đến mức tu sĩ Hợp Hoan Tông cũng bó tay.

Suýt nữa đã bị hắn làm thịt rồi.

Minh Tích Nguyệt nhìn bình thuốc trống rỗng, lại nhìn Sở Tinh Lan càng lúc càng không ổn, cảm thấy kinh ngạc: "Không ngờ còn có người hạ dược ác hơn cả bọn ta!"

Năng lực chuyên môn bị vượt qua rồi.

Rốt cuộc ai mới là tu sĩ Hợp Hoan Tông đây?

Y biết ngay không thể để tên tiểu nhân xảo quyệt đó lại gần Sở Tinh Lan mà, thủ đoạn quá hiểm độc.

Làm thế nào khi đạo lữ bị người khác ngấp nghé mỗi ngày?

Gấp lắm đó.

Thời gian càng trôi, dược tính trên người Sở Tinh Lan vẫn chưa được giải, cậu cũng không phải người sẽ để bản thân thiệt thòi.

Cậu bắt đầu không kiểm soát được bản thân cởi y phục của Minh Tích Nguyệt, dùng kiếm nhỏ cắt đứt đai lưng của y, khiến nó nhẹ nhàng rơi xuống đất.

"Đừng nghĩ đến thuốc giải nữa, chúng ta có thể trực tiếp, đều là tu sĩ, nghĩ nhiều làm gì."

Cậu bắt đầu tấn công, hướng đến người trong trận chiến, lẩm bẩm nửa ngày không bằng thực chiến!

Bàn tay trắng nõn có vết chai do luyện kiếm của Sở Tinh Lan v**t v* từ ngực xuống bụng Minh Tích Nguyệt, cho đến khi chạm vào quần y.

Chuẩn bị xuất phát.

Minh Tích Nguyệt nắm lấy bàn tay không chịu an phận của Sở Tinh Lan, ánh mắt đắm đuối, giọng khàn khàn: "Tinh Lan, ngươi tỉnh táo lại. Ngươi biết mình đang làm gì không?"

Tình huống này rất tệ.

Bầu không khí này gần như khiến xung quanh bị nhiệt độ của họ thiêu đốt, dục hỏa tràn ngập khắp nơi.

Khoảng cách này cũng rất nguy hiểm, chỉ cần sơ suất là sẽ bén lửa, cùng nhau rơi vào vực sâu cực lạc, không thể thoát ra.

Dược này hạ trên người Sở Tinh Lan, nhưng ảnh hưởng đến y cũng rất lớn.

Sở Tinh Lan chính là mê dược lớn nhất của y.

Y ngọt ngào chấp nhận, nhưng cảm thấy thời điểm không thích hợp, không thể dễ dàng đầu hàng dưới tay Sở Tinh Lan.

Hai người sao có thể vì thuốc mà bị d*c v*ng chi phối, nhất là khi người kia không rõ mình đang làm gì.

Đây gọi là nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.

Nghe có vẻ xấu xa bại hoại, là loại người ra đường ai cũng muốn đánh.

Sở Tinh Lan không hài lòng nhìn tay Minh Tích Nguyệt ngăn cản mình, nghi hoặc không hiểu sự từ chối của y: "Ta biết ta đang làm gì, ngươi cũng rõ ta muốn gì. Tích Nguyệt, ngươi không thích ta sao?"

Giờ cậu chỉ muốn XX.

Cậu muốn mình dễ chịu hơn một chút.

"Thích. Ta rất thích ngươi, Tinh Lan, ngươi như vậy, muốn ta phải làm sao bây giờ?"

Minh Tích Nguyệt lập tức hiểu ra, nhớ lại đủ loại chiêu thức theo đuổi đạo lữ mà cha nương truyền dạy, nhanh chóng nghĩ ra điều mình nên làm lúc này.

"Ta hiểu rồi, Tinh Lan, ngươi đã nhiệt tình như vậy, thì đừng trách ta làm chuyện này."

Sợi dây đỏ cầu bình an buộc trên cổ tay Minh Tích Nguyệt xuất hiện trong lòng bàn tay y, y niệm chú, sợi dây lập tức biến lớn vô số lần, như dòng sông nhuộm đỏ chảy từ lòng bàn tay, từ từ tiến đến gần Sở Tinh Lan.

Sở Tinh Lan: "......"

Minh Tích Nguyệt biết chơi thế à?

Bình thường nhìn không ra đấy.

Tu sĩ Hợp Hoan Tông danh bất hư truyền.

Tên đã lên dây không thể không bắn, Sở Tinh Lan đã bị dày vò đến gần như không còn lý trí, cậu đang cố gắng dụ dỗ địch, khiến y từng bước một bước vào bẫy rập mà cậu bày ra.

"Tích Nguyệt, đến đi."

Trước Tiếp