Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Trứng ốp la
“Đây là hôm nay từ Mã thị bên kia đòi được tiền, có 300 văn, ngươi cứ cầm lấy. Đứa nhỏ này cần dưỡng cho cẩn thận một thời gian, thật sự không ổn thì đưa về Thôn Tây, bên kia ít người, yên tĩnh, dễ dưỡng bệnh hơn. Nếu thiếu gì cứ đến tìm ta. Tuy ta cũng chẳng có thứ gì quý giá, nhưng vẫn có thể nghĩ cách.”
Chu thị cầm túi tiền, mặt đỏ bừng: “Đại tẩu… nếu không phải ngươi, Mã thị sao chịu đưa số tiền này, ta…”
Giang Ninh trừng mắt cắt ngang: “Bảo ngươi cầm thì cứ cầm, khách khí gì với ta! Nói thật, ta cũng chẳng thèm mấy đồng bạc thối của mụ già đó.”
Giang Ninh đi rồi, Chu thị vội thu dọn qua loa, mang hai đứa nhỏ chạy sang Thôn Tây.
Thời tiết thế này phơi nắng là dễ chịu nhất. Dương lão nhị chân không nhúc nhích được, trong phòng lại lạnh, Lý thị liền dìu ông ra sân ngồi, còn mình ngồi bên làm việc.
Thấy bọn họ về, Lý thị vội hỏi: “Đi xem đại tẩu ngươi chưa? Nàng thật sự không bình thường à?”
Chu thị vừa buồn cười vừa bất lực: “Nương, đừng nghe người ta đồn nhảm! Đại tẩu vẫn tốt, chỉ là muốn làm gì đó, nhưng không biết lắm cách, nên mới gom nhiều vỏ cây, chứ không phải ở không rỗi hơi. Về việc nàng định làm gì, nàng chưa nói, có khi bát tự còn chưa chấm, nói ra cũng vô ích.
Nhưng… Phú Quý có chút vấn đề, con phải nói với mọi người.”
Lý thị và Dương lão nhị theo bản năng nhìn về phía Dương Phú Quý. Thấy thằng bé sắc mặt không tốt, hai người không khỏi lo lắng.
Dương lão nhị vẫy tay: “Lại đây với cha.”
Dương Phú Quý lại nép sau Chu thị, nắm chặt vạt áo nàng.
“Đệ muội… Phú Quý nó…” Dương lão nhị vừa hoảng vừa đau lòng. Trước đây nó gần gũi hắn ta hơn cả Tiền thị, giờ lại nhìn hắn ta bằng ánh mắt xa lạ.
Chu thị thở dài, ngồi xuống trấn an Dương Phú Quý vài câu, rồi bảo Dương Tới Quý dẫn nó vào nhà chơi. Lúc này nàng mới chậm rãi nói:
“Hôm qua ta kể với đại tẩu về mấy chỗ lạ của Phú Quý, đại tẩu liền bảo hôm nay đưa chúng ta lên trấn tìm đại phu. Đại phu xem qua thì nói không sao, nhưng đúng lúc y quán xảy ra náo loạn, Phú Quý bị k*ch th*ch mà phát bệnh. Lúc đó đại phu mới phát hiện vấn đề.
Ông nói thằng bé bị k*ch th*ch dẫn đến tính tình thay đổi, cần tĩnh dưỡng, không được để bị giật mình. Các ngươi cũng biết nhị tẩu gây chuyện lớn thế nào rồi đấy.
Trong thôn người ta toàn nói mấy lời khó nghe, ta sợ nếu Phú Quý cứ ở bên kia sẽ bị ảnh hưởng, nên định đưa nó về đây. Ít nhất ở đây không ai nói ra nói vào, cũng không lôi chuyện nương nó ra mà mỉa mai.”
Lý thị nghe vậy thì đau lòng, vừa lau nước mắt vừa mắng: “Tiền thị cái thứ đáng ch*t kia! Nếu không phải nó, Phú Quý đâu đến nỗi khổ sở thế này…”
Dương lão nhị hốc mắt đỏ hoe, móng tay bấu vào thịt, hít sâu một hơi rồi bảo: “Cảm ơn đệ muội, cũng cảm ơn đại tẩu. Phú Quý cứ để ở đây, sau này ta tự chăm, chắc chắn sẽ không để nó bị gì nữa.”
Chu thị thở phào, tiện thể đưa luôn 300 văn bồi thường, kể lại chuyện trên đường.
Lý thị nghe là tiền bồi liền thu ngay, vào nhà mang ra một rổ đồ ăn đưa cho Chu thị: “Một phần mang về, phần còn lại cho lão đại. Hôm nay nàng vất vả rồi. Đầu xuân ta tính nuôi ít gà vịt ở nhà này, chờ đẻ trứng sẽ gửi cho lão đại mấy ổ.”
Chu thị nghe mà thấy không chắc lắm: “Nương, đừng chờ tới lúc gà đẻ. Khi nào bắt gà con thì nhớ cho đại tẩu một ít, ta nghĩ nàng sẽ thích.”
“Được! Quay lại ngươi hỏi thử nàng cần bao nhiêu, ta sẽ cho.” Lý thị đáp gọn.
Dương lão nhị chậm rãi nói: “Nương… còn tiền…”
“Được rồi, ta hiểu ý ngươi. Giờ cứ lo dưỡng chân cho khỏe. Chờ a cha ngươi với lão tam cuối năm về rồi tính.” Lý thị gạt đi, không muốn bàn sâu, rồi vào nhà xem cháu.
Giang Ninh lúc này đã tới xưởng. Giờ là lúc làm việc, bọn nhỏ không học chữ mà đang xử lý xác hàu.
Nàng đẩy cửa bước vào, thấy Dương Nhị Đản cũng ở đó, bèn hỏi ngay: “Bên Cao bộ đầu còn bao lâu mới xong việc?”
Dương Nhị Đản nhanh chóng trả lời: “Sắp rồi. Ông nội rất giỏi, chỉ mất hai ngày đã phân được việc ai hợp cái gì, sắp xếp ai cũng kín việc. Cao bộ đầu rất hài lòng. Dân ở Cao Gia Trang thấy nhà ông xây phòng đẹp thì ngứa tay, chờ xem thành quả cuối cùng.
Con đoán xong việc này sẽ còn người tới nhờ chúng ta, không biết nhiều đến đâu.”
Nhìn ánh mắt hăng hái của Nhị Đản, Giang Ninh cũng vui lây: “Vậy cứ làm cho tốt, lo gì không có việc. Nhưng nương có mấy lời nhắc.
Giờ việc này chỉ có ba người các ngươi làm, còn lại toàn nhờ người phụ. Ngắn hạn thì được, nhưng muốn ăn lâu dài thì không. Phải bồi dưỡng đội ngũ của mình, tức là tìm người tin cậy, sẵn sàng cùng làm.
Nói thực tế nhé: hiện giờ có Tam thiết trông xưởng, Dương Hán thúc phụ vận chuyển, ta còn lo đủ nhu cầu. Nhưng một khi có nhiều đơn, sức đâu mà kham? Lúc đó phải mở rộng xưởng, ít nhất thêm ba bốn người thường trực để chế biến xác hàu, rồi cả người quăng gạch, gỗ… Mấy việc đó đều cần nhân lực.
Còn vấn đề tiền: chia thế nào, trả công ra sao, cũng phải rõ ràng. Ngươi thấy nương nói có đúng không?”
Nhị Đản lần đầu nghe, như mở ra một chân trời mới: “Nương, theo cách này… chúng ta có thể làm lớn?”
“Không thì sao? Nếu không có tương lai, ta đâu để ngươi phí thời gian ở đây.”
Giang Ninh bật cười, xoa đầu con: “Chỉ cần ngươi nhớ, rảnh thì học chữ với A Phong, biết đọc biết viết sẽ có lợi.”
Nhị Đản nghe mà cả người nóng lên, quay sang gọi to: “A Phong! Ta muốn học chữ, mỗi ngày dạy ta năm chữ được không?”
Điền Phong ngồi bên bếp, mặt còn dính nhọ, trợn mắt: “Sáng nay ngươi cũng nói vậy, tới giờ một chữ còn chưa thuộc!”
Nhị Đản gãi đầu cười ngượng: “Từ giờ ta sẽ học nghiêm túc! Buổi tối ta ở luôn đây học.”
Điền Phong lúc này mới dịu mặt, quay sang Giang Ninh: “Đại nương, Tam thiết với Bốn Trang, Tiểu Nha, Tiểu Hoa giờ nhận được hai mươi chữ rồi. Đặc biệt Tứ Trang và Tiểu Nha thông minh lắm, một hiểu mười. Tiểu Hoa cũng khá, nhưng không phải lúc nào cũng tới nên học chậm hơn. Chỉ có Tam thiết thông minh nhưng không chịu ngồi yên, học mau quên mau.”
Giang Ninh vừa vui vừa cảm khái: “Xem ra ngươi thật để tâm, mới mấy ngày đã nắm rõ tính cách từng người. Đại nương có tin vui muốn nói cho ngươi.”
“Tin vui?” Điền Phong tròn mắt.