Tỉnh Dậy Sau Một Giấc Ngủ, Vợ Đã Ly Hôn Với Tôi

Chương 99

Trước Tiếp

Trọn vẹn một ngày, Trình Nam Gia luôn ở bên cạnh bầu bạn với Dư Sơ, Thẩm Dư Sơ trông có vẻ rất vui.

Trình Nam Gia còn đem tin vui Thẩm Dư Sơ có thể đứng lên được kể cho Bùi Tinh Hòa nghe, Bùi Tinh Hòa cảm thấy vô cùng kinh ngạc và vui mừng, chuyện này quả thực quá tuyệt vời rồi.

"Dư Sơ mau đứng lên cho tớ xem nào." Giọng điệu Bùi Tinh Hòa có chút hưng phấn.

"Chỉ có thể đứng lên đi được một hai bước thôi, nhiều hơn chút là chân lại chẳng còn sức nữa." Thẩm Dư Sơ bất đắc dĩ nói.

Dù nói vậy, Thẩm Dư Sơ vẫn quyết định chiều lòng người bạn thân một chút. Nàng chống tay vào tay vịn xe lăn, đôi chân từ từ phát lực, cuối cùng, nàng cũng run rẩy đứng dậy được.

Trình Nam Gia vội vàng tiến tới, một bàn tay nhẹ nhàng đỡ lấy lưng nàng, tiếp thêm cho nàng một chút sức lực để chống đỡ.

Trong mắt Bùi Tinh Hòa lộ ra thần sắc xúc động, cô đã không nhớ rõ lần cuối cùng Dư Sơ đứng trước mặt mình như thế này là từ bao giờ rồi: "Tốt quá rồi."

Giọng cô khẽ run lên, mang theo chút nghẹn ngào. Những hình ảnh trước đây không ngừng hiện về trong trí óc, mà lúc này, nhìn Dư Sơ một lần nữa đứng dậy, trong lòng cô tràn ngập sự kích động và vui sướng.

Nếu không phải vì đôi chân vẫn còn đang loạng choạng không mấy sức lực của Dư Sơ lúc này, cô thực sự muốn nhào vào lòng Dư Sơ để trao cho nàng một cái ôm thật lớn.

Cô mím chặt môi, cố gắng kìm nén thôi thúc muốn lao tới ôm lấy Dư Sơ, bàn tay hơi run rẩy trong không trung, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng đặt lên cánh tay Dư Sơ, như thể làm vậy là có thể truyền đạt tất cả sự quan tâm và khích lệ của mình.

Thẩm Dư Sơ nở nụ cười với cô, trên mặt ửng lên một vệt hồng, đó là dấu vết sau khi dùng sức. Đứng được một lúc hơi lâu, Thẩm Dư Sơ cảm thấy đôi chân bắt đầu không còn sức nữa.

Cơ thể nàng hơi nhũn ra mắt thấy sắp ngã ngồi trở lại, lực đạo trên tay Trình Nam Gia theo bản năng tăng thêm, vững vàng giữ chặt lấy nàng, chậm rãi dìu nàng ngồi lại vào xe lăn, khẽ khàng an ủi: "Đừng vội, chúng ta cứ thong thả thôi."

"Ừm ừm." Bùi Tinh Hòa gật đầu phụ họa, nắm tay Dư Sơ nhìn nàng ngồi trở lại, "Chúng ta cứ thong thả thôi, có rất nhiều thời gian mà."

"Bây giờ Dư Sơ cần phải phục hồi chức năng nhiều hơn, sau đó định kỳ đến chỗ bác sĩ Ôn để kiểm tra." Trình Nam Gia ôn tồn nói.

"Ở nhà em có thể trông chừng chị ấy, còn đến công ty thì phải phiền chị để mắt tới chị ấy một chút rồi." Trình Nam Gia nhìn Bùi Tinh Hòa với vẻ mặt khẩn cầu.

Bùi Tinh Hòa không chút do dự gật đầu đồng ý: "Yên tâm đi, việc này cứ giao cho tôi."

Trong ánh mắt cô lộ rõ vẻ kiên định, dù Trình Nam Gia không nhắc nhở cô cũng sẽ làm vậy, cô cũng hy vọng Dư Sơ có thể sớm ngày bình phục.

Sau đó Trình Nam Gia bắt đầu cùng Bùi Tinh Hòa bàn về kế hoạch phục hồi chức năng cho Dư Sơ. Mỗi ngày buổi trưa Dư Sơ cần tập phục hồi trong nửa tiếng, hy vọng Bùi Tinh Hòa có thể để ý tới Dư Sơ một chút.

Thẩm Dư Sơ nghe cuộc đối thoại của hai người mà dở khóc dở cười, dẫu sao nàng cũng là một người trưởng thành rồi, sao qua lời nói của hai người này, nàng lại biến thành một đứa trẻ nhỏ, mà lại còn là kiểu không nghe lời nữa chứ.

Nhưng cảm giác như vậy dường như cũng không tệ.

Trước khi về nhà, Trình Nam Gia đã đặt mua một ít rau củ và thịt trên điện thoại. Cô cười nói với Dư Sơ: "Hôm nay em xuống bếp nấu món ngon cho chị ăn nhé."

"Không cần phải mệt mỏi thế đâu, có thể đặt đồ ăn mà." Thẩm Dư Sơ sợ cô mệt, hơn nữa trên cánh tay Trình Nam Gia còn có vết thương, tốt nhất là nên hạn chế chạm vào nước.

Trình Nam Gia nhướng mày, khóe miệng hơi nhếch lên mang theo chút bướng bỉnh trẻ con, ghé sát tai Dư Sơ thì thầm: "Nhưng mà em rất muốn nấu cơm cho chị ăn mà."

Thẩm Dư Sơ lắc đầu, đôi khi nàng thực sự chẳng có chút cách nào với Trình Nam Gia, chỉ có thể chiều theo ý cô: "Vậy thì nấu đơn giản hai món là được rồi, không cần cầu kỳ quá đâu."

Về đến nhà, nhân viên giao hàng đã mang nguyên liệu đến để trước cửa. Trình Nam Gia đi thẳng vào bếp, thắt tạp dề rồi bắt đầu bận rộn. Rửa rau, thái thịt, cho vào nồi xào nấu, động tác thuần thục trôi chảy, chẳng mấy chốc, từ trong bếp đã tỏa ra mùi thơm hấp dẫn. Dư Sơ ngồi trên ghế sofa ngoài phòng khách, ngửi thấy mùi hương này, đó chính là hương vị của gia đình.

Tuy nhiên, lúc này Trình Nam Gia đang nấu ăn trong bếp lại có chút tâm bất tại yên, trong mắt xẹt qua một tia lo âu.

Cô len lén nhìn trộm Dư Sơ đang ngồi ở phòng khách với thần thái thư thái, cô thực sự muốn những giây phút thế này kéo dài thêm chút nữa.

Điều này khiến lòng Trình Nam Gia nặng trĩu, cuộc cá cược giữa cô và nguyên chủ sắp bắt đầu rồi, thời gian như thế này không còn nhiều nữa...

Thức ăn dọn lên bàn, sắc hương vị đều đủ cả. Trình Nam Gia đặc biệt múc cho Dư Sơ một bát canh đầy, dặn dò: "Chị uống nhiều cái này một chút, tốt cho sức khỏe đấy."

Dư Sơ đón lấy, ngoan ngoãn uống hết.

Sau khi ăn xong bữa tối ngọt ngào, Trình Nam Gia dọn dẹp bát đũa mang vào bếp rửa. Trong bếp vang lên tiếng nước chảy rào rào cùng tiếng va chạm lanh lảnh của bát đĩa.

Thẩm Dư Sơ ngồi ở phòng khách, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía nhà bếp. Nàng luôn cảm thấy Trình Nam Gia đang giấu mình chuyện gì đó, tuy cô không nói ra nhưng nàng có thể cảm nhận được sự bất thường của cô.

Ngón tay nàng vô thức gõ nhẹ lên tay vịn sofa, trong đầu không ngừng suy đoán xem rốt cuộc Trình Nam Gia đang có tâm sự gì.

Nàng khẽ nhíu mày, đôi môi mím lại thành một đường thẳng, ánh mắt nhìn chằm chằm về hướng nhà bếp, như thể muốn nhìn thấu tâm tư của Trình Nam Gia xuyên qua bức tường kia.

Vẫn là chuyện của nguyên chủ sao?

Nhưng tại sao lại không bàn bạc với mình, chuyện này thật không đúng chút nào.

Trong bếp, Trình Nam Gia rửa bát đĩa một cách máy móc, ánh mắt có chút thẫn thờ, động tác trên tay cũng trở nên chậm chạp. Bát đũa trong tay đã bị cô rửa đi rửa lại ba bốn lần rồi, cô vẫn lặp lại động tác máy móc ấy, tâm trí hoàn toàn không đặt ở đây.

Trong đầu cô không ngừng hiện lên hình ảnh về cuộc cá cược với nguyên chủ, trong lòng đầy rẫy sự mâu thuẫn và bất lực. Cô hơi không biết phải đối mặt với mọi chuyện sắp tới như thế nào.

Haiz, đúng là đã leo lên thuyền tặc của nguyên chủ rồi, nhưng đã đồng ý cuộc cá cược thì cô nhất định phải thắng.

Trong mắt Trình Nam Gia đầy vẻ kiên định, cô không thể thua.

Dọn dẹp bếp núc xong, đi ra phòng khách, thấy Thẩm Dư Sơ đang ngồi trên sofa, xe lăn cứ thế đặt ở bên cạnh. Cô đi tới ngồi xuống bên cạnh Thẩm Dư Sơ, vô cùng thuần thục nhấc đôi chân của Dư Sơ đặt vào lòng mình, dịu dàng nói: "Dư Sơ, em xoa bóp chân cho chị nhé."

Nói xong, đôi bàn tay cô dịu dàng xoa bóp cho nàng. Thủ pháp của cô rất nhẹ nhàng, bắt đầu từ mắt cá chân, từ từ đi lên trên, nhào nặn từng chút một các thớ cơ bắp chân của Thẩm Dư Sơ.

Thẩm Dư Sơ đổi tư thế nằm trên sofa, khẽ nhắm mắt lại với vẻ mặt hưởng thụ.

Trình Nam Gia nhìn Thẩm Dư Sơ, trong ánh mắt đầy tình yêu và sự luyến tiếc, bàn tay cô chậm rãi di chuyển trên chân nàng.

"Vậy nên, đã xảy ra chuyện gì rồi sao?" Cảm nhận được động tác trên chân dần dừng lại, Thẩm Dư Sơ khẽ mở lời hỏi han, giọng điệu mang theo sự khẳng định. Nàng ôm chiếc gối trong tay mà không mở mắt ra.

Trình Nam Gia ngẩn ra một chút, bàn tay vô thức siết chặt lấy bắp chân của Thẩm Dư Sơ, sau đó lại từ từ buông lỏng. Trong lòng cô ngổn ngang trăm mối tơ vò, đắn đo mãi, cuối cùng vẫn không nhịn được, cúi người nhẹ nhàng ôm Thẩm Dư Sơ vào lòng.

Thẩm Dư Sơ có chút ngạc nhiên trước cái ôm đột ngột này, theo bản năng ôm lại Nam Gia, điều chỉnh tư thế của mình, hai người cứ thế ôm nhau thật chặt.

"Không có gì mà, em chỉ là đã lâu rồi không được cảm nhận cảm giác này thôi." Trình Nam Gia cố gắng khiến giọng điệu của mình nghe có vẻ nhẹ nhàng hơn, "Cứ đột nhiên muốn thử một chút."

"Giống như em đã lâu lắm rồi không được ôm chị trên ghế sofa vậy." Giọng Trình Nam Gia trầm xuống.

Thẩm Dư Sơ vùi mặt vào hõm vai Trình Nam Gia, giọng nói mềm mại: "Vậy giờ ôm được rồi nè."

"Ừm, ôm được rồi, có chút không muốn buông tay." Trình Nam Gia khẽ v**t v* lưng Thẩm Dư Sơ, từng cái từng cái một, động tác thư thái và dịu dàng, như thể muốn dùng sự v**t v* nhẹ nhàng này để truyền đạt tất cả sự luyến lưu và trân trọng trong lòng mình cho người trong lòng. Cô khẽ đặt cằm l*n đ*nh đầu Thẩm Dư Sơ, hít sâu một hơi, cọ cọ vào tóc nàng.

Mái tóc vốn dĩ suôn mượt của Dư Sơ bị hành động của Trình Nam Gia làm cho hơi rối lên.

"Dư Sơ, nếu có một ngày em biến thành động vật nhỏ, chị có nhận ra em không?" Giọng nói của Trình Nam Gia mang theo vài phần tinh nghịch vang lên bên tai Thẩm Dư Sơ, nhưng lại ẩn chứa một tia lo âu khó nhận ra.

Thẩm Dư Sơ cử động một chút, cuối cùng nàng cũng mở mắt ra, trên mặt mang theo chút nghi hoặc, không hiểu tại sao Trình Nam Gia lại đột ngột hỏi như vậy, nhưng thấy trong ánh mắt cô tràn đầy vẻ nghiêm túc, nàng vẫn rất nghiêm túc trả lời câu hỏi của cô: "Cho dù em thực sự biến thành động vật nhỏ, chị chắc chắn cũng có thể nhận ra em ngay từ cái nhìn đầu tiên."

Trình Nam Gia nghe lời này, trong lòng ấm áp vô cùng, nhưng hốc mắt lại không dưng mà dấy lên sự cay xè. Cô siết chặt vòng tay, một lần nữa ôm chặt Thẩm Dư Sơ vào lòng, giống như muốn dùng cái ôm này để ứng trước sự bầu bạn của vô số ngày đêm sau này cho nàng: "Tìm thấy rồi còn phải chăm sóc em nữa, chị cũng đừng chê phiền phức nhé."

Thẩm Dư Sơ xoa đầu cô, ôn nhu nói: "Chăm sóc em sao mà chê phiền được, chỉ là động vật nhỏ cũng phải nhớ đường về nhà mới tốt, đừng có ở bên ngoài mà đi lạc mất, chị sẽ lo lắng lắm đấy."

"Em muốn biến thành một chú mèo nhỏ, kiểu mèo mướp cực kỳ khỏe khoắn ấy, mỗi ngày có thể nhảy nhót tưng bừng bên cạnh chị, còn phải nghịch ngợm phá phách nữa cơ. Ban ngày thì nằm cuộn tròn bên chân chị sưởi nắng, ban đêm thì chui vào chăn của chị, dán sát vào chị mà ngủ." Trình Nam Gia tưởng tượng đến cảnh tượng đó liền thấy thú vị.

Thẩm Dư Sơ suy nghĩ một chút: "Hay là đừng biến thành mèo nhỏ nữa, biến thành chó nhỏ đi."

"Tại sao ạ?" Trình Nam Gia không hiểu, biến thành mèo nhỏ không tốt sao.

"Bởi vì chó nhỏ sẽ nghe lời chủ nhân." Thẩm Dư Sơ hơi ngẩng đầu, nhìn vào mắt Trình Nam Gia, ánh mắt đong đầy sự dịu dàng và cưng chiều.

"Mèo nhỏ tuy đáng yêu lại lanh lợi, nhưng lúc nào cũng quá nghịch ngợm. Có đôi khi mải chơi quá là chẳng thèm nhớ đường về nhà đâu. Nhưng chó nhỏ thì khác, chỉ cần chị gọi một tiếng, nó sẽ lập tức vẫy đuôi chạy đến bên cạnh chị, ngoan ngoãn cọ cọ vào chân chị, thật khiến người ta yên tâm biết bao."

Trình Nam Gia nghe xong, không nhịn được mà bật cười thành tiếng: "Vậy thì chị cũng phải nhận ra em trước mới được, nếu không em chỉ có thể làm một chú chó nhỏ lang thang trên phố thôi."

Trình Nam Gia giả vờ đáng thương, hốc mắt hơi đỏ lên, bĩu môi, bộ dạng đó trông như sắp bị bỏ rơi thật đến nơi rồi, "Đến lúc đó em cứ đứng chực chờ bên lề đường, nhìn người ta ai nấy đều được chủ nhân dắt về nhà, còn em thì chỉ có thể thui thủi một mình, đáng thương biết bao."

Thẩm Dư Sơ nhìn bộ dạng này của cô, vừa xót xa vừa buồn cười, vươn tay nhẹ nhàng lau đi giọt lệ vốn dĩ không hề tồn tại nơi khóe mắt cô: "Yên tâm, chắc chắn sẽ nhận ra, rồi đưa em về nhà."

"Ừm, nhất định phải nhận ra đấy."

Hai người cứ thế người một câu ta một câu trò chuyện, thời gian lặng lẽ trôi qua, màn đêm càng lúc càng sâu, ánh trăng xuyên qua tầng mây mỏng, dịu dàng trải dài lên mọi ngõ ngách của phòng khách, tô điểm thêm một vệt ánh sáng bạc cho bầu không khí ấm áp này.

Dưới sự v**t v* của ánh trăng dịu nhẹ, mí mắt Thẩm Dư Sơ ngày càng nặng trĩu, không biết từ lúc nào, nàng chậm rãi khép hai mắt lại, nhịp thở dần trở nên bình ổn và đều đặn, chìm vào giấc ngủ sâu trong vòng tay ấm áp của Trình Nam Gia.

Trình Nam Gia nhìn dáng vẻ khi ngủ yên tĩnh của Thẩm Dư Sơ, khóe miệng vô thức nhếch lên. Cô nhẹ nhàng đặt Thẩm Dư Sơ nằm phẳng trên sofa, còn mình thì đứng dậy đi vào phòng ngủ lấy ra một chiếc chăn lông mềm mại, nhẹ nhàng đắp lên người Thẩm Dư Sơ.

Trình Nam Gia ngồi bệt xuống sàn bên cạnh sofa, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào Thẩm Dư Sơ. Ánh trăng hắt lên mặt Thẩm Dư Sơ, phác họa nên những đường nét thanh tú của nàng, khiến Trình Nam Gia nhìn đến ngẩn ngơ.

"Tôi sẽ không thua đâu."

Trong lòng dấy lên một luồng cảm xúc, nguyên chủ đối với lời nói của cô không đưa ra bình luận gì.

Trước Tiếp