Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Chương 98: Tiên sinh có mặt mày

Trước Tiếp

Edit: Trứng ốp la

“Ngươi nói kỹ hơn xem.” Giang Ninh buông việc đang làm, kéo Dương Đại Đầu ra một bên trò chuyện.

Dương Đại Đầu cười khổ: “Nương, con biết cũng không nhiều. Là hoa chưởng quầy nói về Lâm tú tài, khen không dứt miệng. Con trai ông ấy cũng đang học ở tư thục của Lâm tú tài.

Nghe nói nhà Lâm tú tài chỉ có một quả phụ, cha trước kia cũng là tú tài. Không biết vì chuyện gì, từ sau khi cha mất, Lâm tú tài càng chuyên tâm đọc sách, tuổi còn trẻ đã đỗ tú tài. Ở Tùng Khê trấn, không ai là không biết hắn.

Hiện giờ hắn vẫn chưa lập gia đình. Hoa chưởng quầy bảo chí hướng hắn rộng, Tùng Khê trấn giữ chân không nổi. Hiện tại mở tư thục chủ yếu để kiếm chút lộ phí, chờ kỳ thi hạ chắc chắn sẽ tiếp tục đi thi.”

Giang Ninh nhíu mày: “Nói như vậy thì Tam Thiết với Tứ Trang chẳng học được ở chỗ Lâm tú tài bao lâu?”

Dương Đại Đầu hạ giọng, hứng khởi nói: “Chuyện là thế này. Lâm tú tài và Mã Phổ tú tài là họ hàng, Mã Phổ thỉnh thoảng cũng tới giúp dạy. Nhưng đó chưa phải điểm chính. Điểm chính là Hà gia có một vị trưởng bối, có người nói là cử nhân, cũng có người bảo là tiến sĩ.

Đồn rằng ông ấy từ quan, tạm cư ở Hà gia. Cũng có lời đồn Hà gia đặc biệt mời ông về. Tóm lại, từ khi vị tiên sinh thần bí này tới ở Hà gia, Lâm tú tài thường xuyên sang Mã Phổ thỉnh giáo học vấn.

Nghe hoa chưởng quầy nói, hắn dự định đóng học đường ở Tùng Khê, chuyển sang Mã Phổ mở một trường mới, và vị tiên sinh kia cũng sẽ trực tiếp giảng dạy.

Dự kiến đầu xuân trường sẽ chính thức nhận học trò. Có ba vị danh tiếng tọa trấn nên học phí sẽ cao hơn tư thục bình thường, nhưng trong trường có sắp xếp phòng ở, học trò từ xa đến cũng có thể lưu lại. Hoa chưởng quầy bảo, đầu xuân ông sẽ đưa con trai tới Mã Phổ, nương cũng có thể qua xem.”

Giang Ninh gật gù, trong lòng càng hứng thú với vị tiên sinh thần bí kia: “Hành! Đợi Tết, nương sẽ qua Tùng Khê trấn chúc Tết hoa chưởng quầy, tiện thể hỏi thăm cho rõ.”

Quyết định xong, Giang Ninh không nhắc nữa, mà nói sang chuyện xưởng của Điền Phong: “Kia cũng là đứa nhỏ đáng thương. Tiền gia gây bao nhiêu nghiệp, sớm muộn gì cũng gặp báo ứng. Giờ chúng ta có khả năng, giúp được chút nào hay chút đó. Còn nữa, xưởng kia nương tính giao cho Nhị Đản, các ngươi có ý kiến gì không?”

Dương Đại Đầu và Liễu Diệp đồng loạt lắc đầu: “Nương đã dạy chúng ta nghề nấu ăn, kiếm tiền cũng không cần tới nương. Sao chúng ta lại có ý kiến! Hơn nữa, xưởng đó vốn là tiền của nương, công sức của Nhị Đản, chúng ta mà nói gì thì còn ra thể thống gì nữa!”

Liễu Diệp dứt khoát tỏ rõ thái độ, Dương Đại Đầu thì liên tục gật đầu phụ họa, rồi ghé sát Giang Ninh, hạ giọng nói: “Nương, ngươi có biết thời gian qua chúng ta đã tránh được bao nhiêu rắc rối không?”

“Nhiều lắm hả?” Giang Ninh nhướng mày.

Dương Đại Đầu giơ một ngón tay: “Chúng ta cứ tưởng tuyết rơi rồi thì chẳng còn bao nhiêu khách. Ai dè lại đông hơn! Phần lớn là khách thương đường xa hoặc người làm việc trên thuyền ghé vào, đặc biệt là buổi tối.

Ta bảo Liễu Diệp nấu thêm một nồi hải sản miến, nóng hổi nghi ngút. Đêm lạnh mà được ăn một nồi, uống chút rượu, kèm vài cái bánh hàu biển… phải nói là ngon khỏi bàn!

Có hôm buôn bán tốt, cả đêm cũng kiếm được hơn hai lượng bạc. Giờ chúng ta đã tích góp được ba mươi lượng. Nếu nương bên này cần dùng tiền thì cứ nói.”

Giang Ninh bật cười, liếc bọn họ: “Đã bảo không cần tiền của các ngươi là không cần. Kiếm được thì cứ tích góp nhiều vào. Sau này có con, nhớ cho đi học đàng hoàng. Nương không phải mong nhà ta toàn người đỗ đạt công danh, mà muốn con cháu biết chữ, hiểu nghĩa, để lúc nào cũng được người khác kính trọng, dù chẳng có danh vị.”

Dương Đại Đầu nghe mà như ngộ ra, gật mạnh: “Nhi tử hiểu rồi! Nhất định sẽ cố tích góp nhiều hơn nữa.”

Tưởng mình đã có kha khá tiền, nghe xong câu của nương, hắn mới thấy số đó chẳng đáng là bao.

Liễu Diệp cũng nghĩ vậy. Ánh mắt vô tình lướt xuống bụng mình, nàng kéo Dương Đại Đầu sang một bên thì thầm: “Đại Đầu, hay là chúng ta tranh thủ kiếm một đứa con đi?”

Dương Đại Đầu tất nhiên cũng mong, nhưng vẫn lắc đầu: “Nương nói trước đây thân thể ngươi tổn hại nặng, mới điều dưỡng được nửa năm. Ít nhất cũng phải bồi bổ thêm một năm nữa. Nếu muốn thì sang thu hãy tính, như vậy Tết năm sau về quê cũng chẳng ai nói lời ra tiếng vào.”

Liễu Diệp thở phào: “Được! Nghe ngươi.”

Thời gian bận rộn trôi nhanh, mới đó trời đã tối đen.

Bữa cơm tất niên tối nay là bữa phong phú nhất từ trước tới nay: nào là thỏ xào ớt, gà hầm nấm, cá kho, cá hấp, cá hầm ớt, vịt tỏi nhuyễn, cháo bát bảo lẩu, sủi cảo, bánh gạo xào giòn, bánh gạo đường đỏ, măng mùa đông xào thịt, tôm tỏi nhuyễn…

Tổng cộng mười hai món, món nào cũng đầy ụ, khiến ai nấy hoa cả mắt.

Giang Ninh ngồi xuống sau cùng, nhìn đám nhỏ ai cũng cao lớn hơn nửa cái đầu so với nửa năm trước, liền mỉm cười: “Năm nay xảy ra nhiều chuyện. Nương tin mỗi người đều có cảm xúc riêng. Chuyện cũ để nó qua, năm mới mong cả nhà bình an, mạnh khỏe, kiếm nhiều tiền! Giờ từng người nói thử nguyện vọng và kế hoạch năm mới đi.”

Là đại ca, Dương Đại Đầu phải làm gương, nhưng hắn vụng ăn nói, đành gãi đầu: “Ta mong năm tới tiếp tục nấu ăn ở Lâm Giang khách sạn, buôn bán phát đạt.”

Liễu Diệp đỏ mặt: “Ta cũng vậy… còn chuyện kia… tạm thời chưa nói.”

Giang Ninh gật đầu: “Được, tới lượt Nhị Đản.”

Dương Nhị Đản cười toe: “Năm nay ông nội nhận nhiều đơn lắm, đặt kín tới cuối năm. Ta chỉ mong xây xong nhà với ông, vừa kiếm tiền vừa học chữ.”

“Không tồi! Làm được vậy là giỏi rồi.”

Giang Ninh khen, rồi nhìn sang Dương Tam Thiết: “Còn con?”

Dương Tam Thiết làm vẻ nghiêm trọng: “Nương yên tâm, con sẽ học chữ thật giỏi, không để nương với tiên sinh mất mặt, và sẽ giúp nhị ca làm việc, không lười biếng!”

Cả nhà bật cười ha ha.

Tới lượt Dương Tứ Trang, thằng bé hạ quyết tâm: “Con muốn vào học đường, thi đỗ công danh, để nương thành lão phu nhân!”

Nhìn “cái bánh vẽ” to đùng này, Giang Ninh đành nuốt luôn.

Dương Tiểu Nha thì đơn giản hơn: “Con muốn học chữ, học thêu hoa và học nấu ăn.”

Giang Ninh cười bất lực: “Nấu ăn thì nương dạy được, chứ thêu hoa thì thôi. Nương mà cầm kim chắc đâm thủng mười ngón tay cũng chẳng ra nổi một bông hoa.”

“Ha ha ha…” đám nhỏ cười nghiêng ngả.

Trong tiếng cười nói rộn rã, cả nhà ăn xong bữa tất niên. Ai nấy đều no căng bụng, chỉ còn lại chút ít thức ăn trên bàn.

Giang Ninh dứt khoát bảo Dương Đại Đầu: “Chúng ta thức đón giao thừa, tới giờ Tý hâm nóng ăn thêm chút. Nếu vẫn còn thừa thì để cho Tiểu Hắc, cho nó hưởng một bữa xa xỉ.”

Trước Tiếp