Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Chương 84: Dương gia tiểu tiên sinh

Trước Tiếp

Edit: Trứng ốp la

Giang Ninh sợ hãi liếc quanh một vòng, còn cẩn thận mở cửa nhìn ra ngoài, xác định bên ngoài ngay cả bóng người cũng không có, nàng mới đóng chặt cổng viện, sai ba đứa nhỏ đi làm việc khác. Sau đó, nàng dẫn Nhị Đản và Điền Phong vào nhà chính:

“Ngươi nói lời này… là có ý gì?”

Thấy Giang Ninh sắc mặt nghiêm túc, Điền Phong vừa chột dạ vừa ủy khuất: “Kỳ thật lúc đầu ta cũng không biết. Chỉ là tình cờ nghe lén được cô cô và dượng nói chuyện mới biết, bọn họ bỏ tiền mua đề huyện thí từ chỗ huyện úy, rồi bảo ta và Tiền Văn mỗi người làm một bản. Bài ta làm bị Tiền Văn chiếm làm của mình. Khi ấy ta cũng chẳng nghĩ nhiều, cho tới khi có kết quả huyện thí.

Cao tú tài ở học đường giảng lại đề, ta mới giật mình hiểu ra. Khi đó ta thật sự tức giận, còn định chất vấn Tiền Văn. Không ngờ hắn chẳng để tâm, còn nói đáp án của ta đủ để hắn dùng là ‘vinh hạnh’ của ta, lại uy h**p nếu ta dám nói ra thì sẽ khiến ta ăn không hết gói mang về. Ta ngoài nhịn thì chẳng còn cách nào khác.

Có lẽ vì ăn ngon quen miệng, tới phủ thí bọn họ lại tìm huyện úy giúp. Lần này khác trước, đề là từ tri phủ chủ khảo, nhưng huyện úy vẫn có cách. Bọn họ lại tốn một khoản lớn, rốt cuộc cũng lấy được đề. Lần này Tiền Văn không giấu, trực tiếp bắt ta làm bài.

Ta tất nhiên không muốn, cũng chẳng muốn hắn qua được phủ thí. Nhưng nhược điểm của nương ta vẫn nằm trong tay bọn họ, ta còn có thể làm gì?”

Dương Nhị Đản nghe mà trố mắt, tức giận bùng lên: “Thật quá đáng! Ta biết Tiền gia là hạng người xấu, nhưng không ngờ bọn họ vừa xấu vừa to gan lớn mật như vậy! Dám làm chuyện này sao?”

Dù không đọc sách, hắn cũng biết gian lận khoa cử là tội lớn, nhẹ thì bị tước công danh, nặng thì xét nhà, lưu đày, thậm chí chém đầu. Nhà kia quả thực là không sợ chết!

Đừng nói Nhị Đản, ngay cả Giang Ninh cũng thấy khó tin.

Điền Phong thấy cả hai ngẩn ra, hận không thể chỉ trời thề rằng mình không nói sai.

Giang Ninh hoàn hồn, thần sắc phức tạp: “Nếu là thế thật, Tiền gia chắc chắn sẽ không dễ để ngươi rời đi, thậm chí sẽ tìm cách giữ chặt. Hôm nay có lẽ là vì nương ngươi mất, bọn họ trở tay không kịp nên mới để ngươi chạy được tới đây. Nếu quay lại, chỉ sợ lành ít dữ nhiều.

Nhân lúc trời còn tối, mau cùng Nhị Đản sang Thanh Phong sơn. Không có việc gì thì đừng rời khỏi sân bên đó. Đợi ta hỏi thăm được tin tức về nhà ngoại ngươi rồi tính tiếp.”

Dương Nhị Đản lo lắng hỏi: “Nương, người định hỏi thăm ở đâu?”

Giang Ninh thở dài: “Ta tính rồi… có thể tìm Kim chưởng quầy của Núi Lớn khách đ**m, hoặc Hoa chưởng quầy của Lâm Giang khách sạn. Nếu thật sự không được thì tìm Cao bộ đầu, nhờ hắn thông qua sư gia hoặc Huyện thái gia mà hỏi thăm. Nếu vẫn không xong, còn có thể tìm Chung gia hỗ trợ… nhưng đó là át chủ bài cuối cùng của chúng ta.”

Nếu có thể, nàng thật sự không muốn nhờ Chung gia.

Điền Phong nghe vậy, vừa cảm động vừa áy náy, trong lòng thầm quyết định sẽ dốc sức dạy mấy đứa nhỏ thật tốt.

Giang Ninh liền lấy từ trong rương ra một đống sách của Chung gia. Điền Phong như gặp được bảo vật, ánh mắt sáng rực, trông mong hỏi: “Đại nương, mấy quyển này… có thể cho ta mượn xem không? Ta đảm bảo sẽ giữ gìn cẩn thận, tuyệt đối không làm bẩn.”

“Có gì to tát đâu, ngươi muốn xem thì cứ xem. Xem xong một quyển rồi mang lại đổi quyển khác.”

Giang Ninh không để bụng, nhìn kỹ rồi hỏi: “Vỡ lòng thì dùng cái gì?”

Điền Phong lập tức chọn 《Bách Gia Tính》 và 《Tam Tự Kinh》: “Trước tiên học nhận mặt chữ, sau đó mới thêm dần. Lúc đầu có thể luyện trên mặt đất, chờ nét bút đúng rồi mới viết lên giấy. Chỉ là… giấy bút mực không rẻ…”

Giấy và bút mực trong rương đương nhiên không thể mang ra cho bọn nhỏ luyện, quá phí.

Giang Ninh suy nghĩ, rồi nói: “Bảo Nhị Đản làm vài cái sa bàn, trước luyện trên đó. Còn giấy bút mực, ta sẽ hỏi mấy người bán hàng rong xem có loại rẻ hơn không.”

Ba người bàn bạc xong, Dương Nhị Đản xách đèn lồng dẫn Điền Phong sang sân Thanh Phong sơn. Ban đêm, gió núi rít từng cơn, Tiền gia trang vốn không có loại tiếng này, khiến Điền Phong sợ đến mặt cắt không còn giọt máu.

Vừa mở cổng viện, hắn lập tức chui tọt vào sau lưng Nhị Đản.

Nhị Đản tiện tay đóng cửa, thấy bộ dạng hoảng hốt của hắn thì bật cười: “Thôn ta vốn thế, quen rồi sẽ thấy bình thường. Chỗ này là nương làm riêng cho ta một cái xưởng, toàn là lò gạch, chỉ có hai gian để ở. Thỉnh thoảng bận quá ta ngủ luôn ở đây, gần đây trời lạnh nên mới không.”

Vừa nói, hắn vừa mở khóa phòng, giục Điền Phong vào. Cửa vừa đóng, mọi tiếng gió ngoài kia như tan biến.

Trong phòng đèn nến sáng trưng, Điền Phong mới nhìn rõ tình cảnh, phòng không lớn, đặt một chiếc giường to và một cái tủ khóa, còn lại chỉ có góc để thùng phân tiểu. Từ cửa tới mép giường chỉ vài bước. Sàn lát gạch, sạch sẽ ngăn nắp, so với căn phòng chất củi hắn và nương từng ở thì hơn gấp trăm lần.

Trong lòng hắn trào dâng muôn vàn cảm khái.

Nhị Đản nhanh tay trải đệm, lót thêm chăn bông dày, rồi thở hổn hển: “Xong! Ta đi đun chút nước ấm cho ngươi rửa mặt, quần áo của ta ngươi mặc tạm.”

Hai người cao gần như nhau, quần áo Nhị Đản hắn mặc cũng vừa.

Điền Phong cúi nhìn bộ quần áo rách nát, sợ làm bẩn chăn người ta nên không từ chối.

Nhị Đản lo liệu đâu ra đấy, lại dẫn hắn sang gian tắm. Từ tủ lấy ra một bình nhỏ: “Đây là nương ta tự làm sữa tắm và dầu gội, ngươi thử xem.”

Điền Phong tò mò mở ra, mùi thơm nồng lan vào mũi, mắt sáng rỡ: “Thứ này dùng thế nào?”

Nhị Đản cười, xắn tay giúp hắn tắm rửa, vừa làm vừa nói: “Làm ướt người và tóc, lấy một ít thoa lên, xoa sẽ có nhiều bọt. Tắm xong gột sạch là người thơm phức, muội ta thích lắm.”

Điền Phong ngẩn ra, hỏi: “Đây là thứ người có tiền trong thành dùng phải không?”

“Không, khác hẳn. Nương ta nói cái này còn tốt hơn.” Nhị Đản đầy tự hào.

Tắm xong, hắn lại bôi cho Điền Phong ít thuốc mỡ. Lúc xong thì cũng đã khuya, hắn bèn ở lại ngủ luôn.

Ngày hôm đó Điền Phong trải qua quá nhiều chuyện. Tưởng rằng sẽ trằn trọc cả đêm vì cái chết của nương, không ngờ vừa nằm xuống đã ngủ say.

Trong khi hắn yên giấc, Tiền gia lại náo loạn.

“Chuyện gì đây? Không phải bảo đem cái xác đó đi chôn rồi sao? Sao giờ vẫn chưa về?” Tiền gia chủ tức tối hỏi Điền thị.

Điền thị liếc hắn, hừ lạnh: “Ngươi hỏi ta, ta hỏi ai? Chỉ là muốn chúng giao khế ước và khế đất để trả nợ thôi, vậy mà tiện nhân đó lại tìm cái chết! Nhưng như thế càng hay! Ta nói cho ngươi, cho dù tiện nhân đó chết rồi, Điền Phong cũng đừng hòng thoát khỏi tay ta! Ta không tin hắn có thể mãi ở bên ngoài không về!”

Trước Tiếp