Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Chương 95: Điểm tâm

Trước Tiếp

Edit: Trứng ốp la

Chu thị thấy Giang Ninh đến thì hơi ngạc nhiên: “Đại tẩu! Ngươi bận rộn thế còn chạy sang chỗ ta làm gì?”

Giang Ninh nhìn qua nhà Dương lão đầu và Lý thị rồi nói: “Ta tính bàn cho cha nương bọn họ một cái giường đất, tiện thể làm luôn cho các ngươi. Vừa hay phòng trước đây ta ở trống, làm ở đó. Mùa đông lạnh thì các ngươi ngủ bên đó, mùa hè nóng lại về phòng mình ở.”

“Không… không cần phiền thế đâu. Hiện tại cha nương không ở bên này, chỉ có ta với Tới Quý. Vài hôm nữa là tới lượt nhà chúng ta rồi.”

Chu thị ý nói thôn trưởng đã dặn mỗi nhà tận khả năng làm giường đất, nhất là nhà có người già. Nhà nàng vì không có lão nhân ở nên được hoãn mấy ngày.

Giang Ninh lắc đầu: “Tìm Dương Có Tài bọn họ thì không sao, nhưng tiền này ngươi phải bỏ ra. A cha với lão Tam còn chưa về, ngươi có tiền không? Ta làm cho ngươi vừa chắc chắn vừa tiết kiệm một khoản.”

Chu thị đỏ mặt, không dám nhìn thẳng, giọng nhỏ như muỗi: “Nhưng… có thể…”

Giang Ninh bất lực thở dài: “Ngươi không biết nói dối đâu. Đi thôi, dẫn ta qua xem.”

Chu thị không từ chối được nên đành dẫn nàng đi.

Nhìn qua xong, Giang Ninh đã có tính toán. Nàng gọi Chu thị dọn vật liệu rồi bắt tay làm ngay. Hai người bận rộn suốt ba ngày, cuối cùng bàn xong giường đất cho cả hai gian nhà liền nhau. Đợi Dương lão đầu về là có thể ngủ ngay.

Giải quyết xong chuyện lão phòng, Giang Ninh mới nhẹ nhõm. Về nhà, nàng lập tức thu dọn bốn chiếc giường đất mới làm xong, trải lên chăn ấm.

Lúc này chỉ còn ba ngày nữa là Tết. Tính thời gian, Dương Nhị Đản và mọi người sắp xong việc về nhà. Dương Đại Đầu và Liễu Diệp chậm nhất cũng sẽ về vào ngày 30. Nàng phải nhanh chóng chuẩn bị thức ăn Tết.

Trong nhà sẵn có thạch ma và cối đá, có thể làm nhiều điểm tâm: bánh gạo, bánh xốp táo đỏ, bánh củ mài như ý, bánh hoa quế.

Làm bánh gạo cần gạo nếp. Dương Nhị Đản khi sửa nhà cho người ta đã được trả không ít gạo nếp. Cần bao nhiêu dùng bấy nhiêu, Giang Ninh ngâm liền 50 cân, chưng chín rồi cho vào cối giã đến khi dẻo quánh.

Nàng lấy một phần cắt thành miếng nhỏ — đây là bánh gạo nguyên vị, để được lâu, lúc ăn có thể chưng, xào hay rán. Một phần khác trộn thêm đường đỏ và đậu phộng, giã tiếp cho quyện đều, rồi cắt miếng để nguội.

Củ mài bánh chủ yếu dùng nguyên liệu dự trữ từ trước: củ mài hoang, bột nếp, đường mạch nha, mứt hỏa gai do chính tay nàng nấu, và Hương Dụ.

Cách làm rất đơn giản: củ mài đem chưng chín rồi thêm đường mạch nha, đảo thành bột nhuyễn; Hương Dụ cũng chưng chín, nghiền thành bột; bột nếp thì rang chín riêng.

Củ mài bột trộn với bột nếp rang để riêng; Hương Dụ bột trộn với bột nếp để riêng; mứt hỏa gai trộn với bột nếp để riêng. Ba loại bột này lần lượt có màu trắng, cam và hồng nhạt.

Tiếp đó, nàng phối theo tỷ lệ nhất định, nén vào khuôn, một đóa hoa như ý tam sắc xinh đẹp đã thành hình.

Nàng làm liền một mạch cả một khay lớn, ước chừng vài trăm cái, nhà ăn không hết còn có thể tặng người.

Táo đỏ bánh xốp và bánh hoa quế thì đơn giản hơn, làm ngon nhất là khi ăn ngay. Giang Ninh tính sẽ để tới ngày 30 Tết mới làm, vừa kịp để tặng thêm cho nhà cũ.

Ngoài chuyện ăn uống, còn phải dán câu đối và cắt hoa dán cửa sổ. Hoa cửa sổ nàng có thể tự cắt, nhưng câu đối thì không khéo bằng. May mà trong nhà có Điền Phong, nàng liền ôm một đống giấy đỏ, cầm bút mực, mắt trông mong nhờ hắn viết giúp.

Dương Tứ Trang và Dương Tiểu Nha mắt đều sáng lên, như muốn thử sức. Giang Ninh cười ha hả: “Các ngươi còn nhỏ, trước luyện chữ cho đẹp đã. Sang năm mà viết được ra hồn, câu đối nhà ta sẽ để hai đứa viết!”

“Nương, chúng ta ước pháp tam chương nhé!” Dương Tứ Trang hưng phấn nói.

Giang Ninh vui vẻ móc ngón út nghéo tay với hắn.

Dán xong câu đối và hoa cửa sổ, đã đến ngày 30 Tết.

Hôm đó là buổi chợ phiên cuối cùng trong năm ở trấn núi lớn. Thôn dân vốn suốt mùa đông ẩn mình trong nhà, nay ai cũng mặc áo bông dày, đội nón cỏ, cõng sọt, rủ nhau thành từng tốp đi xuống trấn. Phần lớn mang theo đậu khô để đổi lấy những thứ cần cho Tết.

Giang Ninh cùng Trương thị và Chu thị đi chung. Trên đường, bà con gặp nàng đều niềm nở chào hỏi — chuyện này trước đây tuyệt đối không có. Nàng cười đến mỏi cả mặt, bị ánh mắt trêu chọc của Chu thị và Trương thị làm phải kéo họ đi nhanh hơn để thoát.

Trương thị cười ha hả: “Ngươi coi kìa, bao nhiêu người chào hỏi, chứng tỏ ngươi được yêu quý đó!”

Giang Ninh lườm: “Đừng nói nhảm! Ta còn nhớ những ngày bị coi như không khí hơn!”

Chu thị liếc sang giỏ của Trương thị: “Ngươi mang gì đi bán?”

“Bán gì đâu! Tết nhất trong nhà thiếu đủ thứ, gà mái cũng không đẻ trứng. Ta chỉ làm ít bánh gạo mạch nha rắc mè để mang sang biếu thông gia.”

Chu thị tặc lưỡi: “Cái này làm không dễ đâu! Ta cũng muốn làm cho bọn nhỏ ăn, nhưng lương thực ngon đều đã đổi lấy thô cám rồi, không đủ nguyên liệu.”

Giang Ninh nói: “Có gì đâu! Sáng nay giờ Mẹo ta đã dậy làm bánh xốp đường đỏ và bánh hoa quế. Trước đó còn làm bánh củ mài như ý và bánh gạo. Mang ra một ít biếu Kim chưởng quầy ở khách đ**m núi lớn, rồi về sẽ chia cho các ngươi nếm thử.”

Trương thị cười: “Vậy ta lấy bánh gạo mạch nha đổi nhé!”

Chu thị cũng nói: “Ta sẽ nấu một nồi cháo bát trân, lần này cho thật nhiều nguyên liệu, đem sang biếu đại tẩu.”

Ba người vừa nói vừa cười đi đến trấn. Trương thị rẽ vào Ngô gia, Chu thị đi mua đồ khác, chỉ còn Giang Ninh tiếp tục đến khách đ**m.

Kim chưởng quầy thấy nàng, mắt sáng rực: “Giang nương tử lại mang nấm tới à?”

Giang Ninh cười: “Chưởng quầy, Tết này khách đ**m không nghỉ sao?”

Kim chưởng quầy lắc đầu cười: “Không nghỉ được, vẫn còn khách từ xa chưa về. Dù ít nhưng vẫn phải mở.”

Giang Ninh gật đầu, đặt điểm tâm mang theo lên bàn. Kim chưởng quầy tròn mắt: “Trấn ta chưa ai làm điểm tâm tinh xảo như vậy! Giang nương tử thật khéo tay. Đợi chút, ta tặng ngươi năm cân thịt heo mới mổ hôm qua, khách đ**m dùng không hết đâu, đem về cho bọn nhỏ ăn Tết.”

Kim chưởng quầy không kịp để nàng từ chối, xoay người vào hậu viện. Chỉ chốc lát sau, hắn ôm ra một khối thịt heo to tướng, làm Giang Ninh giật mình suýt nhảy dựng.

Hắn đặt thẳng miếng thịt vào sọt của nàng, cười nói: “Tết nhất thịt heo đắt đỏ lắm. May là ta đặt trước với nhà người quen một con, hôm qua mới mổ xong. Nhà ta ăn không hết, khách đ**m cũng ít khách, chẳng dùng được bao nhiêu. Giang nương tử vừa hay mang về cho bọn nhỏ có thêm món ngon.”

Giang Ninh thoáng ngẩn người, sau đó mỉm cười cảm ơn. Khối thịt to vừa nặng vừa ấm tay, giống như sự hào sảng của Kim chưởng quầy – thẳng thắn, không vòng vo, lại chân tình.

Trước Tiếp